Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu
Chương 88: Sự Điên Cuồng Thức Tỉnh
Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Y Thiên, dù đã trải qua bài học với Hoả Sư Thú, vẫn chứng nào tật nấy. Khi lợi ích hiện rõ trước mắt, sự cẩn trọng trong tâm trí hắn bỗng chốc tan biến.
Trong lúc hắn lơ là cảnh giác, từ sâu trong màn sương mờ ảo, một đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí chết chóc đang dõi theo Y Thiên, kẻ đang cười điên dại trước mặt.
GRRR… Một tiếng gầm gừ vang vọng, khiến hàn khí xung quanh dường như càng thêm nặng nề.
Ngay lập tức, Băng Liệt Giác lao thẳng vào Y Thiên, chiếc sừng băng to dài của nó mang theo uy lực khôn lường, rít gào đâm tới.
Vào khoảnh khắc mũi sừng sắc nhọn chỉ còn cách thân thể Y Thiên nửa tấc, hắn mới kịp nhận ra, vội vàng rút Thiên Bình Kiếm với lớp cương khí ngũ hành linh lực để đỡ lấy.
KÌNH KỊCH!
Hai tiếng va chạm chói tai vang lên. Thân kiếm và chiếc sừng băng tinh của Băng Liệt Giác đối đầu nhau đầy khó khăn. Nhưng Băng Liệt Giác là một yêu thú cấp tứ có thể dời non lấp biển, há nào lại là thứ tầm thường mà hắn với tu vi thấp kém hiện giờ có thể dễ dàng đối phó?
Ngay lập tức, trong môi trường lạnh giá ngày càng khắc nghiệt, Y Thiên cảm thấy toàn thân tê dại. Hắn càng trở nên yếu thế trước sức mạnh kinh người của Băng Liệt Giác, hoàn toàn bị đẩy lùi.
KÍT KÍT!
Y Thiên phóng thích Huyết Ma Khí, lần lượt ngưng tụ thành ba bốn bàn tay khổng lồ để tóm lấy chiếc sừng của Băng Liệt Giác, làm chậm tốc độ của nó. Cùng lúc đó, hắn phóng ra hàng trăm chiếc gai máu đâm sầm vào vách đá băng, chân đè mạnh xuống ghì chặt thân mình.
Nhưng đây là địa bàn của lũ yêu thú băng tộc, đâu chỉ có mỗi một mình Băng Liệt Giác.
Từ sâu trong các ngóc ngách hang động tưởng chừng trống rỗng, hàng chục yêu thú băng tộc xuất hiện, được tiếng hú rầm của Tuyết Thử triệu hồi.
Chúng đứng trên cao, đồng loạt tung ra các tuyệt kỹ như Tuyết Tuyền Lâm, Tuyết Vũ Liêm, Băng Hồn Thạch,...
Điểm chung của các chiêu thức này đều là tấn công tầm xa. Bọn chúng rất thông minh, không lựa chọn thời điểm nào khác mà lại xuất hiện đúng lúc Y Thiên đang bị Băng Liệt Giác chặn lại, không ngừng tung chiêu.
“Chết tiệt!” Y Thiên nghiến chặt răng, mạnh đến mức tưởng chừng hàm răng muốn vỡ vụn thành vạn mảnh:
“Băng Liệt Giác quá mạnh, lũ yêu thú phía trên còn không ngừng ném đủ thứ vào, Thiên Lôi cũng chuẩn bị giáng xuống. Nhỡ xui xẻo mà nhằm vào ta… e rằng khó thoát khỏi cái chết.”
Thiên Bình Kiếm của hắn lúc này sáng rực, rung lên vài tiếng.
Nhị Kiếm Khai Thiên Địa lập tức được sử dụng. Từ thân kiếm, một đôi ảo kiếm vô hình vô dạng từ từ tách ra, tựa như được ngưng tụ từ không khí đặc quánh.
Song ảo kiếm liên tục xoay chuyển như hai chiếc khiên, chặn đứng tất cả các tuyệt kỹ mà lũ yêu thú đang ném xuống đầu Y Thiên, phá nát chúng thành vạn mảnh.
Nhưng tình thế của Y Thiên thì không mấy khả quan. Băng Liệt Giác không ngừng tăng thêm uy lực vào chiếc sừng cứng cáp của nó. Dù hắn đã tung ra Huyết Ma Khí, Hỗn Độn Hắc Xích Khí và Thiên Bình Kiếm cùng lúc, vẫn không thể chống đỡ nổi, liên tục bị đẩy lùi về phía sau.
“Hay là sử dụng Nhất Kiếm Phá Vạn Giới!” Trong đầu Y Thiên thoáng qua một suy nghĩ, nhưng ngay lập tức bị một suy nghĩ khác phản bác:
“Trước đây chỉ có một mình, lại còn là Luyện Khí Thập Nhị Tầng - Thiên Phẩm. Bây giờ Linh Nhi còn ở sau lưng, tuyệt đối không thể liều lĩnh được.”
Cứ như vậy, tình thế lại trở về trạng thái bế tắc không thể nào gỡ bỏ.
Dù sao thì Nhị Kiếm Khai Thiên Địa cũng chỉ là một tuyệt chiêu quá đỗi bình thường. Dưới tần suất đá, băng và các vật thể linh lực liên tục được ném tới tấp vào Y Thiên, nó liền không thể chịu nổi mà xuất hiện từng vết nứt nhỏ.
Chỉ trong phút chốc, Y Thiên đã bị Băng Liệt Giác đẩy lùi tới mức lưng gần chạm vào lớp tường băng nhọn hoắt. Ngay sau lưng hắn lại là Linh Nhi. Tình thế lập tức trở nên vô cùng nguy cấp. Hắn cắn chặt môi dưới, truyền âm cho Đoá Đoá:
“Đoá Đoá, cô là Khí Linh nên có thể ra ngoài đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Vậy lập tức ra ngoài ôm lấy Linh Nhi đến chỗ khác cho ta!” Y Thiên rống lên, gương mặt nhăn nhó như thể đang kìm nén một thứ gì đó khổng lồ sắp bùng phát.
Đoá Đoá hiểu rõ tình hình hơn ai hết. Trong lòng có nhiều điều muốn nói nhưng vì tình thế quá cấp bách, nàng chỉ khẽ thở dài bất lực rồi từ bên trong đan điền của hắn bay ra ngoài.
Thân hình một nữ tử toàn thân bạch y, mái tóc dài tha thướt, ánh mắt băng lãnh quét qua toàn cảnh, tựa như có thể sánh ngang với hàn khí lạnh lẽo xung quanh.
Nhưng đó lại là hình dạng tựa như linh hồn. Đôi chân trắng trẻo thanh thoát như có như không đạp không trung mà bay, lập tức ôm lấy Linh Nhi nhỏ nhắn bên cạnh rời đi thật xa.
Thấy Linh Nhi đã an toàn ở một bên, Y Thiên lập tức giãn cơ mặt, nhếch môi cười khó hiểu. Tay hắn cũng dần buông lỏng Thiên Bình Kiếm.
Vừa buông lỏng lực, Y Thiên lập tức bị Băng Liệt Giác ép chặt vào tường. Từng chiếc gai nhọn hoắt của lớp tường băng đâm xuyên qua cơ thể hắn, nhưng hắn không hề kêu gào mà lại mỉm cười điên loạn hơn nữa, chiến ý ngút trời.
“Rốt cuộc ta cũng được ra sân rồi!” Ánh mắt đen tuyền cùng đồng tử xanh rờn của hắn lúc này mang theo sát khí lạnh lẽo cực độ, bùng nổ khắp không gian xung quanh.
OÀNH!
Huyết Ma Khí lập tức bạo phát ra ngoài với lực lượng cực kỳ kinh khủng, tuôn trào qua các vết thương sâu hoắm trên người Y Thiên:
“CHẾT ĐI!”
Hỗn Độn Hắc Xích Khí lúc này cũng đã đạt đến cực điểm, từng linh hồn gào thét lao tới cào xé thân thể cứng cáp của Băng Liệt Giác. Đồng thời, Huyết Ma Khí ngưng tụ thành vô số vũ khí như trường kiếm, trường thương, trường giáo, móng vuốt to hơn nửa thân người, các bàn tay khổng lồ... cực kỳ dã man tàn bạo, ra sức lao tới lũ yêu thú băng tộc phía trên.
Ngay lúc Băng Liệt Giác đau đớn, thân thể run rẩy cố kéo cái xác nặng trịch của mình khỏi Hỗn Độn Hắc Xích Khí của Y Thiên, nhưng hắn chỉ đơn giản là nhếch môi cười, nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy chiếc sừng to lớn của nó, giữ chặt lại:
“Muốn chạy sao?”
ẦM!
Bỗng một đạo Thiên Lôi mang đầy uy lực trực tiếp giáng thẳng xuống đầu Y Thiên. Một cánh tay ngưng tụ từ Huyết Ma Khí lập tức siết chặt Thiên Bình Kiếm giương lên, chặn đứng nó.
Nhưng đạo Thiên Lôi này dường như đã mạnh hơn trước rất nhiều, lập tức khiến thân thể Y Thiên cháy xém mất nửa người. Huyết Ma Khí trùng trùng toả ra vẫn không đủ để hồi phục lượng lớn vết thương như vậy, nhưng… trên môi hắn vẫn nở một nụ cười thống khoái cực độ. Chỉ riêng điều này đã khiến toàn bộ không gian xung quanh không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh của Cửu U Băng Nguyên, khiến lũ yêu thú phải ngừng tay đôi chút.
Chỉ thấy Y Thiên lấy ra một viên yêu hạch đặt vào miệng, giương cao Thiên Bình Kiếm. Cùng lúc đó, hắn cắn nát yêu hạch và hạ mạnh Thiên Bình Kiếm đẫm máu tươi xuống.
“NHẤT KIẾM PHÁ VẠN GIỚI!”
RẮC!
“NHẤT KIẾM PHÁ VẠN GIỚI!”
Không ngờ, Y Thiên lại có thể điên cuồng đến vậy. Thân thể hắn vẫn còn nhiều chỗ lộ ra xương cốt vì đạo Thiên Lôi đánh toạc, nhưng vẫn nở một nụ cười dã man, tung ra liên tiếp hai lần Nhất Kiếm Phá Vạn Giới.
Cơn đau xé da xé thịt cùng mùi tanh tưởi nồng nặc của yêu hạch lập tức lan tỏa. Thiên Bình Kiếm vung ra hai đường, hai đạo kiếm khí từ đó bay ra, tựa như mang theo cả thiên uy mà bắn thẳng.
Băng Liệt Giác còn chưa kịp kêu lên tiếng đau đớn nào đã bị Thiên Bình Kiếm găm chặt vào đầu, xuyên qua não xuống tới miệng rồi ra cả phía ngoài da.
Theo hai đường kiếm khí tung ra, cả bốn chân của nó bị cắt lìa khỏi thân thể. Y Thiên tiện tay điều khiển huyết thủ vươn ra kéo lại. Bất Khứ Quang Hồi Cư lúc này mới từ từ di chuyển từ mặt nạ, biến thành một thanh kiếm tạo từ vô số mảnh vỡ trắng buốt, siết chặt trong bàn tay hắn. Cùng lúc đó, gương mặt đã bị phá hủy hơn phân nửa của Y Thiên lộ ra, để lộ một nửa phần xương sọ với đại não đang không ngừng nhúc nhích.
Y Thiên há miệng, ngẩng phắt đầu lên hứng lấy máu tươi đặc sệt từ chiếc chân khổng lồ của Băng Liệt Giác tuôn ra như suối. Theo dòng máu được uống vào, một cỗ lực lượng Huyết Ma Khí cực lớn được tạo ra, quấn quanh thân thể Y Thiên tựa như hàng vạn con huyết xà, mang theo sát khí và sự cuồng bạo kinh thiên động địa, hoàn toàn tỏa ra hồi phục những vết thương nặng trên người hắn với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Uống xong cũng là lúc Bất Khứ Quang Hồi Cư hoàn toàn biến đổi thành Khứ Quang Kiếm Vũ đầy vẻ dũng mãnh.
“Giờ thì…” Y Thiên vứt chiếc chân sang một bên, tay cầm mạnh Thiên Bình Kiếm găm chặt vào mặt băng, quay lên nhìn lũ yêu thú đang không ngừng kinh hãi run rẩy toàn thân. Gương mặt hắn lộ ra nụ cười dã man không thể che giấu:
“Đến lượt của các ngươi, ai cũng có phần nên là… đừng có tranh giành nhau nhé!”
Vừa dứt lời, Y Thiên như một tia chớp đỏ mang theo tử vong và sát khí nặng nề đến cực điểm, lướt qua xác của Băng Liệt Giác. Tay hắn nhanh thoăn thoắt, thuần thục lấy đi viên yêu hạch tứ phẩm trong người nó ra, rồi bước chân lại tiếp tục tăng tốc, lao về phía lũ yêu thú phía trên.
ẦM!
Một đạo Thiên Lôi giáng xuống đầu Y Thiên, nhưng lập tức nó đã rơi vào vị trí mà hắn vừa lướt qua, không hề mảy may gây chút sát thương nào lên người hắn.
Huyết Ma Khí lúc này đã đạt đến khoảng hơn một phần một tỉ thực lực của Huyết Ma Lão Tổ, mơ hồ đã có thể tạo ra một đôi cánh huyết ma.
Nó mờ mờ ảo ảo đập vài cái.
PHẦN PHẬT…
Lập tức, tốc độ của Y Thiên lại tăng lên vài phần, càng bay giữa hư không lao tới. Song kiếm trong tay hắn mở ra thế như chẻ tre, tung ra một loạt đòn kiếm với quỹ đạo điên cuồng, nhắm thẳng vào cổ chúng nó mà chém.
Ngay lập khắc, kể từ khi cái tôi điên cuồng của Y Thiên, vốn đã thức tỉnh trong Độc Nhãn Vương Chi Địa, nắm quyền kiểm soát thân thể, thế trận đã hoàn toàn xoay chiều về phía hắn.
Đoá Đoá đứng một bên. Tuy lúc trước thấy hắn với tu vi thấp kém, tư chất ngu dốt lại có thể đến gặp nàng, nàng đã mường tượng được chút dư vị điên cuồng trong hắn. Nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh này, nàng không khỏi toàn thân run rẩy, bất giác lấy tay che lấy đôi mắt nhắm nghiền đang say ngủ của Linh Nhi, giọng nói ngập ngừng:
“Hắn… hắn đây là đang tàn sát cả một hang ổ yêu thú sao?”
Hàn khí trong Cửu U Băng Nguyên trong thoáng chốc đã bị Huyết Ma Khí sục sôi của Y Thiên nuốt trọn, chỉ còn lại hơi ấm và mùi tanh nồng của máu.
Chỉ thấy hắn toàn thân bao bọc trong làn sương đỏ đen nồng đặc đến mức thân ảnh cũng chỉ mơ hồ ẩn hiện bên trong, không hề thấy rõ được.
PHẬP! PHẬP! PHẬP!...
Đôi song kiếm thuần thục trong tay hắn liên hoàn chém ra từng cú đầy uy lực. Trong làn sương nồng đậm ấy, dường như có thể thấy từng thủ cấp như trái bóng chuyền liên tục được tung hứng lên cao. Khắp Cửu U Băng Nguyên, nơi giao thoa giữa tầng một và tầng hai, giờ đây chỉ còn mỗi tiếng cười man rợ và tiếng thét gào của song kiếm vang lên.
Bởi vì những yêu thú này sẽ chết trước khi kịp nhận ra, kịp cảm nhận nỗi đau. Xét ở điểm này, Y Thiên cũng đã trở nên nhân từ hơn trước rất nhiều.
Sau khi giết toàn bộ yêu thú nhất cấp lẫn nhị cấp ở đây, trong lòng hắn vẫn không chút nào thỏa mãn. Đôi mắt xanh rờn vẫn ánh lên vẻ điên cuồng, hướng về phía tầng dưới của Cửu U Băng Nguyên.
“Bây giờ đi xuống còn chưa muộn nhỉ?” Đoá Đoá lúc này nghe hắn đột ngột lên tiếng, chợt giật nảy mình. Nàng khẽ siết chặt Linh Nhi hơn, đáp:
“Đương… đương nhiên rồi, cũng chưa qua một ngày mà.”
“Được!”
Dứt lời, Y Thiên lập tức mở rộng đôi cánh, thả mình xuống cái lỗ to tướng mà không đi vòng nữa.
Dưới tốc độ rơi tự do cùng với đôi huyết ma cánh liên tục thay đổi hình dạng, làm mình dẹt lại để tăng thêm tốc độ cho hắn, mắt hắn đảo liên tục giữa các hang hốc. Hễ tìm thấy góc nào có yêu thú sống, hắn liền đổi hướng bay vào giết.
Khi nhanh chóng bay xuống các tầng dưới, hắn mới có thể tự mình xác minh được lý do tại sao nơi này lại nguy hiểm đến vậy. Nếu không phải vì Y Thiên có Huyết Ma Khí, Hỗn Độn Hắc Xích Khí, hỏa linh lực, và cả Hoả Phượng Hoàn trên cổ tay đang không ngừng tỏa ra một luồng khí nóng rực, cùng lúc gia trì vào cơ thể tạo nên một lớp cương khí hỗn hợp khắc chế cái lạnh, thì hắn đã không thể tiếp xúc nổi với hàn khí của Cửu U Băng Nguyên này.
Chỉ trong một thời gian ngắn, tiếng kiếm rít gào chém giết đã ngừng lại. Y Thiên cũng từ bên trong một góc hang đi ra, miệng cười không thể khép nổi.
“Một trăm linh một… một trăm linh hai… một trăm linh ba… một trăm linh tư!” Hắn mở to mắt, dường như không thể tin vào những gì mình thấy, giơ bàn tay đầy yêu hạch lên hướng về phía Đoá Đoá:
“Này, Đoá Đoá! Cô có thấy không, là một trăm linh tư viên yêu hạch đó! Trong này có lẫn hầu hết yêu hạch nhất và nhị phẩm, nhưng cũng có không dưới mười viên yêu hạch tam phẩm đâu nha!”
Hiếm khi thấy Y Thiên mừng rỡ như vậy. Đoá Đoá, sau khi chứng kiến một màn tàn sát man rợ hơn cả diệt chủng, cũng chỉ có thể gượng cười đáp:
“À… ừm… tuyệt vời quá nhỉ?”
“Còn phải nói!” Đôi mắt lấp lánh của hắn vẫn không rời khỏi đám yêu hạch lấp lánh trên tay.
Ông trời dường như cũng không đành lòng để Y Thiên hưởng thụ trọn vẹn cảm giác vui sướng lúc này sau một màn tàn sát man rợ như vậy.
ẦM!
Một đạo Thiên Lôi lại lần nữa giáng xuống. Thân hình Y Thiên lập tức trở nên hơi mờ ảo, huyết ma cánh mở rộng ra định né tránh Thiên Lôi.
Nhưng đạo Thiên Lôi ấy lại không hề nhắm vào Y Thiên, mà lại nhắm về phía một thân hình to lớn che lấp cả cái lỗ thông giữa tầng bốn đến tầng năm. Khi nhìn thấy thứ này, nó lập tức mang đến cho hắn cảm giác dã man nguyên thủy, cảm giác tử vong đang đến gần. Ánh mắt hắn đầy kinh hoàng nhìn qua Đoá Đoá đang ôm chặt Linh Nhi lơ lửng bay bên cạnh:
“Thứ quỷ quái đó là gì?”