Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 87: Thiên Lôi Hỗ Trợ!
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi thu thập yêu hạch cấp hai, Y Thiên không nghỉ ngơi dù chỉ một giây, vội vàng lao nhanh xuống những bậc đá xoắn ốc. Đôi Âm Dương Nhãn lóe lên ánh lam lạnh lẽo giữa tròng đen sâu thẳm, rực rỡ đến lạ.
Dưới ánh mắt sắc như dao ấy, vẻ dã man trong hắn không hề che giấu.
"HAHAHAHA! Yêu hạch đây rồi!"
Y Thiên cười lớn, tiếng cười điên cuồng vang vọng khắp hang động. Tiếng cười ấy vừa dứt, một làn sương mờ màu trắng đục lập tức rít gào, tốc độ nhanh như chớp lao thẳng vào hắn.
Đó là một con Băng Hồn Mị, yêu thú cấp hai, hình dáng như một luồng khói băng xoáy ốc, không có hình dạng cố định, chỉ là một khối khí lạnh lượn lờ mang theo lượng hàn khí mạnh gấp đôi con Băng Nhân trước đó.
Y Thiên chỉ kịp xoay người, Thiên Bình Kiếm rút về, toàn thân cương khí hỏa linh lực dũng mãnh tuôn trào để chặn lại đòn tấn công.
VÙ VÙ!
"Cuối cùng cũng xuất hiện rồi cơ à? Lũ nhút nhát!" Y Thiên nhếch môi mỉm cười, vẻ khinh thường nhìn chằm chằm vào Băng Hồn Mị trước mắt.
"GRƯƯƯ…" Băng Hồn Mị gào lên thảm thiết, như thể Băng Nhân vừa chết là bạn thân của nó vậy, ánh mắt của nó dưới làn sương lam mờ ảo ẩn hiện sự thù hận tột cùng đối với Y Thiên.
Lúc này, từ hai hốc đá trên cao cách vài vòng bậc đá băng gần đó, hai thân ảnh mang theo từng đợt hàn khí buốt giá xuất hiện.
Con thứ nhất là Tuyết Thử, một yêu thú cấp ba, hình dáng tương tự một con chồn tuyết nhưng toàn thân được cấu tạo từ những tinh thể băng trong suốt, sắc như lưỡi dao, chân nó lướt nhẹ trên băng như không trọng lượng.
Con thứ hai là Băng Liệt Giác, một yêu thú cấp bốn.
Băng Liệt Giác cao lớn hơn ba trượng, thân hình vạm vỡ như tê giác cổ đại, được tạo nên từ băng tuyết nén chặt, mang sắc xanh đậm đục. Chiếc sừng băng dài cong vút trên trán nó không chỉ là một phần cơ thể, mà còn là một vũ khí khổng lồ, có thể làm nứt toác cả vách núi.
Áp lực từ hai con yêu thú cấp cao ngay lập tức đè nặng lên Y Thiên. Tuyết Thử hú lên một tiếng:
"Ki… éccc!" Tiếng hú của nó thét chói tai, vang vọng trong không gian băng giá, rồi nhẹ nhàng lùi lại sâu vào bên trong. Dường như nó đã nhìn và nhận biết được cách chiến đấu của Y Thiên vừa nãy, cũng không dại gì mà đối đầu trực diện với hắn.
Y Thiên vẫn cõng Linh Nhi trên lưng, không thể hành động quá mạo hiểm như lao vào chiến đấu sống còn cùng với yêu thú cấp ba, cấp bốn.
Chỉ âm thầm bộc phát Huyết Ma Khí ra ngoài, từ hình xăm Huyết Ma lập tức tuôn trào ra luồng khí đỏ sẫm đặc quánh, gân guốc, như thể những sợi gân máu tươi hay từng sợi tơ đỏ đan xen, không ngừng co bóp.
Vài chục chiếc đuôi nhỏ li ti khi nãy lập tức xoắn cuộn lại, bó chặt như sợi dây thừng, dần dần ngưng kết thành sáu chiếc đuôi nhọn hoắt. Chúng như có sinh mệnh, liên tục cử động, hình thành ba chiếc đuôi biến đổi linh hoạt giữa các hình dạng như giáo, mũi khoan, móng vuốt, tay gấu… nhưng ba chiếc lớn nhất lại biến thành ba con huyết xà sống động.
Những con huyết xà này không còn là vũ khí cứng nhắc mà uốn lượn linh hoạt, thân rắn chứa đầy sát khí bao trùm, tựa như một tử thần đang âm thầm gieo rắc cái chết khắp nơi.
Lập tức, hai con huyết xà há cái miệng tanh tưởi, để lộ ra những chiếc nanh sắc nhọn ngoạm vào Tuyết Thử ở phía trên cao, một con còn lại cuộn mình thành chiếc lá chắn sau lưng Y Thiên.
"Huyết Ma Khí - Huyết Xà!" Y Thiên gầm lên, Huyết Ma Khí tiếp tục chuyển hóa thành vô số huyết trâm và giáo nhọn. Chúng đâm xuyên qua làn sương mù của Băng Hồn Mị, tốc độ nhanh đến nỗi Băng Hồn Mị không kịp phản ứng chút nào.
Băng Hồn Mị đau đớn rít lên:
"Húúú... oòò"
Tiếng kêu thê lương, nhưng cuối cùng cũng bị đòn xuyên phá đó làm tan rã một phần cơ thể.
Y Thiên tiếp tục cường hóa một lượng lớn Huyết Ma Khí lan tỏa ra xung quanh cánh tay, nhưng lại không vội dùng thêm một đợt huyết trâm vào Băng Hồn Mị nữa, bởi vì khi đã sử dụng một lượng Huyết Ma Khí lớn như vậy mà không có chất xúc tác, khiến cổ họng Y Thiên cực kỳ nóng rát, chực chờ máu tươi trào ra, toàn thân khí huyết sôi sục.
Trong ánh mắt, vẻ điên cuồng và khát máu của một con quỷ dữ đã lộ ra. Hắn khựng lại một chút để bình ổn cơ thể, bởi hắn sợ rằng bản thân sẽ vì cái thứ đang sôi sục ấy làm hắn đánh mất lý trí, lại trở về hình dáng đáng nguyền rủa đó.
Phía bên kia, Tuyết Thử cực kỳ nhanh nhẹn, né tránh hầu hết các đòn quật của hai con huyết xà. Thân hình nó tựa lông vũ nhẹ nhàng tung bay khỏi mặt đá băng lạnh lẽo, dễ dàng tránh từng cú ngoạm tới.
Băng Liệt Giác bên cạnh nó gầm lên một tiếng trầm đục:
"GRRRR... "
Chưa đầy nửa hơi thở, chiếc sừng băng khổng lồ của nó húc thẳng vào con huyết xà đang giao chiến.
BÙM!
Âm thanh va chạm chói tai, huyết xà lập tức nổ tung dưới áp lực đủ sức chẻ đôi cả ngọn núi do nó tạo ra. Y Thiên phải cắn răng chịu đựng chấn động truyền vào, đồng thời gia trì thêm hỏa linh lực bao bọc lấy toàn thân để chống lại lượng hàn khí càng lúc càng tăng lên ở đây, suýt chút nữa đã khiến đế giày hắn đông cứng chặt vào lớp băng bên dưới.
Trong lúc cuộc chiến giữa một đấu ba đang diễn ra kịch liệt, ở thế giằng co, chờ chực sơ hở để ra tay, đột nhiên...
ẦM!
Một đạo Thiên Lôi mạnh mẽ, quen thuộc, đều đều giáng xuống. Uy lực cực lớn nhưng nó lại không hề nhắm vào Y Thiên, mà lại hướng về Băng Hồn Mị đang rít gào, đánh tan xác nó thành tro bụi và hơi nước ngay lập tức. Một viên yêu hạch cấp hai tức khắc từ trong đó văng ra bên ngoài. Y Thiên từ đầu đã chỉ nghĩ đến thứ này, lập tức thi triển thân pháp, lướt tới phía trước và nắm lấy.
Trong ánh mắt mừng rỡ xen lẫn bàng hoàng, Y Thiên rốt cuộc cũng đã nhận ra:
"Thiên Lôi này không phải là của Cửu U Băng Nguyên, mà chỉ là thứ đang không ngừng tàn phá nơi này, có lẽ được hoạt động như một trận pháp để ngăn cản lũ yêu thú bên dưới xông lên tấn công."
Lũ U Linh Băng Tộc này vốn sinh ra từ băng mà lại ẩn nấp trong hang động, chỉ nói rằng chúng tạo bẫy để săn mồi là chưa đủ, mà chúng còn đang trốn Thiên Lôi giáng xuống đầu.
Y Thiên nở một nụ cười điên cuồng, dại dột hơn nữa. Đôi Âm Dương Nhãn lóe lên ánh lam lạnh lẽo:
"Trời cao giúp ta. Hahaha!" Hắn lập tức xoay người, vừa dùng Huyết Ma Khí không ngừng gia cố cho con huyết xà vừa nổ tung, vừa di chuyển chậm rãi xuống tầng sâu hơn tìm một nơi trống trải để tiện hành động.
Tuyết Thử nhận thấy ý đồ của Y Thiên lập tức ở trên cao cách hắn vài vòng bậc thang tung ra tuyệt kỹ đầu tiên. Chân nó kít kít dừng lại trên bậc đá, toàn thân tinh thể băng rung động mạnh mẽ, rồi gào lên dữ dội:
"GRƯƯƯ!!!"
"Là Tuyết Vũ Liêm! Mau tránh!" Đóa Đóa trong đan điền tức khắc reo lên, đủ thấy uy lực của chiêu này của Tuyết Thử.
Vô số tinh thể băng nhỏ li ti, sắc như lưỡi hái, bắn ra như mưa bão. Chúng không nhắm vào Y Thiên, mà nhắm thẳng vào Linh Nhi ở sau lưng hắn đang được một con huyết xà cuộn tròn che chắn.
"Mẹ kiếp! Không ngờ lũ yêu thú này lại thông minh đến vậy, chẳng lành rồi." Y Thiên cắn chặt răng, ánh mắt chăm chú vào Tuyết Thử đang hú hét điên cuồng ở vách đá phía bên trên, lúc chạy qua chạy lại, có lẽ là để tránh Thiên Lôi giáng xuống. Nhưng trong lòng Y Thiên chợt dâng lên cảm giác bất an, quay đầu về phía sau lưng nhìn gương mặt bé bỏng đang say ngủ của Linh Nhi, thầm nghĩ:
"Lạ thật, động tĩnh lớn đến mức này tại sao Linh Nhi vẫn cứ say ngủ như vậy? Không phải đã có chuyện gì chứ, rõ ràng đã truyền vào thân thể muội ấy lượng lớn hỏa linh lực rồi cơ mà."
Y Thiên vừa suy nghĩ vừa tập trung quan sát mọi thứ xung quanh, không hề lơ là trận chiến này chút nào. Nhưng Tuyết Vũ Liêm ở trong môi trường băng giá của nó, lập tức như cá gặp nước, xé gió, được củng cố thêm lớp hàn khí lạnh buốt, vèo vèo bay tới với tốc độ khủng khiếp.
Cũng may Y Thiên đã cẩn trọng chuẩn bị trước, huyết xà đang phòng thủ sau lưng lập tức mở rộng cuộn mình, dẹt ra thành một chiếc khiên máu dày đặc, hứng trọn cơn mưa băng sắc nhọn.
XOẸT!
Từng hạt băng lớn nhỏ lập tức không xem huyết xà hóa thân thành huyết thuẫn ra gì, lập tức đâm xuyên qua lớp cương khí Huyết Ma tù đọng bên ngoài, khiến huyết thuẫn bị bào mòn nặng nề, và một vài mảnh băng vụn vẫn xuyên qua, buộc Y Thiên xoay người lại hứng trọn toàn bộ Tuyết Vũ Liêm găm chặt vào da thịt. Cơn đau đớn buốt xương tủy của nó không khỏi khiến Y Thiên khẽ nhíu mày vài cái.
Cùng lúc đó, Băng Liệt Giác cũng tung ra chiêu thức kinh thiên động địa của nó, dậm mạnh bốn chân xuống nền đá băng.
RẦM!
Một luồng địa chấn băng giá cực mạnh truyền thẳng lên những bậc thang đá. Các vết nứt vỡ ngay lập tức lan rộng, từ những bậc thang đó đã nhanh chóng lan đến lớp băng giá dưới chân Y Thiên, khiến nó vỡ vụn, làm hắn hoàn toàn mất thăng bằng.
Thanh Thiên Bình Kiếm rít lên, cắm mạnh xuống khe đá mới giữ vững được thân hình đang lảo đảo của hắn.
"Y Thiên, ngươi đang quá liều lĩnh rồi! Thiên Lôi không phải lúc nào cũng nhắm vào chúng đâu!" Đóa Đóa hét lên trong đan điền, lo lắng cho khí huyết đang sôi sục trong hắn:
"Có cần thiết phải liều mạng như vậy không? Chưa kể ngươi còn mang theo Linh Nhi trên lưng nữa, tu vi đã hạ xuống Luyện Khí Kỳ tầng bốn, đâu còn là thực lực của vài năm trước, lại không tiện hành động mạnh."
Y Thiên nghiến răng, một chút máu tươi lại trào ra khóe miệng. Tuy trong lòng vẫn để ý lời Đóa Đóa nhưng đôi Âm Dương Nhãn vẫn lóe lên vẻ tỉnh táo lạnh lùng. Hắn không đáp lời Đóa Đóa, mà lại cười điên dại:
"Cơ hội đến rồi!"
Như thể mọi thứ đã nằm sẵn trong tính toán của Y Thiên, hắn lập tức điều khiển hai con huyết xà còn lại gầm gừ nhanh chóng lao tới, trong chớp mắt đã quấn chặt lấy hai chân trước của Băng Liệt Giác như những sợi xích đỏ thẫm, kéo giật mạnh, khiến con yêu thú khổng lồ mất đà trượt thẳng xuống theo nền băng vốn đã bị một chiêu cực đại của nó làm nứt vỡ.
Ngay khi nó vừa trượt xuống, Tuyết Thử ở bên cạnh lập tức nhảy lên hú hét như thể đang kêu gọi đồng loại ra ứng chiến, cùng lúc hóa hai tay hai chân thành băng thể cứng cáp, vươn mình lên nắm chặt lấy hai chân còn lại của Băng Liệt Giác, ra sức kéo về.
"Mẹ nó, muốn làm hỏng chuyện của ông đây? Mơ đi!" Y Thiên tức giận nghiến răng ken két. Tâm trí vốn đã bị Huyết Ma Khí bào mòn từ nãy đến giờ, lập tức bị thêm một đợt Hỗn Độn Hắc Xích Khí lúc này tỏa ra khiến hắn gần như hoàn toàn điên cuồng.
Nhưng chuyện gì cũng phải có cái giá của nó, Hỗn Độn Hắc Xích Khí lực lượng cực kỳ cường đại, chỉ vừa mới giải phóng ra đã khiến toàn bộ không gian xung quanh chịu một đợt rung chấn nhẹ.
Chỉ thấy các linh hồn hình thành nên nó, cùng với Huyết Ma Khí tiết ra từ hình xăm, hòa lại làm một, tạo thành những sợi xích đỏ ngòm, mang sắc đỏ thẫm, kêu gào lao tới như lệ quỷ đòi mạng, quấn chặt lấy toàn thân Băng Liệt Giác. Mặc cho Tuyết Thử đang không ngừng ra sức kéo đồng bọn của mình lại, các sợi xích vẫn lạnh lẽo tỏa ra sát khí cực hạn, mạnh mẽ kéo Băng Liệt Giác về phía Y Thiên.
Y Thiên mấp máy môi dường như đang thầm tính toán điều gì đó… bỗng nhiên ngay khi Tuyết Thử bất lực buông Băng Liệt Giác ra, Y Thiên liền đảo người một cái, Thiên Bình Kiếm mang theo ngũ hành linh lực chém xuống, tạo lực đẩy hắn bay về phía sau vài chục bước chân. Ánh mắt hắn sáng ngời, miệng cười ngoác rộng:
"THIÊN LÔI XUỐNG ĐI!"
ẦM!
Đúng như Y Thiên đã tính toán, một đạo Thiên Lôi đầy uy lực lập tức giáng thẳng xuống vị trí của hắn lúc nãy, nay là nơi Băng Liệt Giác bị các sợi xích kéo chặt vào, hứng chịu toàn bộ lực của đạo Thiên Lôi này mà không chút chống cự.
XOẸT!
Thiên Lôi va chạm với toàn thân băng thể của Băng Liệt Giác lập tức xuất hiện hàng vạn tia điện, một cơn lốc khí kình điên cuồng nổ tung ra tứ phía.
Hàn khí rét lạnh lập tức tăng thêm một bậc khi lớp băng thể bao bọc toàn thân Băng Liệt Giác đang không ngừng bị phá hủy dưới Thiên Lôi.
Y Thiên lúc này mới đưa ánh mắt tà ác nhìn lên phía Tuyết Thử thân thể đang không ngừng run rẩy, lùi lại phía sau, nhếch môi cười mỉa mai:
"Thấy rồi chứ? Mau chạy đi trước khi ta nắm cổ ngươi uống máu tươi!"