Thiên La
Chương 81: Sự Thật
Thiên La thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi sợi tơ cuối cùng trên mặt được gỡ bỏ, Lâm Phong như không tin vào mắt mình. Người bị Hấp Huyết Chu bắt được không ngờ lại là Nam Cung Như Mộng, thiên tài đan đạo số một của Nam Hoang.
- Là thật hay mơ vậy?
Dù sức chiến đấu của đan sư vốn yếu nhất, nhưng điều đó chỉ đúng với những đan sư bình thường. Còn các thiên tài thường lựa chọn phương thức song tu đan và võ, sức chiến đấu thậm chí còn mạnh hơn tu sĩ bình thường một chút.
Nam Cung Như Mộng là tuyệt thế thiên tài, chắc chắn không thể nào đánh thua hai con yêu thú địa cấp.
- Cô nương này bị tu sĩ đánh trọng thương, hơn nữa tình trạng cực kỳ nguy kịch.
- Tên khốn nào lại dám ra tay với một mỹ nhân như vậy? Hắn không sợ trời phạt sao?
- Lão phu không nói đùa đâu, kéo dài thêm một ngày thì đến thánh nhân cũng bó tay.
Lâm Phong nghe giọng điệu của lão đầu, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc. Chuyện liên quan đến mạng người không thể xem thường.
Hắn tiếp tục công việc gỡ tơ, nhưng vừa gỡ được một lúc thì phải dừng lại. Hai mắt hắn kinh ngạc, miệng há hốc như muốn nuốt chửng một quả trứng, cơ thể như đóng băng vài giây.
- Lại là chuyện gì nữa đây?
Đường đường là thiên tài của Thánh Cung mà lại không mặc nội y. Lớp áo ngoài đã bị Hấp Huyết Chu xé rách trong lúc vận chuyển, cảnh xuân gần như lộ rõ.
Thực ra, nội y của Nam Cung Như Mộng chính là một tờ pháp chỉ. Trong lúc nguy cấp nàng đã dùng nó để thoát thân, nên giờ bên trong không còn gì cả.
- Tiểu tử, cơ hội của ngươi đến rồi.
- Quân tử không thể thấy chết không cứu mà!
Lâm Phong hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh, sau đó tiếp tục công việc cứu người quan trọng này. Tim hắn đập nhanh không ngừng, thân thể của cô gái nằm trước mặt quả thực quá hoàn mỹ, bất cứ nam nhân nào nhìn thấy cũng sẽ động lòng.
- Tiểu tử, có thứ tốt đây, ngươi có muốn không?
- Đâu?
- Nội y của cô nương này là một tờ cấm chỉ thiên cấp.
Phần nội y phía trên của Nam Cung Như Mộng đã được sử dụng, nhưng phía dưới vẫn còn một phần. Lâm Phong không chút nghĩ ngợi liền lắc đầu, nếu hắn chạm vào thứ này, e rằng sẽ trở thành kẻ thù của một nửa tu sĩ Nam Hoang.
- Lão đầu, đừng xúi bậy nữa. Bây giờ phải làm sao đây?
- Dùng linh lực đả thông tâm mạch, những vết thương nhẹ thì chỉ cần băng bó, còn nội thương thì tạm thời không thể giải quyết.
- Tại sao?
- Thực lực của kẻ ra tay đã đạt đến Vương Giả thất cấp, với linh lực của ngươi thì không thể cứu chữa được.
Lâm Phong gật đầu, chỉ cần giữ được mạng sống cho Nam Cung Như Mộng, rồi sẽ tìm được cách giải quyết. Sau khi băng bó xong, hắn đặt nàng lên giường nghỉ ngơi, còn mình thì đi xung quanh kiểm tra.
Vài giờ sau, Lâm Phong trở lại kiểm tra vết thương của Nam Cung Như Mộng. Tình trạng của nàng đã khá hơn một chút, sắc mặt không còn tái nhợt như trước, có lẽ sẽ sớm hồi phục.
Lão đầu thở dài.
- Tiểu tử, tình hình hiện tại không mấy khả quan.
- Ta cũng có thể làm gì được đâu.
Sau khi Nam Cung Như Mộng tỉnh lại, nàng còn phải dưỡng thương một thời gian nữa, ít nhất cũng phải 10 ngày. Trong thời gian này, Lâm Phong phải ở bên cạnh bảo vệ nàng, làm sao còn thời gian đi tìm Ngân Tâm Thảo nữa.
Cách chỗ Lâm Phong cả ngàn dặm, không khí vô cùng căng thẳng. Vài lão già tụ tập lại một chỗ bàn luận, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng.
- Vẫn chưa tìm thấy người sao?
- Vẫn chưa.
Nam Cung Như Mộng đột nhiên mất tích, đám người Trường Hà Thánh Cung tìm kiếm liên tục mấy ngày vẫn không có kết quả. Nhẫn trữ vật của nàng có tín hiệu của Thánh Cung nhưng đến giờ vẫn chưa được sử dụng, có thể nàng vẫn an toàn, hoặc là đã không thể sử dụng tín hiệu được nữa.
Trưởng lão Cửu Huyền Thánh Cung khi biết tin Nam Cung Như Mộng gặp chuyện cũng giật mình kinh hãi. Nếu cô nương đó mà bỏ mạng trong bí cảnh, thì quan hệ giữa hai Thánh Cung sẽ căng như dây đàn.
Một vị trưởng lão Cửu Huyền Thánh Cung ra lệnh.
- Truyền lệnh, thông báo cho tất cả đệ tử bên trong bí cảnh lập tức đi tìm Nam Cung Như Mộng.
Vị chấp sự đứng cạnh có chút do dự.
- Nhưng bọn họ đang thí luyện?
- Đệ tử nào tìm được Nam Cung Như Mộng sẽ được Thánh Cung trọng thưởng, bảo vật trong thánh khố tùy ý lựa chọn.
- Tuân lệnh.
Ngày hôm sau, bên trong một cái hang động, Nam Cung Như Mộng dần thức tỉnh. Đôi mắt xinh đẹp khẽ mở, nàng nhớ rõ trước khi bất tỉnh đã nhìn thấy một con yêu chu mang mình đi.
- Mình vẫn còn sống sao?
Như Mộng thử cử động cơ thể, trên người nàng có rất nhiều vết thương đều đã được băng bó. Như vậy là có người đã cứu nàng. Đột nhiên nàng phát hiện trên người thiếu đi vài thứ, sắc mặt tái nhợt thoáng ửng hồng.
Đúng lúc này, một thanh niên từ bên ngoài tiến vào, vẻ mặt hớn hở.
- Nam Cung đạo hữu, cuối cùng đạo hữu cũng tỉnh rồi.
- Lâm đạo hữu, sao huynh lại ở đây?
- Chuyện này nói ra thì dài lắm.
Lâm Phong ngồi xuống cạnh Nam Cung Như Mộng, rồi bắt đầu kể lại mọi chuyện, từ lúc hắn cứu được nàng cho đến khi nàng tỉnh lại.
- Đạo hữu không biết đâu, lúc đó một mình tại hạ xông vào vòng vây của đàn Hấp Huyết Chu, tình hình lúc đó phải gọi là cửu tử nhất sinh, ngàn cân treo sợi tóc. Nhờ tại hạ anh dũng thiện chiến nên bọn chúng mới phải rút lui.
Như Mộng mỉm cười.
- Lần này nhờ có Lâm đạo hữu ra tay cứu giúp, đại ân cứu mạng của đạo hữu, Như Mộng sẽ không bao giờ quên.
Nàng biết thanh niên bên cạnh đang nói dối, Hấp Huyết Chu chỉ đi theo cặp chứ không đi theo đàn. Nhưng chuyện hắn cứu nàng một mạng là sự thật.
- Quân tử thi ân bất cầu báo. Đợi đạo hữu khôi phục chút linh lực, tại hạ sẽ đưa đạo hữu trở về.
- Đa tạ.
- Đạo hữu cứ yên tâm nghỉ ngơi, tại hạ ra ngoài giúp đạo hữu canh gác.
- Đợi đã…
Nam Cung Như Mộng nhìn đối phương rời đi, liền gọi lại, giọng nói của nàng có chút không bình thường.
- Là đạo hữu giúp ta chữa thương sao?
- Đúng vậy, đạo hữu yên tâm, kỹ thuật của tại hạ rất tốt, đảm bảo vài ngày là vết thương sẽ lành.
Lâm Phong vừa nói xong liền xoay người rời đi, hắn biết nếu còn ở lại thì tình hình sẽ rất khó xử lý.
Vừa rời khỏi hang động, giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi cứ thế mà để cô nương đó rời đi sao?
- Vậy lão nói xem ta nên làm gì bây giờ?
- Lão phu chỉ sợ ngươi không nỡ, đại ân cứu mạng dù có lấy thân báo đáp cũng không quá đáng đâu.
- Nam nhi chí tại tứ phương, lòng ta bao cả thiên hạ, có gì mà không nỡ chứ.
Lâm Phong tìm một chỗ ngồi xuống, hắn lấy ra tờ pháp chỉ mà Linh Mộng đã đưa trước khi tiến vào bí cảnh.
Nửa giờ trước, trong lúc kiểm kê tài sản, Lâm Phong vô tình nhìn thấy tờ pháp chỉ của Linh Mộng, đó chính là Lưu Ảnh Chỉ dùng để lưu giữ hình ảnh. Trong đầu hắn chợt nhớ tới cô gái đang nằm trong hang động.
- Nam Cung đạo hữu chính là một tấm gương sáng cho toàn bộ đan sư Nam Hoang, ta nên lưu lại hình ảnh của đạo hữu để trong những lúc khó khăn làm động lực vượt qua.
- Tiểu tử ngươi còn nói không có ý với cô nương đó.
- Ta chỉ xem nàng là thần tượng thôi, xin ảnh của thần tượng thì có gì sai chứ.
Lâm Phong cầm lấy pháp chỉ định tiến vào bên trong, nhưng khi hắn mở pháp chỉ ra thì thấy có gì đó không đúng, bên trên có tới 3 cái pháp văn.
- Cái pháp văn này nhìn hơi quen.
- Đây là Hành Không Pháp Chỉ, thứ này có thể giúp ngươi phi hành mấy ngàn dặm mà không bị đám yêu thú phát hiện.
- Lợi hại như vậy sao?
Nếu đúng như lời lão đầu nói, dùng thứ này trong bí cảnh thì còn gì bằng.
- Ngay cả thiên thú cũng không phát hiện ra sao?
- Chỉ cần ngươi không tự mình đâm đầu vào bọn chúng thì không sao.
- Tuyệt vời, xem ra yêu nữ vẫn còn chút lương tâm.
Sau khi có được Hành Không Pháp Chỉ, Lâm Phong đã nghĩ ra một kế hoạch để đưa Nam Cung Như Mộng rời đi. Hắn sẽ để nàng dùng truyền tống lệnh bài, còn bản thân hắn sẽ dùng pháp chỉ của Linh Mộng.
Đêm đến, Lâm Phong mang thức ăn vào cho Nam Cung Như Mộng, từ lúc tỉnh lại đến giờ nàng vẫn chưa ăn gì.
- Nam Cung đạo hữu, đến giờ ăn rồi.
Nam Cung Như Mộng nhận lấy một xiên thịt nướng từ tay đối phương, hương vị cũng không tệ.
- Đa tạ.
- Mùi vị thế nào?
- Rất tốt.
Lâm Phong cười đắc ý.
- Thịt của Huyết Long Thử không dễ tìm đâu, tại hạ phải vất vả lắm mới bắt được vài con.
- Đây là thịt Huyết Long Thử ư?
Như Mộng nhìn xiên thịt trong tay, trong đầu nàng hiện ra hình dáng của một con yêu thử to lớn, mình đầy lông lá, vẻ mặt hung tợn cùng với một hàm răng kinh khủng, ánh mắt nàng có chút hoang mang.
Lâm Phong nhìn nữ tử bên cạnh do dự, nhẹ nhàng trấn an.
- Đạo hữu yên tâm, thịt Huyết Long Thử không có độc, rất bổ dưỡng cho người bị thương, đạo hữu nên ăn nhiều vào.
- Ta… ta ăn đủ rồi.
- Hắc hắc... tại hạ đùa thôi, đây là thịt mãng xà bình thường. Với tình hình của Nam Cung đạo hữu thì vẫn chưa thể ăn thịt yêu thú được.
Lâm Phong vừa ăn vừa nói ra kế hoạch của hắn, tiện thể hỏi chuyện của Nam Cung Như Mộng. Đến giờ hắn vẫn không biết tên khốn nào lại ra tay với nàng.
- Là tàn dư của Ma giáo…
Kế hoạch của Trần Cung là khiến Cửu Huyền và Trường Hà xảy ra xung đột, từ đó tạo ra mâu thuẫn giữa các Thánh Cung.
- Thì ra là vậy.
Nam Cung Như Mộng chính là tương lai của Trường Hà Thánh Cung. Nếu nàng xảy ra chuyện ở địa bàn của Cửu Huyền Thánh Cung, nhất định sẽ dẫn đến hiểu lầm nghiêm trọng giữa hai Thánh Cung.
Lâm Phong lấy ra một bình đan dược đưa cho đối phương.
- Đây là Phục Linh Đan do tại hạ luyện chế, có thể giúp đạo hữu khôi phục một ít linh lực.
- Đa tạ.
Nam Cung Như Mộng nhận lấy bình đan dược, dù sao nàng đã nợ Lâm Phong một mạng, có nhận thêm một viên đan dược cũng không đáng là bao.
- Nghe nói đan đạo của Lâm đạo hữu đã đạt đến cảnh giới rất cao, Như Mộng có thể thỉnh giáo một chút được không?
- Đúng lúc tại hạ cũng có vài vấn đề muốn hỏi, đạo hữu thích màu gì vậy?
- Chúng ta chỉ nói về đan đạo thôi.
- Được rồi.
Vài ngày sau, bên ngoài truyền tống trận, có hơn trăm người tụ tập xung quanh, từ trưởng lão, chấp sự đến đệ tử đều có mặt đầy đủ.
Một vị trưởng lão Cửu Huyền Thánh Cung lên tiếng.
- Đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung nghe lệnh, một vị đệ tử Trường Hà Thánh Cung trong lúc tìm kiếm tài nguyên không may bị yêu thú tấn công. Toàn bộ đệ tử lập tức chia nhau ra tìm kiếm, nhất định phải tìm cho bằng được. Đệ tử nào hoàn thành nhiệm vụ sẽ được Thánh Cung trọng thưởng.
Sau khi Như Mộng mất tích, trưởng lão và đệ tử Trường Hà Thánh Cung đã tìm kiếm một thời gian nhưng vẫn không có kết quả. Bọn họ đành phải nhờ đến Cửu Huyền Thánh Cung giúp đỡ, bí cảnh vô cùng rộng lớn, ngang dọc mấy trăm vạn dặm, chỉ có vài chục người thì không thể nào tìm hết được.
Trần Cung đi đến cạnh một vị trưởng lão Trường Hà Thánh Cung, nhỏ giọng nói.
- Trưởng lão, chúng ta không nên quá tin tưởng người ngoài, vãn bối tự nguyện đi tìm Như Mộng.
- Câm miệng, không được vô lễ!
- Vãn bối lỡ lời, xin trưởng lão trách phạt.
Mấy lão già bên Cửu Huyền Thánh Cung nhíu mày, chuyện xui rủi lão phu cũng đâu có muốn. Hi vọng cô nương kia bình an, nếu không sẽ khó ăn nói với mấy lão già bên Trường Hà Thánh Cung.
Đúng lúc này, một luồng linh quang từ bên trong bí cảnh bay ra, rồi đáp xuống cạnh truyền tống trận. Linh quang tan biến, Nam Cung Như Mộng xuất hiện. Ánh mắt nàng lướt qua đám người trước mặt, cuối cùng dừng lại trên người Trần Cung.
- Các vị trưởng lão, mau bắt Trần Cung lại, hắn là nội gián...
Nam Cung Như Mộng chưa nói hết lời thì Trần Cung đã xoay người bỏ chạy. Hắn vừa phi hành chưa được bao lâu thì cơ thể chợt ngừng lại trên không trung, như một con chim bị sa lưới.
Một vị trưởng lão Cửu Huyền Thánh Cung xuất hiện, bàn tay lớn dễ dàng tóm lấy Trần Cung.
- Thả ta ra, các ngươi sao lại bắt ta? Trưởng lão mau cứu ta!
Trưởng lão Trường Hà Thánh Cung lúc này đã bước tới cạnh Nam Cung Như Mộng. Sau khi kiểm tra vài lần, vẻ mặt của mấy vị trưởng lão trở nên âm trầm.
Thương thế của Nam Cung Như Mộng rất nghiêm trọng, không chỉ linh lực suy yếu mà kinh mạch và đan điền đều bị tổn thương. Nếu không kịp thời chữa trị sẽ mất rất nhiều thời gian để khôi phục.
- Như Mộng, đã xảy ra chuyện gì?
Nam Cung Như Mộng kể toàn bộ âm mưu của Trần Cung, đồng thời còn kể cả chuyện Lâm Phong đã ra tay cứu nàng.
Trần Cung lập tức phủ nhận.
- Nam Cung Như Mộng, không có bằng chứng thì ngươi không được vu oan ta!
- Hóa Linh Chưởng ta trúng phải vẫn còn lưu lại trên cơ thể, nhẫn trữ vật của ta đang nằm trên người ngươi.
Bên trên nhẫn trữ vật có ấn ký mà Nam Cung Như Mộng đặc biệt luyện chế. Nàng có thể cảm nhận được nhẫn trữ vật của mình đang ở gần đây, nhất định là nằm trên người Trần Cung. Không biết vì lý do gì mà tên này vẫn chưa xóa bỏ ấn ký của nàng.
Trần Cung vốn muốn dùng nhẫn trữ vật làm vật chứng hãm hại Cửu Huyền Thánh Cung đã ra tay với Nam Cung Như Mộng, nên đến giờ hắn vẫn chưa xóa ấn ký. Không ngờ lại tự lấy đá đập vào chân mình.
Sâu bên trong bí cảnh, đám đệ tử vẫn tiếp tục hành trình thí luyện. Đã ba ngày từ khi Nam Cung Như Mộng rời đi, Lâm Phong vẫn chưa tìm được tung tích của Ngân Tâm Thảo. Với tiến độ thế này, chắc chắn hắn sẽ bị yêu nữ làm thịt mất thôi.
Đột nhiên bầu trời sập tối. Lâm Phong theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn, hai mắt trợn trắng, mặt cắt không còn giọt máu.
- Ối trời, chim gì mà to thế?
- Nói nhỏ thôi, coi chừng nó nghe thấy đấy.
Mấy ngày trước, Lâm Phong gặp một dòng sông cạn nước trên đường đi, lão đầu nói với hắn đó là dấu vết của một con cự xà để lại. Lúc đó hắn còn tưởng lão đầu đang dọa mình.
Tung tích Ngân Tâm Thảo còn chưa tìm thấy mà thiên thú đã gặp được mấy con. Tự dưng lại cảm thấy nhớ nhà, thật muốn trở về nhà.
Lâm Phong tìm một chỗ nghỉ chân để ổn định lại tinh thần. Hắn lấy ra một ít thức ăn, vừa ăn vừa quan sát địa đồ.
Tính đến bây giờ, Lâm Phong đã đi qua mười mấy chỗ Ngân Tâm Thảo từng xuất hiện nhưng vẫn không tìm được tung tích. Đi thêm vài trăm dặm nữa là tiến vào địa bàn của thiên thú rồi.
- Lão đầu, hay là chúng ta đi tìm một gốc linh dược thông linh khác được không?
- Ngươi tưởng linh dược thông linh muốn tìm là có ngay sao? Muốn thông linh ít nhất cũng phải mất vạn năm.
- Như vậy bọn chúng là tiền bối của ta rồi. Tiểu bối đuổi bắt tiền bối, chẳng phải là đại nghịch bất đạo sao?
Lâm Phong nói đến đây, hắn khẽ lắc đầu.
- Quân tử sao có thể làm chuyện bất kính như vậy chứ.
- Ngươi muốn giữ lễ hay giữ mạng?
- Lễ tiết quan trọng, nhưng lời hứa còn quan trọng hơn.
Hắn nói xong liền đứng lên thu dọn.
- Xuất phát!