33. Gặp lại cố nhân

Thợ Dệt Vải

Gặp lại cố nhân

Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi tỉnh lại, ta thấy mình đang ở trong một địa lao u tối.
“Nghe nói ngươi từ Lăng Châu đến?”
Nước lạnh dội thẳng xuống, khiến toàn thân ta ướt sũng. Ta ngẩng mặt, nhìn thẳng vào kẻ đối diện.
“Thì ra là ngươi.”
Tiêu Dục nghi hoặc nhìn ta: “Ngươi nhận ra ta sao?”
Ta ngẩng cằm, nở nụ cười lạnh lùng.
“Ai mà không nhận ra ngài? Nhị hoàng tử đương triều Đại Ngu, đích tử của Quý phi… Không ngờ kẻ độc chiếm số thuốc kia lại chính là ngài.”
Tiêu Dục thản nhiên nhìn ta, đoạn nói: “Nếu đã vậy, càng không thể để ngươi sống.”
Sợi dây thừng siết chặt lấy cổ ta. Ta nghẹt thở, mặt đỏ bừng, đôi mắt trừng trừng nhìn hắn.
“Đợi ôn dịch Lăng Châu lan rộng, ta vừa có thể ngầm vơ vét của cải, lại vừa dẹp yên dịch bệnh, giúp ta tiến gần hơn đến Đông cung. Sao có thể để một thôn phụ như ngươi cản trở?”
Ngay lúc ta đang choáng váng, một tên thuộc hạ vội vàng đến bẩm báo:
“Nhị điện hạ, hôm nay Ngũ điện hạ đã dâng phương thuốc trị ôn dịch!”
Tiêu Dục chấn động: “Sao hắn lại có phương thuốc đó?”
Nhân lúc sợi dây thừng nới lỏng, ta vội vàng nói:
“Điện hạ, nay sự việc đã như vậy, đợi Hoàng thượng gom đủ thuốc, chắc chắn sẽ tra ra việc này có liên quan đến ngài! Chi bằng ngài chủ động nhận mệnh, giành lấy công đầu!”
Tiêu Dục nghe vậy, khẽ phất tay ra hiệu. Hắn nhìn ta hỏi:
“Ngươi rốt cuộc là ai?”
Ta thở dốc, giật mạnh sợi dây thừng, rồi quỳ xuống.
“Dân nữ là vu y họ Nguyên, sư thừa Sở Vu.”
Năm Vĩnh Ninh thứ mười, khi ta quay lại Lăng Châu, ta đã trở thành thủ hạ của Tiêu Dục.
Tạ Trường Ẩn trao trả Tiểu Hà cho ta.
“Nguyên cô nương, đạo bất đồng bất tương vi mưu, chúng ta từ đây biệt ly.”
Hắn mang Khương Hoàn rời đi, hướng về Khương quốc.
Ta và Tiểu Hà đứng yên tại chỗ, dõi theo bóng họ cho đến khi khuất dạng. Ta mới ngồi xổm xuống, ôm lấy con gái, hỏi:
“Ở bên phụ thân, con có vui không?”
Con bé đưa tay lau nước mắt, rất lâu sau mới khẽ đáp: “Vui ạ.”
Vui là tốt rồi.
Trải qua bao thăng trầm, tâm cảnh ta đã không còn như trước, cũng xem như đã ngộ ra một đạo lý tầm thường.
Đời người ngắn ngủi quý giá, không thể quay lại. Dù ở thời điểm nào, cũng phải sống vui vẻ, mới không phụ tháng năm.
Tiểu Hà cố tình cãi:
“Nhưng con thì có thể quay lại mà.”
Ta hôn lên má nó: “Nhưng ta và phụ thân con thì không thể.”
Nó vùi đầu vào ngực ta, khóc không kìm được, nức nở:
“Con biết… Con khóc thay cho phụ thân đó mà…”
Đúng là một nữ nhi hiếu thuận.
Sau khi ôn dịch Lăng Châu được giải quyết, ta được Chi Vương đưa vào cung, trở thành Nguyên đại phu trong cung.
Hôm ấy, khi ta đang phơi thuốc, phía sau bỗng vang lên tiếng gọi:
“Nguyên cô cô?”
Ta ngẩn người ra, rồi chậm rãi xoay người. Ta nhìn thấy ta của mười ba năm trước, nhìn thấy nữ tử mang tên A Kiều. Nàng đã đến rồi.
Trong mắt A Kiều tràn đầy vui mừng, là niềm hy vọng ngập tràn. Nàng cho rằng nàng quen biết ta, nhưng kỳ thực nàng không hề biết ta.
Ta đè nén cơn xúc động trong lòng, giả vờ như người xa lạ, mở miệng hỏi:
“Ngươi gọi ta là cô cô sao?”
Nàng hỏi ta về chuyện “thoa”.
Ta tự tay nấu trà, rót cho nàng. Đời người hiếm có cơ hội như vậy, được khoản đãi chính mình thời trẻ ngây thơ. Chỉ tiếc khi ấy nàng chất chứa tâm sự, chẳng nếm ra được đây là loại trà nàng yêu thích nhất.
Nàng nói với ta:
“Ngươi sẽ luyện được thoa thôi.”
Ta không nói cho nàng biết sự thật, rằng ta đã biết luyện từ lâu rồi.
Về sau, A Kiều thường đến chỗ ta, khích lệ ta luyện chế “thoa dược”, ta cũng giả vờ phối hợp.
Đêm trừ tịch năm Vĩnh Ninh thứ mười, nàng mời ta đến Nhược Thanh điện. Ta vốn không nên đi, nhưng ta quá nhớ Tiêu Dịch. Cho dù biết hắn sẽ đuổi ta đi, ta vẫn mặt dày mà đến.
Thiếu niên mỉm cười đẩy cửa bước vào, trong lòng ôm một bó mai thật lớn.
“A Kiều!”
Đôi mày mắt từng khắc sâu trong vô số giấc mơ của ta, giờ phút này lại hiện diện trước mặt.
Ta vẫn nhớ rõ năm ấy trên núi, hắn nắm chặt tay ta không buông, câu cuối cùng hắn nói là:
“Ta sai rồi! Ta không nên giận nàng, không nên nói bậy… Ta vẫn còn muốn gặp nàng, A Kiều tỷ tỷ…”
Nước mắt bất giác dâng lên trong mắt ta. Điện hạ, chúng ta lại gặp nhau rồi.
Ta siết chặt bàn tay, chậm rãi đứng dậy, nhìn hắn:
“Ngũ điện hạ.”
Nhưng Tiêu Dịch chỉ liếc nhìn ta một cái, rồi quay sang hỏi A Kiều:
“Nàng ấy là ai?”
Điện hạ của ta… cũng không nhận ra ta nữa.
Ta bị đuổi khỏi Nhược Thanh điện. Một mình bước đi trên con đường vắng vẻ trong cung, ngẩng đầu nhìn trăng, giá lạnh thấm qua xiêm y, ăn mòn trái tim ta, nhưng ta đã chẳng còn cảm giác gì nữa.
Ta chỉ cứ thế bước về phía trước. Thì ra con người có thể buồn đến mức này. Thì ra trong đêm trừ tịch ngọt ngào ấy, ta lại có thể bi thương đến vậy.
Khương Hoàn có Tạ Trường Ẩn chăm sóc, A Kiều có Tiêu Dịch bầu bạn. Chỉ có ta như một con thoi cô độc, lặng lẽ xuyên qua màn đêm, không một ai hay biết.
Về đến viện, ta thần hồn điên đảo.
“Nương bị phụ thân đuổi ra, đúng không ạ?”
Tiểu Hà cũng theo ta vào cung. Bởi Tiêu Dục muốn lấy nó làm con bài uy hiếp ta, nên đã đưa nó vào cung Quý phi làm cung nữ.
Ta khẽ cúi đầu, giọng nghẹn ngào:
“Ta không trách hắn, hắn mới chỉ mười ba tuổi thôi mà…”
Tiểu Hà bước đến.
“Vậy để con ôm nương thay cho phụ thân nhé.”
Ta vùi đầu vào lòng con bé, lặng lẽ khóc rất lâu. Mãi đến khi có tiếng gõ cửa vang lên.
Ta mở cửa, nhìn thấy người đến, hóa ra là Vạn thúc. Ông bị phong hàn, sốt cao không dứt, bất đắc dĩ mới đến nhờ ta chữa trị.
Ta nghĩ đến năm xưa ông từng cứu ta, mà ta lại còn hiểu lầm ông, lập tức mời ông vào.
Thế là cái đêm trừ tịch bị bỏ rơi ấy, ta, Tiểu Hà và Vạn thúc cùng nhau trải qua. Vạn thúc là người tốt bụng, còn gắp thức ăn cho Tiểu Hà.
Tiểu Hà nhìn ông, cười khẽ:
“Cảm ơn ngoại công.”
Vạn thúc cúi đầu ăn cơm.
Ông không phải kẻ câm, nhưng ông chẳng muốn nói chuyện.
Năm Vĩnh Ninh thứ mười một, Quý phi đối xử với Tiểu Hà ngày càng tệ bạc. Bà ta chê nó làm việc lười biếng, tâm tư nhiều nhưng luôn không bắt được lỗi, là một cái gai trong mắt.
Bà ta bắt đầu hành hạ đứa trẻ bảy tuổi, lấy roi mây đánh vào tay nó, còn thường phạt quỳ.
Tiểu Hà đã nảy sinh sát ý.
“Đưa thuốc cho con! Con muốn quay về quá khứ, để nương nó đánh nó một trận!”
Nhìn những vết thương chằng chịt, ta đau lòng khôn xiết. Ta nói:
“Hay là… con đến tìm phụ thân cứu con nhé?”
Tiểu Hà thấy có lý.
Thế là nó bám theo A Kiều nửa tháng, ở Liên Trì diễn một màn khổ nhục kế, dỗ cho A Kiều xoay như chong chóng.
Nói mới thấy buồn cười, đám gương sen kia đều là do ta hái.
Sau đó, Tiêu Dịch đã đi cầu Hoàng đế xin người. Mùa hạ năm ấy, Tiểu Hà đã đến được nhà mới.