Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 85: Khởi Hành
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Y Thiên nắm chặt tay Linh Nhi, bước đi vội vã. Hắn cảm thấy có ánh mắt đang theo dõi từ xa, ánh mắt sắc lạnh của Tuyết Nhung như lưỡi dao vô hình đâm thẳng vào lưng hắn.
“Mong rằng chỉ là ta tưởng tượng thôi.” Y Thiên thầm nghĩ trong lòng, thỉnh thoảng vẫn không kìm được mà quay đầu nhìn lại phía sau.
Nhanh chóng trở về khách điếm, Y Thiên cẩn thận khóa trái cửa phòng, kéo rèm che kín mọi khe hở.
Sau khi thu xếp một chút, đặt Linh Nhi ngồi ngoan ngoãn bên cạnh, Y Thiên gom ghém một số vật dụng cá nhân của hai huynh muội trong mấy ngày qua vào túi trữ vật, chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc này, giọng nói của Đóa Đóa vang lên trong tâm thức qua truyền âm, với vẻ nghiêm túc đầy thấu đáo:
“Cũng may hai người họ thực sự coi trọng chúng ta, không hề phái người theo dõi.” Đóa Đóa khẳng định:
“Ngươi cần phải hiểu rõ, ở Cửu U Băng Nguyên tầng sâu nhất lúc này không chỉ có mỗi Dị Băng sắp xuất hiện là đáng giá đâu.” Nàng ngừng một chút, như đang sắp xếp lại những thông tin đã tích lũy qua vô số năm:
“Như lời ta nói trước đây, một nơi có thể xuất hiện cả Dị Băng mạnh mẽ và quý hiếm như thế này chắc chắn sẽ có những cơ duyên khác xuất hiện. Tất nhiên, cơ duyên ở những nơi hiểm địa như vậy thường đi kèm với nguy hiểm cực lớn, nhưng phần thưởng cũng vô cùng xứng đáng.”
“Nhưng nếu như chúng ta xui xẻo đến mức khi đến đó lại chẳng có cơ duyên nào thì sao? Chẳng lẽ đi từ trong một nơi cửu tử nhất sinh mà lại về tay không?”
Y Thiên nghĩ đến trường hợp xấu nhất mà hỏi, vạn nhất nếu thật sự như vậy thì cần phải có kế hoạch trước, nếu không, khi xảy ra bất đồng mà không tìm ra cách giải quyết ngay lập tức sẽ là cực kỳ tệ hại trong một môi trường nguy hiểm trùng trùng như vậy.
Đóa Đóa chỉ lắc đầu, giọng nói càng trở nên phấn khích hơn:
“Không cần lo lắng, ngươi đã quên ta nói gì rồi à? Những nơi được sinh ra từ tự nhiên từ rất lâu về trước như Cửu U Băng Nguyên này, đương nhiên ngoài Âm Khí tỏa ra đặc trưng từ địa chất của Băng Nguyên thì nguồn linh khí ở đó sẽ cực kỳ nồng đậm.”
“Cho nên, trong đó tốc độ tu luyện của ngươi sẽ tăng lên rất nhiều, thậm chí gấp đôi, gấp ba lần so với bên ngoài. Điều này tùy thuộc vào việc Cửu U Băng Nguyên lúc đó đã bị bao nhiêu người hấp thụ linh khí.” Đóa Đóa nhấn mạnh:
“Dựa vào việc linh khí nồng đậm đó vừa hay giúp ta luyện đan dễ hơn, tiết kiệm hơn, đồng thời cũng là cơ hội tốt để ngươi thực hành luyện đan. Và quan trọng hơn là việc xem xét trước địa hình vẫn vô cùng cần thiết, để khi gặp nguy hiểm có thể tháo chạy dễ dàng hơn, tránh việc vừa đi vừa mò mẫm.”
Y Thiên nhắm mắt lại, cả người như đang lắng nghe từng lời của Đóa Đóa.
Hắn vốn dĩ đã cẩn trọng, nay lại được nàng phân tích kỹ lưỡng, mọi mơ hồ trong lòng đều tan biến.
Sự sắp xếp này vô cùng hợp lý, không chỉ tăng cường thực lực mà còn đảm bảo đường lui cho hai huynh muội, tránh khỏi việc phải liều mình trốn thoát trong khốn cảnh, rồi lại chạy sai đường mà cuối cùng lại càng thêm nguy hiểm.
Hắn khẽ gật đầu, đồng ý với nàng:
“Cô nói phải. Bảy ngày này không thể lãng phí, nhất định phải tranh thủ tối đa.”
Lúc này, đêm đã về khuya.
Ánh trăng non treo lơ lửng trên nền trời đêm đen thẳm, dịu dàng rót ánh bạc xuống vạn vật. Sương đêm bắt đầu buông xuống dày đặc, phủ một lớp màn mỏng lên những mái ngói rêu phong của các ngôi nhà ở làng Thanh Thủy, khiến vạn vật chìm vào sự tịch mịch và yên ắng đến nao lòng.
Chỉ còn tiếng gió thoảng qua kẽ lá, mang theo chút hơi lạnh từ phương bắc xa xôi.
Linh Nhi, tuổi bé sức bé, sau một ngày dài mệt mỏi đã rất buồn ngủ. Cô bé khẽ rúc vào vai Y Thiên, đầu tựa vào bờ vai vững chãi của người ca ca này.
Hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng, thoáng chốc nàng liền ngủ say sưa. Gương mặt ngây thơ và bình yên của nàng trong ánh trăng mờ nhạt khiến lòng Y Thiên chợt mềm đi, không còn vẻ sắc lạnh và cảnh giác.
“Linh Nhi… muội ngủ rồi à?” Hắn khẽ hỏi.
“…”
Đáp lại chỉ có những hơi thở đều đặn, Y Thiên biết nàng cũng đã rất mệt mỏi, không nỡ gọi dậy.
Cho nên chỉ nhẹ nhàng đứng lên, cẩn thận dùng một tấm vải mềm quấn nàng lên lưng mình, buộc cố định nhưng không quá chặt.
Nhanh chóng, Y Thiên lặng lẽ mở cửa sổ, không gây ra tiếng động nào, lao xuống như một bóng ma. Hắn không đi theo đường lớn mà lách qua những con đường nhỏ toàn cây cỏ um tùm, tránh xa nhất có thể khỏi khu lều vàng của Hồ Đại Thương.
Quyết định khởi hành ngay trong đêm, đi về hướng rừng sâu, hơi chếch về phía Tây Nam, khác với tuyến đường từ làng Thanh Thủy về Hoàng Sa Kim Thành.
Nơi đó là Cửu U Băng Nguyên, vùng đất đang không ngừng dậy sóng bởi các thế lực lớn nhỏ đang đổ về, chuẩn bị săn lùng Dị Băng.
“Này Đóa Đóa, nhỡ đâu chưa kịp đến mà đã gặp người chặn thì sao?” Y Thiên đột nhiên hỏi.
“Không có đâu, chưa tới ngày xuất hiện Dị Băng sẽ không có ai dám lưu lại nơi này đâu.”
“Vì sao?” Y Thiên gãi cằm khó hiểu, Đóa Đóa hít sâu một hơi kiên nhẫn giải thích:
“Bởi nó tỏa ra hàn khí cực lạnh, gần như buốt giá cả cơ quan bên trong lẫn bên ngoài, chưa kể đến, ở giai đoạn này đang có Thiên Lôi liên tục đánh xuống, cho nên ngoài ngươi ra, ta nghĩ không ai dưới Kim Đan Cảnh có thể linh hoạt tránh né được Thiên Lôi.”
“Ta cũng đâu có công pháp hay pháp khí, pháp bảo nào để chạy trốn đâu? Chẳng may dính một đòn Thiên Lôi thì sao?”
“Hahaha, không vào hang cọp sao bắt được cọp?”
Y Thiên nghe Đóa Đóa vẫn còn cười đùa tự nhiên như vậy trong lúc này, lòng có chút không vui mà nhíu mày:
“Này, nghiêm túc chút đi. Cho dù là thế, cô vẫn đành để ta lạc vào nguy hiểm giống như khi ở tầng bốn trong Độc Nhãn Vương Chi Địa sao?”
Đóa Đóa khi này nghe Y Thiên nói với giọng điệu không mấy thiện chí, cũng kịp ngừng cười. Ngẩng đầu lên nhìn xa xăm, đáp:
“Không tới mức đó đâu. Thiên Lôi này đối với tu sĩ bình thường dưới Trúc Cơ Cảnh thì có thể lấy mạng ngay lập tức, còn tu sĩ Trúc Cơ Cảnh trở lên thì đã có thể miễn cưỡng chống đỡ được vài ba tia. Ngươi một thân khỏe mạnh như vậy, căn cơ cốt cách đều hoàn hảo, với linh lực tràn đầy của ngũ linh căn luân chuyển. Bất quá…”
Chưa kịp để Đóa Đóa nói hết thì Y Thiên liền hiểu ý và nói tiếp:
“Bất quá khi trúng đòn thì lại có Huyết Ma Khí bộc phát ra hồi phục sinh lực.”
“Ừm… rất đúng.” Đóa Đóa gật đầu tán thành.
Kết thúc cuộc trò chuyện bằng câu nhận định chắc nịch của Đóa Đóa. Y Thiên với Linh Nhi trên lưng, bước đi dứt khoát dưới ánh trăng mờ, thân ảnh đơn độc nhưng mang theo sức mạnh không thể lay chuyển của một người ca ca, tạo nên một bức tranh hùng hồn hơn bao giờ hết…