Chương 89: Giải Thoát

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 89: Giải Thoát

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Đó là Lôi Thiên Dực, một yêu thú ngũ cấp, nhưng... tại sao hình dáng của nó lại biến đổi thành ra thế này?" Đóa Đóa trợn tròn mắt, cực kỳ hoang mang.
Lúc này, Y Thiên dừng lại một nhịp để tránh Thiên Lôi, rồi lại sững sờ trước sinh vật kỳ dị kia. Sự bàng hoàng đó khiến đầu óc đang điên cuồng của hắn tạm thời ngừng lại để suy nghĩ. Ngay lập tức, nhiệt lượng khắp cơ thể hạ xuống, cái lạnh buốt giá bắt đầu thấm sâu vào da thịt.
Trong lúc Y Thiên không để ý, Hỏa Phượng Hoàn bên cạnh vẫn không ngừng tỏa ra ánh sáng yếu ớt, tiết ra một lượng nhiệt đáng kể.
"Mẹ kiếp, đây là Cửu U Băng Nguyên mà, tại sao lại có một yêu thú hệ Lôi ở đây?"
"Ta... ta cũng không rõ nữa. Nhìn nó thế này, ta chỉ biết nó không còn là Lôi Thiên Dực bình thường nữa rồi." Đóa Đóa kinh sợ lắc đầu.
Sinh vật trước mắt vô cùng to lớn. Năm cái cánh màu đỏ máu rách nát của nó còn chưa xòe ra, nhưng khối cơ thể quái dị ấy đã là sự tổng hợp của đủ loại da và lông, mà phần lớn là của Lôi Thiên Dực.
Toàn thân nó được bao bọc bởi một lớp giáp của kim trùng. Kinh dị hơn cả là xung quanh thân nó còn có nhiều mảng da thịt hay sừng gai của đủ loại sinh vật khác nhau, phần lớn trông giống như băng tinh – một cấu trúc cơ thể đặc biệt của các yêu thú băng tộc nơi đây.
"Hahaha!"
Bỗng dưng, từ trong khối thịt ấy, một cái đầu tương tự đầu người chui ra giữa thân hình to lớn. Trên gương mặt mếu máo ấy, có tổng cộng bảy viên ngọc điện quang màu vàng rực. Cái miệng không có lấy một chiếc răng của nó mở rộng cười lớn, toàn thân rung lên dữ dội khi đón nhận toàn bộ Thiên Lôi, nhưng dáng vẻ lại vô cùng tận hưởng:
"Thiên Lôi! Là Thiên Lôi! Rốt cuộc Thiên Lôi cũng giáng xuống đây!"
Y Thiên càng lúc càng kinh hoàng hơn khi nhìn sinh vật này. Nó đã là yêu thú ngũ cấp, lại còn không phải loại bình thường, chưa kể... nó lại là một yêu thú đã khai trí?
Hơi thở hắn thoáng chốc chậm lại, hàn khí từ sâu dưới Cửu U Băng Nguyên tiếp tục dày đặc thêm một tầng. Thiên Bình Kiếm và Khứ Quang Kiếm Vũ cùng lúc bị đóng băng bề mặt dưới cái lạnh giá đến bỏng rát.
"Không hay rồi, Lôi Thiên Dực này chặn đứng lối lên trên, khiến hàn khí giữa các tầng không thể trung hòa. Hàn khí ở đây là của toàn bộ từ tầng năm này đến tầng chín." Y Thiên nghiến răng, thở ra từng ngụm khí lạnh khi nói.
Ánh mắt hắn không thể rời khỏi sinh vật kia, nó vẫn đang ôm lấy lối lên trên và gào thét điên cuồng.
Khác với Y Thiên, đây không phải là lần đầu tiên Đóa Đóa chứng kiến một sinh vật kỳ dị như thế này, với kinh nghiệm của nàng.
Về thực lực kinh khủng của một yêu thú ngũ cấp đã khai mở linh trí, Y Thiên cũng đã hiểu được phần nào thông qua Ngân Xà Tí Hống trước đây.
Giờ đây, trước mắt hắn là một dị biến cực kỳ nghiêm trọng. Nhìn dáng vẻ này của Lôi Thiên Dực, e rằng nó đang hấp thụ cả Thiên Lôi để bồi bổ sức mạnh cho mình.
"Không… tuyệt đối không thể nào!" Đóa Đóa bất giác lùi về phía sau, hét lên. Dường như nàng vừa nghĩ đến một điều gì đó vô cùng kinh hoàng.
Y Thiên giật mình quay lại, ánh mắt thiếu kiên nhẫn hỏi:
"Sao vậy, có gì à?"
Đóa Đóa không trả lời trực tiếp Y Thiên, mà từ từ bay lùi lại, lắc đầu liên tục. Đôi đồng tử của nàng co lại thành hình mũi kim:
"Y Thiên, ngươi có để ý không? Từ khi xuống tầng hai đến bây giờ là tầng năm, ngươi có thấy chỉ có lác đác vài yêu thú tam cấp và một số yêu thú nhất, nhị cấp đang co ro sợ hãi ẩn mình trong các góc hang nhỏ xíu không?"
Nghe vậy, lòng hắn trùng xuống. Hai mắt vẫn không rời khỏi Thiên Lôi Dực đang thét gào đón nhận Thiên Lôi, nhưng tâm trí đã sớm quay về những gì vừa xảy ra.
Chỉ trong phút chốc, Y Thiên lập tức hiểu ra lời nàng nói. Ánh mắt hắn lúc này càng thêm nghiêm trọng, trầm mặc hỏi lại lần nữa:
"Ý cô là Lôi Thiên Dực này là thứ làm bọn chúng sợ hãi, và mọi yêu thú tứ cấp với cơ thể to lớn không thể trốn vào hang sâu thì đều đã nằm trên cái thân thể dị dạng này của nó?"
"Không chỉ vậy đâu, theo những gì ta biết về Lôi Thiên Dực, e rằng nó giết những yêu thú đó cũng chỉ vì muốn ở dưới này nhận lấy Thiên Lôi cấp cao hơn để gia tăng lực lượng lôi hệ của mình." Đóa Đóa kinh hoàng nói thêm.
Y Thiên hít một ngụm khí lạnh, nhìn Đóa Đóa hỏi thêm một điều nữa.
"Hấp thụ cả Thiên Lôi? Nó là tồn tại gì vậy?"
"Có lẽ bình thường thì không thể, nhưng Lôi Thiên Dực dị biến này đã sớm vượt ra khỏi tầm hiểu biết của ta rồi. Giờ chỉ có thể nhìn mà đoán, không thể dùng kiến thức thông thường để đo lường nữa."
Từ đầu đến giờ, mọi tin tức Đóa Đóa nói ra đều là tin xấu, khiến hắn có chút không thể chịu đựng thêm nữa. Hắn bèn gõ đôi song kiếm vào nhau, lớp băng đóng trên bề mặt vỡ ra, giọng nói âm trầm đến cực điểm:
"Có thể đánh được không?"
"Không thể… cho dù ngươi có liều mạng."
Câu trả lời này không nằm ngoài dự đoán của Y Thiên. Dù sao thì hắn bây giờ, dù có đầy đủ bảo vật trong tay, cũng chỉ là tu vi Luyện Khí Kỳ Tứ Tầng.
Còn Lôi Thiên Dực biến dị này, vốn đã là yêu thú ngũ cấp, lại khai mở linh trí, càng là một dị biến ở mức độ có thể nuốt Thiên Lôi. Nó đã cắn xé toàn bộ yêu thú băng tộc của hơn năm tầng, chiếm đóng hoàn toàn Cửu U Băng Nguyên này, hoành hành tuyệt đối. Một tồn tại như vậy, tuyệt đối không thể để Y Thiên gây ra dù chỉ một vết xước nhỏ.
Hắn ngẩng cao đầu lên, nhưng không thở dài mà lại cười lớn một tiếng:
"HAHAHA! Vậy à?"
Ngay lập tức, đôi huyết dực của hắn mở rộng, đập một cái liền bay lên. Viên yêu hạch nhị phẩm đầu tiên đã bị hắn cắn nát.
PHẦN PHẬT...
Toàn thân hắn hóa thành một tia đỏ thẫm, nhanh chóng lao lên trong Cửu U Băng Nguyên lạnh lẽo u tối. Tốc độ nhanh đến mức làm cong cả không khí xung quanh.
Đóa Đóa thấy vậy, lập tức hoảng loạn tột độ, kêu to:
"Y Thiên, ngươi đang làm cái gì vậy? Ta đã nói là không được rồi mà!"
"Ngươi bảo hắn không được, chứ không bảo là ta không được." Y Thiên không hề quay đầu lại, tiếp tục cấp tốc bay lên, miệng nở nụ cười mỉm:
"Vả lại, hàn khí ở đây không ngừng tăng lên. Nếu còn ở đây lâu thêm chút nữa, cho dù không bị Lôi Thiên Dực này ăn sống, cũng sẽ bị hàn khí nơi đây đóng băng."
Đóa Đóa không thể cãi lại, quả nhiên Y Thiên đã để ý và nhận ra tất cả rồi.
Hàn khí của Cửu U Băng Nguyên là một loại hàn khí vô cùng đặc biệt, càng xuống dưới thì càng biến đổi khôn lường. Đến tầng năm này, thứ hàn khí này đã hình thành các luồng khí sương lạnh lẽo khác thường, cái lạnh của nó đã không còn có thể diễn tả bằng lời.
Cái lạnh không chỉ còn là đóng băng, không còn là rét buốt. Mà nó đã trở nên thiêu cháy cơ thể bằng cái lạnh giá. Hỗn hợp các lực lượng khác nhau được Y Thiên dùng để chống lại hàn khí cũng chỉ là phương pháp chữa cháy tạm thời.
Thoáng chốc, hắn đã tiếp cận Lôi Thiên Dực. Đôi song kiếm cong lại thành hình chữ X, nhắm thẳng vào gương mặt dị dạng nhỏ xíu kia mà chém ra.
XOẸT!
Song kiếm vừa chạm vào liền bị một dòng lôi điện cực nhanh phóng ra chặn lại. Nó mạnh đến nỗi khiến hắn choáng váng đầu óc, phải liên tục vung đôi cánh để giữ thăng bằng giữa không trung.
Lúc này, Lôi Thiên Dực mới để ý đến sự hiện diện của kẻ vừa ra đòn đánh mình.
Tuy đòn đánh của Y Thiên gây ra cho Lôi Thiên Dực chẳng khác nào kiến cắn vào da, nhưng kiến cũng có cái khó chịu của kiến.
Âm thanh rè rè tựa điện xẹt vang lên:
"Này, nhân loại kia. Ngươi đây là có ý gì?"
"Ngươi có thể tránh đường ra cho ta đi lên chút không?"
"Ừm." Lôi Thiên Dực đáp lời với vẻ cực kỳ hào sảng:
"Đương nhiên là được."
Nghe câu đồng ý đơn giản của Lôi Thiên Dực, Y Thiên và Đóa Đóa trong thoáng chốc liền kinh ngạc không thôi, thậm chí có chút không tin vào tai mình. Cả hai nâng mu bàn tay gõ vài cái vào đầu để thử xem có thật sự là mình nghe đúng như vậy không.
Y Thiên hơi nhíu mày không tin, địch ý vẫn cao ngút trời. Huyết Ma Khí cùng Hỗn Độn Hắc Xích Khí không lúc nào buông lỏng cảnh giác.
"Các ngươi có thể tin ta, giết những con người các ngươi ta cũng chẳng được lợi ích chút nào."
"Vậy thì xin cảm tạ ngài." Y Thiên vẫn chắp hai tay hai kiếm, cung kính cảm tạ Lôi Thiên Dực:
"Phiền ngài ra khỏi chỗ này một chút để bọn ta đi lên."
"Được thôi."
Vừa dứt lời, Lôi Thiên Dực liền mở rộng năm cánh của mình ra. Đó không phải là cánh bình thường, mà là một mảng máu thịt không hoàn thiện, tựa như một tảng máu đông gần như trong suốt, các mạch máu bên trong lộ ra vẫn không ngừng đập liên hồi.
Chúng được căng lên bởi các thanh xương sắc nhọn gồ ghề và nhiều mảng bị thủng do sự ăn mòn của các lôi điện phát ra từ chính cơ thể nó.
Đập cánh một cái, vài vệt lôi quang tím sẫm bắn ra ở viền cánh. Thoáng chốc, nó đã dịch chuyển sang bên cạnh.
Nhìn nó mạnh đến kinh hoàng như vậy, trong lòng hắn thầm cảm thán:
"Không đánh với thứ này, không biết phải đánh đổi bằng bao nhiêu phần may mắn đây."
Lần này đi tới Cửu U Băng Nguyên, hắn đã coi như thông thuộc hơn bảy phần địa hình. Huyết Ma Khí sử dụng đã thuần thục hơn rất nhiều, có thể ngưng tụ ra cả cánh mà bay, nhờ đó có thể trốn thoát trong lúc nguy cấp.
Đáng nói nhất là hắn đã có thể mang về hơn trăm viên yêu hạch các phẩm, cảnh giới cũng gần đột phá rồi.
Thêm nữa, thông tin về Lôi Thiên Dực biến dị này đã là một nguồn tin giúp khả năng sống sót của hắn tăng lên hơn năm phần.
Đến đây, chuyến khám phá Cửu U Băng Nguyên tuy ngắn nhưng lại vô cùng thành công. Không thể chậm trễ thêm nữa, Y Thiên lập tức bay lên thông qua cái lỗ vừa được Lôi Thiên Dực nhường lối, quay đầu nhìn xuống hét lên:
"Đóa Đóa, mau nhanh lên!"
Nàng so với hắn đương nhiên là chậm chạp hơn nhiều rồi, nhưng dù sao thì nàng cũng ở thể linh hồn, có thể trực tiếp bay thẳng lên. Tốc độ đó nhanh hơn nhiều so với việc chạy vòng vòng.
Ngay lúc chuẩn bị đi qua cái lỗ, Lôi Thiên Dực lại bất ngờ hành động.
XOẸT!
Một luồng quang lôi tím sẫm bắn ra, nó tức khắc dịch chuyển sang bên cạnh Đóa Đóa. Mười ba cái cánh tay từ trong các khe thịt hôi thối chồng chất vươn ra bắt lấy.
Nàng phản ứng kịp thời, xoay người né tránh toàn bộ tám cái cánh tay đan xen đưa tới. Nhưng dường như những cánh tay này chỉ theo kèm mà thôi, không hề mang theo lực đạo.
Quả nhiên, Lôi Thiên Dực ngay từ đầu đã không nhắm vào nàng mà là nhắm vào Linh Nhi.
"Ta chỉ nói là cho đi chứ đâu nói là cho bao nhiêu người đi qua." Lôi Thiên Dực nói với âm thanh trầm đục xen lẫn điện quang lẹt xẹt:
"Chỉ mỗi tên đó được đi mà thôi. Ta tha cho hắn bởi vì hắn có thứ mùi hỗn loạn giống như ta vậy. Mà ta thì ghét ăn đồng loại lắm, thêm cả... chắc cơ thể này không chứa hết được tất cả hắn đâu."
Lôi Thiên Dực tức khắc tóm lấy Linh Nhi vào trong tay. Đóa Đóa bị dư ba từ cú bắt đó thổi bay ra xa, với thứ lực đạo cực kỳ kinh khủng.
"Sức… sức mạnh gì đây!?" Đóa Đóa tay ôm ngực, lắp bắp nói.
Trơ mắt nhìn tính mạng Linh Nhi như ngàn cân treo sợi tóc, lòng hắn như chết lặng. Không gian và thời gian xung quanh như thể ngưng đọng lại.
Hắn thấy bản thân mình như không còn tồn tại, đôi tay cầm kiếm cũng run rẩy không ngừng.
"Không… không thể!"
Với một kiếm tu, kiếm như sinh mạng, nhưng kiếm của hắn bây giờ đã sớm rơi vãi từ lúc nào. Không gian xung quanh đang tối sầm lại, đôi chân bủn rủn lập tức ngã khuỵu xuống. Ánh mắt hắn bị che lấp bởi nỗi kinh hoàng tột độ.
Xung quanh không ngừng xuất hiện hàng ngàn, hàng vạn đôi Âm Dương Nhãn nhìn hắn chằm chằm.
Từng ánh mắt ấy sắc như dao, như thể muốn băm cơ thể hắn ra làm trăm mảnh.
"Sợ quá… sợ quá…"
Trong cơn run rẩy tột độ, hắn nằm nghiêng người, hai tay vòng qua ôm lấy hai gối co ro. Y Thiên của ngày xưa đã trở lại. Một cái tôi đang khinh bỉ, một cái tôi bất lực trước cái chết của gia tộc, giờ đây lại trở lại trước cái chết của Linh Nhi.
Hắn run lên vì sợ hãi, đầu căng cứng, rung lên bần bật, không thể chấp nhận được.
Bỗng từ bên cạnh, một thân hình bật dậy từ chiếc ghế trắng xóa. Hắn bước đi chậm rãi đến bên Y Thiên, dùng chân đá vài cái vào cái thân thể đang không ngừng run rẩy hèn nhát đó, nói:
"Ngươi sợ hãi như vậy thì để ta, hãy giao cơ thể cho Y Thiên ta nào."
"Nhưng… nhưng chúng ta chỉ có tu vi là…"
CHÁT!
"Ta mặc kệ là tu vi gì, ta mặc kệ bản thân chết hay sống, ta chỉ cần cứu Linh Nhi!" Một cái tôi khác bước tới, giáng một cái tát như trời giáng:
"Nhưng bọn ta đều là ngươi, đều phải thông qua sự đồng ý của tên nhóc hèn nhát ngươi mới có quyền nắm lấy cơ thể. Ngươi nói đi, giao cho ta hay là cho tên điên cuồng bên cạnh giải quyết đây?"
Y Thiên nằm dưới đất, đầy sợ hãi. Gương mặt hắn nhăn nhó tối sầm, kinh hãi bàng hoàng cực độ, cả tâm trí gần như tan vỡ. Cả không gian đen tối trong tâm hồn này cũng đã xuất hiện vết nứt:
"Ta… ta không biết… ta sợ quá… nó đáng sợ quá… ta sợ quá..."
"Mẹ kiếp cái tên hèn nhát này!" Một cái tôi giơ chân lên định quất xuống thì bỗng một cái tôi khác từ trong bóng tối đi đến, đẩy hắn ra một bên, trầm giọng nói:
"Ta mặc kệ ngươi có sợ hãi hay không. Ta đếch quan tâm, ngươi cũng như bọn ta, ta cũng như bọn ngươi đều muốn Linh Nhi phải sống! Vậy nên, chỉ còn cách cuối cùng thôi."
Nghe đến cách cuối cùng này, tất cả ánh mắt, cánh tay, và các cái tôi của Y Thiên đều khựng lại một chút. Đồng loạt, chúng hướng mắt nhìn sang một góc tối sâu thăm thẳm, một chút bất ngờ nhưng nhiều hơn là hoảng sợ cực độ.
"Để cho tên đó… có ổn không vậy?" Một cái tôi đang ngồi trên chiếc ghế trắng xóa chen vào nói:
"Hắn ta là nhân cách thứ hai, nhưng lại quá mạnh. Lúc đó, khi hắn xuất hiện lần đầu đã có thể giúp Linh Nhi sống sót khỏi yêu thú chỉ với cái cơ thể phàm nhân."
Một tên khác gật đầu tán thành:
"Nếu chúng ta không được cái bản thể hèn nhát này sinh ra kịp thời và giam hắn lại, thì e rằng hắn đã phá nát cả bản thể rồi. Bây giờ hắn ta ra ngoài… e rằng cái bản thể hèn nhát này sẽ không còn chống đỡ nổi nữa. Chúng ta…"
"Chúng ta tan biến cũng được." Một tên trông có vẻ uy tín nhất trong đám, từ nãy đến giờ vẫn khoanh tay trong góc, âm trầm nói:
"Nhưng Linh Nhi không được phép xảy ra nguy hiểm gì."
Sau khi tên này cũng nhìn qua góc tối đó, ánh sáng yếu ớt mới dần được soi tới. Lộ ra ở trong đó là một Y Thiên bị trói buộc toàn thân bằng xích sắt dưới đất. Ánh mắt hắn điên cuồng, toàn thân giật nảy dữ dội tựa như một con thú dữ bị xích lâu ngày. Hàm răng va vào tấm sắt kẹp giữa miệng kêu lên ken két, nước dãi chảy khắp nơi.
"Ta..." Bản thể đang co ro giữa nền đất lúc này mới bình tĩnh lại, ánh mắt khóa chặt vào Y Thiên điên loạn cực độ trên chiếc ghế. Giọng đều đều, âm thanh lạnh lẽo đến cùng cực, nghiến chặt răng gằn ra từng chữ:
"ĐỒNG Ý!"
Bản thể vừa dứt lời, sợi xích dần được buông thả. Tầng không gian đen tối lập tức rung chuyển dữ dội. Tất cả các cái tôi hoảng sợ, tay chân đều không thể đứng vững mà quỳ rạp xuống, ngẩng lên ánh mắt kinh hoàng nhìn cái tên Y Thiên đầy cuồng loạn này đang từ từ đứng dậy.
Ánh mắt hờ hững của hắn đảo qua đảo lại quét khắp toàn bộ không gian này, hỏi một tiếng khàn đặc:
"Ta là ai?"
"Y THIÊN!" Toàn bộ các cái tôi đồng loạt kêu lên.
Sau đó, bỗng nhiên hắn ôm đầu nhăn nhó, hơi thở lập tức trở nên gấp gáp, kêu lên từng tiếng đau đớn thống khổ đến cùng cực, tựa như đang bị hỏa ngục luyện chế:
"Linh Nhi… đang gặp nguy?!"
Ánh mắt hắn thoáng chốc trở nên cuồng nộ như một vị thần giáng thế. Hắn lật tay một cái, toàn bộ không gian đảo ngược lập tức sụp đổ hoàn toàn. Tất cả các Y Thiên bên trong bị dập nát thành các tụ máu đỏ thẫm rồi lại bị hắn hút vào.
Không gian bên ngoài lúc này mới hoạt động trở lại, chỉ thấy Y Thiên đã khác đi rất nhiều. Không phải là dáng vẻ cuồng loạn, man rợ, dã man, mà là một thứ gì đó còn ghê tởm hơn thế rất rất nhiều.
Thứ đó không phải của một sinh vật đáng để sống, chứ đừng nói là của một con người có thể mang lại. Hèn chi Lôi Thiên Dực thân thế huy hoàng như vậy mà cũng chỉ có thể thả hắn đi.
Huyết Ma Khí…
Hỗn Độn Hắc Xích Khí…
Cả hai lúc này không còn là chính nó nữa. Chúng không còn bùng nổ một cách triệt để hay trùng trùng điệp điệp ra bên ngoài nữa. Mà kinh tởm hơn cả, từ bên trong nội thể của Y Thiên, toàn bộ kinh mạch, nội tạng bị ép đến nát tươm. Linh hải đan điền như chiếc khăn bị vắt đến cực hạn, đem hết vạn phần tinh huyết, linh lực tất thảy bộc phát ra bên ngoài.
Toàn bộ... là toàn bộ Cửu U Băng Nguyên đã bị bao trùm trong sát khí của Y Thiên. Huyết Ma Khí và Hỗn Độn Hắc Xích Khí theo đó mà gia tăng thêm lực lượng, vượt qua cả cực hạn của cực hạn, làm nóng chảy cả Cửu U Băng Nguyên lạnh lẽo.
"THẢ RA!" Y Thiên với cặp Âm Dương Nhãn rực lửa gầm lên. Âm thanh tựa như trên trời giáng xuống, ở dưới địa ngục vọng lên.
Xé toạc không gian, hắn lao vút về phía trước. Năng lượng hỗn loạn lập tức cô đặc thành một thanh xích kiếm khổng lồ vung tới. Khí tức điên cuồng tăng lên, vượt mức của cả một Trúc Cơ pháp kỹ, nhưng lại không có dấu hiệu dừng lại.
Lôi Thiên Dực cũng không đứng yên. Nó động đậy một chút, khí tức của một yêu thú ngũ cấp biến dị điên cuồng bạo phát. Luồng khí kình gào thét tràn ra tựa như cơn sóng thần vô hình ập tới, va chạm trực tiếp với xích kiếm khổng lồ của Y Thiên.
Ngay cả Đóa Đóa cũng không ngờ, Y Thiên ấy vậy mà cắn vào ba viên yêu hạch, luyện hóa ngay giữa trận đánh. Hắn lập tức đem tu vi đột phá lên Luyện Khí Kỳ Ngũ Tầng. Uy lực vì thế càng tăng thêm nhiều tầng, lập tức phá tan khí kình xông lên, nhắm trực tiếp vào mặt Lôi Thiên Dực đâm tới, muốn một đòn diệt sát!
"SÁT!!!"