Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 76: Cảm ơn cô, Đóa Đóa
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Y Thiên chậm rãi mở mắt, hơi thở đều đặn như sóng biển, khác hẳn vẻ hỗn loạn trước đó. Linh lực quanh người hắn đã lắng đọng, ổn định ở Luyện Khí Kỳ Tứ Tầng, căn cơ ngũ hành cũng được sắp xếp và luân chuyển đúng vị trí.
Hắn cảm thấy nhẹ nhàng, nhưng đồng thời cũng dâng lên một thắc mắc.
"Đóa Đóa, cô đã nói căn cơ ta tàn tạ, việc tu luyện phải cực kỳ tỉ mỉ và chậm rãi, vậy tại sao ta chỉ mất chưa đầy năm canh giờ đã đột phá ba tiểu cảnh giới?" Hắn khẽ chau mày, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào đan điền.
Trong đan điền, Đóa Đóa vẫn khoanh tay, dáng vẻ cao ngạo nhưng ánh mắt thoáng qua tia kinh ngạc khó che giấu. Nàng hắng giọng, cố lấy lại vẻ uy nghiêm.
"Đừng vội đắc ý, tiểu ngốc tử. Tốc độ này của ngươi không chỉ nhờ vào thiên phú bẩm sinh, mà phần nhiều vẫn nhờ có tấm Tiên Thể kia." Giọng nàng mang theo sự tiếc nuối:
"Tiên khí bên trong nó là vật chất cực kỳ thuần khiết, cứ như một dòng sông lớn đổ vào linh hải nhỏ bé của ngươi vậy. Dù ngươi đã được ta dẫn dắt, nhưng tốc độ hấp thụ của ngươi vẫn còn quá chậm, như rùa bò trên sa mạc."
Y Thiên bật cười thành tiếng, vẻ mặt vô sỉ lại hiện rõ: "Ý cô là ta chưa khai thác hết tiềm năng? Vậy phải làm sao đây, nương tử?" Hắn nháy mắt, ánh mắt trêu chọc đầy ẩn ý:
"Chẳng lẽ cô định nói là ta phải song tu với cô mới giúp được ta hút nhanh hơn sao?"
"Câm mồm!" Đóa Đóa tức giận gằn giọng, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, nhưng chỉ trong chớp mắt nàng đã lấy lại vẻ bình tĩnh:
"Ngươi nói có phần đúng. Ta có một công pháp, tên là Bạch Ngọc Kinh, thực sự là dựa vào song tu để tu luyện, có thể giúp cho tốc độ tu luyện tăng lên gấp mười lần!" Nàng nhìn thẳng vào Y Thiên, giọng nói trở nên nghiêm túc và uy quyền:
"Công pháp này không phải là song tu đơn thuần, nó không chỉ là trao đổi linh lực, mà là sự hòa hợp linh hồn và tinh huyết ở tầng sâu nhất. Khi đó, ta có thể từ thể chất Đế Mệnh Hồn Tuyền Thể của ta, dưới sự dẫn dắt của công pháp này, đúc ra một thể chất phù hợp với ngươi từ chính thể chất của ta." Lời giải thích của nàng uyên thâm, như mở ra một thế giới hoàn toàn mới.
Y Thiên nghe đến "hòa hợp linh hồn" thì sự vô sỉ biến mất, thay vào đó là sự hứng thú tột độ:
"Bạch Ngọc Kinh... Nghe có vẻ rất nguy hiểm, nhưng lại cực kỳ mạnh mẽ, cũng đáng thử đấy chứ. Cô mau lôi ra nào!" Hắn đánh giá, ánh mắt sáng rực như sao đêm.
Đóa Đóa gật đầu, ngón tay nàng ngoe nguẩy, ý bảo chưa đến lúc, rồi giải thích:
"Nguyên lý của nó là lấy lúc căn cơ huyết mạch được phá vỡ, tái cấu trúc để đúc ra chân thân. Và dường như cả đời người chỉ có hai khoảnh khắc có thành công cao nhất, đó chính là khi ngươi hứng chịu Thiên Kiếp mà Độ Kiếp thành tiên, hoặc đơn giản hơn là ở Trúc Cơ Cảnh sắp tới đây!" Nàng nói tới đây, liền nhẹ giọng để hắn không quá thất vọng:
"Cho nên là chưa phải lúc đâu, nhưng ta cũng nói trước để cho ngươi chuẩn bị tâm lý, khi tấn thăng lên Trúc Cơ Cảnh thì đồng thời luyện cốt tẩy tủy và tu luyện công pháp này để đúc lên thể chất cho ngươi. Dù thất bại cũng không nguy hiểm gì, cùng lắm thì bỏ đi thôi."
Nghe tới đây, Y Thiên không chút thất vọng, lập tức thu hồi luồng kình phong cuộn xoáy quanh thân, chậm rãi nhắm mắt.
Thần sắc hắn củng cố, ánh mắt tĩnh lặng như hồ sâu.
"Chỉ thế thôi sao? Nếu không còn gì để ta tiếp tục tu luyện thì thật phí, dù sao ta đang trên đà. Ta có linh cảm sẽ còn đột phá nữa."
Nhưng, vẻ mặt Đóa Đóa nghiêm trọng, giọng trầm trọng phá vỡ sự tĩnh lặng trong đan điền hắn.
"Dừng lại đã, tiểu tử. Ngươi vừa đột phá liền mấy tiểu cảnh giới, cho dù căn cơ đã ổn định nhưng vẫn chưa vững chắc, không thể vội vàng. Bây giờ, có một thứ quan trọng hơn tất thảy, đó chính là các công pháp ngươi đang tu luyện. Đây là thứ thiết yếu nhất làm nên sức mạnh của một tu sĩ. Để ngươi không còn phải tự tu luyện bậy bạ nữa, ta cần phải kiểm tra toàn bộ những gì ngươi đang tu luyện."
Ánh mắt ngọc sắc bén của nàng nhìn thẳng vào Y Thiên:
"Về ngươi, ta chỉ biết về Âm Dương Nhãn thôi, nhưng thực ra nó không được gọi là công pháp nên bỏ qua đi. Ngoài nó ra, hãy liệt kê hết các công pháp ngươi đang nắm giữ. Ta cần phải xem qua một lượt để tìm ra cách tu luyện tối ưu nhất dành cho ngươi, và xem có cần bỏ qua công pháp nào hay không."
Y Thiên không giấu giếm, hắn từ từ lấy ra ba vật từ túi trữ vật: hai cuốn sách (một cuốn cực kỳ cổ kính, có chút nát; một cuốn cũ nhưng còn nguyên vẹn) và một thẻ tre ghi đầy chữ. Hắn thành thật trả lời:
"Ta bây giờ tu luyện chỉ có ba môn công pháp, bao gồm Vô Tình Đạo Pháp do phụ thân ta để lại, Lục Luật Kiếm Pháp ta mua được và Ngũ Hành Luyện Thể Quyết mà lão sư phụ điên đã cho ta."
Đóa Đóa không vội vã kiểm tra nhưng từ khí tức tỏa ra từ chúng, nàng đã biết được mức độ điên rồ mà chúng mang lại không hề nhỏ. Dường như còn có cả Thiên Giai Công Pháp trong đó, khí tức kinh khủng này nàng không thể nhầm lẫn được.
Nàng lùi lại một chút, ánh mắt lướt qua ba vật phẩm, sự kiêu ngạo thường ngày đã biến mất, thay vào đó là vẻ mặt đầy kinh ngạc nhưng trước hết vẫn theo thói quen giới thiệu qua.
"Mẹ kiếp! Một tên như ngươi mà cũng có cơ duyên kinh khủng đến mức này cơ chứ! Haizz, dù sao thì, để ngươi hiểu được mức độ điên rồ của những thứ ngươi đang nắm giữ, ngươi cần biết về các cấp bậc công pháp!"
Nàng bắt đầu giảng giải, từng chữ như chạm khắc vào tâm trí Y Thiên:
"Công pháp được chia ra làm Phàm Giai, Hoàng Giai, Huyền Giai, Địa Giai, Thiên Giai và cao nhất là Tiên Giai hay còn gọi là Thần Giai. Mỗi giai lại chia thành Sơ Cấp, Trung Cấp, Cao Cấp và Tuyệt Cấp."
"Tu sĩ Luyện Khí như ngươi, thậm chí là đến cả Kim Đan, chỉ có thể tiếp xúc với Hoàng Giai hoặc Huyền Giai đã là số hiếm. Địa Giai là bí kíp thay đổi vận mệnh, dành cho các đại năng từ Nguyên Anh trở lên. Còn Thiên Giai?" Nàng cười lạnh, nhưng trong ánh mắt lại là sự kinh hoàng tột độ:
"Đó là bảo vật của cả một tinh hà, có thể thay đổi vận mệnh của một đế quốc!"
Thần niệm của nàng lướt qua hai cuốn sách trước mặt. Khi quét vào nguồn gốc và sức mạnh của chúng, Đóa Đóa lập tức cứng đờ.
Linh hồn nàng bắt đầu rung chuyển, như thể bị sét đánh. Ánh mắt nàng nhìn Y Thiên như thể nhìn một thứ không nên tồn tại, đôi môi mỏng khẽ run lên, không thể thốt nên lời. Cuối cùng, nàng vẫn lấy hết dũng khí hít sâu một hơi rồi nói ra:
"Ngươi đây mà lại có thể nắm trong tay cả Vô Tình Đạo Pháp và Lục Luật Kiếm Pháp, hai Địa Giai Công Pháp, một Trung Cấp, một Sơ Cấp…"
Sự việc vốn đã kinh thiên động địa, nhưng khi thần niệm nàng chạm vào chiếc thẻ tre... Cả thức hải bỗng chốc im bặt. Đóa Đóa hoàn toàn biến sắc, đôi đồng tử mở to hết mức, gương mặt băng lãnh vạn năm của nàng tan chảy trong cơn sốc:
"Đúng như ta nghĩ, Ngũ Hành Luyện Thể Quyết… Thiên Giai - Tuyệt Cấp!!!" Giọng nàng nghẹn lại, không thể tin vào kết quả mà tự nàng nhìn ra. Nàng hét lên, thanh âm sắc lạnh nhưng đầy hoảng loạn:
"Đây là một bộ Luyện Thể Thiên Giai! Nó chính là bí kíp rèn luyện cơ thể đạt tới cảnh giới Bất Diệt, thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết! Một phế vật ngũ linh căn, chỉ với tu vi Luyện Khí Kỳ Tứ Tầng, lại có thể nắm trong tay nó! Hahaha! Thế giới này... điên hết rồi! Hahaha…"
Đóa Đóa cười điên loạn, hoàn toàn không thể tin, cũng không dám tin vào sự thật đang diễn ra ngay trước mặt. Bỗng nàng lại để ý một điều: hắn ở trong một đại gia tộc lớn như Mạc gia, việc có Vô Tình Đạo Pháp cũng dễ hiểu. Nhưng Lục Luật Kiếm Pháp này dường như được một người bí ẩn nào đó âm thầm trao cho. Còn về bí ẩn nhất vẫn là bộ Thiên Giai - Tuyệt Cấp Công Pháp này, thứ mà hắn nói là được sư phụ để lại. Vậy sư phụ của hắn rốt cuộc là tồn tại cỡ nào?
Đóa Đóa mấp máy môi định hỏi nhưng cuối cùng vẫn là toàn thân kinh ngạc, không thể mở miệng hỏi ra. Chỉ đành bỏ qua, chờ dịp khác.
Hắn không phải là kẻ có căn cơ tốt nhất, nhưng lại là kẻ có cơ duyên nghịch thiên nhất nàng từng thấy.
Nhưng ngay khi nàng định tiếp tục phân tích sâu về từng công pháp, một luồng sức mạnh cổ kính, trầm mặc bỗng nhiên trào dâng, khiến mọi thứ khác trong thức hải của Y Thiên đều phải lu mờ.
Khí tức uy áp như thể nó mới là bá chủ của toàn bộ mọi thực thể lan tràn ra. Nó luôn ẩn nấp trong góc sâu nhất, nhưng giờ đây dường như bị sự khuấy động linh hồn của Đóa Đóa mà thức tỉnh.
Một cuốn sách có đôi phần rách nát xuất hiện. Nàng nhìn thấy trên đó một tiêu đề gồm bốn chữ lớn: Thất Tình Tiên Kiếm. Nhìn nó mỏng manh là vậy, tuy nhiên mở ra lại rất khó khăn.
Sau một hồi cố gắng mở ra, nàng mới thấy sự kinh hoàng thực sự ẩn giấu bên trong: nó thế mà lại là một cuốn sách trống.
Nhưng kể từ khi xuất hiện, nó đã luôn cùng với Y Thiên tỏa ra một luồng liên kết cảm ứng nào đó, thậm chí có thể lấn át cả Thiên Giai Công Pháp.
Đóa Đóa dứt khoát ra lệnh:
"Nhắm mắt lại! Ta cần nhìn bằng con mắt của ngươi, xem thử thứ cổ kính luôn tự giấu kín trong thức hải ngươi là cái gì! Thứ mà có thể lấn át cả Thiên Giai Công Pháp!"
Y Thiên lập tức nhắm mắt, tâm trí hoàn toàn thả lỏng. Đóa Đóa nhập vào thần hồn hắn, quét qua một vòng. Quả nhiên, trong mắt Y Thiên hiện ra những dòng chữ vàng chói lóa, cực kỳ cổ kính, không hề thuộc ngôn ngữ nào mà Đóa Đóa từng biết.
Đóa Đóa dồn toàn bộ kiến thức để phân tích về ngôn ngữ, hình thái và luồng sức mạnh đó, nhưng nó hoàn toàn đã vượt ra ngoài mọi hiểu biết của nàng. Nó không có dấu ấn của Tiên Giai hay Thần Giai thông thường. Ngay cả Thiên Ngoại Công Pháp - Bạch Ngọc Kinh mà nàng đang giữ, đem so với nó, bất quá cũng chỉ như tấm giẻ chùi chân mà thôi.
Đóa Đóa lúc này mới thực sự run rẩy. Nàng nhanh chóng rút lui khỏi thức hải của Y Thiên, mồ hôi lạnh toát ra từ sâu thẳm linh hồn. Ánh mắt nàng nhìn hắn với vẻ mặt biến sắc đến tái nhợt.
"Y Thiên." Nàng gọi tên hắn, không còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn sự bàng hoàng và kinh hoàng đến tột độ:
"Ba bộ gồm hai Địa Giai và một Thiên Giai đã là kinh thiên động địa. Nhưng thứ này... Thất Tình Tiên Kiếm... nó là thứ gì? Nó không nằm trong hệ thống phân cấp của bất cứ vũ trụ nào ta từng biết."
Đóa Đóa lùi lại, đôi mắt ngọc sắc nhìn Y Thiên không chớp. Nàng cần một lời giải thích, cần biết hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là kẻ mang theo bí mật gì trên người vậy?"
"Ta không rõ nữa, chỉ là lúc trước khi phụ thân ta sắp xếp mọi việc, có đưa cho ta công pháp này cùng với Vô Tình Đạo Pháp. Ta thấy hai cuốn này có mối liên kết đặc biệt với ta, nhưng khi ta thử sử dụng Thất Tình Tiên Kiếm thì dường như bị nó xé toạc cơ thể ra vậy. Từ lúc đó cho đến bây giờ, ta cũng chưa từng đụng vào lại."
Nghe hắn nói vậy, nàng cũng yên tâm đi phần nào:
"May quá, ngươi vẫn chưa bị thứ này ăn sâu vào. Tuy ta không rõ nó ra sao, lợi hại thế nào, nhưng tuyệt đối đừng bao giờ sử dụng. Nó quá bí ẩn, quá kinh khủng. Lúc này, ta dựa vào thần thức của ngươi cũng chỉ có thể thấy chữ chứ vẫn không hiểu được. Mà thôi bỏ qua đi. Còn bây giờ thì lập tức đem hết ba bộ công pháp đó ra để ta xem thử nào."
Lúc này, tâm trạng Y Thiên với đầy rẫy những kiến thức mới đang thực sự rất nôn nóng, lập tức đem cả ba công pháp mở ra trước mặt.
Đóa Đóa nhìn chúng, trầm ngâm nghiên cứu một lượt rồi kết luận:
"Riêng Lục Luật Kiếm Pháp, với tư chất kiếm đạo nghịch thiên của ngươi, ngươi đã hoàn toàn đột phá được tầng ba của nó. Thật sự là thành tựu rất đáng kinh ngạc. Nhưng bù lại, từ tầng này trở đi, nó không còn là cơ bản nữa đâu. Nó sẽ trở nên cực kỳ bất khả thi, đòi hỏi nhiều điều kiện đặc biệt mà chỉ có ngươi tự giác ngộ mới có thể thành công được thôi. Ta thì chịu." Nói tới đây, sắc mặt nàng trở lại vẻ điềm nhiên, thở dài một hơi:
"Còn hai công pháp còn lại quả là danh xứng với thực. Thân là công pháp Địa Giai cùng với Thiên Giai, làm sao có thể là thứ dễ luyện! Mỗi tầng của nó đều bắt buộc ngươi có cảm ngộ riêng cùng với điều kiện đặc biệt mới có thể đột phá." Bỗng Đóa Đóa cười sảng khoái, nhưng không có ý chế giễu:
"Hahaha! Cũng chẳng trách được ngươi, với thiên tư như vậy mà tới nay chỉ mới luyện được Vô Tình Đạo Pháp ở tầng một, mà cũng chỉ là trong cảm ứng vô tình được nhập môn rồi lại vô tình đột phá. Càng không hiểu một chút gì về Ngũ Hành Luyện Thể Quyết, cho nên tự mình bạo thương mình, khiến căn cơ cốt cách lúc trước hỗn loạn cả lên, tẩu hỏa nhập ma."
Bất chợt Đóa Đóa ngừng lại một nhịp, nhìn Y Thiên với thần sắc ngơ ngác lúc này. Giọng nói không còn mang vẻ trầm trọng nữa mà chỉ còn an ủi, nói tiếp:
"Mà thôi, không sao đâu. Ngươi dù sao bây giờ cũng đã có ta bên cạnh rồi mà, tình trạng này sẽ không tiếp diễn nữa đâu, đừng lo. Chỉ cần Đóa Đóa ta còn bên ngươi dù chỉ một giây một phút nào, đều sẽ không để ngươi mắc sai lầm cũ lần nữa."
"Thật sao?"
"Đương nhiên!" Nàng lập tức đáp, giọng điệu rất tự tin.
Y Thiên nghe vậy, nhìn nàng, thần sắc thăng trầm thay đổi, biểu lộ cực kỳ cảm kích:
"Cảm tạ cô nhé, Đóa Đóa."
Đóa Đóa liền đỏ mặt vì lời nói này của Y Thiên, e thẹn xoay người tránh ánh mắt đang trực tiếp nhìn vào của hắn. Trong lòng nàng thầm kinh hô một tiếng:
"Cái tên tiểu ngốc tử này… là… là đang cảm tạ mình sao?!"