Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 58: Sự Quái Dị Trỗi Dậy!
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hai người lao vào một trận chiến giáp lá cà. Rõ ràng, áp lực linh lực của Vô Diện vượt xa Y Thiên rất nhiều, thậm chí đã vượt qua khí thế của một Trúc Cơ Cảnh Hậu Kỳ mà Y Thiên từng đối mặt.
Tuy nhiên, lúc này Vô Diện không hề che giấu mà hoàn toàn giải phóng khí thế tu vi của mình, khiến Y Thiên không thể nào đoán được tu vi thật sự của ông.
"Bên trái này!" Vô Diện hét lớn, đâm Hàng Thiên Cự Trâm vào hông trái của Y Thiên.
Một đòn đâm sâu hoắm, nhưng Huyết Ma Khí nhanh chóng tuôn ra và lập tức phục hồi vết thương.
Hai người liên tục tấn công và phòng thủ, kẻ này vừa sơ hở thì kẻ kia đã phản đòn. Tuyệt nhiên không có một chiêu thức nào chậm rãi được tung ra.
Tình thế lúc này vô cùng hỗn loạn. Chỉ với tu vi Luyện Khí, Y Thiên lại có thể liên tục chiếm ưu thế trước Vô Diện, nhưng vị thế thượng phong này hoàn toàn dựa vào lối đánh liều mạng của hắn.
Y Thiên cứ thế lao vào, cánh tay phải to lớn liên tục co duỗi, chém ra từng đòn kiếm hiểm hóc. Tuy nhiên, chừng đó chỉ đủ để đẩy lùi Vô Diện, không hề gây ra một vết xước nhỏ nào trên người ông.
Còn Vô Diện thì vẫn ung dung như vậy. Y Thiên nhanh bao nhiêu thì ông lại nhanh hơn hắn bấy nhiêu. Toàn bộ kiếm pháp của Y Thiên tung ra đều bị một tay ông nhẹ nhàng chặn lại, làm chệch hướng.
Đồng thời, dựa vào kinh nghiệm lâu năm của mình, mỗi khi đỡ kiếm, Vô Diện lại lập tức nhìn ra sơ hở của Y Thiên qua từng cú chém. Việc hắn đã mất đi cánh tay trái càng làm cho những sơ hở đó tăng lên nhiều phần.
Trước đây, với tốc độ nhanh hơn đối thủ nhiều lần, Y Thiên mới có thể gượng ép che lấp lỗ hổng này. Nhưng lúc này thì khác, tốc độ của Vô Diện không những không thua kém mà còn có thể nhanh hơn hắn một chút.
Nhìn cảnh này, ai cũng nghĩ một lão tiền bối đang chơi đùa cùng hậu bối. Nhưng chỉ có người trong cuộc mới biết Y Thiên khó khăn đến nhường nào. Từng cú chém nhanh nhảu nhưng đầy uy lực xé gió vung tới đều bị chặn lại dễ dàng.
Ánh mắt Y Thiên đảo liên tục. Vừa nhìn ra sơ hở của Vô Diện thì ông đã nhanh chóng di chuyển che mất. Ngược lại, vì kiếm vung ra xa khỏi người, Y Thiên lại lộ ra nhiều sơ hở và lập tức bị Vô Diện khai thác phản đòn.
Chỉ trong thời gian chưa đầy một nén hương, Y Thiên đã khiến Vô Diện lùi hơn hai trăm bước so với vị trí ban đầu của ông.
Nhưng oái oăm thay, Y Thiên đã đầy mình thương tích, không ngừng được Huyết Ma Khí hồi phục, còn Vô Diện chỉ mồ hôi nhễ nhại.
Đến bây giờ, Y Thiên mới nhận ra đây là một cuộc chiến mà hắn không thể thắng nổi. Sự chênh lệch về sức mạnh và tốc độ giữa hai bên đã nói lên tất cả.
Nhưng Y Thiên là Y Thiên. Mà Y Thiên thì sẽ không bao giờ bỏ cuộc.
Y Thiên đứng đó, tay vẫn siết chặt Thiên Bình Kiếm, đôi Âm Dương Nhãn trừng trừng nhìn thẳng vào mắt Vô Diện, thở hổn hển.
"Vô Diện, ông quả thật rất lợi hại!" Y Thiên khó khăn nói:
"Thật sự khiến ta có chút nản lòng rồi."
Vô Diện lại lao tới, Hàng Thiên Cự Trâm mạnh mẽ đâm tới. Thế trận lại lần nữa thay đổi, Y Thiên rơi vào thế bị động, liên tục bị Vô Diện đẩy lùi, nhiều vết thương nông sâu cứ thế xuất hiện trên người hắn.
"Nhóc con, ngươi nên nhớ ta đây vẫn đang chơi đùa với ngươi. Giúp ngươi mạnh lên một chút, có thế mới không nhàm chán." Vô Diện gầm lên:
"Tam Bộ Xuyên Tâm!"
Vô Diện phất tay một cái, trong bàn tay còn lại của ông, không biết từ lúc nào đã xuất hiện ba cây châm nhỏ.
Ông quét ngang tay, phóng hết chúng ra cùng lúc. Vừa rời khỏi bàn tay ông, ba cây châm nhỏ nhắn cực độ kia lập tức biến mất, tựa như đi vào hư không vậy.
Khi xuất hiện lại, chúng đã ở ba vị trí khác nhau, khóa chặt ba huyệt đạo: Thái Dương, Tỳ Du, Tâm Khuyết rồi đâm tới.
Chỉ thấy Y Thiên một tay cầm Thiên Bình Kiếm xoay tròn, thân ảnh liên tục di chuyển trái phải, dễ dàng đỡ lấy ba cây kim châm.
Y Thiên khẽ kinh hãi:
"Ta... lại có thể làm được như thế này sao?"
Nhìn thấy Y Thiên có thể dễ dàng chặn được Tam Bộ Xuyên Tâm của mình, Vô Diện không hề có chút bực mình nào. Ngược lại, ánh mắt ông lại lần nữa biểu lộ vài phần ý cười.
"Nhóc làm tốt lắm, trước giờ chưa có ai dưới Kim Đan Cảnh có thể dễ dàng đỡ được chiêu này của ta đâu." Giọng nói của ông đầy vẻ tự hào một cách kỳ lạ:
"Y Thiên, nhóc thử xem lại bản thân mình, kiếm thuật đã tăng được bao nhiêu rồi?"
Nghe ông nói, Y Thiên mới chợt nhận ra. Kiếm pháp của mình, thế mà chỉ sau chưa đầy một nén nhang giao đấu đã tiến bộ không ít. Theo Lục Luật Kiếm ở tầng ba, hắn nãy giờ đã vượt qua cả hai công đoạn: Thân Nhất Kiếm Thể, Tam Xoáy Luân Hồi.
Chỉ còn ba công đoạn nữa là có thể đột phá tầng thứ ba của bộ kiếm pháp này.
"Là ông đang giúp ta sao?" Y Thiên vẻ mặt mừng rỡ, muốn dựa vào câu trả lời tiếp theo của ông để nói lời cảm ơn.
"Đâu có, là nhóc tự mình làm thôi." Ông ta cười mỉa mai:
"Ta còn muốn giết nhóc ấy chứ."
Vừa dứt lời, ông đã gầm lên một tiếng:
"Nhất Trâm Định Hồn!"
Thấy vậy, Y Thiên liền hớt hải, cùng lúc sử dụng cả hai chiêu thức:
"Thiên Phủ Hỏa Diễm!"
"Nhị Kiếm Khai Thiên Địa!"
Từ trong đan điền của Y Thiên, Hỏa Sư Thú được triệu hồi, gào thét lên. Lập tức, một ngọn lửa thiêng chí dương bao bọc lấy toàn thân Y Thiên, trỗi dậy mãnh liệt.
Bao phủ cả Thiên Bình Kiếm sắc lẻm lạnh lẽo.
Bất đắc dĩ Y Thiên mới phải dùng đến Hỏa Sư Thú, bởi vì khi chí dương chính khí này xuất hiện thì Huyết Ma Khí và các tà khí trong người hắn lại yếu đi.
Được mặt này thì mất mặt kia.
ONG ONG ONG!
Thiên Bình Kiếm rung lên vài cái rồi tách ra thành song ảo kiếm lấp lánh ánh quang. Một công, một thủ song hành đối chiến.
Thiên Phủ Hỏa Diễm cũng có thể từ Thiên Bình Kiếm lan tỏa tới, cộng thêm một tầng năng lực cho song ảo kiếm này.
Cùng lúc đó, một luồng khí kình mạnh mẽ từ Hàng Thiên Cự Trâm bùng phát dữ dội. Vô Diện toàn thân hắc y bay phấp phới trong luồng gió thổi điên loạn từ mũi Cự Trâm.
Vô Diện nắm chặt Hàng Thiên Cự Trâm trong tay. Tất cả cánh hoa dưới mặt đất lấy ông làm tâm, xoáy lên bao quanh, che lấp ông bên trong, giúp ông che giấu hướng ném.
VỤT!
Theo tiếng gió rít gào, Hàng Thiên Cự Trâm từ trong lớp hoa dày đặc sắc màu, với tốc độ như sấm chớp, tốc biến bay ra.
Uy lực của Hàng Thiên Cự Trâm lúc này đã vượt xa những gì Y Thiên tưởng tượng.
"Lực đạo này... thế mà lại không thua kém gì một chiêu của Nguyên Anh mà ả rắn từng tung ra!" Y Thiên thầm đánh giá.
Chưa kịp định hình nó sẽ có sức hủy diệt ra sao, thì ngay lập tức song ảo kiếm được bọc trong Hỏa Diễm đã hóa thành vạn mảnh, nứt toác ra.
Hàng Thiên Cự Trâm không vì thế mà yếu đi, ngược lại càng theo đà mà nhanh hơn. Như hổ đói vồ mồi, đầu mũi nó mang theo cuồng phong, lao tới một cách kinh hoàng.
Tim Y Thiên như ngừng đập, hắn tức khắc xoay người né tránh. May mắn là đã tránh được, chỉ tiếc là không hoàn toàn.
Cánh tay phải của Y Thiên bị Hàng Thiên Cự Trâm với lực đạo Nguyên Anh Cảnh kéo đi xa vạn trượng.
Đồng tử Y Thiên co rút kinh hãi, nhìn cánh tay đang dần bay xa khỏi bản thân. Hắn không còn cảm thấy đau nhói, chỉ thấy trống rỗng.
"ARGHHHH!" Một tiếng gào thét đau đớn vang lên.
Nhưng lạ thay, tiếng thét đó lại xuất phát từ Vô Diện. Chẳng ai thấy cũng chẳng ai biết từ khi nào một thanh Thiên Bình Kiếm sắc lẻm được bọc bởi Hỏa Diễm chí dương lại găm chặt vào chân của ông, máu không ngừng bắn ra tung tóe.
"Lục Luật Kiếm Pháp Tầng Thứ Ba - Công Đoạn Bốn - Hư Thực Luân Chuyển." Y Thiên thầm đọc khẩu quyết, rồi kết thúc bằng một tiếng gầm uy mãnh như thần long:
"Phá!"
Tình huống kỳ lạ này là do Y Thiên đột phá Hư Thực Luân Chuyển mà tạo thành. Khi đột phá xong công đoạn này, hắn đã có thể dùng đại não điều khiển kiếm nhưng rất hạn chế. Hầu như chỉ có thể dùng trong các tình huống rối loạn như thế này để đánh lén mà thôi.
"Nhóc con, ngươi cũng khá đấy." Vô Diện cười cười, mang vẻ đắc ý của kẻ chiến thắng:
"Nhưng tiếc thay, hai tay đều đã bị đoạn, cước pháp thì không biết. Làm sao còn có thể chiến đấu nữa?"
Y Thiên ngẩng đầu lên, không hề rơi một giọt nước mắt nào như Vô Diện nghĩ. Gương mặt hắn cũng không hề mếu máo vì đau đớn.
Mà là hắn đang cười. Y Thiên cười rất sảng khoái, một nụ cười rất quái đản, rất kinh dị, không khỏi khiến Vô Diện lạnh gáy.
"Đã quá... thật sướng quá... sướng chết ta rồi a!" Y Thiên lẩm bẩm:
"Cảm giác thiếu sót từ nãy đến giờ... chỉ là không ngờ thứ thiếu sót lại chính là cơn đau này. Nó thật thoải mái quá..."
Y Thiên rên rỉ, nhưng đó lại là tiếng rên vì sung sướng.
Nhìn thấy dáng vẻ vô cùng biến thái, điên loạn này của Y Thiên, Vô Diện trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi kỳ lạ, bất giác lùi về sau vài bước.
Thiên Bình Kiếm cũng tự động rút ra, quay về lơ lửng bên cạnh Y Thiên theo ý niệm của hắn. Đồng thời, Hỗn Độn Hắc Xích Khí cùng với Huyết Ma Khí lúc này trở nên vô cùng to lớn. Có vẻ như sự đau đớn thấu tâm can này đã kích hoạt chúng.
Chúng không còn mỏng như các sợi tơ, mà đặc sệt như từng dòng nước, giải phóng ra khỏi hình xăm, cuộn xoáy phóng về phía cánh tay phải bị bay xa vạn trượng.
Theo dòng máu từ cánh tay ứa ra, Huyết Ma Khí dung hợp, liên kết kéo về. Hàng Thiên Cự Trâm găm xuyên qua cánh tay của Y Thiên cũng được hắn dùng miệng kéo ra.
Huyết Ma Khí dày đặc đến mức tự bản thân nó hóa thành một cánh tay trái đầy sắc đỏ, sần sùi, biến dạng trông rất kinh dị.
Nhưng nó cũng có phần nghe lời Y Thiên, theo sự điều khiển của hắn, cánh tay trái mới hình thành lấy thanh Hàng Thiên Cự Trâm xuống, còn tay phải cũng vươn ra nắm chặt Thiên Bình Kiếm đang lơ lửng bên cạnh.
Gương mặt Y Thiên khí khái đầy thỏa mãn, sau lưng hắn là cả bầu trời sát khí đang bừng bừng thổi bùng, như một quả bom chỉ chực chờ được nổ vang trời.
Y Thiên nhếch miệng cười, rộng đến tận mang tai:
"Nào... chúng ta bây giờ... chơi lại đi!"
Vừa dứt lời, Y Thiên đã phóng "phốc" một cái, đâm Hàng Thiên Cự Trâm tới trước sự ngỡ ngàng của Vô Diện. Ông lúc này chợt bừng tỉnh giữa những dòng suy nghĩ bấn loạn, chỉ vừa kịp né tránh một phần, khiến cho cánh tay bên trái ông bị một vết thương sâu hoắm.
"Tiểu gia hỏa... ngươi chơi thế này." Giọng ông trầm khàn, ngắt quãng vì đau đớn:
"Không phải... là người rồi a."
============
*QUÝ ĐỘC GIẢ CÓ THỂ ỦNG HỘ EM QUA:
*SACOMBANK: 049429032000 ( NGUYEN VAN TU )
*CHO EM CHÂN THÀNH CẢM ƠN SỰ ỦNG HỘ VÔ CÙNG TUYỆT VỜI TỪ CÁC ANH ĐẾN VỚI EM TÀI!
-18/9: + NUOI Y THIEN: 50. 000 VNĐ
+ HVC: 500. 000 VNĐ
+ TRẦN NGUYỄN SINH HÙNG: 50. 000 VNĐ
+ TO DUY KHANG: 50. 000 VNĐ
-19/9: + HOÀNG LÃO TÀ: 669. 420 VNĐ
*DƯỚI SỰ ỦNG HỘ NHIỆT TÌNH CỦA MỌI NGƯỜI ĐẾN VỚI EM THÌ EM ĐÃ QUYẾT ĐỊNH LÀ NGOÀI LỊCH CỐ ĐỊNH 2, 4, 6, CN SẼ ĐĂNG ÍT NHẤT 1 CHAP RA THÌ CÁC NGÀY CÒN LẠI NẾU VIẾT XONG THÌ SẼ ĐĂNG LUÔN!
*TRI ÂN CÁC ANH ĐÃ TƯƠNG TÁC RẤT NHIỀU VÀ THEO DÕI TRUYỆN EM MỖI NGÀY:
-Nguyễn Kaein
-VÔ HỐI
-Đạt Trần
-TRÍCH TINH LÃO QUỶ
-HOÀNG LÃO TÀ
-Đỗ Trường Sơn
*SAU KHI NHẬN GÓP Ý CỦA NHIỀU NGƯỜI THÌ EM SẼ SỬA LẠI MỘT CHÚT Ở TRUYỆN CỦA EM NHỮNG CHAP VỀ TRƯỚC, SẼ KHÔNG SỬA NHIỀU VÀ KHÔNG SỬA NỘI DUNG DÙ CHỈ MỘT CHÚT. CHỈ SỬA VĂN PHONG, VÀ CÁCH HÀNH VĂN ĐA DẠNG THÊM TÍ, KHÔNG CÒN QUÁ CHĂM CHĂM VÀO NỘI TÂM LÀM MẤT NHỊP ĐỌC CỦA MỌI NGƯỜI! ( KHI CHỈNH SỬA XONG SẼ CÓ THÔNG BÁO! ! ! )
*VÀ CHO EM THÔNG BÁO LÀ EM ĐANG THỬ LÀM AUDIO ĐỂ CÓ THỂ TRI ÂN MỌI NGƯỜI, CÁC ĐỘC GIẢ ĐÃ ỦNG HỘ EM VÀ ĐẾN NGÀY SINH NHẬT EM EM SẼ ĐĂNG LÊN. ĐỒNG THỜI EM THẤY CHƯƠNG NGOẠI TRUYỆN CỦA EM QUÁ DÀI ĐI NÊN EM XIN PHÉP DEMO BẢN AUDIO CỦA CHƯƠNG ĐÓ CHO MỌI NGƯƠI NGHE CHO NÓ DỄ VÀ TRÔI!
==================
*CUỐI CÙNG THÌ EM CHÚC MỌI NGƯỜI ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ VÀ CÓ MỘT BUỔI ĂN TRƯA THẬT NGON ĐỂ CÓ NĂNG LƯỢNG LÀM VIỆC MẠNH MẼ CHO CHIỀU NAY! !!!