Chương 57: Luận Kiếm!

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 57: Luận Kiếm!

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Huyết Ma Khí trong người Y Thiên tự động bùng phát, hóa thành hàng ngàn chiếc gai đỏ sẫm sắc nhọn. Từng chiếc gai gào thét, mọc lên khắp thân thể hắn.
Vô Diện buộc phải buông tay, nhanh chóng lùi lại bằng thân pháp của mình để tránh những chiếc gai đầy tử khí này.
Lúc này, sau khi thoát khỏi bàn tay cứng cáp của Vô Diện đang bóp chặt cổ, hắn mới dần lấy lại được thần sắc, miệng vẫn không ngừng ho sặc sụa:
"Mẹ nó! Ông đây là cố ý chơi lén ta!"
Vô Diện nghe Y Thiên nói vậy liền bật cười. Ông ta dáng vẻ uy nghi, nhẹ nhàng như mặt sóng tĩnh lặng, xoay người lại, hai tay vẫn chắp sau lưng, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
Thấy ông ta quay lưng về phía mình, Y Thiên lúc này máu liều đã nhiều hơn máu não, làm sao có thể suy nghĩ được nhiều? Hắn chỉ thấy hành động đó là quá sức khinh thường mình, lập tức hăng máu xông lên. Nhanh đến mức chỉ để lại một tàn ảnh phía sau.
Theo đà nhảy lên, Thiên Bình Kiếm trong tay hắn uy mãnh chém xuống một nhát ngay giữa đỉnh đầu Vô Diện.
Không một tiếng động nào xảy ra, chỉ thấy ông ta trong bộ hắc y nhanh chóng uyển chuyển theo thân hình, bắt lấy lưỡi kiếm lạnh lẽo phát quang ngay trước trán mình, cười nhạt:
"Đây mới gọi là chơi lén này, tiểu gia hỏa."
Một cú đá nhẹ bỗng tung ra, nhưng với tốc độ khó tin đến mức Y Thiên sau khi bị nó làm cho gãy một bên mạn sườn, văng xa không dưới chục trượng mà vẫn chưa thể nhận ra mình vừa bị đá cho một cái đau điếng.
Hắn ngơ ngác ôm lấy một bên sườn đang nhói, ngẩng mặt lên.
"Thế là coi như huề, được chứ?"
Nhưng lúc này Vô Diện nào còn để ý đến tên nhóc Y Thiên này nữa, ông ta chỉ chăm chú ngắm nghía thanh Thiên Bình Kiếm đang tỏa ra một quang khí sáng lóa quen thuộc.
Hai mắt ông ta ẩn sau chiếc mặt nạ khẽ lộ ra một tia kinh ngạc:
"Thiên Hạ Thái Bình!" Vô Diện bất giác đọc lên bốn chữ được khắc nguệch ngoạc trên thanh kiếm, rồi đưa mắt tò mò nhìn sang Y Thiên:
"Ngươi làm sao có được thanh kiếm này?"
"Ta mua được." Hắn trả lời gần như ngay lập tức, như thể hắn biết ông ta sẽ hỏi câu này vậy, và giọng điệu cũng rất điềm nhiên.
Ánh mắt Vô Diện lần nữa hướng về Thiên Bình Kiếm, hai mày nhướn lên tỏ vẻ không tin. Y Thiên đứng dậy, định giải thích nhưng hắn chỉ đang nói thật, vậy thì giải thích gì bây giờ?
Môi hắn mấp máy một lúc rồi lại thôi, không nói nữa.
"Ngươi đây là một Kiếm Tu?" Ông ta đưa chuôi thanh Thiên Bình Kiếm hướng về phía Y Thiên đang đi tới.
"Kiếm Tu? Là gì?" Hắn nắm chặt chuôi kiếm, kéo về phía mình.
Vô Diện vừa bất ngờ, vừa bật cười trước dáng vẻ đầy ngây thơ của một thiếu niên mà lẽ ra không thể ngây thơ đến thế.
"Kiếm Tu ấy à... chính là người lấy kiếm làm chính, học đạo của người cầm kiếm hay còn gọi là kiếm đạo để luyện kiếm. Không đơn thuần là luyện kiếm không thôi, mà còn là luyện cho thanh kiếm đó nữa, chờ một ngày đạt đến cảnh giới cao nhất khi bản thân người đó và thanh kiếm cùng nhau hòa làm một thể…" Trong cơn thao thao bất tuyệt của mình, Vô Diện bỗng ngừng lại một nhịp rồi hạ giọng nói:
"Hoặc chí ít đó là những gì thiên hạ đã nói."
"Ừm..." Hắn suy nghĩ một lát ngắn, đáp:
"Vậy thì ông cũng có thể dựa vào khái niệm đó mà gọi ta là một Kiếm Tu, cũng chả sai."
Hắn thầm vận linh lực chảy khắp kinh mạch, đi qua toàn bộ thân thể hắn theo cánh tay trái truyền vào Thiên Bình Kiếm. Thấy đã đến lúc, với tốc độ mà hắn cho là nhanh nhất.
Hắn lập tức quét ngang Thiên Bình Kiếm qua gò má mình để tinh huyết theo vết thương chảy ra bọc lấy thanh kiếm mà nhuộm đỏ.
"Nhất Kiếm Phá Vạn Giới!" Hắn quát lên khẩu quyết.
Thiên Bình Kiếm cực kỳ uy lực trong tay hắn vung tới, định sẽ kết thúc Vô Diện chỉ bằng một chiêu này.
Chỉ là không ngờ rằng, vẫn với tốc độ khó tin ấy, Vô Diện đã dùng ngón trỏ của mình duỗi ra điểm vào mi tâm Y Thiên.
Cả thân thể hắn lập tức ngưng trọng lại, cứng đờ.
Nhất Kiếm Phá Vạn Giới theo toàn thân hắn bất động mà đã phản ngược vô hiệu hóa, toàn bộ hơn nửa số linh lực trong linh hải truyền vào Thiên Bình Kiếm đều tiêu tán.
"Là Lục Luật Kiếm Pháp ư?!" Vô Diện đột ngột thốt lên:
"Tiểu gia hỏa à… ngươi cũng thật là có diễm phúc a! Cơ duyên đầy khắp thân thể nhưng vì thiên tư, ngộ tính đều dốt bẹt mà không thể sử dụng tốt."
Y Thiên bất động đứng như trời trồng, ngạc nhiên hỏi lại:
"Tại sao ông biết được?"
Chỉ thấy ông ta xoay người lại, dáng vẻ ung dung đáp:
"Người già mà… sống có lâu thêm một chút, kiến thức cũng rộng thêm một phần. Chỉ là vô tình biết được mà thôi."
Vô Diện lúc này ngừng lại bước chân giữa chừng, dáng vẻ nghiêm túc quay lại.
"Tên nhóc ngươi đối với ta vẫn chưa phải là không thể cứu được."
Ông ta phất tay, một vết nứt không gian liền xuất hiện ngay cạnh bên, cuộn tròn, xoáy lại. Ở trong đó, Y Thiên nhìn thấy chính là không gian ở tầng ba.
Nơi màu máu nhuộm đỏ cả một thảo nguyên xanh tươi lấp lánh ánh sáng. Mùi máu tanh đã sớm bốc lên từng hồi kinh dị, có thể khiến người ta bị ngộp chết chỉ bằng một cái mũi thính.
Toàn thây chất thành núi, có kẻ may mắn thì giữ lại được khoảng tám phần thân thể, hầu hết đều bị mất đi nửa trên hay nửa dưới. Còn có những kẻ bị băm thành thịt vụn, thịt nghiền bán ngoài các sạp chợ.
Từ trong đám xác đó, hàng ngàn mảnh vỡ màu kem tựa như mặt nạ trên mặt Vô Diện bay ra, chúng chỉ nhỏ ước chừng bằng một phần mười ngón tay người trưởng thành.
Toàn bộ mảnh vỡ đó đều hướng về phía mặt nạ của Vô Diện bay tới và bắt đầu dung hợp, đúng như dự đoán. Chúng là một thể với nhau, sau khi mảnh vỡ cuối cùng hòa nhập vào mặt nạ, chiếc mặt nạ có vài vết nứt lúc trước giờ đây đã hoàn thiện hoàn toàn.
"Nhìn thấy gương mặt đau đớn của nhóc lúc nãy, ta đoán rằng nhóc vẫn bị thế giới này phản phệ, đúng chứ?"
Thấy Y Thiên gật đầu, ông ta liền bẻ một mảnh ở góc chiếc mặt nạ rồi cùng lúc đưa nó vào điểm mi tâm hắn, đưa hắn về lại trạng thái có thể chuyển động.
"Thử đi."
Không cần Vô Diện nói, Y Thiên cũng háo hức thử ngay. Hắn nhắm mắt lại, thầm vận linh lực, quả thực cực kỳ huyền diệu.
Cái cảm giác đau đớn khi vận linh lực ở ngay lúc này đã biến mất hoàn toàn. Ngược lại là một cảm giác khoan khoái kỳ lạ, có lẽ đây mới chính là cảm giác đúng khi phát động linh lực.
"Được rồi, đúng chứ?" Vô Diện nhìn biểu hiện thoải mái của Y Thiên mà hỏi như không hỏi.
Y Thiên nhìn ông ta với vẻ mặt khó hiểu. Trong hai mắt Vô Diện đột nhiên lại có một tia ý cười dịu, mặc dù đã ngay lập tức bị che đi bởi chuyển động mặt của ông ta. Nhưng cũng để lại cho Y Thiên một dấu hỏi.
"Nhìn tên nhóc ngươi như vậy, chắc là đều ổn rồi." Vô Diện lại nói, phá vỡ bầu không khí nặng nề lúc này.
"Ngươi đánh nhau chắc là chủ yếu dùng kiếm, vậy thì hãy để một kẻ thân tàn ma dại như ta chỉ điểm hậu bối Kiếm Tu là ngươi chút nhé. Giết ngươi thì dễ rồi, nên ta sẽ cùng ngươi luận kiếm một phen!"
Nói rồi, Vô Diện triệu hoán ra Khí Linh của mình.
"Thiên Trâm Biến - Hàng Thiên Cự Trâm!"
Linh lực dày đặc đến mức khó thở từ trong người hắn truyền ra bên ngoài, cô đọng lại thành một cây kim châm cực đại, kích thước gần tương đương với một thanh đại thương.
Cây kim này màu sắc đều không bình thường, thoạt nhìn có ánh kim nhưng kỹ lại thì lại là vàng chói với ánh bạc lấp ló vài chỗ.
Chưa hết, Vô Diện lại hô to:
"Thôn Phệ Luyện Kim!"
Đồng thời ông ta cắm thẳng Hàng Thiên Cự Trâm xuống đất, ra sức hút lấy tinh lực tự nhiên từ môi trường dưới đất lên. Rất nhiều linh khí mang các hệ thuộc tính như thổ, mộc và thủy với màu sắc đặc trưng của chúng, như lốc xoáy cuộn tròn quanh Hàng Thiên Cự Trâm, gia cố thêm nhiều đạo lực vô cùng uy phong.
Xong xuôi, Vô Diện giương Hàng Thiên Cự Trâm ra trước mặt, nhắm thẳng vào Y Thiên đã từ sớm giương Thiên Bình Kiếm ngang mặt đề phòng bất trắc.
Nhìn vào Hàng Thiên Cự Trâm được bao bọc bởi vô số nguồn linh lực đa thuộc tính, Y Thiên chỉ biết cười trừ, khuôn mặt đầy ngờ vực.
"Đây mà gọi là kiếm ấy à?"
Câu hỏi này vang lên lại khiến Vô Diện cười không ngớt, đây là một câu hỏi mà đã có vô số người hỏi xuyên suốt cuộc đời dài đằng đẵng của ông, và ông ta vẫn giữ câu trả lời cũ.
"Cái gọi là kiếm đâu phải cứ nhất định phải là kiếm. Chỉ cần ta thân mang kiếm đạo, nghĩ gì là kiếm thì ắt sẽ là kiếm!" Rồi lại nói tiếp, giọng đầy kiên quyết:
"Lời ta dạy lúc này, tên gia hỏa ngươi tuyệt đối không được quên!"
VÙ VÙ VÙ!
Vẫn tâm thế như cũ, vụt một cái gió tốc mây bay, Vô Diện đã không biết từ lúc nào xuất hiện ngay cạnh Y Thiên, một trâm cực đại đâm thẳng vào người hắn.
Nhưng đối với Y Thiên lúc này mà nói, tốc độ của Vô Diện đã trở nên bình thường với linh lực được gia trì cố định một lượng vào thân thể mình.
KENG!
Thiên Bình Kiếm cùng Hàng Thiên Cự Trâm va chạm, từng tia lửa bắn ra. Cả hai đều mang một uy lực không nhỏ. Vô Diện lên tiếng trước, lộ ra nhiều phần ý cười:
"Tốt lắm, nhóc con!"