Chương 59: Huyết Ma Lão Tổ tái xuất?

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 59: Huyết Ma Lão Tổ tái xuất?

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy Y Thiên thực sự muốn cùng mình quyết chiến một trận sống mái, Vô Diện mới bắt đầu trở nên nghiêm túc. Ông ta khẽ gồng mình.
Khi toàn bộ tu vi được giải phóng triệt để, sức mạnh phong kình bùng nổ trong tích tắc, dễ dàng hất văng Y Thiên văng ngược ra sau, hệt như một người thổi bay lũ kiến hôi vậy.
Từ lúc giao chiến với Y Thiên, ông ta đã cố gắng kiềm chế lực đạo xuống thấp để trêu đùa hắn. Giờ thì e rằng không cần nữa.
"Này nhóc." Giọng ông trầm khàn, vô cùng nghiêm túc:
"Nhìn cho rõ đây, đây là Giả Anh Cảnh!"
Nhìn lượng linh lực hùng hậu như tái sinh đang dần ổn định quanh người Vô Diện, Y Thiên thầm kinh hãi nuốt nước bọt:
"Đây... đây là Giả Anh Cảnh sao?"
Đáp lại hắn là một cái phất tay của Vô Diện, hàng vạn kim châm lập tức được ông triệu hồi, mảnh như sợi tóc, xếp thành từng lớp dày đặc bao quanh ông. Chúng rung lên với những tần số khác nhau.
Đó chính là Kim Châm Hộ Thể của ông ta.
"Nhóc con, có thể khiến ta bộc phát toàn bộ tu vi. Ngươi không được tính là kẻ yếu đâu."
Lần đầu tiên được nghe lời khen từ người khác, Y Thiên nở nụ cười, vênh váo đáp:
"Giờ ông mới nhận ra à?"
Vô Diện khẽ lắc đầu, lấy từ trong túi trữ vật ra một cây thương dài bất thường, thon và thẳng tắp từ đuôi đến đầu, không hề có cán.
Toàn bộ thân thương được tạo nên từ tinh thể màu tím sẫm, bao phủ bởi một lớp ánh sáng tím rực rỡ không ngừng dao động. Lớp ánh sáng này xoay tròn quanh mũi thương, tựa như đang rít lên và làm biến dạng không gian xung quanh.
"Đây là một Huyền Cấp Pháp Khí luyện linh ngũ phẩm – Bão Hằng Phong Thương."
Phong Thương xé gió vụt qua, dường như chỉ bằng một cú quét ngang, nó đã dễ dàng xé toạc một phần không gian quanh nó.
Y Thiên cũng bật dậy sau cú hất văng, bẻ cổ rôm rốp.
"Mạnh đấy... ông đúng là toàn có đồ xịn nhỉ? Hàng Thiên Cự Trâm ông tự dâng lên cho ta cũng không yếu đâu nha." Hắn nói với giọng điệu chế giễu.
Rồi hắn lao tới, chỉ trong chớp mắt Hàng Thiên Cự Trâm đã xuất hiện ngay trước mặt Vô Diện, mạnh mẽ đâm tới.
Không vừa, Bão Hằng Phong Thương của ông chỉ xoay nhẹ một cái liền chặn đứng Hàng Thiên Cự Trâm chặt cứng. Nhưng hắn với hai tay nào chỉ có thế?
Hắn linh hoạt xoay người, Thiên Bình Kiếm uy dũng trong tay vụt ngang qua. Một đòn chí mạng mang theo toàn bộ Sát Khí chém chéo xuống.
Kim Châm Hộ Thể của Vô Diện lúc này mới phát huy tác dụng, với những tần số khác nhau rung lên liên tục đã khiến đòn tấn công của Y Thiên chệch hướng, đồng thời phân tán đạo lực, giảm thiểu thiệt hại đến mức tối đa. Đòn kiếm dù có trúng vào người Vô Diện cũng chẳng thấm tháp gì.
Rồi dư ba cuồng bạo bộc phát, với tu vi Giả Anh của mình, ông ta đương nhiên có thể đứng vững. Y Thiên thì thê thảm hơn, bị cuồng phong từ dư ba đẩy lùi lại phía sau vài trăm mét, xương khắp thân gãy không ít.
Tuy chênh lệch sức mạnh là vậy, nhưng càng chiến đấu, Y Thiên lại dựa vào từng vết thương sâu nặng mà Vô Diện gây ra cho mình. Với tính cách hiện giờ, hắn hiển nhiên càng trở nên điên loạn, cuồng bạo lao tới chém liên hoàn, điên cuồng không ngừng nghỉ.
Vô Diện ấy vậy mà chỉ có thể ở thế bị động, tìm sơ hở để phản đòn.
Bất chợt trong một cú chém xuống, toàn thân Y Thiên bỗng cứng đờ, đồng tử hắn giãn ra đầy vẻ kinh ngạc:
"Huyết Ma Khí, ngươi... lại trỗi dậy rồi?"
Không thể để cơ hội này trôi qua dễ dàng, Vô Diện cười khoái trá, một thương mang toàn bộ uy lực của Giả Anh Cảnh quất ngang tới.
Hắn thân mang tu vi Luyện Khí liền không thể đỡ nổi, toàn thân thổ huyết, ói ra đầy miệng máu. Dường như tất cả nội tạng của hắn đều bị một thương này của Vô Diện làm vỡ nát.
"Tên nhóc ngươi quả là ngàn năm có một." Vô Diện buộc miệng nói, vẻ mặt càng thêm tán thưởng.
Y Thiên này vậy mà dám lấy tu vi Luyện Khí đối đầu trực diện với Giả Anh Cảnh, càng quá đáng hơn là nhận một đòn toàn lực từ ông mà lại không chết.
"Tiểu gia hỏa à... ta đã dự đoán đúng về ngươi rồi. Nhưng nhận định lại sai quá sai, ngươi đây không phải là thiên tư ngu dốt, ngộ tính kém cỏi. Hơn nữa, lại là một kẻ có tư chất học hỏi rất đáng sợ."
Ông vung Bão Hằng Phong Thương qua một bên, nói tiếp:
"Chỉ e rằng, nếu ta còn cùng tên nhóc ngươi giao đấu, chỉ là khiến ngươi càng lúc càng mạnh thêm." Vô Diện cúi đầu, đưa mắt nhìn Y Thiên đang đau đớn ôm người, bị toàn bộ Huyết Ma Khí cùng với Hỗn Độn Hắc Xích Khí bao vây nuốt chửng.
"Nên là... giờ đây ta sẽ giúp ngươi triệt để thoát khỏi nỗi đau đớn này!"
Dứt lời, toàn thân ông nổi lên một trận cuồng phong cực đại. Trên trời có mây, dưới đất có hoa, toàn bộ vật thể trong bán kính mười mét quanh hắn, như thể có sinh mệnh mà không ngừng rục rịch chuyển động.
"Hằng Phong Xuyên Không!"
VỤT!
Bão Hằng Phong Thương được Vô Diện toàn lực phóng đi, tốc độ nhanh hơn cả điện xẹt. Trong chớp mắt, nó đã mang toàn bộ cuồng phong cuốn theo vạn vật bay tới chỗ Y Thiên đang đau đớn ôm đầu.
"Tên nhóc ngươi rất mạnh... chỉ tiếc là quá thiếu may mắn, chưa đủ vượt qua ải của ta. Vậy thì, ta xin lưu lại vài chục năm nữa để tìm kiếm một ngươi khác." Vô Diện thầm rơi một giọt nước mắt lăn qua lớp mặt nạ, hai tay ông chắp ấn quyết, gầm lên:
"Băng Bạo Tử Vực!"
BÙM!
Bão Hằng Phong Thương vừa tới sát Y Thiên đã phát nổ thành một cơn lốc băng màu tím khổng lồ. Cơn lốc này không chỉ mạnh bạo quét tan mọi thứ nó chạm vào mà còn mang theo hàn khí lạnh lẽo đến kinh người, tựa như nơi Bắc Vực lạnh giá.
"Bỉ Ngạn Huyết Nộ!"
Không có tiếng gầm thét, chỉ là một hơi thở nhẹ nhàng. Một tiếng nói si tình bi ai đến cực độ, thê lương đến mức chỉ cần nghe qua nước mắt đã bất giác rơi lã chã.
Toàn bộ Huyết Ma Khí được giải phóng ra khỏi bình chứa Y Thiên, nó tung hoành tự lực tạo thành một lớp màn dày đặc, xoay tròn cuồng bạo.
Trong vùng xoáy đỏ thẫm đó, từng cánh hoa bỉ ngạn đau thương dần dần xuất hiện. Mỗi cánh hoa đều cô đọng lượng lớn Huyết Ma Khí.
Bỉ Ngạn Hoa đang dần lớn theo từng nhụy hoa mọc ra, tiến tới một cách chậm rãi mang theo từng tiếng rào rào kinh hoàng, không phải tiếng lửa cháy mà là tiếng của vạn hồn oan khuất kêu gào.
BÙM BÙM BÙM!
Ngay khi chạm vào Băng Bạo Tử Vực, Bỉ Ngạn Huyết Nộ lập tức phát nổ, từng tiếng rầm vang dội khắp đất trời, kinh thiên động địa.
Ngay sau khi thân ảnh tan vào hư vô, lại tỏa ra một trời bỉ ngạn hoa đỏ rực, đắm say mê hoặc lòng người. Nhưng sâu bên trong đó lại thấm đượm một chút bi thương khó tả. Mọi nỗi niềm chất chứa bi ai của chủ nhân Bỉ Ngạn Huyết Nộ Chi Hoa cứ thế giải bày qua một chiêu này.
"Thật quá kinh khủng!"
Vô Diện đứng ở ngoài, mơ mơ màng màng chứng kiến cảnh tượng kinh diễm này, không ngừng cảm thán:
"Tiểu gia hỏa, tên nhóc này không ngờ lại giữ lại át chủ bài. Nhưng xem chừng con bài tẩy này không phải do hắn tung ra."
"Cảm ơn ngươi, Y Thiên. Và cũng xin lỗi vì ta vẫn chưa biến mất hoàn toàn." Một giọng nói cổ quái vang lên, đầy áp bức tựa như ngàn oan hồn đè lên nhau gào thét:
"Nhưng với chiêu này, e rằng tia tàn hồn ta giữ lại trên người ngươi để đề phòng bất trắc cũng không trụ nổi nữa rồi. Sau này, toàn bộ Huyết Ma Khí sẽ giao lại cho ngươi, sử dụng nó phải cẩn thận. Nhớ lấy!"
"Là ông sao, Huyết Ma Lão Tổ?" Y Thiên kinh ngạc nghĩ thầm, nhưng hắn không có câu trả lời.
Dường như lời đó không phải do Huyết Ma Lão Tổ trực tiếp nói mà là được ông truyền lại. Giọng ông lại vang lên lần nữa, nhưng lại rất dịu dàng hiếm có:
"Nàng có thấy không, bầu trời bỉ ngạn hoa này là ta chuẩn bị riêng cho nàng đó. Quả như nàng nói... màu đỏ tươi... thật đẹp nhỉ, Diệp Lâm Anh?..." Giọng nói nhẹ dần rồi mất hút.
Huyết Ma Lão Tổ thế mà vẫn còn lưu lại trong người hắn. Còn lại trong lúc nguy cấp nhất, ông đã chủ trì điều khiển Huyết Ma Khí cuồng loạn giải phóng ra ngoài, tung đại chiêu cứu hắn cũng như không để Huyết Ma Khí chiếm lấy quyền kiểm soát thân thể hắn.
Hắn bây giờ đối với vị Huyết Ma Lão Tổ chất phác, đầy khổ đau này không chỉ còn nằm gọn trong hai tiếng cảm tạ nữa rồi.
Nhưng bây giờ chuyện đó không còn quá quan trọng nữa. Trước mặt hắn, Vô Diện vẫn ung dung đứng đó, thân thể không có vết xước nào ngoài hai vết thương mà Y Thiên đã gây ra trong lúc ông ta mất cảnh giác. Cấp bách nhất vẫn là đánh bại ông ta, rời khỏi đây về với Linh Nhi.
Khói bụi đỏ thẫm xinh đẹp từ Bỉ Ngạn Hoa vẫn chưa ngớt. Không khỏi khiến Vô Diện thốt lên hai tiếng:
"Thật đẹp!"
Chưa kịp ngắm thêm một lúc, Hỏa Sư Thú từ đâu nhảy tới, một vuốt cào thẳng vào người Vô Diện.
Vì Bão Hằng Phong Thương đã bị hủy trong cú va chạm của hai đại chiêu vừa rồi, cú vuốt bất ngờ này của Hỏa Sư Thú liền gây ra cho Vô Diện một vết thương sâu kéo dài từ thân trên đến thân dưới. Vết cào ba móng sâu hoắm hiện lên trên thân ông.
Vô Diện tức khắc tung cước đá lùi Hỏa Sư Thú trọng thương nằm bẹp một chỗ dưới đất rên rỉ, một tay vận động linh lực lên bù đắp vào vết thương để cầm máu.
Vẻ mặt ông có chút đau đớn theo Hỏa Diễm vẫn còn thiêu đốt âm ỉ trên vết thương. Ông lại từ trong túi trữ vật lấy ra một chiếc cốc nhỏ, toàn thân ánh kim bảy sắc cầu vồng.
Đó chính là Lưu Ly Cốc – một pháp khí Linh Cấp chưa qua luyện linh, từ trong đó nhỏ ra vài giọt nước trong lành. Ông vội vàng liếm lấy, vẻ mặt đầy thỏa mãn kêu lên một tiếng "Aaa" rất sảng khoái.
Vết thương trên người vậy mà liền lành lại ngay.
Biết Y Thiên đã trở lại, Hỏa Sư Thú này cũng là do hắn gọi ra. Vô Diện trong chớp mắt lại trở về trạng thái nghiêm túc, mắt ông khẽ giật lên như thể vừa phát hiện được điều gì. Vô Diện quay phắt người lại.
"Mạn Thiên Tán Hoa!" Ông nghiêng người phóng ra, tán xạ một cơn mưa kim châm vào đám khói đỏ thẫm.
KENG KENG!
Từng tiếng kim loại va chạm vang lên, Thiên Bình Kiếm trong tay Y Thiên múa từng đợt kinh diễm, chặn đứng toàn bộ kim châm khiến chúng rơi hết xuống đất.
Tệ thay, kế hoạch đánh lén của Y Thiên, nhờ vào sự chú ý của Hỏa Sư Thú, lập tức thất bại.
"Đã bị phát hiện rồi thì còn che giấu làm gì nữa!" Y Thiên thét lên một tiếng.
Không chần chừ, hắn nhanh chóng tăng tốc từ trong làn khói bụi mịt mờ, bức tốc bay ra. Toàn thân đầy máu lửa, hai tay cong lại tạo thế, tiến tới sát người Vô Diện liền quét ra hai đường chém.
Trong tay không còn pháp khí, chiêu thức giờ cũng không kịp tung ra. Vô Diện đành bước lùi vài bước, né khỏi hai đường chém gọng kìm kẹp lại.
"Nhóc con, ngươi còn non lắm." Vô Diện nhảy vài bước thật nhẹ nhàng, chế giễu Y Thiên.
Mặt Y Thiên tối sầm lại, miệng vẫn cười toe toét.
"Để rồi coi."
Khi nãy, sau khi Huyết Ma Lão Tổ hoàn toàn biến mất, trong đầu hắn đã xuất hiện vài dòng ký tự cổ in hằn vào thần thức. Và thứ ký tự đó cho hắn biết cách sử dụng Huyết Ma Khí một cách triệt để nhất.
Nên là bây giờ hắn rất nôn nóng thực hành. Một luồng Huyết Ma Khí cô đặc thành dạng lỏng, trong tích tắc lại hóa thành một cánh tay to lớn vươn dài tới, như thể giãn không giới hạn, nắm chặt lấy vai Vô Diện kéo thẳng về phía đầu mũi Hàng Thiên Cự Trâm đang cùng lúc đâm tới.
"Kết thúc đi!" Y Thiên gầm lên, linh lực tăng thêm vài phần gia trì vào Hàng Thiên Cự Trâm.