Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 64: Lửa Thiêng
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sự hỗn loạn của khu vườn tầng năm, cùng với hai nhát chém của Y Thiên, đã không thể kết liễu Người Gác Đền.
Ngược lại, nó vô tình kích hoạt cơ chế phòng thủ tối thượng của ông ta, đẩy cuộc chiến lên một cấp độ tàn khốc hơn, khiến tốc độ và sức mạnh của ông ta trở nên đáng sợ gấp bội.
“Phòng Tuyến Cuối Cùng – Vỡ.”
“Cỗ Máy Hủy Diệt – Kích Hoạt!”
Giọng nói máy móc rè rè vang lên. Toàn thân Người Gác Đền uốn cong một cách kỳ dị, các khớp nối bẻ lỏng ra, rồi từ miệng ông ta thổi ra một làn khói kết hợp với dòng điện mạnh mẽ, chạy qua nối lại các khớp và gia cố chúng trở nên cứng cáp hơn.
Y Thiên cảm nhận được sự nguy hiểm tăng lên gấp bội từ những hành động kỳ lạ của Người Gác Đền, buộc hắn phải liên tục vận chuyển công pháp để chống lại sự xâm thực của Hỗn Độn Hắc Xích Khí cùng Huyết Ma Khí hỗn loạn, đồng thời duy trì sự tỉnh táo.
“Mẹ nó, nơi quỷ quái này thật sự không bình thường. E rằng, chỉ cần một khoảnh khắc mất đi lý trí, cái giá ta phải trả sẽ không chỉ đơn thuần là đau đớn.” Y Thiên tặc lưỡi, nâng cao cảnh giác. Hắn thầm vận thêm nhiều linh lực hơn, đồng thời gọi Hỏa Sư Thú:
“Này! Dậy đi, nghỉ ngơi thế đủ rồi.”
Y Thiên cố tình gọi Hỏa Sư Thú dậy không chỉ để dùng Hỏa Diễm chí dương thuần túy áp chế tà khí hỗn loạn trong người mình, mà còn để kịp thời triệu hoán nó khi cần thiết.
Người Gác Đền lảo đảo tiến về trung tâm khu vườn, bóc tách một vật thể cổ xưa ra khỏi nền đất đá nứt vỡ dưới chân ông ta.
“Xin lỗi vì sự thất thố của lão… xin ngài hãy cho lão mượn sức mạnh thủy tổ, cùng ngọn lửa bất diệt ngài tạo ra, để mang lại cho nơi này sự bình yên, quy tắc bất biến.”
Dứt lời, vật thể cổ xưa vốn dường như bị gắn chặt, không thể lấy ra, lại chớp mắt đã được nhấc lên nhẹ nhàng.
Vật thể đó không phải là một pháp bảo tinh xảo, mà là một đầu đèn đường bằng kim loại sẫm màu, thô kệch và nặng nề, dường như bị bẻ gãy từ một cột trụ khổng lồ. Nó mang vẻ ngoài của một vũ khí chiến đấu thô sơ, đầy vết hằn và vết nứt.
Ngọn lửa trắng tinh khiết bên trong lớp kính bảo vệ dày cộm không tỏa ra hơi nóng, nhưng lại mang một sức nặng của quy luật nơi đây, như thể ánh sáng đó đã tồn tại từ thuở sơ khai.
Ngọn Lửa Thiêng bắt đầu hấp thụ nhanh chóng sự hỗn loạn, linh lực và oán khí của Y Thiên còn sót lại trên cơ thể ông ta, chuyển hóa chúng thành năng lượng ổn định và bán vật chất để gia cố cơ thể.
Người Gác Đền nắm chặt chiếc đèn trong tay phải. Chỉ với tư thế đứng của ông ta thôi cũng đã cho thấy ông ta là một chiến binh lão làng.
Những vết nứt trên vỏ sứ của ông ta biến mất không dấu vết. Ông ta không chỉ được chữa lành, mà còn được nâng cấp hoàn toàn, trở thành một cỗ máy giết chóc.
Đôi mắt lục bảo của ông ta trở thành hai điểm sáng trắng rực rỡ, cố định và vô hồn, chỉ phản chiếu hình bóng tàn tạ của Y Thiên. Giọng nói của ông ta vang lên, mang theo sức nặng của sự chết chóc:
“Ngươi đã vượt qua Quy Tắc. Giờ đây, ngươi sẽ phải đối đầu với ngọn đèn mang Lửa Thiêng chói rọi khắp toàn bộ thực tại thối nát này.” Ông ta giương đầu đèn lên, hướng về phía Y Thiên:
“Và ngươi… một kẻ thối nát, sẽ bị ngọn lửa thiêng này thiêu rụi, trả lại sự trong sạch cho quy tắc ở đây!”
VÚTTT!
Không có bất kỳ dấu hiệu báo trước hay rung động không khí nào, Người Gác Đền đã biến mất khỏi vị trí, với tốc độ vượt qua cả khả năng phản xạ và nhận thức của Y Thiên.
Để đối phó, Y Thiên lập tức kích hoạt Âm Dương Nhãn. Đồng tử hắn co giãn lại, tập trung cảm nhận từng luồng năng lượng và phân biệt quỹ đạo thực với ảo ảnh tốc độ.
Y Thiên chỉ kịp phản ứng bằng bản năng chiến đấu đã rèn luyện qua ba năm, giơ cao cả Thiên Bình Kiếm lẫn Huyết Kiếm vừa tạo ra ngay tức khắc.
Hắn dồn một lượng vừa đủ Huyết Ma Khí vào song kiếm để tạo ra một lá chắn phản lực chéo, đối đầu với sự thô kệch và sức nặng kinh hoàng của cú đánh bằng đèn.
KENG!
Đòn đập từ chiếc đèn kim loại thô kệch va chạm trực tiếp vào điểm giao nhau của song kiếm.
Y Thiên cảm thấy một luồng năng lượng thuần túy từ Lửa Thiêng ngay lập tức nuốt chửng Huyết Ma Khí trong song kiếm của hắn, thậm chí còn chưa kịp để hắn dùng Hỏa Diễm của Hỏa Sư Thú để đối kháng.
Kết hợp với đó là sức nặng vật lý cực lớn, xuyên qua lớp bảo vệ, làm chấn động xương cốt và nội tạng hắn đến tận tủy. Sức nặng của chiếc đèn như một định luật vật lý không thể kháng cự.
Hắn bị đẩy bay ngược, cày nát mặt đất nứt nẻ, tạo thành một rãnh dài vài trăm mét. Máu rỉ ra từ khóe môi, nhưng Huyết Ma Khí cùng với Hỗn Độn Hắc Xích Khí phối hợp lập tức phát huy tác dụng.
Luồng năng lượng hỗn loạn chảy qua cơ thể hắn, tái tạo và làm lành các tổn thương bên trong với tốc độ kinh hoàng, giúp hắn đứng dậy ngay lập tức.
Người Gác Đền lại xuất hiện, không hề cho Y Thiên thời gian để nghỉ ngơi hay hít thở. Ông ta không đấm, mà dùng chiếc đèn thô kệch quét ngang, tạo ra một cơn lốc ánh sáng trắng từ Ngọn Lửa Thiêng bao bọc, nhắm vào điểm yếu đã được tính toán trong lúc Y Thiên hồi phục.
“Mẹ nó! Ông đây là muốn ép chết ta!” Y Thiên cắn chặt răng, khó khăn đỡ lấy đòn quét ngang này:
“Nhị Kiếm Khai Thiên Địa!”
Y Thiên hét lên, tạo ra hai thanh ảo kiếm vô hình màu trắng bạc. Hai thanh song hành chia nhau phòng thủ và tấn công, tiến thoái đa dạng.
Nhờ có sự bảo vệ của cặp ảo kiếm này, Y Thiên thoát khỏi phạm vi công kích chỉ trong tích tắc.
“Này, vị khách không mời… ngươi cớ sao lại cố gắng vẫy vùng đến như vậy?” Thanh âm máy móc vang lên, kèm theo là sự thắc mắc đơn thuần:
“Ngươi có thể buông xuôi, chìm trong hạnh phúc mãi mãi cơ mà.”
“Mẹ nó, xem cái thứ không ra người không ra ngợm này nói gì kìa!” Y Thiên lùi lại, Thiên Bình Kiếm cùng Huyết Kiếm vẫn không ngừng đảo đưa, giữ thế phòng thủ:
“Cái thứ hạnh phúc chó má bố thí này, ta dù có hóa thành chó cũng không cần nó! Nhớ lấy, tên khốn khiếp!” Y Thiên cắn chặt răng, đem sự bức bối mắng ra.
Trận chiến biến thành một màn trình diễn tốc độ siêu việt của Người Gác Đền với cây đèn trong tay, cùng các luồng kiếm khí hỗn loạn của Y Thiên. Nơi mà vật thể nặng nề thô kệch cùng với sự nhanh nhẹn tinh xảo đối đầu với sự phản kháng tột cùng.
Y Thiên là một vệt máu đỏ di động không ngừng, còn Người Gác Đền là những tia sáng trắng xuất hiện và biến mất tức thời tại những điểm đã được tính toán.
Mỗi lần chạm trán, Nhị Kiếm Khai Thiên Địa lại vỡ ra, và cứ mỗi lần như vậy Y Thiên đều tạo lại một đôi ảo kiếm khác để phân tán lực và làm rối loạn thuật toán của Người Gác Đền.
“Quá kinh khủng!” Y Thiên thầm cảm thán:
“Chỉ mới đơn thuần là những đòn đánh, hắn đã mạnh đến mức này rồi. Nhỡ như hắn còn che giấu tuyệt kỹ gì, ta còn biết đánh thế nào đây!”
Y Thiên đã để ý được một điểm: chính là khi hắn dùng Thiên Bình Kiếm để chém ra những đường kiếm ổn định, Người Gác Đền lại nhanh chóng tung ra đòn tiếp theo hơn, không ngập ngừng như nhiều lúc trước.
Hắn chợt co giãn đồng tử, như vừa nhận ra điều gì quan trọng.
“Ông ta cùng với khoảng thời không thực tại này liên kết. Nó bị thương là ông ta bị. Ông ta bị là nó bị, vậy thì…” Hắn ngừng lại một chút, nụ cười dần mất nhân tính:
“Nếu ta dựa vào năng lực đặc biệt của Bất Khứ Quang Hồi Cư ở đây để thay đổi không gian tạm thời, thì ông ta sẽ nhất định trì trệ để sửa chữa. Và ta có thể chớp lấy thời cơ đó mà tung đòn!”
Nói xong liền thực hành. Đầu tiên, hắn thu liễm Huyết Kiếm lại, phân rã nó thành Huyết Ma Khí, rồi từ Huyết Ma Khí ngưng tụ một lượng lớn ở cánh tay trái, nơi Bất Khứ Quang Hồi Cư đang tạo thành.
Hắn khẽ động ý niệm. Đúng như ý muốn, Bất Khứ Quang Hồi Cư dần biến thành một thanh kiếm với hàng vạn mảnh vụn nhỏ của Bất Khứ Quang Hồi Cư tách ra hợp thành.
Y Thiên đặt tên cho nó là Khứ Quang Kiếm Vũ. Tiếp theo, luồng Huyết Ma Khí nồng đặc liền hóa thành cánh tay trái sần sùi nắm chặt lấy Khứ Quang Kiếm Vũ.
Cầm Khứ Quang Kiếm Vũ uy mãnh trong tay, hắn thấy mình dường như có thêm vài phần tự tin. Siết chặt Khứ Quang Kiếm Vũ, hắn chủ động chém ra một đường. Đúng như ý muốn, một đường rạch ngang không gian lập tức xuất hiện.
“HAHAHA! Đúng rồi! Phải vậy chứ!” Khi Huyết Ma Khí ngày càng gia tăng lực lượng, nụ cười của hắn cũng dần trở nên điên cuồng hơn một chút.
Mỗi khi Y Thiên chém ra một vết rách không gian bằng Khứ Quang Kiếm Vũ, Người Gác Đền đều phải dừng lại một phần mười giây để tái tính toán lại môi trường và luồng năng lượng, đồng thời tham gia sửa chữa.
Hắn bắt đầu dồn Huyết Ma Khí lên đến đỉnh điểm, cùng với Hỗn Độn Hắc Xích Khí đang không ngừng tuôn trào, tạo ra một lớp giáp dày đặc.
Hắn cũng kích hoạt Hỏa Diễm Chí Dương – ngọn lửa thiêng của Hỏa Sư Thú, bao bọc bên ngoài lớp giáp Huyết Ma Khí. Ngọn lửa thuộc tính dương cực mạnh này khắc chế phần năng lượng tà ma của Hỗn Độn Khí đang quây quần toàn thân, không để nó dễ dàng thao túng như lúc trước.
“Ngươi là người trông nom ở đây, và ngươi cũng là người rõ nhất. Ngươi là từ nơi này mà sinh ra!” Y Thiên gầm lên, tiếng hắn khản đặc:
“Nên là mọi sự tính toán đều dựa vào thứ này, nó tựa như đại não của ngươi vậy. Nếu ngươi không có nó thì làm sao suy nghĩ được, đúng chứ? Nên mới cố gắng như vậy để sửa chữa cho nó!”
Trong một khoảnh khắc hiểm hóc, Người Gác Đền nhận ra sự nhiễu loạn kép.
“Ngươi… ngươi… nói… không đúng!” Ông ta tập trung toàn bộ Ngọn Lửa Thiêng trắng rực từ chiếc đèn, tạo thành một lưỡi dao năng lượng cực đại, chém thẳng vào tim Y Thiên, khóa chặt không gian.
Y Thiên dồn Huyết Ma Khí và linh lực vào Âm Dương Nhãn, khiến đôi mắt hắn sáng rực. Đồng thời, hắn kích hoạt Âm Dương Sinh Tử Quyết. Từ hai mắt Y Thiên phóng ra một hình đồ lưỡng nghi xoáy tròn.
Nó hút lấy Hỏa Diễm Chí Dương đang bao bọc hắn, đảo lộn trật tự âm dương trong tích tắc, rồi từ phía sau lưng hắn, sản sinh ra tử khí thuần âm lạnh lẽo, kết hợp với đường kiếm của Khứ Quang Kiếm Vũ để oanh tạc.
“Không có bất cứ thứ gì có thể phá vỡ được quy tắc ở nơi đây!” Ông ta gầm gừ, giọng nói vô hồn của máy móc đột nhiên lại bắt đầu đau đớn.
Ngọn đèn nơi chứa Lửa Thiêng đã bị chặn lại bởi đường kiếm khí mang theo khí tử âm trong Âm Dương Sinh Tử Quyết, tạo ra một vụ va chạm khái niệm giữa khởi sinh và hoán chuyển. Cả hai chỉ đơn giản là cùng nhau tan biến, không gây ra một tiếng động vang dội như uy lực của chúng đã thể hiện.
Tuy nhiên, Người Gác Đền đã hơn Y Thiên một bậc ở khoảnh khắc này, ông ta phản ứng cực kỳ nhanh chóng. Ông ta lùi lại nửa bước, dồn toàn bộ sức mạnh vào chân, tạo ra một cú đá chính xác và mạnh mẽ vào Y Thiên.
KENG!
Y Thiên buộc phải dùng Thiên Bình Kiếm để đỡ, chấp nhận bị đẩy lùi nhưng điều đó đã mở ra cơ hội cuối cùng.
Y Thiên bị đẩy lùi, nhưng hắn đã thành công trong việc làm tổn thương Người Gác Đền bằng tử khí thuần âm từ lưỡng nghi bên trong Âm Dương Sinh Tử Quyết, buộc ông ta phải dùng năng lượng Ngọn Lửa Thiêng để thanh tẩy ngay lập tức.
Khiến Người Gác Đền dần mất đi sự ổn định trong cả Ngọn Lửa Thiêng mà ông ta vay mượn và cả nơi đầu não tâm trí của ông ta, Khu Vườn An Dưỡng.
“Đây là cơ hội cuối cùng!” Y Thiên hét lớn, biết rằng hắn không thể kéo dài trận chiến này thêm nữa, và phải thực hiện chuỗi chiêu thức Âm Dương Hợp Thể tối thượng mà hắn từng thi triển.