Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 86: Cửu U Băng Nguyên
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Y Thiên siết chặt vòng tay đang ôm Linh Nhi sau lưng, cảm nhận hơi thở đều đặn và trọng lượng quen thuộc. Càng đi, hắn càng cảm thấy khu rừng ẩm ướt này dài vô tận không hề thấy điểm dừng. Điều này khiến Y Thiên cảm thấy con đường dường như dài hơn nhiều so với dự tính ban đầu.
Mỗi lần tiến lên được vài trượng, lồng ngực Y Thiên lại dâng lên một nỗi bồn chồn, sự lo lắng xen lẫn hy vọng khiến tâm trạng hắn thắt lại.
"Đóa Đóa, cô nghĩ xem Cửu U Băng Nguyên này có phải là nơi sinh ra từ thuở khai thiên lập địa không?" Y Thiên khẽ truyền âm, cặp mày khẽ nhíu lại:
"Nếu đúng thế, rốt cuộc nơi này đã tồn tại bao nhiêu năm rồi? Liệu có thật sự ẩn chứa những cơ duyên lớn đến vậy không?"
Đóa Đóa đáp lời, giọng nói cổ kính vang vọng trong đan điền:
"Thời gian ư, Y Thiên? Ngươi có từng hỏi cái cây cổ thụ to lớn kia đã tồn tại từ khi nào không?" Không đợi Y Thiên trả lời, Đóa Đóa nói tiếp:
"Tuy không thể so sánh như vậy, nhưng rõ ràng câu trả lời vốn dĩ không có thì ngươi hỏi làm gì chứ? Chỉ cần biết nơi này là một cực địa vô cùng quý giá, không chỉ sản sinh ra nhiều tài nguyên quý giá mà còn có nguồn linh khí nồng đậm hơn hẳn cái linh khí nghèo nàn ở đây."
Y Thiên cắn nhẹ môi, ánh mắt cảnh giác quét qua những lùm cây rậm rạp. Hắn tựa như một con báo săn mồi, thân pháp nhanh nhẹn nhưng vẫn giữ vững để Linh Nhi không giật mình. Cổ họng có đôi chút khô khốc, trầm giọng hỏi, khuôn mặt lộ rõ vẻ hoài nghi không che giấu:
"Nếu nó quý giá đến vậy, sao lại không có ai bảo vệ hay chiếm giữ?"
Đóa Đóa bật cười khanh khách, tiếng cười vang vọng trong đan điền. Nàng giải thích:
"Bởi vì sự nguy hiểm của nó vượt xa tầm kiểm soát của bất kỳ thế lực nào. Ngay cả những cường giả cũng phải e dè ba phần trước sức mạnh của Cửu U Băng Nguyên. Còn những vị thực sự mạnh mẽ, có thể áp chế được nó thì lại chẳng cần đến nơi này nữa, mà tìm kiếm những nơi khắc nghiệt hơn."
Y Thiên hít sâu một hơi, sống lưng Y Thiên cảm thấy ớn lạnh, không phải vì gió đêm, mà vì lời cảnh báo của Đóa Đóa khiến hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình tăng thêm:
"Vậy à, thế thì nguy hiểm đến mức nào? Ngoài Thiên Lôi, còn có gì nữa?"
Đóa Đóa im lặng một lát, như đang sắp xếp những ký ức cổ xưa, rồi cất lên chất giọng trong trẻo, dịu dàng:
"Nguy hiểm nhất không phải là Thiên Lôi, mà là những U Linh Băng Tộc sinh ra từ băng nguyên. Chúng là những yêu thú hệ băng với tư duy săn mồi không hề thua kém gì con người. Cho nên, tuyệt đối phải cẩn thận."
Y Thiên khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ kiên định và nghiêm trọng. Hắn cũng dần tăng tốc bước chân, chạy suốt hơn một đêm cho đến khi mặt trời đã mọc hoàn toàn.
Ánh sáng bắt đầu nhảy nhót qua từng kẽ lá xanh tươi trong rừng. Cuối cùng Y Thiên đã đến rìa Cửu U Băng Nguyên.
Đúng như Đóa Đóa đã nói, đó là một nơi cực kỳ kinh khủng. Một tầng mây đen kịt che kín cả bầu trời phía trên, khiến cho quanh đó không thể mọc nổi một ngọn cỏ dưới lớp hàn khí lạnh lẽo buốt xương.
Làn khói sương mờ ảo vặn vẹo, cuộn theo từng làn gió heo hút, tạo thành những hình thù kỳ dị. Hàn khí mạnh mẽ tỏa ra khiến cả người Y Thiên run lên nhè nhẹ, buộc hắn phải dùng chút hỏa linh lực cùng Huyết Ma Khí tạo thành một lớp cương khí bao bọc cả bản thân và Linh Nhi, bảo vệ khỏi cái lạnh băng giá.
Từng tia sét uy lực mạnh mẽ gào thét, như thể đại bàng rẽ cánh, mang theo uy lực không kém một đòn của tu sĩ Kim Đan Cảnh, giáng xuống cách mỗi vài hơi thở.
Ánh chớp đó mang một màu vàng sẫm có thêm vài tia điện tím sáng rực ở vài chỗ, tựa như tử khí bao trùm điện quang. Và đó chính là Thiên Lôi với sức hủy diệt nổi tiếng của mình.
Cửu U Băng Nguyên, đúng như tên gọi, nó có tổng cộng chín tầng Băng Nguyên, đặc biệt ở tầng thứ chín có một nơi sâu hoắm được gọi là tầng sâu nhất, nơi bóng tối bao trùm và ẩn chứa nhiều điều chưa được khám phá.
Cửu U Băng Nguyên này có cấu trúc hoàn toàn không giống tự nhiên hình thành. Mà như thể là một nơi do một vị đại năng tu vi cao cường tạo ra vậy, thoạt nhìn qua thì tựa như một miệng núi lửa sâu hoắm.
Tuy không có ánh sáng nào lọt vào qua tầng mây đen kịt, nhưng tự bản thân nó lại tỏa ra một nguồn sáng xanh dịu khiến bóng tối không còn chỗ xuất hiện.
Muốn đi xuống thì rất dễ, không cần pháp bảo, pháp khí hay tu vi Trúc Cơ để ngự pháp phi hành. Bởi nó đã tự tạo ra từng bệ đá nhấp nhô, xoay tròn quanh rìa miệng, tựa như một cầu thang xoắn ốc dẫn xuống từng tầng.
Cái khó nằm ở sự nguy hiểm của nó. Ở trong đó không chỉ có hàn khí càng tăng lên, mà bây giờ còn đang không ngừng có Thiên Lôi giáng xuống. Càng đi sâu thì Thiên Lôi lại kết hợp vào hàn khí tăng thêm uy lực, giáng xuống nhanh như chớp.
Thậm chí, ở vài hốc đá lại còn có cả yêu thú băng hệ là U Linh Băng Tộc từ nhị cấp trở lên chực chờ con mồi rơi vào cái bẫy đã giăng sẵn.
Y Thiên đứng tại rìa, toàn thân Y Thiên lại nóng rực giữa hàn khí lạnh lẽo bao quanh, khẽ rút ra Thiên Bình Kiếm, lưỡi kiếm lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng xanh dịu từ lòng Băng Nguyên.
Y Thiên nhìn Linh Nhi đang ngủ yên trên lưng, khuôn mặt lập tức trở nên quyết đoán, không còn chút hồi hộp nào.
"Đóa Đóa, bây giờ có thể trực tiếp đi xuống được không?" Y Thiên thì thầm hỏi.
"Đương nhiên là được, mà cũng chỉ có một đường đi xuống thôi, ngươi không muốn trực tiếp cũng không được."
Y Thiên nghe Đóa Đóa nói xong liền trầm mặc lao nhanh về phía Cửu U Băng Nguyên. Thế nhưng, hắn cũng chỉ là một tu sĩ Luyện Khí Kỳ Tứ Tầng mà thôi. Linh lực bản thân lại không quá nhiều, đứng trước hàn khí bức người liên tục tỏa ra không ngừng từ sâu thẳm Cửu U Băng Nguyên, hắn càng lúc càng cảm thấy nặng nề.
Cơ thể và đôi bắp chân không khỏi run lên vài nhịp, cơ bắp co thắt lại có đôi chút cứng đờ. Nhưng chừng đó cũng chỉ là hiểm nguy cơ bản của nơi đây mà thôi.
ẦM!
Một Thiên Lôi ngay lập tức giáng xuống, lực đạo không phải là thứ đơn giản. Y Thiên thân pháp nhanh nhẹn liền lướt nhẹ lập tức né được. Chưa kịp thở phào thì một đạo Thiên Lôi lại giáng xuống.
Chỉ trong chớp mắt nó liền giáng thẳng xuống đầu Y Thiên. Thiên Bình Kiếm mạnh mẽ lại được bọc bởi một lớp ngũ linh lực đa dạng sắc màu cùng Huyết Ma Khí, cũng được gia trì một lượng không nhỏ.
Thiên Bình Kiếm tức tốc giương lên, tựa như ác long há miệng đầy răng sắc nhọn, trực tiếp đối đầu với một đạo Thiên Lôi cực đại giáng xuống.
OÀNH!
Một cơn lốc khí kình từ điểm va chạm mang theo vạn tia sét còn vương lại, bùng nổ tứ phía, đẩy lùi luồng hàn khí thổi ra từ bên trong. Gương mặt Y Thiên thoáng chốc biến sắc, nhăn nhó gào lên:
"Mẹ kiếp! Chỉ một đạo Thiên Lôi thôi mà đã kinh khủng đến mức này, chẳng trách một tia đã có thể quét tan tu sĩ Luyện Khí Kỳ."
Chỉ trong phút chốc lại một đạo Thiên Lôi nữa giáng xuống. Y Thiên lần này đã có thêm kinh nghiệm, nhanh chóng lượn lách né tránh từng đạo Thiên Lôi đang dần cuồng bạo hơn theo từng bước chân hắn chạy xuống tầng sâu của Cửu U Băng Nguyên.
Tiếng lạch cạch của mặt đá băng bị dẫm đạp lên cùng với từng tiếng nổ rầm trời của các đạo Thiên Lôi càng lúc càng uy lực và nhanh hơn, không ngừng giáng xuống phía Y Thiên, tạo nên một khoảng cực kỳ ồn ào giữa không gian tịch mịch của Cửu U Băng Nguyên lạnh lẽo, cùng với từng luồng hàn khí rít gào thổi qua theo từng khe hẹp.
Không lâu sau, với tốc độ nhanh như cắt của mình, Y Thiên đã tới tầng một của Cửu U Băng Nguyên nhưng hắn không hề dừng lại một bước chân, chỉ tiếp tục đi qua một cái lỗ to tướng, tiến vào đường vòng cầu thang đi xuống với đích đến là tầng sâu nhất.
"Y Thiên!" Đóa Đóa im lặng hồi hộp nhìn hắn chiến đấu sinh tử với Thiên Lôi và hàn khí từ nãy đến giờ, chợt hét lên, truyền âm từ đan điền đến đại não:
"Cẩn thận phía sau!"
Y Thiên liền quay đầu nhìn lại phía sau, đôi mắt mở to kinh hoàng khi nhìn thấy một con thú lông lá cao lớn ước chừng gấp đôi thân hình hắn, miệng đầy nanh sắc nhọn, bàn tay to lớn cầm một khối băng to lớn đang đuổi theo phía sau cùng với tiếng hú hét kinh người:
"HÚ… Ú… Ú…"
"Mẹ kiếp, cái sinh vật kỳ lạ gì đây?" Y Thiên kinh hoàng giương Thiên Bình Kiếm ra phía sau. Đóa Đóa trong đan điền lúc này mới giới thiệu:
"Vừa qua tầng một rồi, U Linh Băng Tộc quả nhiên đã xuất hiện. Nhưng cũng khá may mắn, con trước mặt ngươi được gọi là Băng Nhân, chỉ vừa kịp trưởng thành, thực lực chỉ hơn yêu thú nhị cấp một chút, có thể đánh được."
Nghe ba từ "có thể đánh được", trong lòng Y Thiên củng cố thêm sự tự tin, liền xoay hẳn người lại, Âm Dương Nhãn lập tức kích hoạt.
Huyết Ma Khí cuồn cuộn kéo ra khỏi hình xăm chỉ chờ hiệu lệnh trực tiếp từ Y Thiên. Để chắc chắn, hắn hỏi lại Đóa Đóa một câu cuối:
"Đánh nhé?"
"Ừ."
Tức khắc, Y Thiên lập tức hóa thành một tia đỏ sẫm, Huyết Ma Khí ngưng tụ thành mấy chiếc đuôi phóng ra từ khắp người Y Thiên, khóa chặt vào Băng Nhân rồi đâm tới.
Y Thiên xoay người, hỏa linh lực và mộc linh lực truyền vào, bao bọc lấy thân Thiên Bình Kiếm, biến nó thành một xích long cuồng nộ nhe nanh múa vuốt, mang theo uy lực mà không một tu sĩ Luyện Khí Kỳ Tứ Tầng nào có thể sánh được, hướng thẳng về phía Băng Nhân vung tới.
"CHẾT!" Hắn gầm lên.
ẦM!
Một đạo Thiên Lôi giáng xuống nơi Y Thiên vừa đứng. Tuy không hề dính một chút nào, nhưng uy lực của nó khi đến đây cũng đã rất lớn. Dư ba điện kình lập tức tỏa ra làm tê liệt cơ thể của cả hai một chút.
Băng Nhân không thua kém, tuy đã bị Thiên Lôi dư ba làm cho tê liệt đôi chút nhưng nó vẫn rất nhanh, nắm chặt lấy thanh băng to lớn trên tay, mang theo toàn bộ lực đạo vung lên đỡ lại kiếm khủng khiếp này của Y Thiên.
Thế nhưng, uy lực của Y Thiên ở cùng cảnh giới đều thuộc hàng nhất nhì. Thiên Bình Kiếm va vào thanh băng không hề dừng lại mà liền xuyên qua nó, cắt thẳng vào tay của Băng Nhân, khiến nó lập tức bay ra, tinh huyết tứa ra như suối. Gương mặt Băng Nhân nhăn nhó trong cơn đau đớn cực độ, gào lên:
"HÚÚÚÚÚ!!!"
Nhưng không chỉ dừng lại ở đó, Huyết Ma Khí biến thành hàng chục chiếc đuôi liền đâm thẳng vào khắp thân của Băng Nhân đó, xuyên từ trái sang phải, từ trước ra sau, từ trên xuống dưới.
Chỉ trong thoáng chốc, một Băng Nhân với gương mặt hung hăng lập tức trở nên hấp hối. Y Thiên mặt không biến sắc, nhìn vào Băng Nhân nhưng lại nói với Đóa Đóa:
"Kẻ này có được tính là yêu thú không? Nếu có thì may mắn quá, lại nhặt được yêu hạch nhị phẩm ở nơi này."
Đóa Đóa nghe Y Thiên chỉ nghĩ đến điều này, trong lòng bất lực không thôi, cũng chẳng biết bình luận gì, chỉ biết gượng cười trả lời:
"Ừ… ừ, Băng Nhân này cho dù hình dáng giống con người đến bảy phần nhưng vẫn là một chủng loài yêu thú, cho nên chắc chắn sẽ rơi ra yêu hạch. Ngươi quả thực… may mắn đấy…"
"Thu!"
Theo mệnh lệnh của Y Thiên, lập tức hàng chục chiếc đuôi thu lại về cơ thể. Trong đó có một chiếc hóa thành một bàn tay, tiện thể từ trong người Băng Nhân thu về yêu hạch nhị phẩm lấp lánh quen thuộc, thứ mà Y Thiên mong nhớ hằng ngày.
"Đây… đây rồi! Thật sự là yêu hạch nhị phẩm!" Y Thiên nhìn viên yêu hạch nhị phẩm đang không ngừng tỏa ra hàn khí trên bàn tay Huyết Ma Khí, trong lòng không thể bình tĩnh nổi một giây phút nào, trong lòng cười thầm:
"Có một viên yêu hạch nhị phẩm này là có thêm một mạng, có thêm một đòn tất sát! Tuyệt quá!" Rồi lại đưa mắt nhìn qua cái xác của Băng Nhân đang nằm im bặt trước mặt, truyền âm cho Đóa Đóa:
"Nơi này không chỉ có một Băng Nhân này thôi đúng không, Đóa Đóa?"
"Con mẹ nó, đừng nói với ta là ngươi định ở đây tìm ra và quét sạch đám yêu thú này để lấy yêu hạch đấy chứ!" Đóa Đóa trong lòng lập tức hoảng hốt, kinh sợ trước hành động này của Y Thiên, nhưng Y Thiên liền trưng ra vẻ mặt trầm tư như có như không:
"Chứ sao nữa, thấy yêu hạch trước mặt mà không lấy thì như thấy tiền rơi dưới chân mà không nhặt. Tội lỗi lắm, cô hiểu chứ?"
Nghe Y Thiên điên khùng như vậy, nàng cũng chỉ biết lắc đầu ngao ngán, thở dài một hơi đáp:
"Vậy còn kế hoạch tức tốc xuống tầng sâu nhất thì sao?"
"Để sau đi, dù sao kế hoạch chính vẫn là tìm cơ duyên. Mà đối với ta, cơ duyên lớn nhất chính là mấy cái yêu hạch này đây. Hahaha!" Nói tới đây, Y Thiên không nhịn được đắc ý mà cười lớn, vang vọng khắp hang.
"Mẹ kiếp, tên điên Y Thiên nhà ngươi. Ta quả thực chẳng còn khuyên nổi nữa rồi!" Đóa Đóa cắn chặt môi dưới, trong lòng thầm khó chịu nhưng việc đã thành ra thế này, để Y Thiên tự ý hành động có khi còn tốt hơn nhiều.