Chương 77: Tình Cảm Nảy Nở

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 77: Tình Cảm Nảy Nở

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Y Thiên không chút chậm trễ, nghiêm túc đặt hai bộ công pháp lên bàn. Đóa Đóa lập tức dồn hết tâm trí, gương mặt nàng hiện rõ vẻ nghiêm nghị ngay khi bắt đầu nghiên cứu cuốn Vô Tình Đạo Pháp.
Nàng trầm ngâm một lát, khẽ nhíu mày. Sự phức tạp và cơ chế tàn khốc của công pháp Địa Giai - Trung Cấp này vượt xa dự đoán. Y Thiên thấy nàng im lặng, liền vừa tò mò vừa chăm chú hỏi:
"Thế nào, Đóa Đóa? Bộ công pháp này của phụ thân ta rốt cuộc bí ẩn đến mức nào? Ta khi luyện chỉ cảm thấy nó có sự thanh thản khó tả."
Đóa Đóa thở dài, lắc đầu ngao ngán, ngón tay thon dài chỉ vào một đoạn khẩu quyết hiểm hóc:
"Bộ công pháp này không chỉ khó, mà còn vô cùng hiểm. Giống như cái tên Vô Tình của nó, ngươi cũng đã 'vô tình' luyện tới tầng một, ta tự hỏi ngươi có thực sự hiểu gì về nó không?"
Y Thiên vẻ mặt trầm tư, nhắm mắt, dần chìm vào hồi ức, rồi thản nhiên nói:
"Theo những gì ta đọc và cảm nhận được những tác dụng của nó thì đơn giản chỉ vài câu: Vô Tình Bất Hữu Hình, Bất Hữu Tình. Hữu Tình Đương Nhiên Đạo, Hữu Tình Hữu Vô Tình."
Đóa Đóa dần hiểu rõ những gì Y Thiên vừa nói, cũng nhận ra rằng đó chính là khẩu quyết của môn công pháp này. Đối chiếu lại những gì nàng đọc trong Vô Tình Đạo Pháp này thì thấy Y Thiên quả thực đã đúng ở điểm này:
"Đúng, nhưng nó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi. Bản chất của nó chính là dựa vào việc Vô Tình không phải là không có Thất Tình mà nó tồn tại, mà dựa vào việc nó chiếm giữ một loại cảm xúc đặc biệt trong Thất Tình, và sinh ra từ trong Thất Tình. Như thể loài vật khi sinh ra từ các loại vỏ như trứng hay kén thì đều phải phá vỡ lớp vỏ để thoát ra ngoài. Vô Tình Đạo Pháp cũng như vậy, cần phải cắt đứt Thất Tình như một lớp vỏ để Vô Tình được sinh ra."
Những lời này của Đóa Đóa nói ra từng chữ một, chậm rãi. Từng chữ đều không phải những lời gió thoảng mây bay mà đều là từng ký tự khắc sâu vào tâm trí hắn, giúp hắn mở mang trí óc, khiến hắn bừng tỉnh:
"Vậy, thì làm sao để ta cắt đứt Thất Tình, luyện ra Vô Tình để đại thành công pháp?"
Đóa Đóa nhìn Y Thiên vội vàng như vậy, liền có chút nhức đầu, thở dài một hơi đáp:
"Y Thiên à, nhóc con ngươi cũng quá vội vàng rồi. Dù gì thì đây cũng là một công pháp thuộc Địa Giai - Trung Cấp, làm sao có thể nói một là một, hai là hai được?"
Nhưng lòng nàng cũng không yên khi để Y Thiên buồn bã và thất vọng tràn trề như vậy, lại thở dài một hơi nói tiếp:
"Nếu ngươi muốn hiểu thì ta sẽ nói qua những gì ta biết để ngươi hiểu trước về cơ bản cũng được. Công pháp này yêu cầu người luyện phải đạt được một trong Thất Tình: Hỉ, Nộ, Ái, Ố, Ai, Cụ, Dục đến mức chạm ngưỡng, đạt đến tột đỉnh, tạo thành một rào cản cần phải vượt qua."
Nàng ngừng lại một lát, nhấn mạnh sự khó khăn:
"Sau đó, ở khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, dựa vào chính sự xung đột nội tâm dữ dội nảy sinh tại khoảnh khắc cảm xúc đạt ngưỡng đó để cắt đứt nó, từ đó mới có thể đúc luyện được Đạo Tâm Vô Tình."
Y Thiên nghe xong, ánh mắt trở nên tinh tường, dồn toàn bộ sự chú ý vào vấn đề cốt lõi:
"Khoan đã, nếu nó yêu cầu chạm ngưỡng, vậy làm sao ta biết được khi nào là ngưỡng đó? Chẳng lẽ ta phải ngồi chờ cảm xúc tự nhiên đến? Hoặc có phương pháp nào để chủ động thúc đẩy cảm xúc đạt đến mức tột đỉnh đó không?"
"Đó chính là sự bế tắc của chúng ta ngay lúc này!" Đóa Đóa gay gắt đáp, vẻ bất lực hiện rõ trên mặt nàng:
"Ngay cả điều kiện cơ bản là chạm ngưỡng, chúng ta còn chưa biết cách đạt được, thì làm sao nói đến việc tìm ra xung đột ngay thời điểm quyết định để cắt đứt nó? Hơn nữa Thất Tình là cảm xúc, là thứ có thể lên xuống trong tích tắc, khả năng tích trữ rất yếu."
Nàng tiếp tục giải thích cặn kẽ:
"Quá trình này phải diễn ra đồng thời và cực kỳ nhanh chóng. Nếu ngươi do dự hoặc chậm trễ, cảm xúc sẽ biến mất. Ta đã nghiên cứu kỹ lưỡng từng câu chữ trong này, Vô Tình Đạo Pháp sẽ có tổng cộng bảy tầng theo mỗi tình trong Thất Tình, theo đà này thì mỗi tầng chắc chắn sẽ yêu cầu điều kiện đột phá là cắt đứt một tình. Vậy, câu hỏi là ngươi đã ở tầng một thì ngươi có biết cái giá phải đánh đổi khi ngươi cắt đứt một tình và cái tình nào trong Thất Tình mà ngươi đã cắt đứt là gì không, Y Thiên?"
Đóa Đóa dứt lời, quay sang nhìn Y Thiên, hắn chầm chậm nhớ lại bản thân đã đột phá khi nào và bằng cách nào…
"Là lúc đó!" Đột nhiên hắn lên tiếng, hơi lớn tiếng khiến Linh Nhi đang say ngủ phải rên khẽ, chuyển người qua hướng khác ngủ tiếp. Nhận thấy nàng, hắn lập tức hạ giọng và nói tiếp:
"Ngay vào cái lúc ta cùng cô song tu ở trong động, ta cảm giác như thể dục vọng của ta lúc đó tăng cao đến cực điểm, rồi đột ngột bị dòng suy nghĩ rằng ta đã phản bội lời hứa của mình, và trái tim vẫn hướng về Tư Mi và Linh Nhi. Chợt nhiên, ngay khoảnh khắc đó, ta cảm giác như một phần linh hồn của mình bị xé toạc rồi bay đi, chính là khi đó ta đã đột phá tầng một của Vô Tình Đạo Pháp!"
Nghe tới song tu, Đóa Đóa, một yêu nữ từng trải, chợt nhớ lại cảnh xuân tình đáng giá ngàn vàng ấy. Nàng nhớ tới cảnh hắn mạnh bạo xoay người, ghì chặt nàng, khiến nàng không kìm được tiếng rên rỉ the thé, mặt đỏ bừng ngượng chín mặt.
Khi này lại được hắn thản nhiên kể ra, quả thực nếu đặt trứng lên mặt nàng lúc này, e rằng trứng cũng sẽ chín ngay lập tức. Nhưng việc chính vẫn là quan trọng nhất.
"Được… kể thế là được rồi!" Nàng hơi hoảng hốt, vội vàng nói, muốn dùng giọng nói trong trẻo của mình để che đi hình ảnh đang không ngừng hiện lên trong tâm trí nàng:
"Ngươi tự nhận ra là tốt rồi, một phần linh hồn mất đi mà ngươi nói, đó chính là cảm giác khi một trong bảy phách của ngươi tan rã theo Dục trong Thất Tình. Việc này là một dấu hiệu cực kỳ tốt, bởi vì chúng ta đã biết thứ liên kết với Thất Tình bây giờ chính là phách. Dựa vào điều này, ta sẽ tìm hiểu thêm về cách thức hoạt động của nó, và đúc kết ra phương pháp tu luyện. Còn bây giờ thì chưa…"
Nói rồi, nàng liếc mắt nhìn qua chiếc thẻ tre cũ kỹ, ghi lại bộ Thiên Giai Tuyệt Cấp Công Pháp, Ngũ Tạng Luyện Thể Quyết. Nàng thầm đọc trên đó những dòng chữ lớn nhất:
"Kinh Mạch Luân Xuất, Ngũ Hành Sinh Thể, Ngũ Tạng Tương Sinh, Bách Mạch Quy Nguyên, Ngũ Tạng Ngũ Hành, Một Gốc Lưỡng Sinh."
Khi đọc xong, nàng tay xoa xoa cằm, vẻ mặt trầm tư, đi đi lại lại trong đan điền của Y Thiên, hoàn toàn chìm đắm trong suy nghĩ.
"So với Vô Tình Đạo Pháp thì Ngũ Tạng Luyện Thể Quyết này thế nào?" Y Thiên tò mò hỏi, phá vỡ sự im lặng thoáng qua này, trong lòng rất muốn nhận được câu trả lời tốt từ nàng về công pháp này, dù cũng không mấy hy vọng.
"Nếu Vô Tình Đạo Pháp còn có định hướng, thì bộ Thiên Giai này hoàn toàn nằm gọn trong hai chữ bế tắc." Đóa Đóa dù không muốn hắn thất vọng, nhưng vẫn thành thật lắc đầu:
"Theo khẩu quyết này thì yêu cầu cơ bản để nhập môn, thì cần có một lượng linh lực ngũ hành: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ có cùng cấp độ và cực kỳ lớn."
Nàng vung tay, mô tả cơ chế tu luyện cực kỳ phức tạp của công pháp này:
"Năm luồng linh lực phải đồng thời đi qua các kinh mạch cần thiết, dựa vào linh khí ngũ hành đó để ngưng tụ pháp thể. Đồng thời, dựa vào mỗi tạng thuộc một hành trong ngũ hành, và đi qua ngũ linh căn để chiết xuất linh lực, rồi đưa vào ngũ tạng theo vòng xoáy tương sinh tương khắc. Đặc biệt, lượng linh lực phải luôn đạt chuẩn đồng đều trong từng một phần vạn giây."
Y Thiên nghe vậy hơi thất vọng, liền cau mày hỏi:
"Nếu linh lực tự nhiên không đủ, thì chẳng phải chỉ đơn giản là dựa vào tiên khí trong Tiên Thể này bù đắp vào là được ngay sao?"
"Không được!" Đóa Đóa phủ nhận ngay lập tức:
"Tiên khí quá thuần khiết, nó không mang thuộc tính ngũ hành cụ thể nào, nên không thể được dùng để cân bằng. Nhưng vấn đề cuối cùng lại nằm ở chỗ, bắt buộc phải đồng bộ linh lực ngũ hành trong ngũ tạng cùng một lúc. Cho nên, ngay cả khi tìm được linh khí ngũ hành thì vẫn chưa thể đảm bảo được chúng đủ với mức độ giống nhau. Huống chi với lượng linh khí tự nhiên ít ỏi và tạp loạn ở đây, việc tìm ra nơi nào có đủ ngũ hành linh khí cùng lúc đã là điều gần như bất khả thi rồi!"
Nàng tiếp tục phân tích đến phương án cuối cùng mà nàng có thể nghĩ ra:
"Phương án duy nhất là dựa vào việc hấp thụ một lượng đan dược cực kỳ lớn. Nếu không nói đến thể chất, vì ngươi không còn là người nữa. Nhưng nói về đan dược, dù cùng một lò, đan dược vẫn có dược tính khác nhau, rất dễ gây ra chênh lệch về lượng linh khí."
"Chỉ cần linh khí ngũ hành mất cân bằng trong quá trình hấp thụ, dù chỉ trong một khoảnh khắc, ngươi sẽ bị phản phệ ngay lập tức, thổ huyết và hủy hoại căn cơ." Nói tới đây nàng thản nhiên ngẩng đầu nhìn Y Thiên, cảm thán:
"Quả thực là Thiên Giai - Tuyệt Cấp Công Pháp, nếu không khó thì sao được xếp vào hàng này!"
Y Thiên lắng nghe trọn vẹn sự phân tích.
Hắn không hề thất vọng, ngược lại, hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt trở nên kiên định và sáng rực hơn, như thể đã xác định được mục tiêu lớn lao hơn để hướng tới.
"Ta hiểu rồi. Cũng thực sự không biết phải cảm ơn cô thế nào nữa, nhờ có cô mà ta có một định hướng rõ ràng hơn cho con đường phía trước." Y Thiên đưa tay ra vuốt mái tóc óng mượt của Linh Nhi, đồng thời hỏi:
"Vậy ta bây giờ cần làm gì? Công pháp thì không tu luyện được, muốn tu hành khi này cũng chưa thể vì cần ổn định hơn về cảnh giới."
"Nghỉ ngơi đi, làm ơn."
Đóa Đóa giọng nói nhẹ nhàng như mây trôi, nhưng lọt vào tai Y Thiên lại là những lời nặng trĩu nhất. Bởi vì, từ trước đến nay, ngoài mẫu thân quá cố và Linh Nhi ra, hầu như chưa từng có ai quan tâm hắn đến nhường này…
Lúc này ánh mắt Y Thiên nhìn Đóa Đóa đã có một vẻ gì đó kỳ lạ, và từ trong lòng cũng nảy sinh một cảm giác khác lạ đối với nàng. Không còn chỉ là vỏ bọc xa cách mà hắn tự tạo ra dựa trên mối quan hệ chủ nhân - Khí Linh nữa.
Mà nói đến Khí Linh mới khiến Y Thiên nhớ ra một điều hắn đã bỏ quên, liền hỏi:
"Chờ chút, trước khi chợp mắt thì ta có một câu hỏi muốn hỏi cô. Cô bây giờ là Khí Linh của ta, mà theo những gì ta biết Khí Linh đều có cảnh giới riêng. Cô bây giờ ở cảnh giới nào rồi?"
Đóa Đóa khi này gương mặt ửng đỏ, có chút ngại ngùng, vội đáp:
"Xì! Cứ nghỉ ngơi đi, ngươi hỏi nhiều vậy làm gì! Chỉ cần biết ngươi đi trước, ta sẽ đuổi theo sau là được!"
Y Thiên nhìn thấy nàng phản ứng như vậy, thực sự thấy nàng thật đáng yêu. Nụ cười trìu mến hiếm hoi của hắn lần này lại nở vì Đóa Đóa:
"Không nói thì thôi… cần gì phải phản ứng mạnh mẽ như vậy. Thôi… ta ngủ chút nhé, tu hành qua mấy canh giờ, còn ở đây nghiên cứu lâu như vậy cũng có chút mệt rồi..."
Nói rồi, hai mắt hắn tức khắc lim dim, chập chờn, cả thân thể chao đảo, dần chúi xuống rồi ngả thẳng lên chiếc giường êm ái, bàn tay to lớn vô thức vươn ra, ôm chặt lấy Linh Nhi và khẽ kéo vào lòng.
Mùi hương cam sả dịu dàng lan tỏa từ mái tóc của Linh Nhi đến mũi Y Thiên, khiến hắn càng thêm thoải mái mà ngủ thiếp đi...
==========