Chương 90: Thì Ra Là Dị Lôi!

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 90: Thì Ra Là Dị Lôi!

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thanh Xích Kiếm khổng lồ vừa đâm tới đã bị mấy cánh tay vươn ra đỡ lấy. Ngay lập tức, chúng chuyển động linh hoạt, vung ngang rồi bổ xuống đầy uy mãnh, dường như muốn dùng một đòn này chém đôi Lôi Thiên Dực.
Một yêu thú cấp năm vốn đã có thể sánh ngang đạo lực với tu sĩ Nguyên Anh, vậy làm sao Y Thiên có thể gây ra nhiều thương tổn đến thế?
"Muốn giết ta ư?" Lôi Thiên Dực cất cao giọng. "Nằm mơ đi!" Khí tức của yêu thú cấp năm bùng phát hoàn toàn, áp lực kinh hoàng không ngừng lan tỏa ra ngoài, tạo thành một bức tường không khí vững chắc chặn đứng Xích Kiếm.
Thế nhưng, thanh Xích Kiếm khổng lồ đang khiến cả không gian rung chuyển dữ dội đâu phải thứ dễ dàng bị một luồng uy áp khí tức làm tan vỡ.
OÀNH OÀNH OÀNH! Xích Kiếm va chạm với áp lực khí tức của Lôi Thiên Dực, tạo ra từng đợt sóng âm xung kích mãnh liệt lan tỏa khắp nơi.
Sự chấn động ngày càng kịch liệt, nhưng Xích Kiếm không hề có dấu hiệu dừng lại, cùng lắm chỉ là run rẩy như đang phát cuồng mà thôi.
UỲNH! Xích Kiếm phá tan bức tường uy áp, dư chấn khí kình làm rung chuyển toàn bộ không gian. Ngay cả Lôi Thiên Dực cũng phải mở to bảy cái hốc mắt hình bầu dục, kinh ngạc thốt lên trong lòng: "Tên nhân loại này mới chỉ ở Luyện Khí Kỳ, làm sao có thể phá nát bức tường phòng ngự của ta?"
Phải biết rằng bức tường khí tức đó không chỉ là áp lực từ tu vi của nó, mà còn là một chiêu thức nhỏ được thêm thắt lôi thế và băng chủng, tạo thành một lớp khiên mỏng manh như có như không.
Vậy mà lại bị thanh Xích Kiếm kia phá tan tành. Thế nhưng, Xích Kiếm trong hai bàn tay huyết ma to lớn của Y Thiên vẫn tiếp tục hướng thẳng đầu Lôi Thiên Dực mà chém xuống.
Tuy nhiên, uy thế của một yêu thú cấp năm trong giới yêu thú còn lớn hơn cả vị thế của tu sĩ Nguyên Anh trong giới tu sĩ.
Chỉ thấy thanh Xích Kiếm kia còn cách Lôi Thiên Dực một đoạn, ba cái tay ốm teo dài ngoằng của nó đã lao tới bóp nát tươm. Sau đó, nó đắc ý nhìn về phía Y Thiên cười lớn: "Hahaha, chỉ là tu sĩ Luyện Khí Kỳ mà lấy đâu ra lắm gan vậy?"
Bảy con mắt của Lôi Thiên Dực khi nhìn qua liền co lại, nghi hoặc: "Tên kia đâu rồi?"
PHẬP! Song kiếm rít gào phá tan không khí, chém thẳng vào mấy cánh tay đang nắm lấy Linh Nhi.
Dù hai nhát kiếm giáng thẳng xuống, mấy cánh tay đang nắm chặt Linh Nhi vẫn không bị thương quá nhiều, cùng lắm chỉ buông lỏng ra một chút mà thôi.
Bấy nhiêu đó đã đủ rồi. Y Thiên lập tức thu lại lượng lớn Huyết Ma Khí và Hỗn Độn Hắc Xích Khí xung quanh, theo ý niệm của hắn tự động truyền vào, tạo thành một lớp giáp cứng cáp cho Linh Nhi, bảo vệ muội ấy khỏi cái lạnh giá thấu xương tủy và sự công kích từ Lôi Thiên Dực.
Thấy Y Thiên sắp tiến tới mình, Lôi Thiên Dực dù có thể dịch chuyển trong chớp mắt nhưng vẫn tham lam muốn hưởng thụ Thiên Lôi giáng xuống. Nó liền đứng yên co mình lại, rồi từng thớ thịt trên người đột nhiên chuyển động, bất ngờ phóng ra một chiếc gai khổng lồ, gầm lên: "Thương Nguyên Trục Hồn!"
Chiếc gai khổng lồ mang theo lôi linh lực cực đại, tựa như thiên kiếp phóng đến, với uy lực vô cùng kinh khủng, xuyên thẳng qua cơ thể Y Thiên ngay trước mặt.
Thật bất thường, hắn thế mà không hề dùng song kiếm chặn đòn, mặc cho Thương Nguyên Trục Hồn xuyên qua cơ thể tạo thành một lỗ lớn. Mặt hắn không hề biến sắc, không có vẻ điên cuồng hay đau đớn, chỉ còn một gương mặt lạnh tanh với sát ý cao đến cực điểm. "Huyết Ma Khí!" Y Thiên dù mang thương thế khủng khiếp vẫn còn sức lực bay tới, gầm lên: "HỒI PHỤC!"
Huyết Ma Khí xung quanh lập tức hội tụ lại, tạo thành một làn mây sương nồng nặc mùi máu tanh tươi quanh cơ thể hắn. Trong thoáng chốc, nó đã tái tạo lại được các mạch máu và nội tạng ở cái lỗ to tướng giữa thân người.
Hỗn Độn Hắc Xích Khí quá nồng nặc, đến nỗi khiến ba tầng không khí xung quanh hắn trở nên đặc quánh, không thể nhìn thấy bất cứ vật thể nào bên trong.
PHẦN PHẬT… Đôi huyết dực lại đập lên một lần nữa. Y Thiên tức khắc nắm ngược chuôi song kiếm như đôi dao găm, chọc thẳng lên người Lôi Thiên Dực. Lần này, hắn nhắm thẳng vào lớp da ở những điểm yếu của Lôi Thiên Dực, đâm vào nhiều nhát vô cùng dứt khoát. Máu tươi lập tức phun ra, tưới ướt đầy mặt hắn.
"Đâm chết ngươi!" Y Thiên càng đâm càng hăng, không hề có dấu hiệu dừng lại. Gương mặt hắn vẫn không biến sắc chút nào, đôi Âm Dương Nhãn lóe lên ánh lửa rực cháy sát ý.
Nhưng Lôi Thiên Dực lúc này đã hoàn toàn hoang mang.
Tên nhân loại này rốt cuộc là thế nào đây? Bị một lỗ thủng lớn như vậy trên người mà không chết, lại còn ở đây đâm nó đau đớn đến thế.
Từ trước đến nay, nó chưa từng bị dính một đòn của tu sĩ Trúc Cơ Cảnh, nói gì đến bây giờ lại bị một tu sĩ Luyện Khí Kỳ cưỡi lên như ngựa mà tùy ý đâm chọc. Đối với nó, đây là sự sỉ nhục còn lớn hơn cả bị chửi rủa cha mẹ.
Gương mặt vốn kỳ dị của nó lúc này càng trở nên nhăn nheo hơn cả, nhìn qua đã không còn phân biệt nổi đâu là miệng đâu là mày. Nó gầm lên: "Ngươi, cái tên nhân loại này, dám đâm ta ư!"
"Ta không những dám đâm mà còn dám chém nữa." Dứt lời, Huyết Ma Khí không ngừng phù trợ, tạo thành các bàn tay huyết ma đỏ sẫm bóc lấy yêu hạch, cho vào miệng cắn nuốt, gào thét lên: "Nhất Kiếm Phá Vạn Giới! Nhất Kiếm Phá Vạn Giới!"
Cùng lúc hai yêu hạch và hai chiêu Nhất Kiếm Phá Vạn Giới được tung ra. Quả nhiên là Địa Giai Công Pháp, uy lực không thể bàn cãi.
Nhất Kiếm Phá Vạn Giới được tung ra liên tiếp nhờ số lượng yêu hạch dồi dào. Điều đáng nói là Lôi Thiên Dực da trâu thịt dày, chiêu Nhất Kiếm Phá Vạn Giới vừa mới xuyên sâu vào người nó đã lập tức bị một lực lượng kỳ quái nào đó tiêu hao hết sạch, như thể có ai đó chết thay cho vậy.
Càng đặc biệt hơn khi ở vị trí hang động đắc địa này, nó lại được hưởng trọn Thiên Lôi.
Thiên Lôi đối với Y Thiên, các tu sĩ và yêu thú khác đều là thứ chết người không dám động vào. Nhưng đối với Lôi Thiên Dực, nó lại là bảo vật cực kỳ quý giá, bổ trợ nhiều thứ, nhất là giúp tu bổ cơ thể và hồi phục thương thế. Nồng độ lôi lực ở đây lại càng đậm sâu, chỉ một đạo Thiên Lôi đã giúp nó hồi phục kha khá vết thương rồi.
Khi Lôi Thiên Dực nhận trọn hơn chục chiêu Nhất Kiếm Phá Vạn Giới, nó liền xác định rằng tu sĩ Luyện Khí Kỳ trước mặt này e rằng là sinh vật đáng sợ nhất mà nó từng chứng kiến. Bởi vậy, nó không dám khinh thường hay lơ là nữa, mà lập tức xuất chiêu.
Đóa Đóa ở một bên thấy dáng vẻ âm trầm của nó từ nãy đến giờ, trong lòng thấp thỏm không yên.
Nàng muốn lao lên giúp đỡ nhưng lại không biết phải giúp thế nào, e rằng lại trở thành gánh nặng cho hắn thì sẽ hỏng việc càng thêm hỏng việc, hậu quả không thể gánh chịu nổi.
Lôi Thiên Dực bỗng nhiên trở mình xoay sang hướng khác. Nàng liền cảm thấy có gì đó không ổn, vội vàng hét lớn về phía Y Thiên: "Cẩn thận, nó sắp dùng Võng Lôi!"
Thủ đoạn của Lôi Thiên Dực quả nhiên đặc biệt. Toàn bộ đỉnh gai trên người nó sáng lên, tạo thành các tụ điểm, triệt để phóng thích lôi lực trong cơ thể, hình thành một lớp mạng nhện màu xám tro bao quanh bởi vô số sợi tơ điện tím sẫm.
Chỉ thấy Y Thiên mặt không biến sắc, song kiếm vẫn liên tục găm chặt vào người Lôi Thiên Dực. Từng cú đâm mang theo một đạo lực vô cùng kinh khủng, Huyết Ma Khí truyền vào đó như chất độc không ngừng bào mòn.
"Ngươi đã muốn chết, vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi!" Lôi Thiên Dực bị hắn khoét một mảng lớn trên cơ thể, đau đớn gào lên: "Võng Lôi Tuyệt Linh - Vĩnh Kiếp Lôi Vực!"
Võng Lôi hình thành, lập tức áp thẳng vào toàn bộ thân thể của nó, xiềng chặt Y Thiên lại. Từng dòng lôi điện hủy diệt như thiên kiếp dậy sóng, chạy qua kinh thiên động địa, ngăn chặn hoàn toàn linh lực được điều động.
"Huyết Ma Khí - Vạn Khí Chi Diệt!" Ở phía sau Y Thiên, Huyết Ma Khí bùng phát, lấy cơ thể hắn làm trung tâm, mở rộng phạm vi ra toàn bộ không gian phía sau, tựa hồ như một quầng hào quang huyết hắc.
Từ bên trong quầng hào quang huyết hắc ấy, vô số huyết pháp khí được tạo ra từ Huyết Ma Khí bắn ra, nhắm thẳng vào các chiếc gai băng tinh thể trên Lôi Thiên Dực để truy kích.
"U Hồn Thống Kích - Vạn Uy Hống!" Khắp thân Lôi Thiên Dực, hàng ngàn hàng vạn chiếc đầu khô quắt của nhân loại và yêu thú đồng loạt chui nhúc ra, mở rộng những cái miệng cong cong kinh dị gào thét.
HỐNG! Tiếng gào thét tạo ra một trường xung kích, nghe như vạn linh chồng chất gào rống, khiến cho Vạn Khí Chi Diệt đang phóng tới phải rung rinh, lập tức bị chặn lại giữa không trung.
"Chưa hết đâu!" Lôi Thiên Dực nhếch mép cười, gầm lên như hổ rống: "Lôi Khải Quy Nguyên - Vạn Tần Khốn Lôi!"
Lôi Thiên Dực lúc này đã dốc hết hơn bốn phần thực lực để đối đầu với Y Thiên. Lôi Khải Quy Nguyên xuất hiện, vạn trùng bao quanh người Lôi Thiên Dực, trùng trùng bạo phát ra ngoài. Thân nó khoác lên bộ giáp màu vàng kim, mang theo tia lửa điện xẹt cháy vì lực điện nặng nề.
Số lượng có thể lên đến hàng chục vạn, kim quang chói lòa cả một vùng không gian huyết hắc.
Tình thế lúc này trở nên cực kỳ nguy cấp. Linh lực bị ngăn cách không thể sử dụng, Huyết Ma Khí không thể đột phá bay vào. Đóa Đóa ở ngoài đột nhiên mở to hai mắt, hét lên: "Cửu U Băng Nguyên nổi tiếng với Âm Khí nồng đặc đến mức khó thở. Ngươi thân mang toàn bộ truyền thừa Âm Dương Nhãn, mau sử dụng Âm Toàn Đảo Quyên!"
Nghe theo lời nàng, hắn liền lục lọi trong thức hải một lượt, bất ngờ phát hiện một pháp kỹ tự dưng từ đâu mà có, lại vừa hay là cái nàng ấy nói. Không còn thời gian để chậm trễ.
Âm Dương Nhãn triệt để triển khai, đồng tử xanh lam huyền ảo sáng rực lên sát ý ngút trời. Đầu hắn tự động ngẩng lên như một nghi thức, giọng trầm đặc: "ÂM TOÀN ĐẢO QUYÊN!"
Âm Khí huyền ảo đen tuyền từ khắp Cửu U Băng Nguyên lập tức theo lời kêu gọi này kéo đến tầng tầng lớp lớp. Như vật về với chủ cũ, Âm Dương Nhãn hấp thu toàn bộ.
"Không thể để hắn hoàn thành chiêu này!" Lôi Thiên Dực gào lên một tiếng.
Năm cái cánh rách nát của nó mở rộng, quét ngang mang theo đạo lực kinh thiên động địa, tiêu diệt toàn bộ kim trùng, biến chúng thành vạn tầng lôi điện kim quang nổ tung, áp lực kinh hoàng đè hết lên Y Thiên.
Y Thiên ở trong Võng Lôi Tuyệt Linh chưa hề suy yếu, lại thêm một con lôi kim trùng phát nổ ập vào, cơ thể hắn bị hủy diệt kinh hoàng đến tận cấp độ tế bào.
Huyết Ma Khí, nhờ sự bổ trợ của Hỗn Độn Hắc Xích Khí, hóa thành vạn hồn xé toạc tiếng gào thét, kéo vào nhắm thẳng vào cơ thể hắn để phục hồi.
Vô số huyết pháp khí nhân cơ hội U Hồn Thống Kích vỡ tan, liền gào thét lao lên như mãnh thú vồ mồi, găm chặt vào các đầu băng tinh thể cố gắng phá hủy tụ điểm.
Cho dù cơ thể bị vạn lôi đè nát đến mức hóa thành nhiều lớp thịt bầy nhầy, rồi lại được một lượng lớn Huyết Ma Khí cực đại tựa như mây bão trùng trùng điệp điệp vô tận phục hồi, liên tục suýt soát kéo lại được cái mạng mỏng manh.
"Ác Ý Thâm Uyên!" Ngay khi tiếng gào thét của các gương mặt phát ra từ U Hồn Thống Kích bị xé nát, nó liền biến chuyển, tạo thành một lớp hắc khảm ngọc bóp nghẹt không khí, làm méo mó không gian, nghiền nát Y Thiên ở trong đó.
Lúc này, trên gương mặt của hắn nở một nụ cười yêu dị tàn bạo vô cùng: "Muốn giết ta?!" Đôi Âm Dương Nhãn quái dị trừng chằm chằm vào gương mặt méo mó của Lôi Thiên Dực, thét gầm: "DÙ CÓ LÀ TRỜI CŨNG KHÔNG THỂ!"
Âm Khí trong thoáng chốc được hấp thụ hết vào Âm Dương Nhãn, Âm Toàn Đảo Quyên tức khắc xuất kích, bùng nổ khắp nơi.
Đóa Đóa ở một bên không ngừng lùi lại, tránh né dư chấn khí kình ập tới như sóng thần.
Đôi Âm Dương Nhãn phát sáng ám quang lạnh lẽo, bộc phát toàn bộ Âm Khí trong cơ thể càn quét ra ngoài.
Thần linh hiển thế, thần uy hiển hách. Chỉ tám từ đã đủ để hình dung dáng vẻ Y Thiên lúc này. Toàn thân hắn ẩn hiện pháp tướng huyền ảo của một vị thần, toàn thân khoác kín hắc giáp thô kệch, trên giáp khắc hàng vạn hoa văn long tranh hổ đấu, cá chép hóa rồng, phượng hoàng tung cánh thổi lửa…
Tất cả đều uy nghi vô cùng, hắn cơ hồ trong một hơi thở này liền trở thành vị hắc thần hiển linh với pháp tướng phía sau.
Hai tay hắn cùng lúc nâng lên Thiên Bình Kiếm và Khứ Quang Kiếm Vũ.
Hắc pháp tướng phía sau cũng giương lên đôi họa thiên kích dũng mãnh vô cùng, trên đỉnh kích còn có sợi dây uốn lượn tựa trường long. Nhưng hắc pháp tướng này tựa hồ như thiếu một phần bản nguyên, chỉ mờ mờ ảo ảo.
"Không ngờ, Y Thiên hắn ta thế mà triệu hồi được pháp tướng của Âm Cực Thần?" Đóa Đóa trợn mắt kinh hoàng.
Lúc này, cơ thể Y Thiên không ngừng rung lên kịch liệt, bởi sức mạnh luôn đi kèm với cái giá phải trả. Âm Khí tỏa ra đã một phần khiến cơ thể hắn không thể chịu đựng nổi, còn thêm hắc pháp tướng này thần uy hiển hiện, lập tức cùng với hai đòn của Lôi Thiên Dực nghiền nát từng tế bào hắn đến cực hạn.
"SÁT!" Dùng tất cả sức lực bình sinh, dùng tất cả cực hạn đang nứt vỡ, hắn vung song kiếm uy mãnh hạ xuống.
Đôi họa thiên kích dũng mãnh kinh thiên cũng vung ra. Đôi họa thiên kích biến chuyển khôn lường, lúc hóa thành hắc hổ, lúc thì hắc long, trường họa mãnh liệt lao tới chém Lôi Thiên Dực ra làm bốn mảnh theo đường chữ X.
Một nhát song kích vung ra, Âm Khí vốn đã nhanh chóng tiêu hao lại bị tiêu tán hoàn toàn trong đòn này. Hắc pháp tướng lập tức tan biến.
XẸT! Y Thiên bị nguồn sức mạnh này tràn ngược vào trong phản phệ, toàn thân bị nghiền nát thành một đống thịt vụn nhũn nhão.
"Ngươi… vậy mà dám dùng tu vi Luyện Khí giết chết một yêu thú cấp năm? Không… không thể nào…" Lôi Thiên Dực kinh hãi không thôi, sinh cơ đang dần bị rút cạn trong khi Huyết Ma Khí vẫn không ngừng bơm vào, phục hồi Y Thiên từ đống thịt bầy nhầy.
"Hahaha, vậy thì được thôi. Ta cùng ngươi chơi hết trận này!" Bỗng dưng, một tiếng cười dài vang lên đầy tự tin và đắc ý: "THỨ HUYẾT ĐOẠT TỦY!"
Thứ huyết dịch đang tuôn trào như suối từ cơ thể Lôi Thiên Dực lập tức ngưng đọng lại, như thể thời gian đang quay ngược, chảy ngược vào cơ thể nó.
Chỉ trong phút chốc, cơ thể bị chém ra làm bốn đã kết dính lại hoàn toàn. Từ bên trong, hơn ba mươi sáu cánh tay phóng ra, bóp chặt Y Thiên, đè vào bên trong vết khoét lớn mà hắn gây ra.
Vết khoét đó lập tức phồng to lên, các mạch máu hút lấy máu tươi chảy xuống đất ròng ròng, kéo lại hồi phục, với ý định ép chết hắn, một đống thịt tươi bầy nhầy này, ở bên trong.
"Huyết Ma Khí - Trùng Thiên!" Không để Lôi Thiên Dực hoàn thành mục đích, Huyết Ma Khí đã như một huyết trụ phóng thẳng lên bầu trời, tàn bạo phá tan đống mạch máu đang kéo lại như tơ.
Bản thân Y Thiên cũng được hồi phục lại hơn phân nửa, hai tay vội siết chặt song kiếm bay lên.
"Ngươi thế mà không chết!?" Lôi Thiên Dực lúc này đã hoàn toàn bực mình, gương mặt méo mó tức giận vì mãi không giết được con kiến hôi này: "Nghịch thiên… quả là nghịch thiên!"
Mặc kệ lời nói của nó, ngay sau đó Y Thiên lập tức hai tay hai kiếm lại nắm ngược, găm chặt vào cơ thể nó, ra sức đào bới, định như cũ tiêu hao nó cho đến chết, cho đến mức mà Thiên Lôi cũng không thể hồi phục.
Thấy tình thế không còn có lợi, Lôi Thiên Dực quyết định tung ra bảy thành thực lực. Định nhất kích tất sát, nếu hắn còn không chết thì chỉ đành tìm cách thỏa hiệp, chứ từ nãy đến giờ nó đã tiêu hao quá nhiều rồi.
"Hư Giáp Trá Chuyển…" Toàn bộ cơ thể của Lôi Thiên Dực rùng mình một cái, lớp da thịt cứng cáp như trâu bò đã bớt đi bội phần.
Nhưng nó tuyệt đối không thể để Y Thiên nhân cơ hội này mà làm càn. Lập tức, gương mặt đau đớn biến sắc, đống thịt hỗn tạp của nó xoay một cái, từ trung tâm cơ thể phóng ra một đạo bạch lôi, uy lực kinh thiên không thể tả xiết, gầm lên như rồng: "Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi - Nổ!"
Đạo lôi điện màu trắng bạc ấy bắn ra nhanh như chớp, rồi phát nổ một tiếng vang dội trời đất.
BÙM! Toàn bộ không gian xung quanh, bao gồm cả hỗn hợp hắc huyết khí, cũng bị tan rã. Cấp độ hủy diệt lúc này không thể đo lường được.
Y Thiên bên trong không còn găm chặt song kiếm nữa mà đem toàn bộ thân thể mình cùng với toàn bộ linh lực che chắn cho Linh Nhi.
"Âm Dương Sinh Tử Quyết - Bát Quái Thuẫn Trận Đồ - Lưỡng Nghi Hộ Thuẫn…" Toàn bộ pháp kỹ phòng thủ của Âm Dương Nhãn đều được hắn sử dụng để bảo hộ cho muội muội, mặc cho cơ thể hắn đang không ngừng tan biến rồi lại hình thành bên trong vụ nổ của Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi.
"Sức mạnh biến dị cỡ này, hóa ra đều nhờ vào Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi." Đóa Đóa ở xa hai mắt sáng ngời nhìn vào cú nổ bạch lôi đẹp mắt này, một mặt chấn kinh bất ngờ, một mặt âm thầm cảm thán: "Không hổ là một Dị Lôi. Chuyến này đến đây, quả như dự đoán, thiên tượng kinh khủng đến mức đó làm sao chỉ có thể có mỗi Dị Băng."