Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 61: Pháp Bảo Hóa Giải Nguy Khốn
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Y Thiên thở ra một hơi sâu, không phải là sự nhẹ nhõm của kẻ vừa thoát chết, mà là sự lạnh lùng của ý chí, buộc cơ thể kiệt quệ phải tiếp tục vận hành.
Hắn thử cử động Bất Khứ Hồi Quang Cư, giờ đây là cánh tay trái của hắn, và ngạc nhiên khi thấy nó tuân theo ý chí một cách tự nhiên đến thế.
RẦM!
Bỗng có một tiếng sụp đổ vang trời, hắn nhìn không gian trước mặt. Bầu trời xanh ẩn hiện sau sắc đỏ thẫm bi thương của những cánh bỉ ngạn hoa còn sót lại, đã xuất hiện nhiều vết nứt tựa như mặt kính bị đập vỡ.
RẦM! RẦM!
Lại vài tiếng nữa vang lên, toàn bộ không gian đang biến động dữ dội và sẽ sớm sụp đổ hoàn toàn.
Từ trong các vết nứt bay ra ngập tràn những mảnh vụn không gian lơ lửng như vô số hạt thủy tinh đen.
"Phải nhanh chóng ra khỏi đây thôi."
Y Thiên đưa mắt nhìn quanh như mọi lần, tính toán tìm cổng dịch chuyển đến tầng năm, nhưng lạ lùng thay, nó không tự động xuất hiện như mọi khi.
PHỤT!
Hắn đột nhiên phun ra một ngụm máu. Chắc chắn rồi. Sau trận chiến kéo dài, linh lực cạn kiệt, thân thể chưa được nghỉ ngơi dù chỉ một khắc, dường như đã đạt đến giới hạn.
Cảm giác đầu tiên là cơn đau buốt rát, không phải đau đớn dữ dội mà là một nỗi đau mệt mỏi, sâu sắc và dai dẳng, gặm nhấm từ tận xương tủy.
"Nhất định phải là lúc này sao? Chết tiệt. Nhưng không sao, đã gắng gượng lâu như vậy, thêm một chút nữa thì có làm sao."
Hắn thầm nhủ, giọng nói nội tâm sắc lạnh, dứt khoát, gạt bỏ mọi yếu đuối của bản năng sinh tồn.
Y Thiên bây giờ muốn nằm xuống tĩnh tâm đánh một giấc để hồi phục, nhưng trạng thái của không gian ở đây không hề cho phép hắn tranh thủ chút thời gian này.
Nếu nơi đây sụp đổ hoàn toàn trước khi hắn tìm được cổng đến tầng năm, thì giống như lúc mới vào tầng bốn, hắn chắc chắn sẽ bị cuốn vào không gian vô định, bị nghiền nát thành hư vô bởi những luồng sáng đỏ trắng chết chóc kia.
Ánh mắt hắn không hề nhìn vào những vết thương đang rỉ máu, mà tập trung tuyệt đối vào cánh tay giả bên trái.
Đó là Bất Khứ Hồi Quang Cư, một pháp bảo có nguồn gốc siêu việt, vượt xa sự suy tàn của cơ thể vật chất. Nhìn nó có vẻ vô hại, nhưng nếu Vô Diện đã có ý định dùng nó sớm hơn, mặc cho hắn đâm vào và thay đổi thực tại, thì chắc chắn kẻ chết sẽ là hắn.
"Chắc chắn là mày rồi. Theo những gì ta thấy và thông qua lời nói của Vô Diện, ngươi chính xác là vật có thể thay đổi không-thời gian ở đây."
Hắn truyền một ý niệm vào nó. Đơn thuần chỉ là một mệnh lệnh thuần túy từ tâm trí, một tần số tư tưởng không cần ngôn ngữ nào.
Bất Khứ Hồi Quang Cư rung động rất nhẹ, chỉ là một sự biến đổi vô hình trên bề mặt.
"Được rồi?" Hắn thầm bất ngờ: "Có thể tùy tiện sử dụng một cách đơn giản như vậy sao?"
Y Thiên cảm nhận được hàng ngàn sợi sóng thăm dò vô hình, được hình thành từ năng lượng của Bất Khứ Hồi Quang Cư, bắt đầu lan tỏa vào không gian xung quanh.
Chúng luồn lách qua các vết nứt không gian đang không ngừng mở rộng. Chúng tựa như những thợ lặn, tìm kiếm ánh sáng trong đại dương hỗn loạn của hư không.
Không gian hiện tại là một sự hỗn loạn đã được cố định. Mọi cổng dịch chuyển đã bị phong tỏa bởi cơ chế tự vệ của không gian.
"Đây có lẽ là cách tiền bối dạy ta sử dụng Thiên Ngoại Pháp Bảo sao?" Y Thiên khẽ chạm vào Bất Khứ Hồi Quang Cư.
Theo làn sóng thăm dò, hắn phát hiện ra đây là một tầng không gian riêng biệt mà Vô Diện đã tạo nên, và bây giờ hắn cần phải tìm ra tọa độ của tầng năm và sử dụng Bất Khứ Hồi Quang Cư chồng lấn để tạo ra con đường liên kết, thông qua hai tầng thực tại.
Sợi sóng thăm dò đầu tiên va phải một bức tường vô hình, cứng rắn hơn bất kỳ kim loại nào.
Đó là sự chống đối của định luật vũ trụ, một sự phản kháng tuyệt đối với mọi ý định dịch chuyển. Phản hồi từ Bất Khứ Hồi Quang Cư khi va chạm truyền lại cho Y Thiên là một cảm giác bế tắc, cứng nhắc và lạnh lẽo.
"Đúng như dự đoán." Y Thiên tự nhủ trong tâm trí: "Bị phong tỏa hoàn toàn, không một kẽ hở năng lượng nào như ở tầng bốn trước đây."
Nếu là tu sĩ bình thường, họ sẽ chờ cho tầng này xuất hiện nhiều vết nứt không gian và tìm một vết nứt an toàn để quay lại tầng bốn, rồi từ đó tìm cổng đến tầng năm.
Nhưng đối với hắn bây giờ, tầng bốn là một nỗi nguy hiểm cực kỳ. Bởi hắn không biết, nếu Bất Khứ Hồi Quang Cư có thể đưa hắn thoát khỏi khối đa diện đó, vậy điều gì sẽ xảy ra nếu hắn cùng nó quay lại? Liệu các khối đa diện sẽ làm gì để tiêu diệt hắn cùng pháp bảo nghịch thiên này?
Vô Diện có tu vi Giả Anh Cảnh, với những bước đi ngàn trượng mạnh mẽ, còn hắn chỉ là Luyện Khí. Nếu không cẩn thận, hắn sẽ bị nó xé xác.
Vì vậy, thay vì đánh cược vào một bàn cờ may rủi năm mươi năm mươi, hắn thà đánh cược vào bàn cờ với tỷ lệ thắng tối đa là sáu mươi tư phần trăm.
Hắn giữ vững ý niệm, không để sự thất vọng làm nhiễu loạn tâm trí.
Y Thiên ép buộc tâm trí mình trở nên sắc bén hơn, dồn hết ý niệm, tập trung tìm kiếm sự bất thường trong bức tường phong tỏa.
"Đúng rồi! Bức tường này chỉ nhằm phong tỏa sự thăm dò. Chỉ cần đánh lừa được nó, sẽ có kẽ hở để luồn qua phía sau."
Sự phát hiện này mang lại cho Y Thiên một sự thay đổi chiến lược lớn, đòi hỏi ý niệm của hắn phải mạnh mẽ và linh hoạt hơn, để Bất Khứ Hồi Quang Cư hoạt động ở cấp độ tinh vi hơn.
Hàng ngàn sóng thăm dò vô hình bắt đầu thay đổi tần số, không còn đẩy mạnh vào bức tường, mà nhẹ nhàng trượt dọc theo bề mặt, tìm kiếm nơi thực tại tầng bốn và tầng năm giao nhau.
Tựa như hai mặt phẳng cắt nhau, hắn buộc phải tìm ra các giao điểm và nối chúng thành giao tuyến.
Từ các giao tuyến ấy, chúng sẽ cắt nhau tạo nên một mặt phẳng chung, và mặt phẳng đó chính là cầu nối để Y Thiên xuyên qua giữa hai thực tại.
Nhưng đây không phải là một bài toán hình học không gian được vẽ trên giấy 2D với đề bài rõ ràng. Đây là ở trong không gian bốn chiều, yêu cầu một hành động khó khăn hơn để tự tạo ra đề bài, giống như nghe tiếng nhịp tim của người ở phòng bên cạnh qua bức tường dày đặc.
Đó mới là bước khó khăn và quan trọng nhất.
Vài giờ trôi qua trong sự im lặng chết chóc trong tâm trí hắn, cùng với tiếng nứt vỡ long trời lở đất của không gian xung quanh.
Với Y Thiên, sự im lặng này là một cực hình tinh thần, nơi mỗi giây kiệt sức đều là sự mất mát không thể bù đắp nổi.
Nỗi đau thể xác gào thét, đòi hỏi nghỉ ngơi, nhưng hắn vẫn mặc kệ, khóa chặt cảm xúc đó để tập trung hoàn toàn ý niệm vào việc tìm ra hai thực tại có thể giao cắt.
Cuối cùng, sau chuỗi thăm dò tưởng như vô tận, một phản hồi mới xuất hiện. Nó không phải là sự kháng cự hay bế tắc, mà là một dòng chảy vô cùng sống động, một cảm giác ổn định, mạnh mẽ và hoàn toàn nguyên vẹn.
Một cảm giác thỏa mãn dâng lên trong lòng hắn, cứ ngỡ như nghe được tiếng đại dương ấm áp sau cánh cửa của một căn phòng băng giá lạnh.
"Đó là tầng năm với thực tại ổn định." Hắn xác nhận, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đôi đồng tử xanh rờn.
Đây chính là cái thứ hình học mà hắn đã truy tìm suốt nửa ngày. Một tầng năm không bị ảnh hưởng, và nó là con đường thoát hiểm duy nhất.
Sự ổn định của tầng năm mang lại một cảm giác vô hạn, một nguồn năng lượng hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn của tầng bốn.
Bất Khứ Hồi Quang Cư cũng đồng thời tìm thấy lõi dòng thời không.
Y Thiên dùng ý niệm biến các sợi sóng đó thành dòng xung kích, kéo dòng chảy thời không lại nơi này, tiếp tục tìm kiếm một vết nứt có thể thông đến tầng bốn.
"Đây rồi!" Thần sắc trầm trọng của hắn biến đổi, thay bằng vẻ mặt rạng rỡ hiếm thấy, như thể vừa tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm.
Hắn đã thăm dò đủ cả hai tầng thực tại. Bây giờ, phải chuyển sang hành động quyết đoán.
"Không thể chậm trễ. Ngay cả một giây chờ đợi cũng có thể khiến nơi này sụp đổ."
Y Thiên đưa tay phải đặt lên bề mặt lạnh lẽo của Bất Khứ Hồi Quang Cư.
"Bây giờ... là lúc đánh cược."
Ý niệm lạnh lùng và dứt khoát lấp đầy tâm trí, buộc cơ thể kiệt quệ phải duy trì sự tập trung cao độ nhất.
Sau khi một tầng sóng từ Bất Khứ Hồi Quang Cư mạnh mẽ phát ra, tạo thành một giao tuyến nối liền các giao điểm của hai thực tại tầng năm và tầng bốn lại với nhau.
ONG ONG ONG!
"Chết tiệt!" Hắn nghiến răng mắng lên.
Thế mà lại gặp một vấn đề cản trở nữa. Khó khăn mới lại đến, đề bài lại thêm một câu hỏi khó buộc hắn phải giải.
Đó là Không Gian Ngưng Trệ.
Đây không phải là sự phong tỏa đơn thuần, mà là cơ chế phản vệ của Độc Nhãn Vương Chi Địa đã tạo ra một vùng không-thời gian bị bóp méo và đông cứng.
Thời gian vẫn chảy, nhưng lúc thì cực kỳ chậm, lúc lại nhanh bất thường. Điều này khiến mọi hành động bất thường trong tầng không gian bên ngoài đều nằm trong tầm ngắm và kiểm soát của các con mắt khổng lồ.
"Nếu ta là Vô Diện thì tốt rồi!" Hắn thầm nghĩ.
Dù sao thì, hắn, một kẻ phế vật này, gặp phải khó khăn chồng chất cũng chỉ vì tu vi quá thấp. Nếu có tu vi cao như Vô Diện, một chút Không Gian Ngưng Trệ này chẳng qua chỉ là đá phủ ven đường mà thôi.
"Không sao... bình tĩnh lại." Hắn thở dài, tự an ủi bản thân: "Chỉ cần dịch chuyển thông thường sẽ khiến hắn bị treo giữa không-thời gian, bị nghiền nát trước khi kịp xuyên qua lớp ngăn cách."
Hắn phân tích, đôi mắt như nhìn xuyên qua lớp sương mù của những định luật vật lý bị vi phạm. Sự chậm trễ đồng nghĩa với cái chết, vì hắn không có năng lượng để chịu đựng thêm một cuộc tấn công nào.
Để rõ ràng hơn, hắn chậm lại một chút để tính toán. Và đầu hắn chợt ngạc nhiên khi hoàn thành một phép tính phức tạp.
"Sau khi phân tích dòng chảy vi mô của thời gian trong khu vực Ngưng Trệ. Theo như sự thăm dò lúc nãy quét qua. Phản hồi từ Bất Khứ Hồi Quang Cư lạnh lùng và không khoan nhượng..." Hắn khẽ cắn chặt môi, thở ra một hơi mạnh: "Sự khó khăn nằm trong cái thứ gọi là giới hạn thời gian. Nguy cơ sụp đổ chỉ trong vòng 10 giây. Một con số kinh hoàng. Dù đã lường trước, nhưng hắn vẫn khó lòng chấp nhận nổi." Hắn đầu óc nhức nhối chép miệng: "Chừng đó không đủ để nối lại hai tầng không gian, chỉ đủ để kéo chúng lại rồi phá vỡ mà thôi."
Kế hoạch dịch chuyển bằng một cầu nối giao tuyến cắt nhau tạo nên đã bị loại bỏ hoàn toàn. Hắn buộc phải chọn giải pháp phi thường nhất, một sự mạo hiểm không thể quay đầu: tạo cổng không-thời gian trùng lặp.
Hắn nhìn xuống cánh tay giả, hiểu rằng nó là một công cụ có thể làm được điều mà ngay cả Thiên Đạo cũng có lẽ phải cân nhắc.
Đó là chồng lấn hai thực tại lên nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Nó là một hành động vi phạm tuyệt đối mọi quy tắc khắp thiên hà vũ trụ.
Mục tiêu không còn là tạo ra một cánh cổng kết nối hai điểm không gian, mà là buộc hai thực tại khác nhau chồng lấn lên nhau trong khoảnh khắc chớp nhoáng, tạo ra một vết nứt.
Tuy nhiên, hành động này đòi hỏi một chi phí khổng lồ. Nó không chỉ tiêu tốn linh lực, mà còn cần một lượng tinh huyết cực lớn làm chất xúc tác, gia trì làn sóng phát ra của Bất Khứ Hồi Quang Cư cho sự vi phạm giới quy này.
Đó là một gánh nặng mà Y Thiên đã gần như cạn kiệt hoàn toàn sau trận chiến với Vô Diện.
Y Thiên nhắm mắt lại, dốc cạn kiệt những giọt linh lực cuối cùng còn sót lại trong linh hải vốn đã cạn sau cuộc chiến, ép chúng chảy vào Bất Khứ Hồi Quang Cư.
Nguồn năng lượng này yếu ớt đến mức gần như vô hình, nhưng nó là tất cả những gì hắn còn...
"Chưa đủ. Cần thêm chất xúc tác."
Ý niệm hắn không cho phép dừng lại. Hắn buộc phải kích hoạt Huyết Ma Khí, dùng nó để rút tinh huyết của bản thân. Cùng lúc, hắn kêu gọi Hỏa Sư Thú chân thân ra che chở, và bùng nổ Hỗn Độn Hắc Xích Khí để duy trì lớp bảo vệ bao bọc lấy thân hình to lớn của mình.
Y Thiên nghiến chặt răng, một luồng khí đen đỏ dày đặc bắt đầu thoát ra từ da thịt hắn, lan tỏa bao bọc lấy hắn.
Và tất cả linh lực vận động được đều bị Bất Khứ Hồi Quang Cư hút lấy ngay lập tức, như một hố đen nuốt chửng ánh sáng. Hắn cảm nhận được sự sống của mình đang bị kéo căng đến mức giới hạn chịu đựng.
"Tất cả! Dồn nén!" Lời nói nội tâm hắn là mệnh lệnh tối cao.
Bất Khứ Hồi Quang Cư đáp lại sự cung cấp năng lượng liều lĩnh này bằng một tiếng vo vo trầm thấp, mang theo âm hưởng của thời gian bị bẻ cong.
Bề mặt nó bắt đầu phát ra một ánh sáng mờ nhạt, xanh lục bích, màu sắc của sự vi phạm quy luật vũ trụ. Nó đang tích lũy năng lượng, chuẩn bị cho cú đánh cuối cùng.
"Cố lên, Y Thiên! Ta tin vào ngươi!" Y Thiên động viên chính mình, cũng như thầm giao tiếp với Bất Khứ Hồi Quang Cư: "Còn ngươi phải thực hiện điều này ở mức độ tinh vi nhất có thể. Không được phép có bất kỳ sai sót nào trong việc tính toán hai thực tại."
Việc tạo Cổng Thời Gian trùng lặp đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối. Nếu Bất Khứ Hồi Quang Cư chỉ lệch một phần nhỏ, hắn sẽ bị mắc kẹt giữa hai tầng, và cả hai thực tại sẽ cùng nghiền nát hắn.
Hắn mở to mắt, nhìn chằm chằm vào không gian chết chóc đang vụn vỡ trước mặt. Hắn không còn nhìn thấy các mảnh vụn không gian, mà nhìn thấy các tầng thời gian đang đan xen vào nhau.
Hắn cùng lúc thấy tầng bốn hỗn loạn và tầng năm yên bình đang dần kéo sát lại gần nhau, như hai mảnh giấy bị vo lại bởi một lõi nam châm nhỏ.
Việc ép Bất Khứ Hồi Quang Cư hoạt động vượt ngưỡng này đồng nghĩa với việc hắn đang dùng công cụ mạnh nhất để tự hủy hoại bản thân. Nhưng đó là cái giá cần thiết.
"Đã sẵn sàng! Bắt đầu trùng lặp!" Y Thiên đưa ra mệnh lệnh cuối cùng.
Ngay tức khắc, hắn cảm nhận được cơ thể đang bị hút cạn đến mức kinh hoàng, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc cột sống, như thể linh hồn đang bị rút khỏi thể xác.
Tuy nhiên, dù cơ thể gần như trống rỗng, ý chí của hắn vẫn kiên cố như bức tường thép.