Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 60: Một Kết Thúc Trọn Vẹn
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hàng Thiên Cự Trâm điên cuồng đâm vào Kim Châm Hộ Thể đang rung lên dữ dội.
Bị kéo từ phía sau, lại bị đâm từ phía trước. Dù có Kim Châm Hộ Thể, Vô Diện cũng khó lòng chống đỡ được thế gọng kìm này.
Thêm vào đó, Thiên Bình Kiếm lạnh lẽo chém tới, toàn lực gào thét vung mạnh vào bả vai Vô Diện. Đến lúc này, đầu óc ông ta mới bừng tỉnh.
Một tay Vô Diện vươn lên nắm chặt Thiên Bình Kiếm, đồng thời tung ra khẩu quyết:
"Trâm Thủ Vạn Tượng!"
Theo khẩu quyết, toàn bộ Kim Châm Hộ Thể hóa thành một luồng ánh sáng vàng kim, rồi ngay lập tức biến thành một bộ chiến giáp bao bọc lấy toàn thân Vô Diện.
Hàng Thiên Cự Trâm cũng do Khí Linh của Vô Diện sinh ra, tương tự như Trâm Thủ Vạn Tượng hiện tại. Tuy nhiên, Cự Trâm lại được thêm vào Thôn Phệ Luyện Kim nên có phần cứng cáp hơn.
Nó xoắn ốc xoáy thẳng vào Kim Giáp của Vô Diện, nhanh chóng tóe lửa. Càng lúc nó càng ăn sâu vào kim giáp, nhưng cũng càng lúc càng bị tiêu hao. Cứ ăn sâu bao nhiêu, nó lại mất đi một phần bấy nhiêu.
Khi nó biến mất hoàn toàn, nó chỉ vừa xuyên qua lớp Kim Giáp và gây ra một vết thương nhỏ ngoài da.
"Tại sao ông lại không giết chết ta?" Y Thiên bất ngờ hỏi. "Rõ ràng ông có thể dùng tu vi Giả Anh Cảnh để áp chế ta đến chết, cớ sao lại chỉ chờ vào những sơ hở của ta để phản đòn?"
Vô Diện có chút kinh ngạc vì thiếu niên này lại tinh ý nhận ra điều đó. Ông ta tung một đấm thẳng vào người Y Thiên, khiến hắn phun máu bật lùi về phía sau hàng trăm bước. Huyết Ma Khí hóa thành vô số gai nhọn cắm sâu vào mặt đất, ghì chặt hắn lại.
"Thế mà nhóc cũng nhận ra rồi sao?" Vô Diện thở dài một tiếng, giọng lảng đi. "Đúng như ngươi nói. Và cũng đúng như ta đã nói, đây chỉ là một cuộc khảo nghiệm chứ không phải cuộc chiến sống còn. Nếu không, với tu vi Luyện Khí của ngươi, chết mười đời cũng là ít."
Y Thiên cười lạnh, nhổ ra một búng máu. Tay hắn khẽ lau đi vệt máu còn vương trên gương mặt lấm lem bùn đất, hoa cỏ.
"Vậy ông có thể giải thích Y Thiên ảo ảnh đó có quan hệ gì với ta? Chúng là ảo ảnh của nơi đây hay đơn thuần chỉ là tâm ma do ta tự tưởng tượng?"
Nghe Y Thiên hỏi vậy, Vô Diện ngẩng đầu lên cười sảng khoái.
"Nhóc đã sai rồi."
"Tất cả đều là người thật, và chúng đều là nhóc, nhưng ở nhiều thế giới, nhiều dòng thời gian khác nhau. Nhóc còn nhớ ta đã đưa nhóc một mảnh vỡ để nhóc không còn bị phản phệ không?"
Y Thiên gật đầu, Vô Diện nói tiếp:
"Đó chính là một thể với chiếc mặt nạ ta đang đeo. Nó là một pháp bảo có thể giúp ta triệu hoán các Y Thiên đó, đồng thời thay đổi thực tại ở nơi này. Nó là một Thiên Ngoại Pháp Bảo - Bất Khứ Hồi Quang Cư."
"Còn về việc chỉ có một Y Thiên đi ra bên ngoài, và người đó sẽ được ban cho sức mạnh cực hạn để giải quyết mọi vấn đề bên ngoài, chúng nói vậy là có ý gì? Vậy thì tại sao ta đã là Y Thiên sống sót cuối cùng mà vẫn chưa thể ra ngoài?" Y Thiên hỏi, những thắc mắc đã găm sâu trong lòng hắn.
Để trả lời hắn, Vô Diện chầm chậm đưa tay lên gỡ chiếc mặt nạ xuống.
"Chỉ có một Y Thiên ra ngoài? Đó là lời nói dối của ta."
Thấy gương mặt ông ẩn sau chiếc mặt nạ, hai mắt Y Thiên trừng trừng nhìn vào, dường như không còn tin những gì mình được thấy.
"Ông... ông cũng là Y Thiên?"
Đúng như vậy, gương mặt của Vô Diện y hệt Y Thiên, chỉ khác ở chỗ nó đã xuất hiện nhiều nếp nhăn hơn, có chút già nua. Nhưng chỉ cần một người đã từng gặp Y Thiên nhìn qua cũng có thể nhận định rằng đây chính là Y Thiên.
"Ha ha ha... đúng như những gì nhóc thấy đấy, ta cũng là một Y Thiên." Giọng ông khi mở chiếc mặt nạ ra thì bớt đi vài phần trầm đục, giọng nói cũng giống y đúc Y Thiên. "Nhưng ta khác bọn chúng... ta giống nhóc. Được triệu hoán vào đây, và ta đã đánh bại các tầng cùng với Ngân Xà Tí Hống một trận khiến nàng kinh hãi phải trốn xuống ngục tối. Càng là đánh bại các tầng dễ dàng…"
Thanh âm trầm khàn của Y Thiên vang lên, cắt ngang lời Vô Diện:
"Vậy thì... tại sao ông không ra ngoài? Hay đơn giản là tự mình ra ngoài?"
Nghe được những lời này của Y Thiên, Vô Diện bỗng bật khóc. Tiếng khóc không to, chỉ khe khẽ run lên nhưng đầy bi thương, phẫn uất.
"Ra ngoài ư? Ta ra ngoài thì còn làm được gì nữa chứ? Toàn bộ gia tộc đã bị chôn vùi, Lão Dương, Tư Mi, Linh Nhi đều bị Lý Triệt, Lý Trí một tay giết sạch. Bản thân ta thì lại không có đủ năng lực chống lại bọn chúng. Ta chỉ đành ở trong đây liên tục khảo nghiệm, tìm ra một Y Thiên ở một dòng thời gian nào đó có khả năng chống lại bọn hắn, sống thay phần đời bất hận của ta."
Y Thiên bỗng ngồi xếp bằng dưới đất, cắm Thiên Bình Kiếm sang một bên. Hắn chống hai tay xuống đất, ngả người về phía sau, mặt hướng lên trời nhìn từng bông hoa bỉ ngạn bi thương vẫn không ngừng tỏa ra nỗi niềm bi uất mà rơi xuống không ngớt.
"Vậy thì đành chịu thôi. E rằng ta bây giờ không còn có thể chiến đấu tiếp với ông được nữa. Sức cùng lực kiệt rồi, tu vi lại cách quá xa..." Không còn dáng vẻ điên loạn của một con quỷ nữa, thay vào đó là một nụ cười dịu dàng với chất giọng nhẹ nhàng đến lạ, đã lâu rồi chưa nghe: "Chỉ mong ông có thể dứt điểm ta trong một đòn. Ta thật sự... sợ đau lắm."
Vô Diện mỉm cười chua chát, nhìn Y Thiên bất lực trước mặt, đã không còn thiết tha chiến đấu nữa. Ông như nhìn thấy một phần của mình đâu đó trong hắn.
"Chỉ đành vậy thôi, nhỉ?" Đó không phải một câu hỏi, mà là một lời tạm biệt...
"Trâm Thủ Vạn Tượng - Kim Họa Kích!"
Bộ Kim Giáp bắt đầu rục rịch, hóa thành một dòng chất lỏng màu vàng óng ánh như có sinh mệnh, chảy dọc theo cánh tay Vô Diện, dần ngưng tụ lại thành một cây họa kích dài quá ba trượng.
Nó thật sự rất dài, trông cũng rất nặng nhưng lại nhẹ bỗng trong tay ông ta.
"Tạm biệt nhé, tiểu gia hỏa..."
Với tốc độ nhanh như hỏa tiễn, mang theo những vết nứt không gian, Kim Họa Kích trong tay Vô Diện mang theo toàn lực của Giả Anh Cảnh truy kích lao tới, như đại mãng xà táp chuột.
"Đại Huyết Xích - Phong Hồn Tỏa!"
Toàn bộ mặt đất xung quanh Y Thiên trong phạm vi hai trượng đã sớm bị nhuốm đỏ bởi Huyết Ma Khí từ tay phải hắn rỉ ra, chôn sâu xuống dưới.
Bây giờ, theo khẩu lệnh của Y Thiên, chúng trồi lên. Từng hàng xích đỏ lồm ngồm mang theo khí tức kinh người uốn lượn, chẳng màng đến lực đạo Giả Anh Cảnh đang không ngừng xé toạc không gian mà lao tới.
Chúng cứ thế khóa chặt toàn thân Vô Diện đang lao tới. Huyết Xích nào đứt ra liền có Huyết Xích khác thay vào, tiến tới, nhiều như vô tận.
Cuối cùng, ngay khi Kim Họa Kích cách Y Thiên vài centimet, Huyết Xích đã cuộn tròn quanh thân Kim Họa Kích và Vô Diện, siết chặt lại.
"Tiểu gia hỏa. Không ngờ tên liều lĩnh như ngươi lại còn chơi trò mưu kế này với ta?" Vô Diện có chút bất ngờ nói. "Nhưng mà, có phải ngươi đã quá khinh thường Giả Anh Cảnh rồi không?"
Vô Diện gồng mình, hai tay đầy Huyết Xích vung ra, từng sợi Huyết Xích liền đứt đoạn. Quả nhiên, khoảng cách sức mạnh không phải là thứ mà mưu kế có thể rút ngắn được.
Thế nhưng, trên mặt Y Thiên vẫn không hề biến sắc, vẻ mặt vẫn âm trầm khó đoán. Hắn nở một nụ cười mỉm.
"Ông nói sai rồi, ta thực ra rất thận trọng!"
Đôi Âm Dương Nhãn của Y Thiên lúc này lóe lên, theo đó từng dòng Âm Khí, Dương Khí luân hồi luân chuyển, dần dà rõ nét. Hỏa Sư Thú cùng lúc được hắn thu về đan điền, Hỏa Diễm chí dương theo ý chí hắn thổi bùng lên.
"Âm Dương Tứ Tuyệt Hồn Trận!"
Không ngờ rằng, trong từng cú lao đến tấn công tưởng chừng như không có não của Y Thiên lại ẩn chứa những kế hoạch đã được hắn cắm sẵn dưới đất.
Trận địa hắn đã chuẩn bị chỉ chờ Vô Diện lọt vào, và lúc này đã đến lúc.
Từ bốn phía Đông - Tây - Nam - Bắc, tứ linh theo khí tức thần linh mà hiện thế.
Ở nơi Thái Dương, Chu Tước bay lên mang theo ngọn lửa bất diệt thổi xuống Vô Diện.
Tuy nhiên, Vô Diện vẫn là một cường giả Giả Anh Cảnh, Kim Họa Kích quét ngang lập tức thổi bay ngọn lửa bất diệt ấy.
Nhưng Y Thiên cũng không ngồi im, hắn tay nắm Thiên Bình Kiếm nhảy lên từ đằng sau đánh lén. Tuy nhiên, đòn đánh đã bị Vô Diện một tay dễ dàng chặn lại.
Nhưng Thanh Long lúc này bay tới, há cái miệng khổng lồ ra ý định nuốt trọn lấy Vô Diện. Chỉ thấy Vô Diện vung kích kéo đứt các sợi Huyết Xích, nhẹ nhàng chém qua Thanh Long. Thân hình Thanh Long trong một đòn này đứt làm đôi, tan biến.
"Một con Thanh Long giả mạo rẻ rách này mà muốn ngăn cản ông đây sao?"
"Ai nói ông chỉ có một con? Trận pháp này một khi đã kích hoạt hoàn thiện, nó sẽ là bất tận bất diệt!"
Một con Thanh Long khác nối đuôi con vừa tan biến lao lên, dùng cái miệng to đầy hàm răng sắc nhọn cắn lấy Kim Họa Kích của Vô Diện, khiến nó vô hiệu.
"Nhất Kiếm Phá Vạn Giới!" Hắn gầm lên.
Một đường kiếm khí uy lực kinh người lập tức theo lưỡi Thiên Bình Kiếm chém ra, oanh tạc bay tới Vô Diện.
Vô Diện hoảng hốt, cố gắng rút Kim Họa Kích lại vung sang đỡ lấy Nhất Kiếm Phá Vạn Giới của Y Thiên. Toàn bộ lưng ông ta bị Thanh Long cắn tới, Chu Tước đã sớm chờ cũng phụ Thanh Long một quả cầu lửa đầy sức nóng rát.
Nhưng trái lại với suy nghĩ của Vô Diện, không hề có một tiếng nổ lớn nào phát ra khi cả hai va chạm, Kim Họa Kích của ông cũng không vỡ ra.
"Là bẫy!" Ông ta bất giác thốt lên.
Y Thiên chỉ giả vờ gầm lên Nhất Kiếm Phá Vạn Giới mà thôi. Thực ra, đường kiếm khí ấy chỉ là một kình phong bộc phát ra từ đường kiếm xé gió của hắn.
"Lục Luật Kiếm Pháp Tầng Thứ Ba - Công Đoạn Năm: Kiếm Ý Vô Cận."
"Phá!" Một khí tức mãnh liệt bộc phát ra từ thanh Thiên Bình Kiếm.
Đồng tử Vô Diện giãn ra, khẽ kinh ngạc khi thấy chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi giao đấu mà Y Thiên đã đột phá qua mấy công đoạn liền của Lục Luật Kiếm Pháp.
Miệng ông nở một nụ cười tự hào, một nụ cười như thể người cha già nhìn đứa con nhỏ ngày nào đã đạt được thành tựu khó khăn của nó vậy.
"Tốt lắm, tiểu gia hỏa." Ông khẽ nói, thanh âm nhẹ nhàng chỉ lưu lại trong riêng đầu óc của mình.
"Cửu Long Phân Thương!"
Ngay lập tức, ông mạnh mẽ phóng thanh Kim Họa Kích đi. Trong không khí rít gào, nó phân ra chín đạo lực riêng biệt rồi hóa thành chín con Kim Long cuộn tròn, há cái miệng đầy vàng ra lao tới.
"Huyền Vũ, Bạch Hổ - Lui!"
Theo lệnh của Y Thiên, Huyền Vũ và Bạch Hổ ngay lập tức lui về phía sau. Huyền Vũ giơ cái mai rùa của mình ra che lấy chín cái hàm răng vàng nhọn hoắt của chín con Kim Long.
Lấy Huyền Vũ làm lá chắn, Bạch Hổ ở phía sau phóng to thân thể mình lên giơ vuốt hỗ trợ, từng cú cào xé điên cuồng oanh tạc vào chín con Kim Long.
Nhưng dù sao thì đó cũng là một chiêu mang uy lực ngang ngửa Nguyên Anh Cảnh Sơ Kì, nào có phải là đối thủ để Bạch Hổ chiến đấu.
Y Thiên làm vậy cũng chỉ là để câu giờ mà thôi.
Thanh Long và Chu Tước ở phía sau dễ dàng bị Vô Diện tay không tất sát. Âm Khí và Dương Khí trong trận pháp đã không còn đủ để liên tục phục hồi nữa rồi.
Chỉ trong một lát, cả Thanh Long lẫn Chu Tước đều bị Vô Diện diệt sát đến mức không thể hồi sinh được nữa.
"Cửu Thiên Phi Thoa!" Vô Diện gầm lên, thân thể gần như không có trọng lượng, hai chân đạp không bay lên không trung.
Trong tay Vô Diện triệu hoán ra chín cây kim châm to tướng, rồi phất tay một cái, ông ta phóng chúng đi với tốc độ kinh hoàng.
Chúng không hề đi theo một đường thẳng mà lại lượn một vòng, tỏa ra khắp phía theo hình vòm cung tròn không góc chết, như thể có linh trí, khóa chặt nơi Y Thiên đang đứng mà truy kích.
Dường như lần này Vô Diện thực sự muốn kết thúc trận chiến. Cả Cửu Kim Long lẫn Cửu Kim Châm đều mang theo lượng lớn linh lực thuộc tính kim hệ lao đến.
Tuy công đoạn sáu của Lục Luật Kiếm Pháp Tầng Ba chưa đột phá được, nhưng bây giờ chỉ còn cách đó mà thôi. Liều mạng dùng Huyết Ma Khí và Hỗn Độn Hắc Xích Khí chống đỡ, thiêu đốt sinh mệnh để bỏ qua công đoạn sáu, tức khắc dùng tuyệt chiêu của tầng ba mới có thể sống sót qua hai đại chiêu đang ập tới này.
"Lấy sinh mệnh ta làm dẫn... Thiêu đốt giai đoạn!" Hai mắt Y Thiên sáng rực, đầy vẻ kiên quyết. "Kiếm Đạo Trong Tâm, giúp ta từ luân hồi hỗn mang đem về khuyết bản của Tam Kiếm Tuyệt Luân Hồi!"
Chỉ thấy Y Thiên vung Thiên Bình Kiếm lên trời, rồi lại thuần thục xoay tròn trong tay. Cuối cùng, hắn hạ xuống một nhát chém.
"TAM KIẾM TUYỆT LUÂN HỒI - KHUYẾT BẢN!"
Từ trong hư không, xuất hiện hai ảo kiếm chém ra thêm hai đường kiếm khí cùng với nhát chém vừa rồi của Thiên Bình Kiếm, tạo thành một tam giác đều.
Trong tam giác đều ấy, từng đường cuộn xoáy xuất hiện như một hố đen vô tận, cắn nuốt tất cả.
Luân Hồi Chí Kim được Y Thiên triệu hoán ra trong khuyết bản đó.
"Thành... thành công rồi!"
Đúng là như vậy, không ngờ rằng trong cơn liều mạng Y Thiên lại thành công triệu hoán ra một vòng xoáy luân hồi kinh người đến thế.
Cũng đúng như mong đợi của hắn, cả Cửu Kim lẫn Cửu Long đều bị Luân Hồi Chí Kim xoay tròn hút lấy hoàn toàn.
Y Thiên mệt mỏi ngã quỵ, toàn thân bất lực dùng Thiên Bình Kiếm cắm xuống đất chống đỡ, không để thân thể nằm xuống đất.
Huyết Ma Khí dần thu lại vào trong hình xăm, cánh tay trái cũng mất đi. Hắn toàn thân đã như đèn cạn dầu. Chỉ mong Luân Hồi Chí Kim đang to dần này có thể nuốt chửng cả Vô Diện.
PHỐC!
Bỗng Vô Diện trước mặt Y Thiên biến mất. Ông ta ấy vậy mà vẫn còn sức lực sau hai đại chiêu. Lần này, quả thực hắn đã khinh thường thực lực thực sự của Giả Anh Cảnh rồi.
Hắn có chết cũng không ngờ Giả Anh Cảnh có thể mạnh đến như vậy. Lúc đánh với Kim Xà Tí Hống có như vậy đâu?
"Phụt!" Y Thiên phun ra một ngụm máu, kinh hoàng cúi đầu nhìn vào cánh tay đâm xuyên qua ngực mình đang không ngừng ứa máu.
Rồi xoay đầu lại phía sau nhìn Vô Diện, hai mắt mở to trừng trừng, đầy vẻ không cam tâm nói: "Tại... tại sao? Rốt cuộc tại sao ta lại thua cơ chứ? Tại sao... ta đã dốc hết sức làm đến mức này rồi, ở lúc cuối cùng lại lộ ra sơ hở cơ chứ?" Giọng nói hắn ngắt quãng vì đau đớn tột cùng nơi trái tim.
Không phải là nỗi đau thể xác mà là nỗi đau nơi tâm hồn. Hắn cứ nghĩ mọi thứ vốn dĩ đều nằm trong kế hoạch thì cuối cùng cũng sẽ theo kế hoạch mà kết thúc chứ.
Hắn đã gần được gặp Linh Nhi rồi cơ mà... tại sao lại lâm vào kết cục này.
"Tốt lắm, tiểu gia hỏa!" Bỗng, Vô Diện lúc này lên tiếng khen. "Cái ta cần không phải là năng lực mà là tinh thần rắn rỏi mà ngươi đang mang trong mình đây. Chỉ cần có tinh thần cứng như vàng này thì ngươi sẽ có thể giải quyết mọi vấn đề thôi."
Ngừng một lúc, rồi ông nở một nụ cười mỉm, biểu lộ sự chúc mừng:
"Chúc mừng nhóc. Đã hoàn thành khảo nghiệm!"
"Hả?" Chưa kịp để Y Thiên bất ngờ.
Không gian bỗng dưng xoay chuyển.
"Bất Khứ Hồi Quang Cư - Hoán Ảnh!"
Trong khoảnh khắc, Y Thiên lại là người dùng tay đâm xuyên qua ngực Vô Diện.
PHỤT!
Vô Diện đầy miệng máu, đau đớn nói lời cuối cùng, giọng trầm khàn nhẹ đến cực điểm: "Hãy chăm sóc tốt cho Linh Nhi. Hãy thay ta trả thù."
Rồi hơi thở ông dần đứt đoạn, tay vẫn kịp đưa chiếc mặt nạ cho Y Thiên. Chiếc mặt nạ ấy xoay chuyển liên hồi rồi tự động biến thành một cánh tay trái giả gắn vào cho Y Thiên.
"Đây là Bất Khứ Hồi Quang Cư - Thiên Ngoại Pháp Bảo?"