Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 62: Sự Hoàn Hảo Giả Tạo
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Y Thiên ngã phịch xuống đất. Trọng lực trở lại, nhưng trong hắn chỉ còn sự trống rỗng, năng lượng tiêu tán hoàn toàn. Cơ thể cạn kiệt, hắn không thể đứng vững, kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần.
Ngay khi hắn vừa xuyên qua, khe nứt màu lục bích chói lòa do sự chồng chéo của các vết nứt tạo thành đã sụp đổ hoàn toàn phía sau lưng. Sự phá vỡ quy luật đã được khôi phục, tầng bốn và tầng năm một lần nữa tách biệt, chứng minh cho thành công của hành động liều lĩnh vừa rồi.
"Hahaha..." Y Thiên bật cười, tiếng cười đắc thắng vang vọng, nhưng cũng ẩn chứa sự đau đớn trong cơ thể rỗng tuếch lúc này: "Cuối cùng... cũng đã vượt qua tầng bốn, đặt chân đến tầng năm rồi sao?"
Hắn đưa mắt nhìn cánh tay trái được tạo thành từ Bất Khứ Hồi Quang Cư, không khỏi cảm thán: "Ngươi quả thực quá phi phàm rồi a..."
Nhìn nó một lúc lâu, hắn bất giác nhớ đến Vô Diện, người đã trao cho mình Thiên Ngoại Pháp Bảo này, trong lòng thầm mắng một câu: "Mẹ kiếp, ông đúng là quá nghịch ngợm rồi đấy. Hại ta khổ sở suýt chết thế này, thêm vài lần nữa chắc ta không chịu nổi mất."
Y Thiên gắng sức chống tay xuống đất. Thiên Ngoại Pháp Bảo, tuy chưa biết nó thuộc cấp bậc nào so với các loại pháp bảo khác, nhưng nó vẫn nguyên vẹn, không hề có một vết nứt hay dấu hiệu hư hại nào. "Thật kinh khủng!" Đó sẽ là lời cảm thán của bất cứ ai chứng kiến màn đối đầu vừa rồi của nó với quy tắc.
Nó không chỉ chiếm ưu thế, mà còn không hề sứt mẻ chút nào, vẫn duy trì sự kết nối chặt chẽ và đồng bộ ổn định với ý chí của Y Thiên, không cần phải thiết lập lại hay khởi động. Đây là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy sự vi phạm quy luật thời không của nó đã thành công một cách tuyệt đối.
"Vậy... nếu ta mang thứ này ra bên ngoài, hồi sinh tất cả tộc nhân thì sao?"
Nhưng ý nghĩ điên cuồng này lập tức bị một câu trả lời bi ai của Vô Diện dập tắt. Dù ông ta đã ở Giả Anh Cảnh, chỉ vài bước nữa là đạt tới Nguyên Anh Cảnh, lại còn sở hữu nhiều pháp bảo trong túi trữ vật chưa dùng hết. Quan trọng nhất, ông sở hữu Bất Khứ Hồi Quang Cư, vậy mà vẫn phải ở trong đây tìm một bản thể khác để người đó thay ông hoàn thành nguyện vọng. Dù ông đã biết Tư Mi và Linh Nhi của mình không phải là người ông đặt hy vọng vào. Chỉ riêng điều này đã cho thấy việc thay đổi thời không của Thiên Ngoại Pháp Bảo này dường như chỉ có thể hoạt động ở Độc Nhãn Vương Chi Địa mà thôi. Nếu không, Vô Diện đã có thể cùng nó bay ra ngoài tung hoành một trận rồi.
Suy nghĩ xong, Y Thiên mới từ từ ngẩng đầu lên, đối mặt với môi trường mới. Hoàn toàn khác biệt so với sự hỗn loạn của tầng bốn, tầng năm tràn ngập ánh sáng dịu nhẹ, không khí ấm áp và mùi hương hoa cỏ ngọt ngào. Đây là một khu vườn hoàn hảo, nơi bầu trời luôn mang sắc thái hoàng hôn êm đềm nhất, một sự tương phản đến khó chịu.
"Chỉ trước cơn bão mới có sự bình yên mà thôi." Y Thiên trầm giọng nói, vẻ mặt nghiêm trọng. Tuy rằng lời hắn nói không hoàn toàn đúng, nhưng với những gì hắn đã trải qua từ đầu đến giờ, câu nói này của hắn không thể nào phản bác được.
Nhưng như thế thì sao chứ, Y Thiên mệt mỏi xé một mảnh vải còn sót lại từ nửa thân trên y phục, cuộn tròn nó lại thành một chiếc gối vải. Dù nó nhuốm đầy máu, thấm đẫm mùi mồ hôi và bụi bẩn, hắn vẫn không hề e ngại mà nằm xuống đó, đánh một giấc thật sâu sau hơn năm tháng ròng rã ở tầng bốn và trong không gian riêng biệt đầy hoa chiến đấu với Vô Diện. Với việc tu luyện Vô Tình Đạo Pháp, cùng với truyền thừa Huyết Ma Khí từ Huyết Ma Lão Tổ, chỉ trong giấc ngủ, hắn đã có thể hồi phục phần nào linh lực nhờ vào hỗn hợp các loại khí đang duy trì nhịp độ hút lấy lượng linh khí dồi dào xung quanh. Lần này may mắn có thêm Bất Khứ Hồi Quang Cư phù trợ, nên hắn không còn bị phản phệ đau đớn khi vận động linh lực hay hấp thu linh khí nữa. Mà chỉ cảm thấy thoải mái, chìm vào giấc ngủ sâu lắng.
Chỉ một cái nhắm mắt rồi mở mắt, vậy mà đã trôi qua năm ngày trời. Chính xác, bởi cơ thể hắn đã gắng gượng vượt quá giới hạn quá lâu rồi.
Với thân thể đã bình phục phần lớn, hắn cần phải chú ý đến những gì mình sắp đối mặt.
"Sự thanh bình kỳ lạ này... đã trôi qua mấy ngày rồi, nó hoàn toàn an toàn, hay chỉ là một vỏ bọc cho nguy hiểm rình rập?"
Y Thiên không cảm nhận được bất kỳ sát khí hay nguy hiểm vật lý nào, nhưng luồng năng lượng xung quanh lại quá đỗi hoàn hảo, quá êm đềm đến mức giả tạo. "Sự hoàn hảo này..." Hắn cố gắng phân tích nhưng lại không thể tìm ra điểm hợp lý nào cho những lập luận của mình. Đây là một cái bẫy? Nhưng làm gì có thứ gì để chứng minh. Nó tự nhiên an toàn? Nhưng linh cảm lại trái ngược... tất cả những câu hỏi hắn tự đặt ra đều không thể tự mình trả lời chính xác.
Y Thiên chậm rãi nâng người dậy, tấm vải nhuốm bẩn và máu bị hắn ném sang một bên. Lớp bụi bẩn và chất nhầy khô cứng trên cơ thể dường như đã bị một luồng khí lạnh lẽo nào đó làm bong tróc, rơi rụng xuống thảm cỏ. Hắn vươn vai, cảm nhận từng đốt sống kêu rắc rắc sau giấc ngủ dài, một cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Linh lực đã trở lại, dù chưa hoàn toàn sung mãn như lúc đầu, nhưng cũng đủ để hắn chống chọi với bất kỳ tình huống bất ngờ nào. Khí tức Huyết Ma ẩn sâu dưới da thịt đã được điều hòa lại.
Cái gọi là "khu vườn hoàn hảo" này chẳng có gì ngoài sự im lặng chết chóc. Hắn đã ngủ năm ngày, nhưng không hề có tiếng côn trùng, tiếng chim chóc, hay thậm chí là tiếng gió xào xạc. Ánh sáng vàng dịu từ bầu trời không bao giờ thay đổi sắc thái, khiến mọi vật thể dường như bị đóng băng trong khoảnh khắc của một buổi chiều tà.
"Tại sao, hiếm lắm mới có được một sự bình yên như thế này, mà linh cảm ta lại phản đối cơ chứ?" Y Thiên lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn như gỉ sét.
Hắn bước đi, chân trần giẫm lên thảm cỏ xanh mướt, mềm như nhung, nhưng lại không để lại bất cứ dấu chân nào. Đây là điểm bất thường đầu tiên hắn nhận ra. Một khu vườn mà ngay cả quy luật vật lý cơ bản nhất cũng bị phủ nhận.
Hắn tiến lại gần một bụi hoa Tử La Lan khổng lồ, những cánh hoa màu tím nở rộ rực rỡ đến mức không tưởng. Hắn đưa cánh tay trái chạm nhẹ vào một cánh hoa. Lập tức, cánh hoa đó tan rã thành những hạt bụi sáng lấp lánh rồi nhanh chóng bị không khí xung quanh hấp thụ. "Là hư ảo?" Hắn rút tay lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Rồi hắn đưa mắt quét qua xung quanh một lượt, lòng thầm kinh hãi: "Không lẽ tất cả đều là hư ảo, chỉ duy trì vẻ bề ngoài?"
Cánh hoa tan biến không phải vì bị phá hủy, mà dường như vì nó đã hoàn thành vai trò trang trí của mình. Y Thiên tiếp tục đi, mỗi bước chân đều cẩn trọng, không phải vì sợ hãi, mà là để quan sát và tìm kiếm lỗi sai trong bức tranh quá mức hoàn hảo này.
Khi đi đến trung tâm khu vườn, nơi có một hồ nước trong vắt phản chiếu sắc hoàng hôn, Y Thiên dừng lại. Ở đó, một bóng người đang quỳ gối, cẩn thận vun xới một gốc hoa bỉ ngạn màu trắng. Đó là một người đàn ông mặc y phục vải thô giản dị của người làm vườn, mũ rộng vành che gần hết khuôn mặt. Người này không có bất kỳ khí tức tu luyện nào, hoàn toàn là một người phàm. Nhưng chỉ riêng việc hắn xuất hiện ở đây, trong tầng năm này, lại là một điều không thể giải thích.
Y Thiên giữ im lặng, quan sát người làm vườn một lúc lâu, rồi bắt đầu nghi ngờ tại sao ông ta đã nhận ra Y Thiên đứng đó mà lại không mảy may quan tâm hay hỏi tại sao hắn lại ở đây.
"Ngươi đã ngủ đủ giấc, thật tốt."
Một giọng nói vang lên, không phát ra từ dây thanh quản, mà như một luồng âm thanh được máy móc tổng hợp, khô khan và đều đều: "Thật lạ lùng khi ngươi có thể thức dậy khỏi giấc ngủ mà khu vườn ban cho." Nói xong, người làm vườn vẫn tiếp tục công việc, không hề ngước lên. Giọng nói không có biểu cảm, không có ngữ điệu, không nhanh, không chậm, y hệt như lời tiên đoán về sự thanh bình này: giả tạo và chính xác đến mức khó chịu.
Y Thiên nhướng mày, một tia hứng thú xẹt qua ánh mắt. "Ngươi là ai? Hay đây là cách nơi đây chào đón khách du hành?" Hắn khoanh tay, đứng cách đó ba trượng, tư thế điềm tĩnh, sẵn sàng bộc phát linh lực bất cứ lúc nào: "Này! Tên làm vườn khốn kiếp, nói đi chứ?"
Người làm vườn dùng ngón tay cái quét ngang như thể gạt đi một hạt bụi bẩn trên cánh hoa bỉ ngạn. "Ngươi thật lòng muốn biết?" Giọng nói khó chịu ấy lại lần nữa vang lên. Không chờ Y Thiên đáp, hắn hai tay chạm vào nhau phủi bụi, đầu từ từ ngẩng lên, để lộ khuôn mặt có phần vô cảm, với đôi mắt ánh lên màu lục bảo sắc nét. Hắn mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt, lạnh lẽo như một công thức được lập trình sẵn: "Ta là Người Gác Đền, và đây là Khu Vườn An Dưỡng. Nó được thiết kế để sự hoàn hảo tồn tại mãi mãi. Chỉ cần một ánh đèn soi sáng màn đêm, nó sẽ lập tức trở thành hoàng hôn nơi xế chiều. Lúc mà sự hư ảo đắm chìm lên cả thế giới, vốn ngươi cũng có thể tận hưởng sự hoàn hảo tuyệt đối này trong giấc mơ của mình."
Ông ta ngừng lại một chút, đứng thẳng dậy, hai mắt vô hồn nhìn thẳng vào Y Thiên: "Tiếc thay, ngươi đã bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng ấy mà tỉnh lại. Và ngươi, một kẻ không có quyền vào đây, lại không muốn uống rượu mời, chỉ có một kết cục..."
"CHẾT!"