Thợ Dệt Vải
Chương 34
Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Nương, người có cô đơn không?”
Ta nói với nó rằng ta sẽ không.
Nếu ta không thể trở về bên Tiêu Dịch, ít nhất nữ nhi hắn có thể.
Nhưng sau khi Tiểu Hà đi rồi, ta vẫn lén khóc suốt một đêm.
Không còn cách nào khác, đó là lẽ thường tình.
Từ đó, Tiêu Dịch, A Kiều và Tiểu Hà, một nhà ba người sống trong Nhược Thanh điện.
Còn ta đứng trong góc tối không ai để ý, bình lặng trông nom họ.
Ta biết A Kiều bị Chi Vương uy hiếp, muốn nàng làm thiếp.
Ta liền gọi Tiểu Hà đến giải vây, rồi cố ý để Tiểu Hà lỡ lời.
Năm Vĩnh Ninh thứ mười một, vì cứu A Kiều, Tiêu Dịch bị đánh sáu mươi trượng, toàn thân đầm đìa máu, được khiêng về Nhược Thanh điện.
Ta vội vàng chạy đến, đầu ngón tay vừa chạm vào khung cửa, đã nghe giọng thiếu niên trong phòng nghẹn ngào:
“Từ nay về sau, nàng là người đường đường chính chính của ta. Nàng có thể thích ta không?”
Qua khe cửa, ta nhìn thấy Tiêu Dịch đầy thương tích.
Hắn thận trọng nhìn chằm chằm A Kiều, trong mắt tràn đầy chờ mong.
“Không được, ngươi và hắn là cùng một loại người.”
Sắc mặt Tiêu Dịch thoáng chốc trắng bệch.
“Thì ra… không phải không thích ta… mà còn rất ghét ta.”
Không.
Ta chưa từng ghét ngươi.
Ta không kìm lòng được đẩy cửa bước vào, kinh động cả hai.
A Kiều đỏ mắt, chạy vụt qua ta mà đi.
Ta nhìn vết thương đầm đìa máu trên người hắn, cẩn thận băng bó.
“Nguyên cô cô vì sao thích ta?”
Ngón tay ta khựng lại, giọng run run:
“Cái gì?”
Tiêu Dịch mặt không đổi sắc:
“Nếu ngươi đến gần A Kiều là vì cứu nữ nhi, thì dừng lại ở đây thôi.”
Hắn cố gắng nghiêng người nhìn ta, giọng lạnh lùng:
“Trong lòng ta chỉ có A Kiều, ta không muốn thấy cái thứ đó trong mắt ngươi nữa.”
“Cái thứ đó?”
Ý hắn là thứ tình cảm sâu nặng mơ hồ kia sao?
Thì ra, thích một người là che giấu không được.
Ta hoảng loạn rơi lệ, khẽ gật đầu.
“Được, ta hiểu rồi.”
Ta thu dọn hòm thuốc, đứng dậy, cam kết với hắn:
“Về sau ta sẽ không xuất hiện trước mặt điện hạ nữa.”
Tiêu Dịch nhìn ta, hơi ngẩn người, nhưng cũng chỉ ngẩn người mà thôi.
Ta đau lòng bỏ chạy.
Thì ra ngày hôm đó, người bị cự tuyệt không chỉ có mình Tiêu Dịch.
28
Năm Vĩnh Ninh mười hai, Tiêu Dục bảo ta luyện chế độc dược, loại có thể lấy mạng người một cách lặng lẽ, không để lại dấu vết, khiến không ai có thể điều tra ra được.
Ta đã đưa thuốc cho hắn nhưng lo sợ hắn dùng để đối phó với Tiêu Dịch, nên ta vẫn giữ lại giải dược.
Năm ấy, vào tiết Lập Thu, Hoàng đế lâm bệnh, Chi Vương Tiêu Dục túc trực bên giường bệnh.
Lúc đó ta mới biết, thì ra căn bệnh này chính là do hắn hạ.
Hắn còn làm ra vẻ, mời tất cả danh y có thể mời đến chữa cho Hoàng đế, nhưng ai nấy đều bó tay.
Hoàng đế thấy mình không còn sống được bao lâu, chuẩn bị sách lập Chi Vương làm Thái tử.
Ta lặng lẽ cho Hoàng đế uống giải dược, lại nói rõ bệnh tình năm xưa của Hoàng hậu và hai vị hoàng tử vốn giống hệt ôn dịch ở Lăng Châu, rồi đưa ra từng chứng cứ về việc Chi Vương thu mua, tích trữ dược liệu.
Hoàng đế tức đến mức công tâm, phun ra cả máu tươi.
Người vốn coi Hoàng hậu như chí ái, yêu thương hai vị hoàng tử vô cùng.
Năm ấy thấy Hoàng hậu mất đi hai vị hoàng tử.
Người còn giao ngũ hoàng tử cho nàng nuôi dưỡng, chẳng ngờ cuối cùng Hoàng hậu vẫn lìa đời.
Người quyết sẽ không lập Chi Vương làm Thái tử nữa.
Nhưng chuyện hoàng tử hạ độc dân chúng, tuyệt đối không thể công bố, chỉ có thể lấy tội danh khác để dập tắt dã tâm của hắn.
Hoàng đế giả bệnh nguy kịch, để lại di chiếu, sách phong ngũ hoàng tử làm Thái tử.
Quý phi khi nhìn thấy di chiếu, sắc mặt biến đổi đột ngột, liền câu kết với hoạn quan, giả truyền thánh chỉ, ám sát Tiêu Dịch.
Mùa đông năm Vĩnh Ninh mười hai, dưới sự ngấm ngầm trợ giúp của ta, Tiêu Dịch trở thành Thái tử.
Ta nhìn họ rời khỏi Nhược Thanh điện lạnh lẽo, chuyển đến Đông cung nhộn nhịp.
Nhìn Tiêu Dịch trở thành Thái tử điện hạ, A Kiều trở thành A Kiều cô cô, Tiểu Hà trở thành Trực Hà cô nương.
Còn năm ấy, ta bước ra ánh sáng, cứu Hoàng đế, cũng trở thành Nguyên cô cô, vị vu y được sủng ái nhất trong cung.
Hoàng đế lo Chi Vương trả thù ta, còn phái người bảo vệ ta.
Mấy năm xuân thu trôi qua, đã là mùa xuân năm Vĩnh Ninh mười lăm.
Công chúa Khương quốc đến hòa thân.
A Kiều tái ngộ Tạ Trường Ẩn.
Thái tử Tiêu Dịch cũng có được trái tim của A Kiều.
Đêm ấy, ta cùng Trực Hà đánh cờ.
Nó cầm quân cờ, nhìn cơn mưa lớn ngoài trời, hỏi:
“Có phải đêm nay ta mới được sinh ra không?”
Ta trầm ngâm chốc lát:
“Khó nói lắm.”
Nó nhìn ta một cách kỳ lạ, khẽ chậc lưỡi:
“Ta vẫn còn là một đứa trẻ mà.”
Ta ném quân cờ xuống, chọc trán nó:
“Thôi đi, biết đâu tuổi ngươi còn lớn hơn ta.”
“Nếu vậy thì thôi.”
Nó nhún vai, thản nhiên nói.
“Ngươi định đi đâu?”
“Đi tìm phụ thân ngươi.”
Ta giương dù, bước ra ngoài.
Đêm ấy mưa như trút nước, Tạ Trường Ẩn bị Tiêu Dịch truy sát mà bị thương.
Lúc hắn tuyệt lộ, ta đã cứu hắn.
“Nguyên cô nương?”
Hắn ôm cánh tay đang rướm máu, nhìn ta dưới tán dù, khóe môi nhếch lên:
“Đã lâu không gặp.”
Hắn quả là biết cách xoay sở.
Trước kia ta thật sự chưa từng nhận ra.
Một khi Tiêu Dịch biết Nguyên đại phu thích hắn, thì Tạ Trường Ẩn ắt cũng biết.
Vậy nên từ lúc gặp Nguyên Di ở Lăng Châu, hắn đã đoán ra người phụ nữ bế theo đứa nhỏ ấy sẽ si mê hắn.
Thảo nào hắn dám hứa với Khương Hoàn rằng sẽ chữa khỏi bệnh cho nàng.
Chỉ một thoáng, ta đã hiểu ra tất cả.
Hắn từ sớm đã biết ta say đắm Tiêu Dịch, mà hắn lại có dung mạo tương tự như Tiêu Dịch, liền muốn dùng gương mặt đó để quyến rũ ta.
Nam nhân, thật là vô sỉ.
Ta dùng chân đá văng xác chết dưới đất, hờ hững nhìn hắn.
“Tạ đại nhân đêm nay thật thảm hại.”
Tạ Trường Ẩn ngượng ngập cười:
“Nguyên cô nương, năm xưa ta đã có mắt không nhìn thấy thái sơn. Xin ngươi cứu ta.”
Ta giương dù, che cơn mưa cho hắn, rồi nghiêng người sát lại, nửa cười nửa mỉm:
“Được thôi, chỉ cần ngươi chịu bầu bạn với ta một đêm, ta sẽ cứu cái mạng chó này cho ngươi.”
Tạ Trường Ẩn bất lực cong môi cười:
“Không được. Ta từng hứa với vong thê, nếu dám chạm đến bất cứ nữ nhân nào khác, nàng dù chết cũng sẽ không tha cho ta.”
Ta ngẩn ra, muôn vàn suy nghĩ dấy lên trong lòng.
Hắn còn nhớ lời ta từng nói.
Hắn đẩy dù của ta ra, xoay người bước vào màn mưa, máu từ vết thương chảy dọc theo ngón tay nhỏ xuống nền đất.
Ta nhìn những vệt máu ấy, siết chặt tay cầm dù, vội vàng gọi:
“Đừng đi, ta cứu ngươi.”
Hắn quay đầu, cười khẩy:
“Đa tạ.”
Dù biết rõ hắn mỉm cười như vậy chỉ là để khiến ta chịu cứu hắn, nhưng ta vẫn không kìm lòng được sự vui mừng.
Nhưng nghĩ kỹ lại, trong lòng hắn, ta rốt cuộc là hạng người gì?
Một nữ nhân bị ruồng bỏ, chỉ biết toan tính, vụ lợi để cầu sinh, cô độc thê lương ở tuổi trung niên mà thôi.