Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Người Gác Đền
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giọng nói khô khốc của Người Gác Đền vừa dứt, không gian êm dịu của Khu Vườn An Dưỡng lập tức trở nên đầy thù địch.
Đó không phải là một cơn gió mạnh hay một cú đấm vật lý, mà là một áp lực vô hình đến từ chính sự ổn định của không gian, tựa như toàn bộ quy luật nơi đây đang đồng loạt siết chặt Y Thiên.
Từng bụi cây, bó hoa, chậu xương rồng, hồ nước... đều như có sinh mệnh trỗi dậy, tung ra những đòn tấn công Y Thiên. Dù không gây hại lớn, nhưng với mật độ dày đặc và không ngừng tăng lên, chúng có thể dần dần ép chết Y Thiên từ nhiều khía cạnh.
Y Thiên đứng thẳng, đôi mắt hắn nheo lại dưới áp lực nghẹt thở, hơi thở chỉ còn là những luồng khí rít qua kẽ răng.
Hắn cảm nhận lớp năng lượng ngoài cùng của Huyết Ma Khí đang bị ăn mòn, bị chính môi trường xung quanh thanh lọc và phân hủy từng chút một.
"Thú vị." Y Thiên khẽ nhếch mép, không hề nao núng trước sự biến đổi này.
Cảm giác này giống như việc cố gắng dìm một ngọn lửa cuồng bạo vào giữa hồ nước tĩnh lặng, sự tương phản về bản chất gây ra nỗi đau đớn dữ dội cho linh hồn và thể xác.
Hắn không hề hoảng loạn. Bởi lẽ hắn đã biết rõ bản chất nơi đây: nó được tạo ra để an ủi và ru ngủ những kẻ mệt mỏi, dùng sự hoàn hảo để giam cầm ý chí.
Kẻ Gác Đền này chỉ là một công cụ, một phần mở rộng được mã hóa để duy trì quy tắc, giống như một đế quốc cần binh lính và quan lại để duy trì pháp tắc riêng vậy.
"Nhưng mà một tên lính… lại muốn như hổ xưng vương ở nơi này sao?" Y Thiên đột ngột hỏi. Nhưng ông ta chỉ đứng đó, vẫn ra sức dùng quy tắc tấn công Y Thiên. Thấy có vẻ như chỉ mình mình nói chuyện, hắn cũng có đôi chút bực tức nói tiếp:
"Thật nực cười, một công cụ lại có thể tự do điều khiển quy tắc. Nơi này rốt cuộc là theo nguyên tắc quỷ quái gì đây?" Y Thiên cười như không cười, nếp nhăn còn chưa hiện nơi khóe mắt.
Dứt lời, một luồng Huyết Ma Khí cuồng nộ bùng phát từ cơ thể Y Thiên. Huyết Ma Khí đậm đặc cuộn thành một cơn bão nhỏ, đẩy lùi bức tường không gian vô hình đang siết chặt hắn.
Cỏ xanh tươi rói dưới chân Y Thiên, vốn là hư ảnh của khu vườn, lập tức chuyển sang màu đen xám, héo hon chỉ trong tích tắc, như thể sự thật đang phơi bày ra trước mắt.
Thấy vậy, Người Gác Đền biểu lộ chút hoảng hốt trên nét mặt, bước tới. Từng bước chân hoàn hảo không hề tạo ra bất kỳ tiếng động hay rung động nào trên mặt đất.
Lớp vỏ sứ trên cơ thể ông ta nứt ra một chút, lộ rõ bộ xương kim loại và lõi năng lượng phát sáng bên trong.
Đôi mắt lục bảo của ông ta giờ đây không phải là đôi mắt của sinh vật, mà là hai tia sáng chỉ thiên, chiếu rọi sự hỗn loạn của Y Thiên.
"Sự hỗn loạn này… vị khách không mời. Ngươi là một lỗi sai. Phải… xóa… bỏ!" Giọng nói của ông ta là sự kết hợp của kim loại ma sát và sóng điện từ lạnh lẽo.
Ông ta giơ tay phải lên.
Linh khí của Khu Vườn An Dưỡng, vốn là nguồn năng lượng ngọt ngào, tươi mát được tích tụ suốt bao năm tháng, bắt đầu ngưng tụ, tạo thành một lưỡi kiếm ánh sáng lục bảo dài và mỏng.
Lưỡi kiếm này sắc bén đến mức Y Thiên cảm nhận được nó có thể cắt đứt cả thời gian và không gian khi lướt qua.
Lưỡi kiếm không vội vã. Nó chém xuống với một sự chắc chắn đáng sợ, bởi lẽ nó mang theo một quy tắc: "Bất kỳ vật thể nào không phù hợp với sự hoàn hảo, đều phải bị hủy diệt."
Nó không theo quỹ đạo vật lý thông thường, mà là một đường đi đã được tính toán tuyệt đối để chạm đến mục tiêu, bất kể Y Thiên có di chuyển thế nào.
"Huyết Ma Khí - Huyết Kiếm"
"Ngưng!" Y Thiên hét lớn, tay phải hắn rút ra thanh Thiên Bình Kiếm uy nghiêm từ bên hông, đồng thời thanh Huyết Kiếm đỏ rực lập tức ngưng tụ từ Huyết Ma Khí ở tay trái.
Song kiếm cùng lúc vung tới nghênh đón, một lần nữa khiêu chiến với quy tắc.
KÉTTT!
Âm thanh ma sát vang lên như hàng ngàn móng tay cào vào một tấm bảng kim loại khổng lồ. Đó là tiếng gào thét của quy tắc khi bị vi phạm.
Khu Vườn An Dưỡng chấn động, mặt hồ trong vắt nổi sóng dữ dội, như thể bản thân khu vườn đang chịu đựng nỗi đau không thể tả mà gào thét.
Y Thiên bị đẩy lùi mạnh mẽ, lùi cả mười bước dài. Mỗi bước lùi của hắn đều tạo ra một vết nứt sâu hoắm trên nền đất, như vết thương trên da thịt của khu vườn.
Thông qua Bất Khứ Hồi Quang Cư, hắn cảm nhận Huyết Kiếm đang thiêu đốt tay trái của mình, không phải bởi nhiệt độ, mà bởi chính quy tắc đang đè nén.
"Ta đúng là một lỗi sai, một sự tạp chủng vô cùng hỗn loạn…" Y Thiên lẩm bẩm, hơi thở nặng nhọc:
"Nhưng cái thứ không ra người như ngươi không có quyền nhận xét điều này!"
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi, Y Thiên thu hồi Huyết Ma Khí cùng Huyết Kiếm. Thay vào đó, hắn dồn toàn bộ linh lực và hỏa diễm của Hỏa Sư Thú vào lưỡi Thiên Bình Kiếm.
Hắn dậm mạnh chân phải xuống đất, thân pháp linh hoạt tức tốc né trái né phải, tránh hết các tác động của khu vườn dưới sự điều khiển của Người Gác Đền lên người hắn.
"Thiên Diễm Kiếm Ý!" Hắn giương cao mũi kiếm, nhưng dần dần từ chỉ về hướng Người Gác Đền, mũi kiếm lại hướng lên cao.
Lạ thay, hắn lại không tấn công ông ta.
"Đi!" Theo tiếng gầm của hắn, một luồng kiếm ý hỏa diễm phóng thẳng lên bầu trời, nơi ánh hoàng hôn vĩnh cửu vẫn đang chiếu rọi.
Đây là lần hắn đánh cược, bởi lẽ thông qua nhiều lần kinh nghiệm ở các tầng, hắn nhận ra mọi thứ luôn bắt nguồn từ bầu trời.
Ở tầng một là vô số con mắt khổng lồ, ở tầng hai là sương gió u hồn, ở tầng ba là nhiều Y Thiên khác nhau, ở tầng bốn là hư không vạn trượng. Và hắn có một niềm tin lớn lao rằng ở đây cũng sẽ như vậy.
RẮCCC!
Bầu trời nơi đây bị cố định trong khoảnh khắc chiều tà, nứt vỡ thành hàng ngàn mảnh thủy tinh ánh sáng. Các mảnh vỡ rơi xuống như những bông tuyết ma thuật, nhưng khi chạm đất, chúng chỉ hóa thành bụi bẩn.
Người Gác Đền đột nhiên dừng các đợt tấn công của mình, đôi mắt lục bảo của ông ta bắt đầu nhấp nháy liên tục, như thể một cỗ máy bị lỗi nghiêm trọng.
"Lỗi… Đã xảy ra lỗi… Sai số vượt quá ngưỡng cho phép… Cần phải sửa chữa… Quy tắc đang bị đe dọa… Môi trường không ổn định."
Cây cỏ, vốn đã héo rũ sau nhiều đợt tấn công, giờ đây bắt đầu tan rã thành tro. Hồ nước rút đi nhanh chóng. Môi trường xung quanh Y Thiên không còn cung cấp năng lượng ổn định cho Người Gác Đền nữa.
Trong lúc Người Gác Đền đang vang lên nhiều giọng nói máy móc đan xen, cùng vô số tia lửa điện rò rỉ ra khỏi cơ thể, Y Thiên nhìn thấy giữa thân trên của ông ta lộ ra một vật sáng chói tựa như một quả cầu, xung quanh còn tiết ra nhiều tia điện.
"Đó… có phải thứ gọi là hạch tâm?" Y Thiên nhếch mép, cười khẩy:
"Đã lộ điểm yếu ra, mà ngươi còn muốn ta mặc kệ ngươi sửa chữa ư? Haha! Ta hèn mọn lắm, tuyệt đối sẽ không bao giờ cho phép!"
Y Thiên gầm lên, Huyết Ma Khí bùng phát trở lại với cường độ gấp đôi, kết hợp cùng tốc độ của hắn.
Ngay tức khắc, cả thân thể hắn biến thành một tia chớp đỏ rực, lao thẳng về phía Người Gác Đền.
Hắn thầm tạo ra một lớp rào chắn bằng Huyết Ma Khí, bởi lẽ hắn biết dù Người Gác Đền đang ở trong trạng thái này, nhưng vẫn phải cẩn trọng với những điều chưa biết trước.
Người Gác Đền, với cơ chế phòng thủ tự động, lập tức kích hoạt phòng tuyến cuối cùng.
Chỉ thấy thân thể ông ta rung lên cực độ, tựa hồ như đang rời rã và tách ra khỏi nhau.
Nhưng đó không phải là lỗi, đó là sự kêu gọi của ông ta. Toàn bộ những cánh hoa Tử La Lan còn sót lại trong khu vườn, vốn là những hư ảnh xinh đẹp, bỗng trở nên cứng rắn như kim cương và bắn ra như mưa tên ánh sáng về phía Y Thiên.
XOẸT! XOẸT!
Hàng rào Huyết Ma Khí dễ dàng bị xuyên thủng nhiều lỗ.
Y Thiên cắn chặt răng, cảm nhận những mũi tên hoa thép cắt vào da thịt, nhưng tốc độ của hắn đã vượt qua cả sự tính toán của Người Gác Đền.
Hắn lao tới, cùng lúc ngưng tụ Huyết Kiếm. Tốc độ càng lúc càng nhanh, song kiếm vung lên tạo ra những đường cắt hỗn loạn để chặt đứt những mũi tên ánh sáng còn đuổi theo.
Khi chỉ còn cách Người Gác Đền vài mét, Y Thiên không đánh vào thân thể kim loại kiên cố đó.
Mà hắn kéo căng người, phanh lại, gượng sức dùng thanh Thiên Bình Kiếm đâm thẳng vào nền móng đất đá ngay dưới chân Người Gác Đền.
Đồng thời, hắn phân hủy Huyết Kiếm thành Huyết Ma Khí, cùng lúc gia cố thêm Huyết Ma Khí để ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ từ sau lưng. Bàn tay đó chọc thẳng vào mặt đất rồi lại tách ra nhiều hướng tán xạ, tựa như một tấm rễ cây cổ thụ to lớn, đâm sâu xuống lòng đất.
RẦM!
Nền đất đá nứt vỡ. Kết nối vật chất của Người Gác Đền với khu vườn lập tức bị ngắt quãng chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Sự ngắt quãng này đủ để khiến Người Gác Đền mất thăng bằng, và luồng ánh sáng lục bảo trong mắt ông ta mờ đi hoàn toàn. Ông ta đổ sụp, cơ thể kim loại bắt đầu run rẩy.
Y Thiên biết cơ hội đã đến.
"Chết đi!"
Hắn dồn toàn bộ sức bình sinh, chém một kiếm từ dưới đất, tạo ra một vết rạch sâu trên cơ thể kim loại của Người Gác Đền. Nhưng tiếc thay, vẫn chưa đủ để chém nát hạch tâm cứng cáp bên trong ông ta.
"Nếu một chém chưa đủ thì ta sẽ dùng hai chém!"
Dứt lời, Y Thiên lại hạ thêm một kiếm vào Người Gác Đền.
Tưởng rằng Y Thiên đã có thể kết thúc tầng này bằng một nhát chém chí mạng nữa vào Người Gác Đền.
Nhưng hạch tâm của ông ta lại không hề sứt mẻ chút nào. Kế tiếp, một luồng ánh sáng trắng chói lòa bỗng bùng lên, không phải lục bảo, mà là một thứ năng lượng hoàn toàn mới, bùng phát từ chính giữa cơ thể Người Gác Đền.
Ông ta không những không chết đi, mà còn đang cố gắng tái khởi động và tìm kiếm một nguồn năng lượng thay thế.
Người Gác Đền đứng dậy, cơ thể ông ta vẫn còn những vết nứt, nhưng đôi mắt lục bảo đã quay trở lại, mang theo một sự lạnh lùng và quyết tâm gấp bội.