Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 22: Kiếm Đạo Khai Sáng!
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm đó, Y Thiên cứ trằn trọc mãi không ngủ được. Nỗi tuyệt vọng ban ngày và hy vọng mong manh từ mấy món đồ mới mua cứ luẩn quẩn trong tâm trí. Hắn biết thể trạng mình bây giờ không ổn, nhưng trong tâm trí hắn không ngừng thôi thúc: "Phải tập luyện!"
Y Thiên có thể lẩn tránh mọi người xung quanh, nhưng không thể lẩn tránh chính bản thân mình. Vì vậy, hắn quyết định mang theo những cuốn sách và thanh kiếm, rời khỏi khách điếm, tìm đến gốc cổ thụ cạnh giếng cổ. Dưới ánh trăng mờ ảo, khung cảnh hiện lên u ám và huyền bí.
Hắn mở cuốn công pháp vừa mua sáng nay. Trên trang bìa, ba chữ "Lục Luật Kiếm" được viết bằng nét chữ cổ kính, giản dị nhưng ẩn chứa sức mạnh. Khi hắn đọc, một luồng cảm ứng kỳ lạ như dòng điện chạy khắp châu thân.
Hắn hiểu ngay, như thể nó đã là một phần của hắn từ lâu. Hắn cầm thanh kiếm lên, nhận thấy tấm vải quấn quanh chuôi kiếm gây vướng víu, khiến hắn không thể cầm chắc. Hắn gỡ bỏ tấm vải bọc chuôi kiếm ra. Trên đó, bốn chữ "Thiên Hạ Thái Bình" được khắc chìm. Đọc xong bốn chữ này, Y Thiên liền nảy ra ý định đặt tên cho thanh kiếm.
"Thiên Hạ Thái Bình, quả là bốn chữ hay, thật hợp với khí chất của ngươi. Vậy, ta sẽ gọi ngươi là Thiên Bình Kiếm." Hắn lẩm bẩm, một nụ cười nhạt hiện trên môi khi ánh trăng rọi xuống lưỡi kiếm bóng bẩy, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Hắn cảm thấy hắn và thanh kiếm này quả thực có duyên phận sâu sắc. Đúng lúc hắn đang bên bờ vực sụp đổ, nó đã đến đây như binh khí đầu tiên của riêng hắn, không như những thứ phụ thân hắn để lại… chỉ mình hắn biết, những thứ đó không phải dành cho hắn mà là cho Mạc gia. Không suy nghĩ nhiều nữa, việc cấp bách nhất lúc này là tu luyện cuốn công pháp này.
Hắn mở trang đầu tiên của Lục Luật Kiếm. "Tầng thứ nhất: Lục Luật Thức - Định Lực. Cầm chắc chuôi kiếm, cảm nhận trọng lượng và độ cân bằng của nó. Luyện tập cách siết chặt chuôi kiếm bằng một lực vừa đủ, không quá lỏng cũng không quá mạnh, để mỗi đường kiếm đều chính xác… Dùng bản thân làm cán kiếm, cánh tay là chuôi kiếm, bàn tay là lưỡi kiếm, thanh kiếm là mũi nhọn..."
Hắn đọc thầm khẩu quyết, tay nắm lấy chuôi kiếm. Hắn hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhắm lại, cố gắng cảm nhận. Cảm giác kim loại lạnh buốt truyền đến. Hắn siết, buông, rồi lại siết. Dần quen với cảm giác cầm kiếm, hắn bắt đầu tăng dần tốc độ, hắn bắt đầu vung kiếm lên, từng đường kiếm vung ra còn vụng về nhưng lại chứa đựng sức nặng.
Trong đêm trăng sáng, ánh trăng bạc rọi xuống những cành cây, tạo nên những mảng sáng tối lấp lánh. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, Y Thiên đứng giữa bãi đất một mình, mái tóc dài bay phất phới trong gió đêm.
Hắn cầm một thanh kiếm mảnh khảnh, lưỡi kiếm lấp lánh như mảnh trăng phản chiếu. Ánh mắt Y Thiên đầy vẻ điên cuồng, như chứa đựng cả thế giới khổ đau. Mỗi đường kiếm hắn vung lên không chỉ là kỹ thuật, mà còn là sự phản kháng mãnh liệt với số phận.
"Ta không thể gục ngã!" Hắn hét lên, tiếng thét vang vọng giữa núi rừng, như một lời thề sống còn.
Y Thiên bắt đầu múa kiếm, từng động tác mạnh mẽ và linh hoạt. Những đường kiếm uốn lượn, tạo thành những vòng xoáy ánh sáng, tựa như linh hồn vờn quanh hắn. Mỗi cú vung kiếm tựa như một cơn bão, cuốn trôi mọi đau thương, mọi ký ức.
Hắn thở hổn hển, cảm nhận từng giọt mồ hôi lăn dài trên vầng trán. Đột nhiên, hắn ngã quỵ, gục xuống đất. Ánh trăng vẫn chiếu sáng, nhưng giờ đây, nó như một minh chứng cho sự mệt mỏi, cho những nỗi đau không thể phai nhòa.
"Dù có phải chết, ta cũng sẽ không dừng lại!" Y Thiên thì thào, ánh mắt trở nên rực lửa.
Hắn đứng dậy, tiếp tục nắm chặt thanh kiếm và tiếp tục múa. Lưỡi kiếm bay lên, hòa quyện cùng ánh trăng, như thể hắn đang nhảy múa giữa sự sống và cái chết. Mỗi đòn đánh là một khát vọng, một lời nguyền rủa số phận.
Cảnh tượng diễn ra như một bức tranh sống động, nơi Y Thiên không chỉ luyện kiếm mà còn chiến đấu với bản thân. Hắn là một chiến binh giữa cõi nhân gian, không sợ hãi, không lùi bước, luôn hướng về phía trước. Hắn cứ như vậy, từng đường kiếm dần trở nên chau chuốt, mạnh mẽ hơn. Mỗi khi hắn ngã xuống, hắn không than khóc, không kêu đau, không đổ lỗi cho sự yếu đuối của bản thân, mà chỉ với ánh mắt kiên định. Hắn chỉ kiên trì đứng lên, một lời nói trầm thấp như không phát ra âm thanh: "Chưa đủ!"
Hắn nghiến răng rồi tiếp tục đứng dậy, hắn biết bây giờ chỉ có kiếm đạo mới có thể cứu vãn hắn, và thanh kiếm này như một ân nhân. Hắn tung ra từng đòn kiếm, lưỡi kiếm bay vút nhanh và sắc bén, đồng thời cũng để lại cho hắn nhiều lĩnh ngộ khác nhau về kiếm đạo. Đối với một người kiếm tu, mỗi khi cầm kiếm lên, thì lúc buông kiếm xuống... chính là lúc bản thân chết đi.
Vì vậy, cho dù hắn gục ngã vì mệt mỏi, vì không thể đứng vững, thì hắn vẫn cầm chặt lấy thanh kiếm, dù không cầm được chuôi kiếm thì cũng là lưỡi kiếm. Mặc kệ lưỡi kiếm rạch trên tay hắn nhiều vết sâu hoắm, máu không ngừng chảy, hắn vẫn không bận tâm, chỉ đổi tay cầm chuôi kiếm rồi lại tiếp tục, hết lần này đến lần khác.
Thời gian trôi qua, một canh giờ, hai canh giờ, cho đến khi bầu trời đêm dần chuyển màu. Hắn cầm kiếm từ tay này sang tay khác hàng vạn lần. Đôi tay hắn đã rướm máu với những vết thương sâu, chi chít vết cào xước lớn nhỏ.
Mồ hôi mặn chát đổ ra, thấm vào vết thương, đau buốt như hàng ngàn mũi kim châm, khiến từng thớ cơ trong hắn gào thét đau đớn. Hắn chỉ khẽ kêu "Chưa đủ!" một tiếng, rồi lại tiếp tục. Đôi tay hắn đã mỏi nhừ, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa điên cuồng và kiên định vẫn rực cháy như ban đầu.
Không rõ có phải do Bạch Linh Ngọc hay không, nhưng hắn thấy mình càng luyện tập, tâm trí càng trở nên rõ ràng, sáng suốt. Hắn đã thanh tĩnh hơn bao giờ hết.
Hắn luyện tập không ngừng nghỉ từ khi trăng vừa ló dạng đến khi mặt trời ửng hồng phía đông. Thân thể hắn rã rời, mỗi thớ cơ như muốn xé toạc, tinh huyết sôi sùng sục khiến kinh mạch phình to, gần như sắp vỡ tung. Hắn cắm thanh kiếm xuống đất, hai tay đè lên chuôi kiếm để chống đỡ, không cho cơ thể ngã xuống. Hắn đã hoàn thành giai đoạn đầu tiên, chính là ngay lúc này. Hắn cầm chuôi kiếm bằng cả hai tay, giơ lên trời hướng về phía mặt trời đang ló dạng. Chân tay hắn run lên lẩy bẩy, gần như sắp ngã quỵ, nhưng… thanh kiếm trên tay hắn vẫn không một chút dao động, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.
"Thành rồi, ta thật sự thành rồi… Đoạn thứ nhất của tầng thứ nhất Lục Luật Kiếm. Ta, Y Thiên kẻ phế vật này, cũng đã thành công rồi. Hahaha. Ta thành rồi, thật sự thành công rồi!" Hắn gầm thét thật lớn, như muốn cho cả thiên hạ này biết, một kẻ ngũ linh căn như hắn cũng có thể tu luyện, không chỉ vậy mà còn thành công nữa.
Hắn không cần người giảng dạy, chỉ cần bản thân, chỉ cần ý chí, đã có thể tự mình tiến bộ. Kiếm đạo của hắn, trong một thế giới dùng Khí Linh này, quả thực không được coi trọng, nhưng nói về sự lĩnh ngộ đạo trong kiếm, hắn bây giờ tự tin không thua bất cứ ai cùng lứa. Dưới ánh trăng, hắn lĩnh ngộ được quá nhiều thứ, từng đường kiếm nhẹ tựa tơ hồng, hắn cũng đã hiểu được toàn bộ kiếm đạo.
Bỗng nhiên, từ cơ thể hắn tỏa ra một luồng khí lạnh buốt kỳ dị. Ánh sáng chói chang cũng từ đó lan tỏa.
"Không lẽ đây là một truyền thừa khác? Hôm nay quả là may mắn, cảm ơn mẫu thân đã phù hộ cho nhi tử." Giọng hắn rất lớn, gần như là hét lên, miệng hắn mỉm cười vui sướng, không sao khép lại được.
Y Thiên nhắm mắt cố gắng cảm nhận, hắn phát hiện ra đó không hoàn toàn đến từ cơ thể mình, mà lại đến từ một cuốn sách trong túi áo. Cuốn sách đó tự động lật ra và bay ra khỏi người hắn, lơ lửng giữa không trung. Hắn đưa mắt nhìn theo, vừa kịp thấy dòng chữ trên bìa sách đó: "Âm Dương Nhãn".
"Đó chẳng phải chỉ là một cuốn sách bình thường mà tên Tằng An kia khuyến mãi sao, nó vốn đâu phải công pháp?" Hắn tự hỏi.
Cuốn sách bay tới giếng cổ, lơ lửng trên mặt nước. Y Thiên chạy lại định vồ lấy, tâm trí hắn tràn ngập suy nghĩ.
"Dị tượng thế này, chắc chắn không phải là đồ bình thường. Phải chăng đây là một bảo bối mà gã tu sĩ kia không nhận ra?" Y Thiên cười thầm, có lẽ hắn lại nhặt được thêm một bảo bối rồi đây, quả thực là quá may mắn rồi.
"Đợi ta lĩnh ngộ xong cuốn công pháp tuyệt diệu này, Thiên Kiêu Chi Tử ư? Chỉ hơn ta mỗi cái danh mà thôi! Haha!"
Hắn vươn tay ra định nắm lấy, nhưng cuốn sách đã tách làm đôi. Một nửa là những dòng chữ kỳ lạ, tựa như những ký tự cổ xưa nào đó, bay thẳng vào mi tâm hắn. Ngay lập tức, Y Thiên cứng đờ. Một loạt những dòng chữ đó, hắn lại hiểu và biết không sót một chữ. Tất cả đều xâm nhập vào hắn qua mi tâm, hắn đứng sững lại, thần thức hoàn toàn bay vào trong tâm thức của bản thân. Hắn thấy xung quanh đầy những dòng chữ khổng lồ, nói là chữ nhưng thực ra là những ký tự, ký hiệu, hình tượng kỳ lạ, nhưng lạ thay hắn lại hiểu được hết thảy các dòng đó.
Khi trở lại thực tại, hắn thấy bản thân không có bất cứ thay đổi nào. Cánh tay hắn đang vươn ra dừng lại giữa không trung, cuốn sách cũng theo đó rơi tự do xuống giếng cổ, khiến mặt nước chuyển động mạnh, nước bắn lên tung tóe, bắn cả lên gương mặt hắn.
Từ trong miệng giếng đang gợn sóng, hắn nhìn thấy một hình ảnh nhạt nhòa, khó nhìn, nhưng lại rất quen thuộc. Hắn cố đưa mắt nhìn để nhận ra đó là gì.
"Bạch Tư Mi? Là nàng?" Hắn bất ngờ thốt lên.
Y Thiên thấy trong đó là Bạch Tư Mi đang xõa tóc, hình ảnh đầy bi thương, nàng ngồi bên cửa sổ, tay nắm chặt một tờ giấy còn loang vết máu, trông như đang tương tư một ai đó. Hắn có thể cảm nhận được người nàng đang nhớ về chính là hắn, bởi hắn nhận ra tờ giấy đó là vật hắn đã đưa cho nàng mấy ngày trước ở Hoàng Sa Kim Thành. Tâm trạng hắn thoáng chốc trở nên buồn bã, mọi cảm xúc vui sướng ban nãy đều bị lấn át bởi sự tương tư và nhớ thương hắn dành cho nàng lúc này.
Mặt nước dần trở lại bình thường. Dưới ánh mặt trời bình minh đang dần lộ rõ hơn, mặt nước phản chiếu một hình ảnh khiến Y Thiên kinh hoàng lùi về sau, đó là một con mắt khổng lồ đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Nó chiếm trọn toàn bộ khung cảnh. Ánh nhìn của nó mang theo sức mạnh và uy áp, như thể có thể thấu suốt mọi bí mật thế gian. Mống mắt sáng rực rỡ, màu vàng như ánh nắng ban mai, tỏa ra hào quang bí ẩn.
Đồng tử to lớn, hình bầu dục, tựa như một vực thẳm không đáy, chứa đựng những hình ảnh mơ hồ về quá khứ và tương lai. Khi ánh nhìn của nó quét ngang qua, mọi thứ xung quanh như bị ngưng trệ, âm thanh trở nên im lặng, chỉ còn lại cảm giác nặng nề của quyền năng.
Ánh nhìn uy áp của con mắt khổng lồ không chỉ là một ánh sáng, mà còn là lời nhắc nhở về sự hiện diện của một sức mạnh vĩ đại, có thể là thần thánh hay ma quái. Nhìn nó như nhìn một thực thể vượt xa giới hạn nhân loại, Y Thiên kinh sợ lùi lại vài bước. Hắn ngẩng đầu lên cố nhìn vào nó thì một giọng nói xuất phát từ con mắt ấy, vang lên tầng tầng lớp lớp sóng âm, áp bức đè chặt thân thể hắn xuống mặt đất.
"Tên nhóc loài người, ngươi là người được Đóa Đóa chọn ư? Ta thật tò mò không hiểu tại sao nàng ấy lại chọn trúng một kẻ phàm nhân tầm thường như ngươi, nhưng ta không phải kẻ thất hứa, ta sẽ giúp ngươi gặp nàng ấy."
Giọng Y Thiên run sợ: "Ông là ai? Rốt… rốt cuộc ông đến đây với mục đích gì? Còn Đóa Đóa kia là ai?"
"Ngươi không cần biết, chỉ cần biết ngươi sắp vào Độc Nhãn Vương Chi Địa, hãy cố sống sót cho đến khi gặp được nàng ấy, càng nguyên vẹn càng tốt. Ta chỉ giúp được ngươi tới đây thôi, Đóa Đóa."