Chương 84: Lòng Ta Vĩnh Viễn Không Đổi Thay

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 84: Lòng Ta Vĩnh Viễn Không Đổi Thay

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Đương nhiên là nên rồi! Xích Viêm Lô là lò luyện đan cấp Tứ Phẩm, có thể dùng để luyện đan dược cấp Lục Phẩm, là cơ hội ngàn năm có một. Hắn còn hứa hẹn tặng thêm tài nguyên phù hợp, việc này có lợi cho ngươi gấp mười lần so với việc chỉ mua một cái lò đơn thuần." Giọng Đoá Đóa vang lên, mang theo sự sắc bén và phân tích thấu đáo:
"Ngươi lo sợ điều gì? Sợ Hồ Kỳ lợi dụng ngươi ư? Hắn đương nhiên sẽ lợi dụng ngươi rồi! Một Công pháp Thiên Giai - Tuyệt Cấp vừa xuất hiện, hắn là người làm ăn lớn, sao có thể không nhận ra giá trị của ngươi?" Đoá Đóa thở dài một tiếng, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh:
"Tuy nhiên, lời đề nghị này thực sự rất hấp dẫn. Cân nhắc lợi hại thì cái lợi lớn hơn rất nhiều. Hắn dùng Xích Viêm Lô chỉ như quà gặp mặt và dùng uy tín của Hồ Đại Thương để đảm bảo, đổi lấy công lao của ngươi trong chuyến đi thu phục Dị Băng lần này, đây là một giao dịch hợp tình hợp lý. Chỉ cần hắn thành công, con đường sau này của ngươi sẽ thuận lợi hơn rất nhiều."
Đoá Đóa ngừng lại, giọng nàng trở nên trầm hơn, có một chút khó hiểu:
"Nhưng... có một điểm bất hợp lý, thậm chí là vô cùng vô lý. Ngươi mới ở Luyện Khí Kỳ Tầng thứ Tư, cho dù là vô địch trong cùng cảnh giới đi chăng nữa, nhưng đối mặt với Trúc Cơ Cảnh liền yếu thế bởi hai cảnh giới này khác biệt một trời một vực. Bởi ở Trúc Cơ Cảnh, tu sĩ được tái tạo cơ thể, bù đắp đi phần yếu ớt của một tu sĩ tu luyện bằng Khí Linh sẽ khiến cho ngươi không thể dùng sức mạnh đơn thuần để áp đảo được nữa. Vậy mà hắn lại hứa hẹn nhiều như vậy chỉ để ngươi tham gia chuyến đi thu phục Dị Băng sao?"
Y Thiên khi này cả đầu óc chợt bừng tỉnh, sáng suốt, tự hỏi lại:
"Hồ Đại Thương, từ Hồ Kỳ đến cả Tuyết Nhung, thị vệ, thị nữ, không ai có tu vi dưới Luyện Khí Kỳ Tầng thứ Tư. Tu vi của họ cao hơn ta rất nhiều, đặc biệt là Hồ Kỳ và Tuyết Nhung đều ở cảnh giới Kim Đan Trung Kỳ, cao hơn ta rất nhiều. Với tu vi đó, nếu muốn thu phục Dị Băng thì họ cần ta làm gì?"
Y Thiên nhíu mày, tay ngừng xoa cằm, hắn đã nắm được điểm mấu chốt:
"Cô nói đúng. Với tu vi của bọn họ, ta chỉ là một gánh nặng. Hơn nữa, Ngũ Tạng Luyện Thể Quyết là Công pháp Thiên Giai - Tuyệt Cấp, ta còn chưa lĩnh hội được hết, Hồ Kỳ là người tinh tường, sao lại không nhìn ra điều này?"
Y Thiên thầm suy tính, ánh mắt sắc lạnh ẩn dưới chiếc mặt nạ trắng toát lóe lên một tia sáng nguy hiểm, hắn liếc nhìn Hồ Kỳ và Tuyết Nhung đang ngồi cạnh bên:
"Vậy Hồ Kỳ cần ta để làm gì? Không lẽ hắn muốn ta làm... tấm bia đỡ đạn?"
Hồ Kỳ ngồi đối diện, thấy Y Thiên đang trầm tư suy nghĩ, nở nụ cười nhẹ, không hề che giấu sự dò xét mà đầy kiên nhẫn. Tuyết Nhung khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự tò mò.
Y Thiên hít một hơi thật sâu, dứt khoát quay sang nhìn thẳng vào Hồ Kỳ. Hắn chắp tay, vẻ mặt bình thản nhưng giọng nói lại có chút gằn:
"Hồ đại thiếu gia quả nhiên là người hào sảng, tặng không ta Xích Viêm Lô và cung cấp tài nguyên quý giá để đổi lấy công lao của ta trong chuyến đi thu phục Dị Băng. Chuyện này quả là một mối giao dịch hời, nhưng lại vô cùng bất hợp lý." Hắn ngừng lại một khắc, hít một hơi thật sâu, giọng trầm khàn đầy uy lực nói tiếp:
"Hồ Đại Thương nhân tài đông đúc, cao thủ vô số kể. Thế nhưng, ta chỉ là một Luyện Khí Kỳ Tầng thứ Tư, Ngũ Tạng Luyện Thể Quyết dù uy lực nhưng ta cũng chưa luyện thành được mấy phần công lực. E rằng vẫn chưa đủ tư cách để tham gia vào một trận chiến lớn như vậy. Ngài cũng nhận ra điều đó, đúng chứ?"
Không đợi Hồ Kỳ đáp. Y Thiên nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh dừng lại trên khuôn mặt Hồ Kỳ:
"Vô công bất thụ lộc. Hồ đại thiếu gia à, ngài đã ở điểm vô lý này mà vẫn chọn ta tham gia, chắc hẳn cũng đã có dự tính riêng. Nhưng Vô Diện ta vốn trời sinh tính cẩn thận, nếu sự việc vẫn còn mơ hồ, nằm ngoài tầm tay ta có thể kiểm soát thì e rằng Vô Diện chỉ có thể phụ lòng Hồ đại thiếu gia thôi."
Hồ Kỳ nghe xong, chỉ thấy cười sảng khoái, sắc mặt không hề thay đổi. Hắn vỗ nhẹ tay xuống mặt bàn, khen ngợi:
"Vô Diện công tử quả nhiên là người thông thái, để ý đến từng chi tiết nhỏ."
"Đúng như lời công tử nói, vô công bất thụ lộc. Câu này đối với thương nhân chúng ta đều có sức nặng hơn rất nhiều so với bình thường. Đương nhiên sự lo lắng của công tử ta đều hiểu. Và việc ta có thể cho công tử nhiều thứ quý giá đối với chúng ta và đáp ứng yêu cầu của công tử, đều phải dựa vào việc công tử phải đổi lại bằng công lao của mình trong chuyến thu phục Dị Băng lần này của thương đoàn ta."
Hắn nhướng mày, ánh mắt quét qua thân hình Y Thiên, lộ ra một chút hâm mộ kín đáo:
"Dựa vào những gì ta đọc thoáng qua trên cuốn công pháp nghịch thiên này của công tử, và theo những gì ta nghe ngóng được từ trận đấu giữa công tử và Tôn Hạo, ngài không chỉ là Luyện Đan Sư như ngài nói, mà là một thể tu sĩ."
"Và cái ta cần ở đây chính là thân thể cứng rắn của ngài." Hồ Kỳ ghé sát người, giọng nói hơi hạ xuống, đầy ẩn ý:
"Dù sao thì ngài trong trận chiến này có thể giúp chúng ta đánh được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu, còn không, chỉ cần ngài dùng thân thể như vật dẫn, thu hút Dị Băng về phía mình, rồi trao cho Tuyết Nhung là được!"
Y Thiên nhắm mắt lại, trong đầu phân tích kỹ lưỡng. Sử dụng thân thể cứng rắn làm "vật dẫn" để thu hút Dị Băng.
Dị Băng là vật cực hàn, nhưng hắn có Huyết Ma Khí chủ đạo gia trì giúp chống đỡ và hồi phục, cùng với tinh thần quyết chiến sinh tử chắc có thể giao chiến với Dị Băng một phen và giành lấy nó theo lời Hồ Kỳ nói.
Sau một hồi xem xét kỹ lưỡng lợi hại, Y Thiên cảm thấy chuyến đi này thực sự rất tốt. Ngay cả khi nguy cấp, với việc sử dụng Huyết Ma Khí ngày càng thuần thục, hắn gần như có thể tự tin rằng trong lúc sinh tử có thể mọc ra vài chiếc cánh trên người mà bay đi, chạy trốn cùng Linh Nhi.
Hoặc có thể cùng với kẻ thù bên ngoài với sự hậu thuẫn của Hồ Đại Thương tung ra Tam Kiếm Tuyệt Luân Hồi liều mạng một phen cũng được. Hắn nhìn thoáng qua Linh Nhi đang say sưa ăn bánh Long Tuyền, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định.
Ban đầu, Y Thiên tỏ ý đồng ý nhưng không chắc chắn, chỉ hỏi lại Hồ Kỳ:
"Chuyện này ta có thể đồng ý, nhưng phải suy nghĩ thêm. Hồ đại thiếu gia có thể tiết lộ Dị Băng này chừng nào xuất hiện và xuất hiện ở chỗ nào được không? Ta là tán tu, cho dù là với ngài cũng không thể hoàn toàn tin tưởng, chỉ có thể dựa vào chính mình, nhất định trong bất cứ chuyện gì cũng phải có đường lui."
Hồ Kỳ lúc này trong lòng đã nắm chắc đến hơn tám phần rằng Y Thiên sẽ tham gia vào kế hoạch này, liền hào phóng tiết lộ:
"Vậy được, Hồ Kỳ ta vốn dĩ cũng không phải kẻ keo kiệt." Hắn tựa người ra sau ghế, nụ cười càng lúc càng sâu:
"Dù sao thì Vô Diện công tử ngoài muội muội ra thì cũng là thân cô thế cô, nói cho ngài biết cũng không sao. Dị Băng ước chừng sẽ xuất hiện vào bảy ngày nữa, vào đêm bão tố thực sự trỗi dậy." Nói tới đây, ánh mắt hắn trở nên nghiêm trọng, lời nói chậm rãi:
"Không chỉ là từng đợt Thiên Lôi lẻ tẻ mà là cả một trời Thiên Kiếp giáng xuống tầng sâu nhất của Cửu U Băng Nguyên, Dị Băng chắc chắn sẽ xuất hiện."
Hồ Kỳ nói xong, nhấp một ngụm trà, ánh mắt thâm thúy quan sát phản ứng của Y Thiên.
Nghe Hồ Kỳ diễn giải xong, Y Thiên trong lòng thầm suy tính một lúc. Bảy ngày để chuẩn bị và Cửu U Băng Nguyên... nơi đó chắc chắn là nguy hiểm chết người, nhưng cũng đồng nghĩa với cơ hội lớn.
Hắn đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, đưa tay ra:
"Vậy làm phiền Hồ đại thiếu gia chăm sóc rồi." Y Thiên đồng ý, nhưng không hề cúi đầu.
Hồ Kỳ ngồi đó thuận thế đưa tay ra bắt lại, vẻ mặt mừng rỡ, siết nhẹ tay Y Thiên, nụ cười đã hoàn toàn trở nên chân thành, đầy hài lòng:
"Hợp tác vui vẻ, Vô Diện công tử. Chắc chắn sau chuyến đi này, công tử sẽ không hối hận với quyết định của mình."
Hồ Kỳ không để sự hài lòng kéo dài quá lâu, lập tức chuyển sang vẻ mặt nghiêm nghị của một thương nhân, phất tay ra lệnh cho hai tên hộ vệ to lớn.
Chiếc lò Tứ Phẩm Xích Viêm Lô được trang trọng đặt vào tay Y Thiên, sau đó đã được Y Thiên lập tức cho vào túi trữ vật của mình, rồi chắp tay cảm tạ, định xoay người rời đi thì bỗng bị Hồ Kỳ nắm chặt cổ tay giữ lại.
"Từ đã, Vô Diện công tử. Có bếp mà không có nguyên liệu nào để nấu sao? Ngoài Xích Viêm Lô này ra ta còn chuẩn bị cho công tử một chút đồ để tiện thử sức luyện hóa."
Hồ Kỳ mỉm cười, chỉ tay vào ba nhánh linh thảo quý hiếm được bảo quản cẩn thận, tỏa ra mùi hương thanh mát:
"Là ba nhánh linh thảo thượng phẩm dùng để luyện Tái Tủy Hoàn Cốt Đan. Với một thể tu sĩ như Vô Diện công tử đây, nó là vật đại bổ chí tôn, coi như là lòng thành của Hồ mỗ dành cho ngài."
Hắn cũng không quên phần Linh Nhi, quay sang Tuyết Nhung.
Nàng ta thoáng chốc hiểu ý, liền gói ghém thêm những chiếc bánh ngọt thơm lừng, có cả Long Tuyền, Phượng Hoan, và Hoàn Quy cho nàng mang về ăn.
"Không… không, thế được rồi. Đừng nhiều quá, hai huynh muội ta chưa làm gì được cho Hồ đại thiếu gia mà nhận nhiều như vậy thì ngại lắm."
"Không sao đâu, nhờ người làm việc mà không có quà thì không đúng đạo lý rồi, dù sao cũng chỉ là chút đồ ăn vặt mà thôi. Công tử và tiểu muội đây cứ tự nhiên dùng, nếu còn muốn thì có thể gặp Hồ mỗ. Trong lòng cũng đừng quá để ý mà hãy về nhà nghỉ ngơi cho tốt, tranh thủ tu luyện thêm một chút, cường hóa bản thân để chuẩn bị cho chuyến đi sắp tới." Hồ Kỳ lúc này mới đứng dậy, quay lại nhìn Y Thiên:
"Đến lúc đó, chúng ta sẽ tập hợp ở lều kim sắc này, đợi công tử xuất hiện rồi cùng nhau xuất phát đi thu phục Dị Băng." Hắn dặn dò, giọng nói chứa đựng sự tin tưởng nhưng cũng có phần thăm dò.
Nói rồi, Hồ Kỳ cùng Tuyết Nhung đi theo hai huynh muội Y Thiên ra về. Ý đồ của họ rất rõ ràng:
"Muốn thăm dò xem Y Thiên trong làng Thanh Thủy này rốt cuộc ở đâu, nhỡ có chuyện gì đều có thể dễ dàng xử lý hơn một chút."
Thế nhưng Y Thiên tính cách vô cùng cẩn trọng, trong lúc này còn có tính toán riêng nên không muốn lộ ra nơi ở của mình.
Hắn bước chậm lại, quay người đối diện với họ khi ra đến cổng lớn của khu lều. Y Thiên chắp tay cúi người khách sáo, một động tác vừa là lễ nghi vừa là sự từ chối tinh tế:
"Cảm tạ Hồ đại thiếu gia và Tuyết Nhung cô nương đã tiễn hai huynh muội ta đến đây. Nhưng hai huynh muội ta có thể tự về được." Y Thiên nói, ngữ khí ôn hòa nhưng vô cùng kiên quyết:
"Không muốn làm phiền hai người nữa."
Hồ Kỳ và Tuyết Nhung biết ý, cũng không gượng ép. Hai người họ muốn biết nơi ở của hắn một cách tự nhiên, chứ lỡ theo dõi mà bị Y Thiên phát hiện ra lại không hay, làm hỏng mối giao hảo.
Trong cuộc thu phục Dị Băng, hòa khí vẫn phải đặt lên hàng đầu, bởi nhỡ đâu Y Thiên lòng dạ hẹp hòi, suy tính lật lọng, thì tổn thất xảy ra sẽ là không thể đếm xuể.
Lúc này chỉ có thể thuận theo ý hắn, Hồ Kỳ cười xã giao đáp:
"Vậy được, công tử cùng với tiểu muội về cẩn thận!" Đột nhiên, khi này Tuyết Nhung nãy giờ im lặng lại cất lên giọng nói trong trẻo của mình, đôi mắt phượng dài hẹp thoáng qua tia lạnh lùng.
Nàng ta chậm rãi nói, giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe như rót mật vào tai:
"Ngày đó đã hẹn, Vô Diện công tử cùng vị tiểu muội này nhớ đến nhé."
Tuy giọng nói trong trẻo dễ nghe, nhưng Y Thiên tinh ý liền có thể nhận ra vài phần áp lực uy hiếp trong giọng nói của nàng ta phát ra.
Y Thiên hơi cúi đầu, che đi nụ cười ẩn ý nơi khóe môi, thầm đánh giá:
"Quả là người đã luyện tới Kim Đan Cảnh Trung Kỳ mà vẫn còn trẻ tuổi như vậy, cặp đôi này quả không thể dùng từ phàm trần để đánh giá được."
Y Thiên cũng chỉ cười cười, gật đầu đồng ý. Hắn không nói thêm lời nào, lập tức nắm chặt tay Linh Nhi, quay lưng sải bước nhanh chóng về phía khách điếm.
Đưa mắt nhìn bóng lưng hai huynh muội Y Thiên xa dần, Hồ Kỳ trở lại dáng vẻ hờ hững, phong lưu thường ngày, cánh tay dài của hắn vòng qua siết chặt vòng eo thon thả của Tuyết Nhung, khẽ kéo nàng vào lòng mình, trong mắt ánh lên vẻ phong tình:
"Nàng có cần dùng giọng điệu như vậy để nhắc nhở hắn ta không?"
Tuyết Nhung nghe Hồ Kỳ có ý chất vấn mình, liền có chút không vui, sắc mặt âm trầm thay đổi, nũng nịu nép vào lòng hắn, khẽ nấc lên vài tiếng, vờ khóc:
"Hồ đại thiếu gia xấu tính quá đi! Thiếp thân dù sao cũng chỉ vì lo lắng cho kế hoạch của chúng ta thôi mà. Nói thêm vài lời thôi. Giận thiếu gia quá, thiếp không thèm chơi với chàng nữa."
Nói xong, Tuyết Nhung liền một tay che mặt, dáng vẻ vô cùng đau lòng, uyển chuyển xoay người đẩy Hồ Kỳ ra, chạy về lại chiếc lều kim sắc. Hồ Kỳ thấy dáng vẻ trẻ con này của nàng, khóe môi mỉm cười, kiên nhẫn giải thích:
"Này, nàng sao lại vội vàng kết luận như vậy? Ta cũng chỉ hỏi thêm một câu thôi mà. Không nhất thiết phải quan trọng hóa như vậy chứ. Dù sao ta vẫn yêu nàng nhất mà... làm sao có thể có ý trách nàng được. Lúc ở Bắc vực ta cũng đã nói với nàng rồi mà. Chỉ cần ta lên nắm quyền đứng đầu Hồ gia, sẽ đường đường chính chính cưới nàng về làm Hồ phu nhân, tổ chức một lễ cưới linh đình cho nàng danh phận xứng đáng."
"Vậy thì thiếp sẽ tạm hết giận chàng…" Tuyết Nhung xoay người lại mỉm cười, thanh âm trong trẻo của nàng cuốn theo làn gió mát rượi của đêm trăng tròn, vờn quanh mặt, quanh tai của Hồ Kỳ khiến hắn mãi không thể thoát ra khỏi sự mê hoặc này.
Dáng vẻ xinh đẹp ngời ngời, làn da trắng nõn nà dưới ánh trăng sáng càng thêm rực rỡ, tựa như thể trước mặt Hồ Kỳ bây giờ, trên trời dưới đất liền có hai mặt trăng sáng rực vậy. Trong lòng Hồ Kỳ thầm cảm thán:
"Nếu nàng có ý giả dối muốn mê hoặc ta… thì Hồ Kỳ ta cũng sẽ nguyện để nàng mê hoặc cả một đời. Lòng dạ này của ta, mãi mãi không đổi thay."
==========
*QUÝ ĐỘC GIẢ CÓ THỂ ỦNG HỘ EM QUA:
*SACOMBANK: 049429032000 ( NGUYEN VAN TU )