Tuyệt đối không thể khinh thường!

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Tuyệt đối không thể khinh thường!

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Y Thiên hơi ngạc nhiên, nhưng hắn nhanh chóng giữ vẻ mặt bình tĩnh:
"Đúng vậy, được Hồ đại thiếu gia để mắt tới, thực sự là vinh hạnh lớn nhất mà Vô Diện ta từng có." Y Thiên đáp, giọng nói bình thản.
Hắn cũng không hỏi vì sao Hồ Kỳ biết, bởi đây là điều hiển nhiên. Dù sao Hồ Kỳ cũng là một đại thiếu gia đường đường chính chính của đại gia tộc thương nhân nổi tiếng, là chủ nhân của Hồ Đại Thương, chút vụ việc xảy ra ngay kề bên làm sao có thể thoát khỏi tai mắt hắn.
Hồ Kỳ khẽ nhếch môi cười, ánh mắt hiện lên vẻ thích thú.
"Ngươi không có thiệp mời, không sao cả. Ở đây, lời nói của Hồ Kỳ ta chính là tấm thiệp mời giá trị nhất." Hắn đưa tay ra mời Y Thiên:
"Cho nên cứ thoải mái nhé. Ta quả thực tò mò không biết ngươi đến đây để tìm kiếm thứ gì? Liệu có thể tiết lộ không?"
Y Thiên khẽ gật đầu, bước tới một bước, chắp tay hành lễ, cười xã giao:
"Cảm ơn Hồ đại thiếu gia, tiện thể để trả lời câu hỏi của thiếu gia, ta cũng xin tự giới thiệu mình là một bán Luyện Đan Sư. Đã là khát vọng của một Luyện Đan Sư, đương nhiên đến đây cũng chỉ vì muốn tìm cho mình một cái lò luyện đan phù hợp với bản thân."
Linh Nhi mặc một chiếc váy màu xanh biếc, lúc này đang nắm chặt vạt áo của Y Thiên, đôi mắt đầy vẻ lo lắng, rụt rè bước sát bên cạnh.
"Được được, vào đi đã. Mấy chuyện này lát nữa hãy nói rõ." Hồ Kỳ khẽ cười, nụ cười đầy ẩn ý.
Hắn đi trước dẫn Y Thiên đến hàng ghế đầu tiên.
Tuyết Nhung nhanh chóng ngồi xuống ghế bên phải Hồ Kỳ, đôi mắt lanh lợi vẫn không rời Y Thiên.
Hồ Kỳ chỉ vào chiếc ghế trống bên trái mình, ra hiệu Y Thiên ngồi xuống. Linh Nhi vẫn với ánh mắt lo lắng đó, yên vị ngồi ngay cạnh.
Lập tức, khi Y Thiên và Linh Nhi ổn định chỗ ngồi, các thị nữ của Hồ Đại Thương mang lên những món điểm tâm và trà thượng hạng. Linh Nhi với tâm hồn ham ăn của mình lập tức bị thu hút.
"Y Thiên ca ca! Bánh hạt dẻ này lại có linh khí! Lại ngon hơn ở ngoài nhiều!" Linh Nhi reo lên, khuôn mặt bầu bĩnh rạng rỡ, đôi mắt sáng rực lên vì hào hứng.
Nàng vội vàng cắn thêm một miếng lớn, đôi mắt híp lại vì khoái chí, hoàn toàn quên mất sự hiện diện của những nhân vật quyền lực xung quanh.
Hồ Kỳ mỉm cười, ánh mắt hắn lướt qua Linh Nhi rồi dừng lại trên người Y Thiên, quan sát một lượt. Trong lòng hắn lúc này đã đầy sự hiếu kỳ và cả chút thú vị đối với hai huynh muội này:
"Muội muội của ngươi thật đáng yêu. Xem ra ngươi không chỉ là một Luyện Đan Sư, mà còn là một huynh trưởng rất chu đáo."
Y Thiên chắp tay khách sáo:
"Hồ đại thiếu gia lại khen quá lời. Ta chỉ là một tán tu, thích nghiên cứu một chút về đan dược, nếu nói là Luyện Đan Sư thì cũng chưa hẳn. Nhưng ngài lại nói đúng về muội muội ta, nàng ấy quả thật là một kỳ tài ẩm thực, không biết món ăn nào, cứ hỏi muội muội liền có ngay đáp án."
Tuyết Nhung, ngồi bên cạnh Hồ Kỳ, khẽ cười duyên, giọng nói trong trẻo như chuông bạc:
"Tiểu đệ đây nói chuyện thật thú vị. Ta là Tuyết Nhung, chính là người đã phóng ra luồng kình phong vừa rồi. Ta tò mò không biết, một Luyện Khí Kỳ Tứ Tầng như tiểu đệ đây lại có thể chịu được áp lực kình phong mà không hề nao núng."
"Cũng là nhờ cô nương đã nương tay, chứ thân ta trói gà không chặt. Chỉ là may mắn luyện chế ra được một viên Huyết Ma Đan, cấp bách nuốt vào lại vừa lúc đỡ được luồng khí này của cô nương." Y Thiên nói dối không chớp mắt, vẻ mặt đầy nịnh bợ.
"Hahaha, tiểu đệ ngươi miệng lưỡi cũng quá khéo rồi đấy. Có thực lực thì cứ khoe ra, đừng giấu làm gì." Tuyết Nhung che miệng cười, dáng vẻ yêu kiều vô cùng.
Nhưng ẩn sau vẻ ngoài này là gì thì Y Thiên đã nhận ra được đôi chút. Bởi hắn biết vẻ ngoài thiếu nữ đơn thuần này không thể nào xuất hiện ở một vị tu vi Kim Đan Cảnh Trung Kỳ. Đã đạt được thành tựu đáng nể này, vẫn muốn tỏ ra ngây thơ?
"Hừ! Ta khinh! Thế mà còn muốn dụ ta nói ra bản lĩnh? Đúng là thủ đoạn!" Nghĩ tới đây, Y Thiên không khỏi hừ lạnh thầm cảm thán trong lòng.
KENG! KENG!
Tiếng chuông đồng vang lên, báo hiệu buổi đấu giá chính thức bắt đầu.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về đài trung tâm. Nàng thị nữ chủ trì buổi đấu giá bước lên, lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Nàng mặc y phục làm từ nhiều lớp lụa mỏng màu ngọc bích, không những không che được mà còn khéo léo tôn lên những đường cong tuyệt mỹ của nàng.
Nàng che nửa khuôn mặt bằng một chiếc khăn lụa mỏng, chỉ để lộ đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, khiến người ta chỉ muốn nhìn mãi không rời.
"Tiểu nữ xin chào mừng tất cả quý khách đến với buổi đấu giá quý hiếm của Hồ Đại Thương." Nàng thị nữ cất giọng trong trẻo:
"Và đầu tiên, chúng ta sẽ khởi đầu với một vật phẩm cực kỳ hữu ích cho các vị Trúc Cơ Cảnh. Đó chính là một Tụ Khí Đan - Đan Dược Nhị Phẩm. Khi tu luyện, các vị chỉ cần hấp thụ một viên liền khiến tốc độ hấp thụ linh khí của Khí Linh tăng lên nhiều lần..."
Trong khi nàng thị nữ giới thiệu vật phẩm đầu tiên thì Hồ Kỳ khẽ nghiêng người về phía Y Thiên, giọng nói đầy tò mò:
"Vô Diện huynh đệ, ngươi tu vi chỉ ở Luyện Khí Kỳ Tứ Tầng đã là một Luyện Đan Sư, ban đầu ta cũng có chút không tin. Nhưng nhìn khí khái ung dung của ngươi khi đối diện với hai kẻ có tu vi cao hơn. Quả thực nếu ta không trực tiếp chứng kiến, e rằng có cắt tai cũng không thể tin được việc này có thể xảy ra đấy."
"Hồ đại thiếu gia lại khách sáo quá lời." Y Thiên lắc đầu nhẹ, ánh mắt nhìn thẳng về phía đài đấu giá:
"Ta cũng chỉ vô tình đúng lúc hấp thụ một viên Huyết Ma Đan mà thôi."
"Vô tình sao?" Hồ Kỳ nhướng mày, ánh mắt hắn hiện lên vẻ thích thú:
"Nếu chỉ là vô tình mà dễ dàng đỡ được một luồng khí tức của Tuyết Nhung bằng viên đan dược kỳ lạ tên là Huyết Ma Đan đó? Vậy thì Hồ Đại Thương này e là phải dẹp tiệm để theo ngươi học nghề rồi." Hắn cười vang, tiếng cười không che giấu sự dò xét.
Y Thiên nghe hắn nói móc mình như vậy, cũng chỉ biết nở nụ cười gượng, chậm rãi cười theo vài tiếng:
"Ha… Ha… Hồ đại thiếu gia thật biết đùa."
"Đến với món đồ thứ năm. Đây là một bộ công pháp hệ Thổ, lại mang trong đó độc tính của vạn trùng. Coi chừng là vô cùng bá đạo. Đó là Thiết Sa Trùng, một công pháp Hoàng Giai Trung Cấp. Giá khởi điểm là hai mươi linh thạch trung phẩm."
Nàng thị nữ tay cầm bộ công pháp đưa lên, lập tức khiến quần hùng xung quanh nhao nhao bàn tán.
Trong lúc các cường giả đang tranh giành công pháp, Hồ Kỳ từ nãy đến giờ không thấy Y Thiên có chút động tĩnh nào, liền thiếu kiên nhẫn hỏi:
"Từ nãy đến giờ không thấy ngươi có ý định đấu giá vật nào? Ta tự hỏi là ngươi có thật sự đến đây để tham gia đấu giá không?" Y Thiên khẽ lắc đầu, nói khẽ:
"Ta đến đây chỉ vì lò luyện đan mà thôi, thứ khác thì đều không quan tâm."
"Lò luyện đan, thật sao? Hahaha! Nãy giờ cứ tưởng ngươi đùa." Hồ Kỳ cười mỉa mai, giọng điệu đầy thách thức. Tay chỉ về phía Y Thiên:
"Với tu vi Luyện Khí Kỳ Tứ Tầng thì chắc hẳn rằng số linh thạch ngươi có không quá hai ngàn linh thạch hạ phẩm đâu, thế mà ngươi còn định mua thứ gì quý giá ở đây? Ta đoán, cùng lắm chỉ mua được một ít linh thảo quý hiếm mà thôi. Cũng không ngờ ngươi thật sự muốn đấu giá lò luyện đan đó."
Linh Nhi ngồi bên cạnh, vừa ăn một chiếc bánh vừa tấm tắc khen:
"Oa, Y Thiên ca ca! Bánh Long Tuyền này ngon quá! Muội chưa bao giờ ăn loại nào có vị như vậy, trong nhân bánh còn có linh khí chảy ra khi vào miệng! Linh Nhi muốn ăn thêm nữa!" Cô bé nói líu lo, lấy tay lau miệng.
Hồ Kỳ cười, vỗ nhẹ vai Tuyết Nhung, rồi quay sang Y Thiên:
"Muội muội ngươi quả là tinh thông ẩm thực. Bánh Long Tuyền đó, cho dù ở đây hay bên ngoài cũng là một loại bánh quý đó nha. Nhưng nói về chuyện chính, ta sẽ chờ xem liệu ngươi có thực sự mua được lò luyện đan ở đây không. Hahaha."
"Trước hết, ta xin ngài giữ yên tĩnh một chút. Còn mua được hay không, thì chờ đến cuối sẽ rõ thôi mà."
Y Thiên liếc qua, giọng trầm khàn, không thèm khách sáo nịnh bợ, tỏ rõ ý không muốn nói chuyện nữa.
Hồ Kỳ thấy vậy cũng không ép, chỉ nhếch mép cười, ánh mắt đầy hứng thú quan sát hành động tiếp theo của Y Thiên. Bên cạnh hắn, Tuyết Nhung cũng quay sang Y Thiên, đôi mắt lấp lánh như đang chờ đợi một màn kịch hay.
Sau khi công pháp hệ Thổ được bán với giá sáu mươi lăm linh thạch trung phẩm, không khí đấu giá càng lúc càng trở nên nóng bỏng. Nàng thị nữ duyên dáng cất cao giọng:
"Không vòng vo nữa. Chúng ta sẽ bắt đầu với vật phẩm tâm điểm của buổi đấu giá hôm nay! Đó là một vật phẩm cực kỳ quý giá mà chắc chắn các vị Luyện Đan Sư không thể bỏ qua…"
Nàng thị nữ dừng lại một chút, quay người quét tay ra hiệu.
Lập tức, hai thị vệ mang ra một chiếc hộp ngọc tinh xảo, đặt nó lên đài. Khi chiếc hộp mở ra, một luồng hỏa khí nóng rực, nồng đậm tỏa ra, khiến không khí trong lều trở nên nóng lên.
"Đây chính là tâm điểm của buổi đấu giá," Nàng thị nữ mỉm cười, đôi mắt phượng ánh lên vẻ kiêu hãnh:
"Xích Viêm Lô! Một Lò Luyện Đan Tứ Phẩm Trung Cấp được chế tạo bởi danh sư đã ẩn cư bấy lâu!"
"Xích Viêm Lô này có khả năng duy trì hỏa lực cực kỳ ổn định, tinh luyện linh thảo mà không hao tổn dược tính, và có thể chịu được nhiệt độ cần thiết để luyện chế Đan Dược Lục Phẩm! Giá khởi điểm là một trăm linh thạch trung phẩm."
Sự náo động bùng lên trong lều. Y Thiên đưa mắt nhìn chiếc lò, đôi mắt hắn không giấu nổi vẻ khao khát cháy bỏng. Linh Nhi, mặc dù đang ăn cũng dừng lại nhìn theo ánh mắt huynh trưởng mình.
Tiếng nói của Đóa Đóa vang lên, vừa lo lắng vừa chất vấn trong tâm thức Y Thiên:
"Ngươi thấy chưa? Một trăm linh thạch trung phẩm chỉ là giá khởi điểm thôi. Ngươi có hơn ngàn linh thạch hạ phẩm, quy đổi ra thì cũng chỉ có hơn mười linh thạch trung phẩm, làm sao mua được?"
Y Thiên siết chặt nắm tay, ngước mắt nhìn lên chiếc lò, truyền âm nói với Đóa Đóa:
"Linh thạch không đủ thì chúng ta còn cách khác, cô đừng bận tâm. Ta đã suy tính kỹ rồi." Nói rồi, hắn quay sang hỏi Hồ Kỳ:
"Cho hỏi, Hồ Đại Thương có chấp nhận dùng vàng bạc thay cho linh thạch không?"
Dứt lời, Y Thiên lập tức từ túi trữ vật lấy ra nào là từng hòm rương vàng bạc, đá quý chói lóa cùng với một túi linh thạch gồm hơn ngàn linh thạch hạ phẩm.
Nhưng ánh mắt Hồ Kỳ lại trở nên kỳ lạ, giọng nói đầy khinh thường:
"Vô Diện huynh đệ à. Ở Hồ Đại Thương ta, đấu giá chỉ nhận linh thạch, không nhận vàng bạc."
Y Thiên nghe vậy lại không hề dao động, dường như mọi thứ đều nằm trong tính toán của hắn.
"Được." Nói một tiếng, hắn lặng lẽ lấy ra từ túi trữ vật một cuốn thẻ tre. Khẽ nhếch mép hỏi:
"Còn trao đổi công pháp thì được không?"
Hồ Kỳ thoáng nhìn qua, liền mỉm cười xã giao, nhưng trong ánh mắt vẫn không giấu được vẻ khinh thường:
"Được, đương nhiên là được rồi. Nhưng cũng phải xem giá trị của công pháp mà Vô Diện huynh đệ cầm ra thế nào thì mới quyết định đổi được. Dù sao thương nhân làm ăn cũng không thể để lỗ."
Thấy hắn vẫn giữ vẻ mặt đó, Y Thiên dứt khoát đưa cuốn thẻ tre ra. Hồ Kỳ thản nhiên cầm lên xem thử.
Thoáng chốc, đôi đồng tử của hắn lập tức giãn ra, vẻ mặt đầy kinh hãi.
Bàn tay cầm cuốn thẻ tre của hắn không ngừng run rẩy, cho đến khi bất giác làm rơi cuốn thẻ tre xuống bàn, rồi quay sang nhìn Y Thiên.
"Ngũ… Ngũ… Ngũ Tạng Luyện Thể Quyết, Thiên Giai Tuyệt Cấp Công Pháp?!" Hồ Kỳ gần như hét toáng lên, ánh mắt không ngừng kinh hãi:
"Ngươi thế mà lại sở hữu một Thiên Giai Tuyệt Cấp Công Pháp. Thứ kinh khủng như này, Hồ gia ta cho dù có bán sạch gia sản cũng không mua nổi. Cũng không dám cả gan mua."
Lúc này, Hồ Kỳ mới hai tay kính cẩn đưa Ngũ Tạng Luyện Thể Quyết lại cho Y Thiên.
Thấy dáng vẻ đầy cung kính khác hẳn với vẻ khinh khỉnh vừa rồi của hắn, Y Thiên trong lòng hả dạ vô cùng. Có điều vì chênh lệch tu vi quá lớn, hắn cũng phải giữ thể diện cho đối phương, không tiện biểu lộ cảm xúc nào khiến hắn ta bị mất mặt. Vẫn giữ vẻ âm trầm, lạnh lùng dường như không có cảm xúc nào như thường ngày, hắn ghé sát tai Hồ Kỳ nói thầm:
"Không chỉ có vậy đâu, Hồ đại thiếu gia. Nếu ngài muốn, ta còn có thứ khác khiến ngài bất ngờ hơn nữa."
Nhưng lập tức, hiệu ứng bị đẩy lên cao, một vị khách trên khán đài kinh ngạc thốt lên:
"Kẻ kia chẳng phải là Vô Diện ở góc chợ khi nãy, người đã tay không đánh bại Tôn Hạo sao? Không ngờ hắn lại có mặt ở đây!" Vị khách bên cạnh, mặt đeo mặt nạ bạc, hai tay chống thẳng lên ghế, đứng dậy hoảng hốt nhìn về phía vị khách này:
"Cái gì? Ta không nghe nhầm đấy chứ? Là một Thiên Giai Tuyệt Cấp Công Pháp sao? Tên đeo mặt nạ kia thế mà lại sở hữu một Thiên Giai Tuyệt Cấp Công Pháp. Thật không thể tin nổi!" Một vị khách khác tiếp lời:
"Mang trên thân một công pháp tuyệt thế như vậy. Chẳng trách hắn nhìn trông có vẻ dễ ăn, tu vi thấp mà lại có thể hai đòn tay không hạ gục được người chênh lệch mình hai tiểu cảnh giới." Lại thêm một vị ở dưới quay đầu ngẩng lên, ngón tay thẳng ra chỉ vào Y Thiên, khẳng định:
"Đúng! Đúng! Thiên Giai Tuyệt Cấp Công Pháp quả thực phi phàm. Nào là thứ người phàm chúng ta có thể bâu vào mà xỉa xói, dò xét cơ chứ. Chỉ e rằng cậu thiếu niên này, lộ ra bí mật lớn như vậy, cho dù có đeo mặt nạ che giấu danh tính, đêm nay cũng khó thoát khỏi đây toàn vẹn!"
"..."
Tiếng bàn tán càng ngày càng lớn, càng nhắm vào sự an nguy của Y Thiên. Thấy chuyện đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát của bản thân, Hồ Kỳ nghiến răng nhăn mặt, thầm kêu khổ:
"Con mẹ nó! Thế mà ta lại không nhìn ra được tên này mang trong tay một thần vật như vậy, đã đắc tội rồi. Nhưng không sao, hắn cũng không tỏ ra ý xấu nào. Cũng may bây giờ ở đây đều là người quen, không có thế lực đối địch nào ở trong. Vẫn còn cứu vãn được!"
Nghĩ xong, lúc này Hồ Kỳ mới từ trong sự kinh hoàng trở lại. Lập tức bộc phát ra luồng áp bức tu vi Kim Đan Cảnh Trung Kỳ, khiến toàn thể khách ở đây câm nín, chất giọng trầm thấp hờ hững của hắn vang lên đầy uy lực:
"Vì có việc riêng nên cuộc đấu giá của Hồ Đại Thương kết thúc ở đây! Mời các vị khách quý trở về."
Rồi hắn che giấu sự gấp gáp dưới vẻ mặt bình thản, bàn tay vẫn không ngừng run rẩy đưa lên ra hiệu cho các thị vệ, thị nữ tiễn khách.
Mọi người nghe vậy, trong lòng dù có chút không muốn nhưng với tu vi của bọn họ, cho dù là đơn đấu hay toàn thể cũng không thể nào sánh được với hai người Hồ Kỳ, Tuyết Nhung. Càng không thể, khi toàn bộ Hồ Đại Thương ở đây, trường kiếm, trường thương, đại đao, trường cung đã giương sẵn. Như sói chờ mồi, buộc bọn họ phải rời đi theo thị nữ, thị vệ kèm bên cạnh, che lấy tầm nhìn phía sau lưng.
Khi toàn bộ mọi người đã rời đi, ánh mắt Hồ Kỳ vẫn đảo qua đảo lại quét thêm một lúc nữa để chắc chắn. Xác định không còn một ai ngoài hắn với Tuyết Nhung cùng hai huynh muội Y Thiên, hắn mới lên tiếng, thái độ liền thay đổi rất nhiều. Trở nên trân trọng hơn bao giờ hết:
"Vô Diện công tử, người thực sự muốn Xích Viêm Lô đúng không?"
Y Thiên gật đầu, Hồ Kỳ liền nói tiếp:
"Ta có thể tặng không công tử vật này, coi như là thành ý của Hồ Đại Thương đối với công tử, nếu công tử đồng ý làm khách quý của Hồ Đại Thương, cùng tham gia vào chuyến đi thu phục Dị Băng lần này. Sau khi thành công, sẽ không bạc đãi công tử, không chỉ mỗi Xích Viêm Lô mà còn là ti tỉ thứ khác, chỉ cần Hồ Đại Thương đáp ứng được, đều đồng ý với công tử. Ngoài ra, công tử cũng mãi mãi trở thành khách quý của bổn thương đoàn, được cung cấp tài nguyên tương ứng."
Nghe thấy đề nghị cực kỳ hấp dẫn từ Hồ Kỳ, Y Thiên trong lòng liền chấn kinh.
Nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng bình tĩnh, không lộ ra chút cảm xúc nào, tay đưa lên xoa cằm tỏ vẻ đang suy ngẫm kỹ càng, thực chất là muốn tranh thủ khoảng thời gian này để hỏi ý Đóa Đóa:
"Cô thấy sao, Đóa Đóa? Liệu ta có nên đồng ý với hắn không?"