Thợ Dệt Vải
Sự thật vỡ òa
Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta đã mang tiếng xấu vì hắn, vậy mà hắn lại không chịu ở lại qua đêm cùng ta, chẳng phải ta chịu thiệt thòi quá lớn sao?
Thế là ta ép Tạ Trường Ẩn múa một điệu kiếm.
Hắn múa trong ấm ức, chẳng chút tình nguyện.
Mà ta không chỉ tự mình xem, còn gọi Tiểu Hà đến xem, thì thầm với nó, cơ hội được nhìn phụ hoàng ngươi múa kiếm không nhiều đâu.
Nhờ hắn chịu mất mặt, Tạ Trường Ẩn đã bị ta giữ lại.
Hắn cùng A Kiều trêu ghẹo, đùa cợt nhau.
“Ngươi là nữ nhân xấu xa, ngươi căn bản chẳng hề yêu ta.”
Ta vào thay thuốc cho hắn, nghe thấy câu quen thuộc ấy, nhớ lại tháng ngày xưa, bất giác bật cười.
“Làm Nguyên đại phu chê cười rồi.”
Thấy ta bước vào, Tạ Trường Ẩn chợt lúng túng.
Ta nhìn hắn vài lần, giọng mơ hồ nói:
“Không sao, để ta xem vết thương của ngươi.”
Ngay trước mặt A Kiều, ta cởi áo hắn, đích thân bôi thuốc.
Khi đầu ngón tay ta chạm vào da thịt hắn, Tạ Trường Ẩn đã cứng đờ người.
Hắn sợ bị A Kiều nhìn ra chút manh mối nào, dù ta và hắn rõ ràng trong sạch.
Nhưng A Kiều không nhận ra.
Nàng quá tin ta.
Ta hiểu rõ hơn ai hết, A Kiều sẽ không hoài nghi Nguyên cô cô.
Bởi năm Vĩnh Ninh mười lăm, công chúa Khương quốc, Khương Hoàn, đến Đại Ngu, vị đại phu chữa mắt cho nàng chính là ta.
“Công chúa điện hạ, người có thể mở mắt rồi.”
Ta ngồi bên giường, rút ngân châm, mỉm cười rạng rỡ nhìn nàng.
“Ngươi là?”
“Ta là y sư Đại Ngu phái đến chữa bệnh cho điện hạ. Ta họ Nguyên, mọi người đều gọi ta một tiếng Nguyên cô cô.”
Người đầu tiên Khương Hoàn nhìn thấy sau khi đôi mắt được chữa khỏi, chính là hình ảnh Khương Hoàn ở tuổi bốn mươi hai.
Nàng cúi đầu nhìn đôi tay dang ra, gương mặt ngời lên niềm vui khẽ khàng.
“Ta có thể đi tìm hắn rồi.”
Ta đưa dải lụa cho nàng.
“Công chúa điện hạ, mắt ngài vừa mới khỏi, ngoài kia còn tuyết rơi, cẩn thận kẻo tổn hại lại mắt.”
“Đa tạ, Nguyên cô cô.”
Khương Hoàn ôm ta đầy cảm kích.
Ta dõi theo bóng nàng rời đi, đến trúc lâm tìm Tạ Trường Ẩn.
Năm Vĩnh Ninh mười sáu, ngày mồng chín tháng Giêng.
Hôm ấy, tuyết rơi đầy trời, ta cũng leo lên núi.
Chi Vương Tiêu Dục quyết định dùng thuốc nổ giết chết Thái tử và Thái tử phi.
Vì biết trước chuyện này sẽ xảy ra, ta đã phái người trà trộn vào trong, lấy được sơ đồ bố trí thuốc nổ.
Không ngờ số thuốc nổ chôn dọc đường Khương Hoàn đi tới còn chưa đến một nửa so với đoạn Tiêu Dịch phải đi qua.
Mà Tạ Trường Ẩn xử lý thuốc nổ phía Khương Hoàn cũng sơ suất, xảy ra trục trặc.
Chưa kể, để đối phó với Tiêu Dịch, ngoài thuốc nổ, Chi Vương còn bố trí thêm sát thủ.
Muốn ngăn cản vụ nổ hoàn toàn, chỉ cử người đi trước là chưa đủ, còn phải chặn không cho Tiêu Dịch vào núi.
Người duy nhất có thể ngăn cản được hắn, chỉ có một.
Ta viết một phong thư, nhờ người gửi cho A Kiều.
【Biết được lối vào núi có mai phục thuốc nổ, xin A Kiều tỷ tỷ cứu ta.】
Chữ viết ấy chính là do Tiêu Dịch từng nắm tay dạy ta.
Nàng nhất định sẽ nghĩ đó là hắn viết.
Nàng chắc chắn sẽ đi.
Có A Kiều giúp đỡ, đám người bố trí thuốc nổ không chờ được Tiêu Dịch nên không dám châm ngòi.
Còn ta mang người đến, giết hết bọn chúng, đào lên toàn bộ số thuốc nổ chôn dưới đất.
Lượng thuốc nổ bị đào lên quả thật kinh người, đủ để nổ tung nửa ngọn núi, khiến quân Đại Ngu và quân Khương quốc tan tác, hai nước lại một lần nữa khai chiến.
Ta đã ngăn chặn thành công vụ nổ ấy, cứu vớt tất cả mọi người.
Nhưng một thảm họa chưa từng xảy ra, thì có ai hay biết hay quan tâm?
Không ai vui mừng.
Không ai hay biết.
Và đến cuối cùng, ta vẫn còn một việc phải làm.
Ta một mình đi trong núi, tập tễnh bước qua con đường, bụi cỏ, khe suối quen thuộc, chậm rãi leo lên, nhìn thấy nữ tử sau tảng đá.
“Ngươi sao lại đến đây?”
Nàng thở phào, cố gắng đứng dậy.
Ta một tay giữ chặt cổ tay nàng, tay kia giấu con dao sau lưng.
“Ngươi không sao chứ?”
A Kiều cúi đầu, định mở miệng.
Thừa lúc ấy, ta giơ dao, đâm nàng.
Nàng cảnh giác quá, dùng cả hai tay nắm lấy lưỡi dao, ánh mắt kinh hoảng nhìn ta.
“Nguyên cô cô… là ngươi? Tại sao?”
Ta bình thản nhìn nàng, tay không ngừng dùng sức.
“Rồi ngươi sẽ hiểu.”
Nhưng A Kiều không hiểu.
Máu từ lòng bàn tay chảy xuống, nhỏ từng giọt.
Nàng tựa cả thân vào tảng đá lạnh lẽo, chết điếng giữ chặt con dao.
Dù vết thương sâu đến thấy xương, cũng tuyệt không buông.
Nàng gần như tuyệt vọng nhìn ta, nước mắt vỡ òa, nghẹn ngào cầu xin:
“Ta xin ngươi… tha cho ta… ta có thai rồi…”
Ta biết.
Ta biết nàng mang thai.
Ta biết suốt quãng đường trốn chạy, rõ ràng nàng không thể xa Tiêu Dịch nhưng vẫn mạo hiểm, tất cả chỉ vì đứa trẻ này.
“Chỉ cần ngươi chịu buông tay mà chết, ta sẽ giữ lại đứa bé cho ngươi.”
A Kiều nhìn ta trống rỗng, không nói, tay cũng dần mất sức.
Ta rút dao, tàn nhẫn đâm xuống.
Máu từ ngực nàng tuôn ra, thân thể dần mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất.
Nàng như nghe thấy gì đó, gương mặt thoáng lộ vẻ kinh ngạc.
“Cái gì vậy?”
Ta đưa tay, lau đi nước mắt nàng.
“Đừng sợ, ngươi lại trốn thoát rồi. Đây là lúc dòng thời gian được sửa chữa.”
A Kiều rõ ràng sững sờ, nhìn ta trân trối, rồi bỗng như hiểu ra.
“Thì ra… bức thư đó là ngươi viết.”
Ta ngồi xuống bên nàng, chậm rãi vén váy, để nàng thấy vết thương ở bắp chân.
“Ngươi không chết, thì sẽ không có ta.”
A Kiều nhìn vết sẹo cũ, nước mắt đầm đìa, lại nở nụ cười ngây dại.
“Thì ra là vậy, thì ra là vậy…”
Tiêu Dịch sắp tìm tới.
Ta đứng dậy bỏ đi, A Kiều gọi ta lại.
Nàng yếu ớt khẩn cầu:
“Có thể… giúp ta chăm sóc hắn thật tốt không?”
Ta nhìn nàng thật lâu, rồi khẽ mấp máy môi:
“Ngươi sẽ thấy được.”
Ta lê đôi chân tật nguyền xuống núi.
Quay lại con suối quen thuộc đã đi qua, tìm thấy một người hấp hối.
“Ta biết ngươi ở đây mà.”
Trong đám cỏ nhuộm đầy máu, lão nhân bị bắn thành con nhím, nghiêng người co ro, thoi thóp trong đau đớn.
Ta nín thở, chậm rãi quỳ xuống trước mặt ông.
Nhẹ nhàng vén tóc rối, dùng đầu ngón tay lau vết máu bên môi.
“Còn không chịu nói chuyện với ta sao?”
Cả người ông run mạnh, co quắp sâu hơn, như muốn giấu mình vào bóng tối, không để ta thấy.
“… Ngươi làm sao biết ta ở đây?”
Giọng ông khàn khàn, vỡ vụn, mang theo nỗi già nua xót xa, đó là giọng nói của Tiêu Dịch khi đã về già.
Nước mắt lập tức tràn ra, mờ cả tầm mắt.
“Ngươi trọng thương, không thể đi xa được.”
Ông cúi đầu, đôi vai run rẩy, cả người không ngừng phát run.
Ông khóc.
Ta cưỡng ép nâng khuôn mặt ấy lên, bắt ông đối diện ta, vừa khóc vừa trách:
“Tại sao không cho ta nhìn ngươi?”
Tiêu Dịch gắng gượng ngước mắt, nhìn ta mơ hồ.
“A Kiều tỷ tỷ… ta đã già rồi, xấu xí rồi…”
Ông im lặng giây lát, ngón tay vô thức co lại, giọng run rẩy yếu ớt:
“Ta còn dọa ngươi sợ…”
Mười mấy năm ấm ức ùa về, bi thương cuộn trào.
Ta ôm lấy gương mặt ông, khóc không thành tiếng.
“Chỉ một lần ta không nhận ra ngươi! Bao nhiêu lần khác… ta chưa từng giận ngươi… ta còn chữa bệnh cho ngươi… giữ ngươi ở lại ăn cơm… là ngươi không chịu nói với ta…”
“Là ta sai rồi, ta vẫn luôn tìm ngươi.”
Tiêu Dịch nhìn ta, lệ tuôn xuống, môi dưới run bần bật, gần như mất khống chế.
“Nhưng ngươi ở ngay bên cạnh ta… vậy mà ta… ta lại không nhận ra… cũng không nhận ra… cả nữ nhi chúng ta…”
Nỗi đau lớn khiến ông nghẹn ngào, gần như ngạt thở.
“Ta già quá rồi, đã không xứng với ngươi nữa.”