Chương 35: Mọi Thứ Đều Nằm Trong Kế Hoạch

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 35: Mọi Thứ Đều Nằm Trong Kế Hoạch

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Quỳ xuống!" Giọng nàng vang lên đầy uy áp.
Y Thiên không ngờ nàng vẫn còn mạnh đến mức đó, hắn lập tức bị một chữ "quỳ" của nàng ép chặt xuống đất.
Tuy nhiên, nàng cũng chẳng dễ chịu hơn là bao. Dưới áp lực của phản phệ, từng dòng máu nóng trào ra từ khóe miệng nàng. Nhưng nàng không hề có ý định dừng lại, nhanh như cắt lao tới, đạp một cước vào người Y Thiên.
"Rắc rắc."
Khắp toàn thân Y Thiên, xương cốt nhiều chỗ đã rạn nứt nghiêm trọng. Máu không ngừng rỉ ra từ miệng hắn, nội tạng bên trong chắc cũng chẳng khá khẩm hơn xương là bao.
"Phụt!" Ngân Xà Tí Hống lại lần nữa, dưới áp lực kinh hoàng của phản phệ, phun ra một ngụm máu xuống người Y Thiên.
Nhưng nàng vẫn không có dấu hiệu dừng lại, ngồi đè lên người Y Thiên, liên tục giáng xuống vô số cú đấm mang theo lực đạo của Nguyên Anh Cảnh.
Mỗi cú đánh của Ngân Xà Tí Hống đều mang theo sức mạnh khủng khiếp, tạo thành những cơn lốc xoáy nhỏ xuyên qua cơ thể Y Thiên, xé nát cả đất đá bên dưới hắn.
Còn hắn cũng không nằm im chờ chết. Hắn liên tục cắn yêu hạch, hồi phục vết thương để có thể tiếp tục chịu đựng những cú giáng trời này, trong miệng không ngừng phát ra những âm thanh rên rỉ khó nghe.
"Chỉ... chỉ... một... lúc nữa... thôi..."
Cứ như vậy, trận chiến kéo dài. Y Thiên như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão, cố gắng chống chịu vô số cú đập từ tâm bão.
Ngân Xà Tí Hống rống lên một tiếng: "ARGHHH!", dồn hết sức mạnh vào cú đấm cuối cùng. Hơi thở nàng đầy sát khí, ánh mắt đỏ rực.
"Chết đi!" Nàng gào lên, gương mặt méo mó biến dạng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi Y Thiên cảm nhận cái chết cận kề, một luồng năng lượng mạnh mẽ, tinh khiết bùng nổ từ cơ thể hắn.
Ánh sáng rực rỡ tỏa ra từ hắn, thanh Thiên Bình Kiếm trong tay cũng rung lên bần bật. Đẩy nàng ra khỏi người, cơ thể hắn như mất trọng lực từ từ bay lên không trung. Hắn vẫn giữ phong thái kiên định, bắt đầu vung kiếm.
Từng động tác của hắn nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, như một điệu múa uyển chuyển. Hắn vung kiếm lên cao, tạo nên những đường cong hoàn mỹ, ánh sáng từ lưỡi kiếm phản chiếu lung linh, tạo ra những vệt sáng rực rỡ trong không khí. Mỗi cú vung tay như một nhát chém quyết đoán, mang theo sức mạnh của cả thiên nhiên.
Gió thổi mạnh, tóc dài của hắn bay phất phới, khuôn mặt lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm. Đôi mắt rực sáng như những ngôi sao, tập trung và tràn đầy sức sống. Hắn như hòa quyện cùng không gian xung quanh, không còn là con người mà là một thực thể của đất trời.
Khi thanh kiếm lướt qua, không khí như bị cắt đôi, tạo ra những âm thanh vang vọng như tiếng nhạc du dương. Hắn không chỉ đang múa kiếm mà còn thể hiện sự giao hòa giữa bản thân và thiên địa. Xung quanh hắn được bao bọc bởi một luồng sáng bất khả xâm phạm, mặc cho Ngân Xà Tí Hống ở ngoài gào thét đến thế nào, bên trong hắn vẫn không một chút dao động.
Bất chợt hắn ngừng đường kiếm, trên thân kiếm, từ dưới chuôi, một nguồn sáng chói lóa từ từ hiện hữu.
"Lục Hợp Bộ - Chuyển Hóa Cương Nhu - Kiếm Ảnh Vô Tung - Vạn Kiếm Quy Nhất - Hồi Chuyển Vô Thường - Khống Thân Di Kiếm: Tất Cả Hợp!" Hắn hô to, ánh mắt trở nên sáng chói, tựa như gắn hai mặt trời vào trong.
"Lục Luật Kiếm Pháp Tầng Hai: Lục Luật Chuyển."
"Phá!"
Lúc này, toàn thân kiếm đã phát sáng rực rỡ.
"Ong ong ong."
Thanh Thiên Bình Kiếm rung lên dữ dội, nó dường như đang phản ứng với trời đất xung quanh, cộng hưởng với cả thiên địa. Hắn cố gắng nắm chặt thanh kiếm, dùng sức chém bẻ cong cả không khí trước mặt.
"Nhị Kiếm Khai Thiên Địa!" Hắn gầm lên.
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng bắn ra từ lưỡi kiếm của Y Thiên. Luồng ánh sáng đó không phải là kiếm khí thông thường, mà là một thanh kiếm khí vô hình vô dạng.
Y Thiên vẫn cầm Thiên Bình Kiếm trên tay, nhưng thanh kiếm khí vô hình đó lại dứt khoát lao thẳng tới, đầy uy lực.
Nó không tiến tới như những đường kiếm bình thường mà bay lơ lửng, tạo thành một lá chắn vững chắc thay cho luồng sáng vừa tan đi, ngăn cản mọi đòn tấn công của Ngân Xà Tí Hống.
Nhưng Y Thiên không chỉ phòng thủ, hắn còn tấn công. Hắn đưa thanh kiếm của mình lên, chém xuống, và một thanh kiếm khí thứ hai lại bay thẳng tới, phối hợp ăn ý với thanh kiếm kia. Ngân Xà Tí Hống dường như bị bất ngờ, nàng không thể tin được hắn lại có thể tạo ra một chiêu thức như vậy.
"Ngươi... ngươi đang làm gì vậy? Một chiêu kiếm pháp thật điên rồ!" Ngân Xà Tí Hống hoảng loạn.
Nhưng tiếc thay, so với dáng vẻ hùng hồn của nó thì tác dụng không quá đáng kể. Hoàn toàn không đúng với suy nghĩ của cả hai về nó, thanh kiếm bay tới đâm nàng một đòn xé gió.
Nàng chỉ nhẹ nhàng đấm phản lại một đòn đã khiến nó tan vỡ ngay lập tức. Dù sao nàng vẫn là yêu thú ngũ cấp hóa hình, một tiểu chiêu như này làm sao có thể làm hại nàng được? Nàng nhếch môi cười chế giễu.
"Chỉ thế thôi à? Uy lực thực sự quá kém. So với một chiêu ngươi dùng toàn lực tung ra, vẫn kém quá nhiều."
Khác với những gì nàng đoán, Y Thiên không hề hoảng hốt hay bất ngờ, hắn chỉ bình tĩnh đáp xuống mặt đất, gương mặt lạnh lùng nhìn về phía nàng, không nói một lời nào.
"Đã sợ đến mức không dám nói rồi à? Vậy thì để bổn tọa cho ngươi chết một cách thống khoái nhất!"
Nàng biết đã đến lúc kết thúc trận chiến. Nàng nhắm mắt, hai tay các ngón linh hoạt di chuyển kết ấn.
"Nguyện dâng hiến thân xác này, trái tim này cho nữ vương. Xin nữ vương hãy cho thần dân tội nghiệp này mượn sức mạnh của người."
"Long Nguyệt Nhập Vân!" Nàng mở mắt, hai đồng tử co lại thành hình dọc. Toàn thân nàng nổi lên đầy vảy rắn, nàng đã hóa thành hình thái nửa người nửa rắn.
Uy lực của nàng tăng lên rất nhiều, có thể đã đạt đến cả Nguyên Anh Cảnh Trung Kỳ. Toàn thân nàng tỏa ra khí thế đáng sợ bao trùm cả không gian, mỗi bước chân nàng bước đi đều khiến trời long đất lở.
Nàng bỗng biến mất, chỉ để lại thân ảnh. Rồi chợt xuất hiện bên cạnh Y Thiên, nàng xoay người trên không, đá một cú ngang chân tuyệt đẹp. Thanh kiếm khí vừa được tạo ra ban nãy chẳng đỡ nổi một chút lực đạo nào, liền tan vỡ thành vạn mảnh biến mất.
Y Thiên lãnh trọn một cước, bay đi nặng nề, nhưng nàng không để hắn có cơ hội hồi phục. Nàng lại biến mất, rồi chợt xuất hiện phía trên hắn, một đạp thẳng xuống bụng hắn.
"Ọc!" Hắn đau đớn kêu lên, máu từ trong miệng không ngừng chảy ra.
Y Thiên cũng không chịu thua, hắn liền cầm thanh kiếm lên quét ngang một cái. Đối với nàng, hắn bây giờ chỉ như một đứa trẻ lên ba đang cầm cành cây ra sức chơi đùa.
Bởi vì, với tốc độ của nàng, nếu hắn mà đánh trúng được một đòn thì quả thực tất cả Nguyên Anh Cảnh trên thế giới này nên chết đi hết cho rồi.
"Còn không mau chết đi! Mẹ nó, ngươi lì thật!" Ngân Xà Tí Hống giọng như hồn ma vang vọng khắp nơi, không còn dáng vẻ quyến rũ ban đầu nữa.
Tiếp đó, nàng đánh đá hắn đến mức toàn thân hắn gãy xương vỡ vụn. Máu chảy ra khắp nơi, nhưng hắn vẫn không nói lời nào, mặc cho nàng chửi mắng hay đánh đập như thế nào đi chăng nữa.
Tuy nhiên, hắn vẫn có thể tìm ra sơ hở, nhanh nhẹn cắn lấy viên yêu hạch, hồi phục toàn thân trong lúc nàng không để ý.
Cứ như thế, nàng vẫn mãi không thể kết liễu được hắn, chỉ có thể ra sức đánh hắn cho đến khi hắn không còn yêu hạch nào để hồi phục. Đến lúc đó, nàng mới có thể giết được hắn.
"Hộc... hộc..." Nàng bắt đầu trở nên mệt mỏi và thở dốc.
Từ nãy đến giờ, nàng đã tiêu hao quá nhiều sức lực, thêm vào đó là phản phệ quá lớn khiến toàn thân nàng bây giờ, dù không bị đánh một đòn nào, vẫn đau đến cực điểm. Máu ở khắp nơi trên mặt đất bây giờ cũng không thiếu phần của nàng.
"Đến lúc rồi." Y Thiên bỗng nhiên lên tiếng, giọng hắn khàn đặc vì cả miệng đang ngập tràn trong dòng máu đặc sệt.
Đúng lúc này, nàng cảm thấy toàn thân nóng ran như thiêu đốt. Cơ bắp co giật, không còn nghe theo sự điều khiển của nàng. Nàng loạng choạng, những đòn tấn công trở nên vụng về và thiếu chính xác.
"Là ngươi, ngươi đã hạ Tình Dược với ta?"
Y Thiên không nói gì, chỉ mở rộng miệng cười toe toét, điều đó đã đủ cho câu trả lời là "có".
"Là... là từ bao giờ?" Nàng hoảng loạn ôm lấy thân thể đang trở nên ngứa ngáy của mình. Trạng thái nửa người nửa rắn cũng dần mất đi, thân thể nàng tựa như mất hết sức lực mà quỳ rạp xuống.
"Chính là từ khi cô cho ta sờ vào vết thương của cô. Đừng hỏi ta vì sao ta có ý định này, vốn dĩ khởi đầu cũng là từ cô. Lúc đầu, khi ta hỏi cô có chấp nhận làm thê tử của ta hay không... thì cô lại do dự, cho thấy cô có suy nghĩ riêng. Vậy thì cũng không trách ta có suy nghĩ riêng được. Nếu cô thực lòng yêu ta và chấp nhận, thì thời gian cô do dự cũng có thể nói là do cô ngại, khi đó với thứ Tình Dược mạnh như thế này, cô và ta cũng có thể trải qua một đêm trăng xuân với nhau. Nhưng tất cả điều đó đều bị chính một tay cô phá vỡ, cô đã muốn giết ta. Bấy nhiêu đó đã đủ lý do cho việc ta hạ thuốc cô rồi."
Lời nói của Y Thiên lúc này trở nên sắc bén hơn cả, nhưng với dược tính mạnh mẽ của Tình Dược mà Y Thiên bôi vào vết thương của nàng, từ lâu đã thấm vào xương máu.
Bây giờ, nàng với thân thể tàn dại không thể nghe lọt bất cứ chữ nào Y Thiên nói ra, nàng chỉ nghe loáng thoáng là hắn nói gì đó lúc đầu thôi.
Nàng không còn quan tâm gì nhiều nữa. Với ánh mắt đầy dâm dục và cơ thể với những đường cong quyến rũ, nàng ngẩng đầu nhìn lên Y Thiên.
"Công... công tử, ngài có nguyện... song tu cùng nô gia không?"
Nước dãi nàng chảy giọt xuống mặt đất, hai má đỏ bừng, ánh mắt thèm thuồng nhìn Y Thiên.
Y Thiên vẫn mang ý cười nhìn nàng, hắn gật đầu một cách khó hiểu, cái gật đầu đó giống như một thói quen hơn là đồng ý.
Nhưng trong ánh mắt đầy dâm dục của Ngân Xà Tí Hống, đó chính là lời đồng ý. Y phục của Y Thiên khoác trên người nàng bắt đầu trễ xuống. Thân thể nuột nà trắng nõn của nàng từ từ lộ ra.
Nàng uốn éo cả người, ra sức quyến rũ hắn. Lúc này nàng như hổ đói gặp mồi, khi tiến đủ gần, nàng liền vồ lấy hắn. Động tác dần trở nên mất kiểm soát.
Hơi thở nàng dồn dập, bầu không khí trở nên ám muội. Nàng áp cả thân hình vào người hắn, tay nàng không đàng hoàng mà luồn vào y phục hắn, không tự chủ đưa xuống thân dưới hắn.
"Công tử... thân hình ngài... thực ra cũng không tệ đâu nha."
"Công tử… đây là lần đầu của ta... xin... xin công tử nhẹ nhàng cho."
Cả thân nàng co ro nép vào người hắn như một chú mèo nhỏ nhõng nhẽo, hoàn toàn không có chút phòng bị nào.
Hắn co chân lên.
"Nào... công tử... ngài từ từ đã nào. Người ta còn chưa sẵn sàng mà..." Gương mặt nàng ngại ngùng đỏ bừng.
"Chỗ đó của ngài đụng vào bụng ta mất rồi... Ngài hãy từ từ thôi nhé..." Giọng nàng ngập ngừng đầy xấu hổ, ánh mắt tình tứ nhìn hắn.