Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 78: Hồ Kỳ - Tuyết Nhung
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Y Thiên chìm vào giấc ngủ hiếm hoi, cảm nhận mùi hương cam sả dịu nhẹ từ mái tóc Linh Nhi vương vấn. Cả người hắn chìm trong sự thư thái sau khoảng thời gian tu hành và nghiền ngẫm công pháp căng thẳng.
Nhưng sự yên tĩnh này không kéo dài quá lâu. Đến buổi xế chiều ngày hôm sau, những tiếng động lớn nhỏ đã làm hắn tỉnh giấc.
Tiếng ồn ào náo nhiệt bất thường bỗng xuyên qua vách phòng, dội thẳng vào tai, khiến Y Thiên lập tức bừng tỉnh. Cơn buồn ngủ tan biến, hắn nhíu chặt mày nhìn ra cửa sổ.
"Mẹ nó, ngủ chút cũng không yên nữa!"
Bỗng nhiên, hắn cảm thấy đan điền có chút biến động, dường như sự thay đổi này đến từ Đóa Đóa. Hắn lập tức tập trung thần thức vào thức hải, gọi Khí Linh Đóa Đóa, dùng ý niệm hỏi:
"Đóa Đóa, ta cảm nhận được khí tức của cô đã thay đổi?"
"Đúng vậy, ta đã thuận lợi tiến vào Linh Sơ Cảnh - Nhất Giai." Từ bên trong, Đóa Đóa với giọng nói sắc sảo nhưng mang theo chút nhẹ nhàng vang lên, khẳng định:
"Tuy nhiên, ngươi đã thấy đó… à ừm… tốc độ này quá chậm. Lực hấp thụ linh khí của ngươi khi vận chuyển Vô Tình Đạo Pháp quá bá đạo. Nó nuốt trọn mọi luồng linh khí đi vào, không chừa cho ta một khoảng trống nào để cùng tu luyện." Đóa Đóa tiếp lời, giọng đầy vẻ bình thản:
"Vì vậy, để không làm mất đi công hiệu tu hành của ngươi, ta hoàn toàn nhường kênh hấp thụ chính cho ngươi. Ta chỉ có thể tự củng cố thể chất, đồng thời nghiên cứu thêm công pháp và dựa vào ngũ hành linh lực dồi dào trong cơ thể ngươi để tu luyện từ từ." Đóa Đóa kiên nhẫn nói tiếp, giọng điệu ngày càng chắc chắn:
"Ngươi cứ yên tâm tiến bước. Ta sẽ chờ lúc ngươi tấn thăng lên Trúc Cơ Cảnh và bắt đầu tu luyện Bạch Ngọc Kinh thì mới thực sự có thêm đất dụng võ. Nếu ta và ngươi thực sự luyện thành Bạch Ngọc Kinh, tốc độ tu luyện của cả hai sẽ tăng lên chóng mặt đấy! Đến khi đó, dưới sự tương thông của ta và ngươi, liệu còn ai dám khinh ngươi là phế vật?"
Y Thiên khẽ gật đầu trong lòng, vì hắn đã hiểu, cũng là vì hắn chấp nhận việc sẽ cố gắng tăng cường tu vi, sớm ngày đại thành Trúc Cơ Cảnh, luyện thành Bạch Ngọc Kinh, tung hoành thiên hạ…
Nghĩ lại thì thấy Y Thiên cũng thật đặc biệt với cách tu luyện tách biệt hoàn toàn khỏi Khí Linh, điều này đồng nghĩa với việc hắn không thể tu luyện cùng lúc với Khí Linh và bản thân, không thể cùng lúc thăng cấp cho cả hai như các tu sĩ khác. Bù lại, căn cơ của hắn vững chắc hơn bao giờ hết.
"Không sao, ta vốn đã không cần Khí Linh mà tự thân đạt tới tu vi Luyện Khí Kỳ Thập Nhị Tầng - Thiên Phẩm rồi. Bây giờ cũng như trước đây, thêm sự hướng dẫn tận tình từ Đóa Đóa nữa, ta tin rằng không lâu nữa ta sẽ đạt tới Trúc Cơ Cảnh. Từ khi đó trở đi, mọi thứ sẽ càng hoàn hảo hơn. Nhất định là vậy!" Ánh mắt của Y Thiên lóe lên vẻ quyết tâm cực độ.
Dù là vậy, bây giờ cũng nên bỏ chuyện tu luyện qua một bên trước đi, bởi cái bụng rỗng tuếch hơn một ngày kể từ khi Linh Nhi ngủ đã kêu ọc ọc, cồn cào khó chịu. Và chắc hẳn Linh Nhi cũng tương tự.
Hắn nhẹ nhàng cựa quậy, khẽ vuốt ve tấm lưng nhỏ bé của Linh Nhi rồi cất giọng trầm thấp đủ để lay nàng tỉnh giấc:
"Linh Nhi, dậy thôi nào, trời đã xế chiều rồi. Bên ngoài có chuyện gì đó rất ồn ào, chắc là rất náo nhiệt đây. Dù sao huynh cũng đã hồi phục hoàn toàn, tiện thể chúng ta ra ngoài xem thử, rồi tìm chút gì đó ngon miệng."
Linh Nhi dụi dụi đôi mắt, ngoan ngoãn gật đầu.
Y Thiên vệ sinh cá nhân qua loa, thay một bộ hắc y đơn giản nhưng toát lên khí chất hào sảng của một thiếu gia. Nhưng vì Y Thiên đã trưởng thành nhanh chóng trong bốn năm ở Độc Nhãn Vương Chi Địa, bộ hắc y này bó sát, để lộ từng khối cơ bắp trên người hắn, khiến những nữ nhân đi ngang qua không khỏi ngước nhìn thêm vài lần.
"Thật đẹp trai quá!" Y Thiên tự soi gương thấy vậy, liền trong lúc chờ Linh Nhi vệ sinh cá nhân, gọi Đóa Đóa:
"Này Đóa Đóa, cô giữ Bất Khứ Quang Hồi Cư đúng chứ?"
Đóa Đóa đang trầm ngâm nghiên cứu khẩu quyết của Ngũ Hành Luyện Thể Quyết, thoáng chốc bị lời nói của Y Thiên làm giật mình, khẽ giật nảy mình đáp:
"Hả!? À ừ... ta giữ nó ở đây. Ngươi cần gì à?" Y Thiên thấy nàng như vậy liền lộ ra vẻ tinh quái, ánh mắt lẳng lơ trêu chọc:
"Đưa nó đây cho ta, để ta che bớt gương mặt cực kỳ đẹp trai này lại. Bởi ta sợ ta ra ngoài mà đẹp trai quá lại vô tình dẫn gái nhà lành về, ngươi ở trong đan điền vì ghen mà tức chết, tự bạo kéo theo ta thì tính sao đây?"
"Hừ!" Đóa Đóa tức giận hừ lạnh một tiếng:
"Ngươi cái tên lưu manh này, miệng nói mà không biết ngượng. Hãy soi gương lại đi!"
Dứt lời, Đóa Đóa không muốn nói thêm, vì nàng cũng thực sự thấy Y Thiên quá đẹp trai. Sợ nói thêm sẽ bị vẻ đẹp này của hắn làm cho cứng họng, cho nên chỉ vung nhẹ tay, đưa Bất Khứ Quang Hồi Cư, lúc này đang là một khối mảnh vỡ, cho Y Thiên.
Từ trong hư không, vật ấy thoáng cái đã xuất hiện ngay trong tay Y Thiên. Hắn nóng lòng truyền linh lực vào. Dưới ý niệm điều khiển, chớp mắt nó tự động tách ra, chảy như một thứ chất lỏng nhầy nhụa nhưng rắn chắc, nhanh chóng tự cô đặc và đúc lại thành một chiếc mặt nạ màu trắng muốt, che kín cả khuôn mặt Y Thiên, chỉ để lộ ra hai con mắt sắc lẻm.
"Đại ca, chiếc mặt nạ này là sao vậy? Ngầu quá!" Linh Nhi vừa kịp bước ra, đã thấy Y Thiên đeo chiếc mặt nạ Bất Khứ Quang Hồi Cư này, ánh mắt to tròn lấp lánh như sao, tràn ngập tò mò.
"Đây ấy à, là vật mà một lão tiền bối đã trao cho huynh. Ông ấy mong huynh khi sử dụng vật này sẽ nhớ về ông, để huynh có thể giữ đúng lời hứa, chăm sóc thật tốt cho Linh Nhi và thay ông cùng Linh Nhi đi ngắm cảnh, hưởng thụ vẻ đẹp xuân sắc của non sông vạn dặm thế gian này. Cũng là thay người đó sống..." Nói tới đây, giọng Y Thiên có chút nghẹn lại, cảm động trước nỗi bi thương của Vô Diện…
"Lão tiền bối đó biết muội? Huynh nói mau đi! Ông ấy tên gì vậy? Muội cũng thật sự muốn có một cái!" Linh Nhi bây giờ đã hoàn toàn buông bỏ phòng bị, vỏ bọc trưởng thành mà nàng cố gắng dựng nên để giúp Y Thiên an tâm, trở về với dáng vẻ hoạt bát đáng yêu thường ngày.
Nhìn thấy Linh Nhi vì thích thú chiếc Bất Khứ Quang Hồi Cư này mà gần như nhảy cẫng lên, Y Thiên liền mềm lòng, đưa tay lên định tháo ra đeo cho nàng.
"Lão tiền bối ấy à, ông ấy là một người xa tận chân trời nhưng lại gần ngay trước mắt... Linh Nhi. Ông ấy chưa từng nói tên cho huynh biết, nhưng ông ấy đã mất rồi, không thể gặp được muội đâu, nên Linh Nhi đừng bận tâm về ông ấy nữa. Để Y Thiên ca ca ta…" Hắn định nói thêm hai từ "đeo lên" thì một giọng nói có phần sắc lạnh vang lên, lập tức ngăn hành động của Y Thiên lại:
"Ngươi không thể mang nó cho nàng, bởi vì Bất Khứ Quang Hồi Cư này là một Thiên Ngoại Pháp Bảo, tiềm lực cực kỳ lớn. Nếu không phải ngươi có thiên phú sử dụng, có lẽ khi dùng nó đã vô tình kích hoạt nhiều thứ ẩn chứa bên trong, phá tan tành rồi. Điều này chính ngươi hiểu rõ nhất mà."
Đóa Đóa nói vậy không hề sai. Tay Y Thiên khựng lại giữa không trung, rồi khẽ động đậy, hạ xuống xoa đầu Linh Nhi, ánh mắt trìu mến nhìn nàng:
"Linh Nhi không được đeo, muội xinh đẹp như vậy nếu đeo nó thì sẽ che mất hết vẻ đẹp của muội."
"Nói thế khác nào huynh tự nói mình xấu quá nên mới cần đeo để che lại!" Linh Nhi không vui liền làm mặt quỷ, lè lưỡi trêu ngươi:
"LÈ!"
"Nói bậy!" Y Thiên thầm nghĩ hai từ này, nhưng cuối cùng vẫn không muốn nói ra. Chỉ muốn nhìn nàng bày trò đáng yêu như vậy, thật thích mắt.
Thấy Linh Nhi cười rộn rã, dần vì đói mà mệt nhoài, bắt đầu thở dốc. Y Thiên cũng trong lúc này nghiêm túc nói:
"Nói giỡn vậy là được rồi. Thân phận của hai huynh muội chúng ta bây giờ vô cùng nhạy cảm, mà mũ trùm đầu đã không thể che kín gương mặt của huynh rồi. Cho nên mới dùng mặt nạ để che giấu. Ra ngoài Linh Nhi đừng gọi huynh là Y Thiên mà hãy gọi là Vô Diện."
"Vô Diện ca ca!" Linh Nhi bất giác thốt lên:
"Nghe thật ngầu đó, thần thần bí bí, rất ngầu!" Nhưng nàng lập tức thay đổi sắc mặt, hơi mang vẻ trầm trọng, ngón tay nhỏ chỉ về phía Y Thiên, nói lớn:
"Không công bằng, thân phận Linh Nhi cũng rất nhạy cảm mà. Linh Nhi cũng muốn mặt nạ, cũng muốn một cái tên ngầu!!!" Nàng um sùm cả lên, nhưng lạ thay Y Thiên không những không tức giận, mà còn nhìn nàng cười, kiên nhẫn đáp:
"Mặt nạ thì để sau đi, huynh sẽ tìm một chiếc mặt nạ thỏ xinh cho Linh Nhi. Còn tên thì là Nhi Nhi đi, thế nào?"
"Dễ thương quá, không được!" Linh Nhi hai má ửng hồng, phồng lên.
"Nhưng rõ ràng là muội rất dễ thương mà?" Y Thiên dáng vẻ không hiểu, ngơ ngác hỏi lại. Nhìn thấy Y Thiên một mặt tỏ ra hiển nhiên, một mặt nịnh nọt hết lời, Linh Nhi cũng không thể không tan chảy, liền hai má xẹp xuống, đáp:
"Tạm được, cho huynh qua ải này! Tuy nhiên, vậy thì khác gì Linh Nhi? Thôi cứ gọi muội là Linh Nhi đi, nhớ mua mặt nạ thỏ xinh cho muội là được, nhất trí nhé!" Nói rồi, nàng đưa ngón tay út về phía Y Thiên ra hiệu móc ngoéo thề hẹn.
"Nhất trí!" Y Thiên đưa ngón tay ra, móc ngoéo với ngón tay của Linh Nhi.
Sau một màn vui đùa, niềm vui của hai huynh muội, đã lâu lắm rồi mới lại thấy, sau những năm tháng xa cách. Một người to lớn, một người nhỏ bé xinh xắn nắm tay nhau bước xuống cầu thang gỗ sạch sẽ, tiến vào đại sảnh khách điếm.
Tiếng ồn ào lập tức vang dội khắp không gian. Đối với Y Thiên, người đã cô đơn lâu ngày trong Độc Nhãn Vương Chi Địa, khoảnh khắc trở lại với sự náo nhiệt này khiến hắn có chút choáng ngợp.
Đại sảnh vốn trống trải nay chật kín những vị khách lạ mặt, ăn mặc lộng lẫy, đang nói chuyện ồn ào.
Lão ông chủ khách điếm bận rộn đến mức mồ hôi nhễ nhại, vừa lau bàn vừa vội vàng ghi món cho khách.
Sau khi đến sảnh, gọi hai bát mì thịt tôm trứng thơm ngon nóng hổi, Y Thiên và Linh Nhi ngồi vào một góc bàn trống chờ đợi.
Khi lão ông chủ bưng hai bát mì đến, Y Thiên tiện thể gọi thêm vài món ăn ngon, đồng thời hỏi han:
"Ông chủ, hôm nay trong làng có chuyện lớn gì sao? Tiếng ồn ào náo nhiệt quá, không giống với vẻ yên tĩnh thường ngày của làng Thanh Thủy yên bình, giữa non xanh nước biếc."
Lão ông chủ thở hổn hển, đặt mạnh hai bát mì lên bàn, tay vội lau đi vầng trán lấm lem mồ hôi. Rồi ghé sát người xuống, giọng đầy vẻ hớn hở:
"À, vị công tử này đã đến đây vài ngày rồi, chắc là ở trong phòng tịnh dưỡng nên mới không biết đó thôi! Nhìn cảnh tượng hoành tráng thế này, đương nhiên là có chuyện lớn rồi! Dạo gần đây nghe nói ở sâu trong sơn mạch gần làng Thanh Thủy có dị vật mới xuất hiện."
Y Thiên nghe đến đây liền nhíu mày, chú ý đến hai chữ "dị vật", nhưng vẫn chăm chú tiếp tục nghe thêm thông tin từ lão ông chủ:
"Cho nên, hôm nay là ngày Hồ gia đến! Ngươi trông giống người đến từ Sa Đô lắm, chắc hẳn cũng biết Hồ gia chứ. Mà thôi, tiện thể để lão giới thiệu luôn. Hồ gia là một trong tứ đại gia tộc quyền lực nhất của Sa Đô Đế Quốc. Họ đã phái Hồ Đại Thương đến đây, với người dẫn đầu là đại thiếu gia Hồ Kỳ của Hồ gia."
Nói nhiều, mệt miệng khát nước, lão liền lấy ly nước của Y Thiên trên bàn, vô cùng tự nhiên tu liền mấy hơi "ực! ực! ực!". Rồi tiếp lời, hạ giọng xuống một chút đầy vẻ bí ẩn:
"Đoàn thương nhân này không chỉ đến để tìm kiếm dị vật, mà còn vì làng Thanh Thủy có vẻ đẹp thơ mộng, tựa chốn tiên cảnh, nên Hồ Kỳ cùng với hầu nữ của mình đã ở lại đây vui chơi, tổ chức một buổi giao lưu pháp bảo lớn, kèm theo nhiều trò chơi giải trí để thu hút tu sĩ và thương nhân."
"Hầu nữ? Tại sao lại là hầu nữ mà không phải phu nhân? Liệu hầu nữ của đại thiếu gia Hồ Kỳ này có gì đặc biệt?" Y Thiên lập tức hỏi, nhưng đáp lại chỉ là cái lắc đầu của lão ông chủ:
"Để nói thì ta cũng không rõ đâu, công tử. Chỉ biết rằng vị hầu nữ này thân phận rất đặc biệt, luôn như hình với bóng bên Hồ đại thiếu gia. Bỏ qua chuyện mơ hồ này đi. Từ sáng đến giờ, người ngựa ra vào tấp nập không ngớt. Có lẽ làng Thanh Thủy của chúng ta sắp nổi tiếng rồi!"
Lão ông chủ cười ha hả, rồi vội vã quay đi làm việc.
Y Thiên tiếp tục ăn mì. Trong lòng hắn vẫn nghi vấn về cái gọi là hầu nữ đặc biệt của Hồ Kỳ, muốn tự mình đi kiểm chứng một phen.
Còn trong thức hải, Đóa Đóa liên tục phân tích, giọng nói sắc sảo vang vọng:
"Ngươi thuộc Mạc gia, ít nhiều gì cũng biết Hồ gia lớn mạnh cỡ nào. Chắc chắn dị vật lần này mà bọn chúng nhắm đến không phải hạng tầm thường đâu!"
Y Thiên nuốt ngụm mì, dùng ý niệm hỏi:
"Cô nghĩ dị vật đó là gì? Có quan trọng và có ích đối với ta không?"
Đóa Đóa ngẫm nghĩ một thoáng:
"Quan trọng và có ích thì chắc chắn rồi, nhưng ở mức nào thì vẫn chưa biết được. Nếu nó đủ lớn để khiến trưởng tử Hồ gia đích thân đến, hẳn phải là một dị vật kinh thiên động địa đấy!" Nàng đổi giọng, nghiêm túc nói tiếp:
"Ngươi đang bế tắc trong tu luyện công pháp, nên việc tìm kiếm tài nguyên sẽ là điều ưu tiên hàng đầu. Nhưng cũng đừng quá ham hố lần xông pha này, vì Hồ gia không phải hạng xoàng. Nếu có cơ duyên thì sẽ tự động nắm được, còn không thì sớm bỏ đi, đừng đặt nặng trong lòng."
Y Thiên hít một hơi, gật đầu nhẹ. Phân tích của Đóa Đóa luôn đúng ở nhiều khía cạnh và vô cùng trực diện. Nhưng điều hắn tò mò bây giờ chính là cái gọi là hầu nữ của Hồ Kỳ hơn tất thảy, bèn hỏi:
"Đóa Đóa, cô có biết hầu nữ của Hồ Kỳ có thân phận như thế nào không? Nghe lời lão ông chủ nói khi nãy thì quả không thể nào tầm thường được."
"Mẹ kiếp, ta có phải bách khoa toàn thư đâu mà ngươi hỏi mấy thứ này được! Ta cũng tò mò chết đi được đây này! Nhưng theo những gì ta thấy từ đám người bị ta chọn vào Độc Nhãn Vương Chi Địa ở Vĩnh Hải Thần Châu này của các ngươi, thì ta có biết tên của cô ta."
"Là gì?" Đóa Đóa thấy Y Thiên gấp gáp như vậy cũng không trả lời ngay, mà hít một ngụm khí lạnh, mạnh mẽ nói ra:
"Tuyết Nhung!"