Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 46: Không Thể Đánh Bại!
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả bốn ảo ảnh cấp Luyện Khí Kỳ tầng mười hai đồng loạt thi triển chiêu thức của riêng mình.
Bốn Khí Linh cùng lúc được triệu hồi. Một ảo ảnh vung tay, một con Kim Xà khổng lồ làm bằng linh lực, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, xuất hiện và lao tới.
Con rắn lao đi nhanh như chớp. Nhưng khi gần chạm tới Y Thiên thì liền bị lưỡng nghi trận đồ chặn lại, hất văng ra xa vài mét.
Thân mình cứng như thép của nó không bị tổn hại quá nhiều, chỉ hơi khó khăn khi bị ba loại khí thay nhau đốt cháy. Dù sao thì thực lực của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng mười hai cũng không thể xem thường, dù Y Thiên mạnh hơn bọn chúng thật.
Thì cũng không thể nói rằng lưỡng nghi trận này một đòn có thể giết chết ngay lập tức Khí Linh của bọn chúng. Thực chất, nếu yếu hơn nữa thì lưỡng nghi trận đồ cũng chẳng thể làm gì được, bởi vốn dĩ nó cũng chỉ là một tuyệt kỹ phòng thủ mà thôi.
Để tranh thủ thời gian cho Kim Xà tấn công Y Thiên, hai ảo ảnh kia không tiếc triệu hồi Khí Linh của mình. Hai con bồ câu, một con xanh dương, một con xanh lá, liên tục bay lượn tấn công Y Thiên tới tấp, vô cùng cơ động, liên tục ra vào, thu hút sự bảo vệ toàn diện của lưỡng nghi trận đồ.
Chớp lấy cơ hội sơ hở hiếm có, Kim Xà tăng tốc cực độ bay vào quấn chặt lấy Y Thiên. Cơ thể hắn bị siết đến mức xương cốt rên rỉ ken két. Hắn không hề phản kháng, chỉ để mặc con rắn siết chặt hơn. Làn da hắn bắt đầu rách toạc. Máu tươi rỉ ra, thấm ướt lớp áo.
Đúng lúc đó, một ảo ảnh khác triệu hồi một con Hỏa Điểu. Con chim rực lửa múa lượn trên không trung. Từ miệng nó, những quả cầu lửa lớn, mang theo sức nóng khủng khiếp, liên tục bắn tới, nhắm vào cơ thể đang bị siết chặt của hắn.
Những quả cầu lửa nổ tung. Từng đợt lửa thiêu đốt da thịt hắn. Y Thiên ngửa đầu, một nụ cười tàn độc nở trên khóe môi. Ánh mắt hắn lóe lên vẻ khinh bỉ tột độ. Hắn để mặc cơ thể mình trở thành mục tiêu.
Những vết thương cháy sém, rách nát trên da thịt hắn, chỉ trong chớp mắt, đã được Huyết Ma Khí bao bọc, lập tức khép miệng và lành lặn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Đúng như ta nghĩ. Đây chính là cơ chế tự bảo vệ của Huyết Ma Khí, tuy rất đau đớn nhưng hiệu quả thật đáng để đánh đổi. "
Bọn còn lại cũng không phải kẻ vô dụng, một số nhanh chóng giúp trị thương, một số còn sung sức thì tiến lên thi triển chiêu thức, triệu hồi hàng chục Khí Linh khác nhau.
Có Khí Linh mang độc hình cây cỏ xâm nhập vào cơ thể Y Thiên thông qua vết thương đang liên tục rỉ máu.
Tên ảo ảnh Trúc Cơ Cảnh Sơ Kỳ đã lên tiếng khi nãy, bây giờ mới ra tay, hắn hô to:
"Mặc Họa Tỏa Linh. "
Không biết từ đâu một cây cọ vẽ xuất hiện trong tay hắn, tay hắn khẽ múa.
Linh lực cuộn trào, không khí xung quanh đột nhiên tối sầm lại, ngưng tụ thành một dòng mực đen đặc quánh. Đầu bút nhẹ nhàng nhúng vào dòng mực, vẽ nên một nét đầu tiên trên không trung. Nét mực không mờ ảo, mà vững chãi như một chiếc cầu bắc ngang qua khoảng không.
Nét vẽ thứ hai, thứ ba được thêm vào, chúng uốn lượn, giao nhau, tạo thành những sợi dây đen tuyền, dẻo dai nhưng cũng cứng như thép. Những sợi dây mực đó không lơ lửng, mà trực tiếp lao đến, quấn quanh người đối thủ.
Những vết mực đen ngấm vào da thịt, ăn mòn da thịt. Cuối cùng, một ký tự cuối cùng được viết ra, hắn hét lên:
"Trói! "
Và toàn bộ Y Thiên bị bao bọc trong một khối mực đen đặc, biến thành một bức tượng vô hồn, không thể cử động hay chống cự.
Tiếp đó, các Khí Linh còn lại chủ yếu là thi triển các đòn chiêu cơ bản của bản thân, chỉ vì khiếp sợ con người quỷ quái của hắn lúc này, đánh mãi không chết được. Nên không một ai dám cả gan dùng Khí Linh để tiếp cận hắn.
Có một nhóm hơn mười tên ảo ảnh tu vi Luyện Khí Kỳ tầng mười một, cùng nhau triệu hồi từng con Khí Linh khổng lồ mang hình dáng như Chim Điệp Sương, Phong Viên Vương, Mộng Điệp Vương, Phong Lang Vương, Lôi Thần Tượng,... bao vây lấy Y Thiên. Chỉ cần hắn đột phá vòng vây là chúng sẽ lập tức lao vào khống chế và tấn công.
Mạc Y Thiên không dùng kiếm để chống đỡ các đòn tấn công. Hắn để Kim Xà siết chặt, để Hỏa Điểu thiêu đốt, để hàng chục Khí Linh thay nhau tấn công hắn. Hắn dùng chính cơ thể mình để chịu đựng.
Sức mạnh của hắn không chỉ nằm ở kiếm pháp, mà nằm ở sự phục hồi đáng kinh ngạc của Huyết Ma Khí, ở sự chịu đựng phi thường của một kẻ đã vô số lần cận kề cái chết. Thể xác hắn, sau tất cả những nỗi đau, đã trở thành một vũ khí.
"Thì ra... giới hạn của Huyết Ma Khí là không có, chỉ là khi sử dụng thì cần phải khéo léo điều khiển nếu không muốn nó tự nổ tung bên trong. Hahaha! Thì ra là vậy, nhưng mà cần gì phức tạp như thế nhỉ? Lực đạo của nó cũng không bằng Thiên Bình Kiếm, mà lại tốn sức. Vậy thôi cứ để nó tự hồi phục thì tốt hơn nhỉ?"
Hắn đưa mắt nhìn quanh, như thể đó không phải là hắn tự nghi vấn, mà là câu hỏi hắn muốn hỏi các ảo ảnh xung quanh vậy.
Nhìn thấy ánh mắt của hắn, các ảo ảnh kinh hãi một phen, da gà tóc gáy đều dựng đứng hết cả lên. Thấy bọn chúng có dáng vẻ rụt rè như rùa rụt cổ, Y Thiên lại mỉm cười lên tiếng:
"Sao? Kiêu ngạo vậy, không trả lời..."
Không chờ Y Thiên nói hết câu, một trong ba ảo ảnh Trúc Cơ Cảnh Sơ Kỳ ở phía xa đã lén lút triệu hồi Thạch Ngưu Ma. Tên đó hét lên một tiếng lớn:
"Thạch Ngưu Ma - Thiên Nhai Lạc Thạch! "
Thân thể đồ sộ của Thạch Ngưu Ma bỗng chốc đứng sững lại, dồn nén toàn bộ sức nặng của mình xuống mặt đất. Những vết nứt toác bắt đầu lan rộng khắp cơ thể nó, lộ ra những dòng dung nham nóng chảy đỏ rực bên trong. Tiếng gầm của nó không phải là âm thanh, mà là một cơn chấn động khiến không khí và mặt đất cùng lúc gào thét.
Mặt đất phía trước nó bắt đầu gợn sóng, những tảng đá khổng lồ trồi lên, kết thành một ngọn núi đá nhọn hoắt. Ngay sau đó, ngọn núi này vỡ vụn, bắn ra hàng nghìn mảnh vụn đá khổng lồ lên bầu trời. Những mảnh đá này không rơi xuống mà lơ lửng, tạo thành một cơn mưa sao băng chết chóc.
Cuối cùng, một tiếng gầm vang dội từ Thạch Ngưu Ma, và những mảnh đá khổng lồ đó lao xuống với tốc độ kinh hoàng. Chúng không va vào nhau mà hợp nhất lại, tạo thành một tảng đá khổng lồ, nặng hơn cả một ngọn núi đâm thẳng về phía Y Thiên.
Nhìn thấy một đại chiêu sắp giáng xuống đầu mình, hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh hiếm có, nở một nụ cười như thể mọi thứ đều đang nằm trong sự sắp đặt của hắn vậy.
"Chơi đùa vậy đủ rồi, thử nghiệm vậy cũng đủ rồi. Các ngươi sống vậy cũng đủ rồi, chỉ có một thứ duy nhất không đủ. Bọn ngươi có biết đó là gì không? "
Đó vốn là một câu hỏi, nhưng hắn lại không để cho bọn chúng trả lời mà ngay lập tức nói tiếp:
"Đó chính là bọn ngươi... chết không đủ rồi! "
Bỗng, một luồng sát khí bùng nổ.
BÙM!
Một tiếng nổ lớn vang lên. Tiếc thay, đó không phải là tiếng nổ của Thiên Nhai Lạc Thạch va vào Y Thiên mà là tiếng nổ của tất cả các chiêu thức lớn nhỏ bị luồng khí tức hỗn độn đen đỏ của hắn phát ra phá hủy.
Cùng lúc, các Khí Linh khổng lồ như Kim Xà đang bám chặt và vây quanh hắn cũng theo đó mà bị văng ra xa. Cộng thêm việc Mặc Họa Tỏa Linh bao bọc Y Thiên cũng bị nổ tung, thì những Khí Linh rẻ rách đó không thể làm gì hơn ngoài việc bay ra xa.
Nhưng Thiên Nhai Lạc Thạch vẫn mạnh mẽ và nặng nề rơi xuống từ trên cao, luồng khí tức mạnh mẽ đó chỉ làm nứt vỡ lớp bên ngoài của nó.
ONG ONG ONG.
Thiên Bình Kiếm rung lên, phát ra những tiếng kêu ong ong đinh tai nhức óc. Mạc Y Thiên không còn phòng thủ. Hắn đột ngột vung kiếm cao lên trời, chỉ thẳng vào Thiên Nhai Lạc Thạch, cùng với Lưỡng Nghi Trận Đồ đã được cường hóa.
Y Thiên quyết định đón đầu trực tiếp với Thiên Nhai Lạc Thạch. Hắn dùng sức bật nhảy lên cao, Thiên Bình Kiếm vững chắc trong tay, với lực đạo cực lớn đâm về phía Thiên Nhai Lạc Thạch, và phía trước hắn là một tấm Lưỡng Nghi Trận Đồ cực kỳ cứng cáp.
Nhìn thấy hắn liều mạng như vậy, tất cả ảo ảnh đều nín thở trong khoảnh khắc này. Tim bọn chúng đập nhanh hơn cả, lúc này suy nghĩ bọn chúng đều hòa vào làm một.
"Thiên Nhai Lạc Thạch nhất định sẽ là một đòn giết chết hắn! "
Không có biến cố nào xảy ra cả, Y Thiên và Thiên Nhai Lạc Thạch trực tiếp va vào nhau, tạo nên một vùng ánh sáng chói lòa lan tỏa ra xung quanh, với tầng tầng lớp lớp áp lực linh lực như sóng thần cuộn trào phóng thích ra ngoài. Tất cả các ảo ảnh cũng vô cùng kinh ngạc về sức mạnh của Thiên Nhai Lạc Thạch này.
Quả là tuyệt chiêu tất sát của Trúc Cơ Cảnh Sơ Kỳ, thật khó lường.
OÀNH OÀNH OÀNH!
Những tiếng nổ vang lên như mong đợi, sau đó là tiếng đá rơi vụn cùng với khói bụi bay khắp nơi. Một sức mạnh khủng khiếp đã diễn ra trước mắt.
Cho dù là kẻ mù cũng không thể không tin rằng Y Thiên đã chết trong Thiên Nhai Lạc Thạch, mùi máu tanh tưởi nồng nặc bắt đầu bốc lên.
Một tên ảo ảnh liều lĩnh đi lên kiểm tra tình trạng của Y Thiên. Càng đi tới gần, trong lòng hắn càng bất an, dù trong suy nghĩ đã xác định rằng hắn đã không còn xác vẹn nguyên để tồn tại, nói gì đến việc sống sót qua Thiên Nhai Lạc Thạch, một chiêu kinh thiên động địa như vậy.
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên:
"Tiếc thật. Phải làm các ngươi thất vọng rồi! Hahaha! Ta công nhận chiêu này của các ngươi có sức mạnh hủy diệt rất lớn, thật sự rất mạnh. Nhưng chỉ nhiêu đây mà muốn nghiền nát ta ư? Nghĩ hơi quá rồi đấy! "
Y Thiên vung kiếm một cái, khói bụi liền theo khí tức từ Thiên Bình Kiếm trong tay hắn mà thổi bay đi hết.
Nhìn thấy hắn vậy mà còn đứng sừng sững ở đó, tất cả ảo ảnh được chứng kiến đều dần dần đổi vẻ mặt từ kinh ngạc sang sợ hãi tột độ, có nhiều tên đã bắt đầu rơi nước mắt, miệng còn lẩm bẩm:
"Quỷ! Là quỷ! Gặp quỷ rồi! "
Rồi kinh sợ mà quay đầu chạy đi. Hắn nhìn thấy dáng vẻ này của chúng liền lắc đầu khinh miệt, buông lời chế nhạo:
"Sợ hãi lắm rồi phải không, lũ chó chết? Cái vẻ kiêu ngạo tự cho mình là thiên tài ban đầu đâu cả rồi? Trưng ra cho ta xem lần nữa đi! Cái dáng vẻ cao cao tại thượng đó, đâu cả rồi? Ta hỏi các ngươi đấy, bộ không biết trả lời sao? "
Y Thiên lướt nhanh lên phía trước, chém thẳng một kiếm vào tên ảo ảnh vừa đến kiểm tra.
"Thôi... cũng không cần trả lời đâu. Lời của người chết, ta cũng chẳng muốn nghe cho lắm. "
===========================
*QUÝ ĐỘC GIẢ CÓ THỂ ỦNG HỘ EM QUA:
*SACOMBANK: 049429032000 ( NGUYEN VAN TU )