Bước Ngoặt Của Ngũ Hoàng Tử

Thợ Dệt Vải

Bước Ngoặt Của Ngũ Hoàng Tử

Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đợi đến năm hai mươi lăm tuổi, chàng sẽ chẳng còn chê ta béo nữa đâu.
Ăn xong, hắn rửa bát đũa rồi đến bên cửa sổ luyện chữ.
Ta ngồi ở hành lang, tận hưởng ánh nắng xuân.
Không lâu sau, tin dịch bệnh bùng phát nơi biên cương truyền đến kinh thành. Dân chúng từ các nơi đổ về lánh nạn, nhưng đều bị chặn lại ngoài cửa thành.
Vào lúc này, Tạ Trường Ẩn hẳn đang ở biên giới.
Ngày trước chàng thường nói ta còn là đứa trẻ, nhưng nay ta với chàng cũng chẳng cách nhau mấy tuổi. Nếu ra khỏi cung, nói không chừng ta có thể...
Nhưng việc xuất cung nào phải chuyện dễ dàng.
Đặc biệt là khi chủ tử của ta lại là kẻ bần hàn nổi danh trong cung.
Cánh cửa cung ấy, ngay cả đại cung nữ của Quý phi hay tiểu thái giám của Nhị hoàng tử cũng có thể dựa vào lệnh bài mà thong dong ra vào.
Chỉ riêng ta, vừa đến là đã bị quát đuổi đi.
Có lần, ta bị mấy thái giám của Nhị hoàng tử để ý, lừa vào chỗ tối rồi động tay động chân.
May mà ta kịp la lớn cầu cứu, được một lão thị vệ đi ngang qua cứu giúp.
Khi ấy ta cố tỏ ra điềm nhiên, nhưng khi về đến phòng, ta mới trốn một mình mà khóc thầm.
Sau đó, Tiêu Dịch đặt một hộp sơn son lên bàn.
“Phụ hoàng ban thưởng nhân ngày lễ. Ta không thích đồ ngọt, nên mang về cho ngươi.”
Ta khẽ đáp rằng chẳng muốn ăn, rồi quay người định rời đi.
“Chẳng phải ngươi nói cơm cung khó nuốt đến nỗi gầy đi sao?”
Hắn kéo cổ tay ta lại, phát hiện chỗ ấy có vết thương, mắt ta thì vẫn còn sưng vì khóc.
Tiêu Dịch biết chuyện, mặc cho ta ngăn cản, vẫn xông thẳng đến điện Nhị hoàng tử, tự mình đánh bọn thái giám kia một trận.
Sau đó hắn bị Hoàng đế phạt quỳ suốt ngày đêm, đầu gối xanh tím, mấy hôm liền không đứng nổi.
Ta vừa bôi thuốc cho hắn, vừa khóc không ngừng.
Nhiều khi tay run rẩy, thuốc nhỏ vào mắt, khiến ta càng khóc dữ hơn.
Một chiếc khăn được ném vào lòng ta.
“Ta đâu có vì ngươi! Ta chỉ có mỗi một cung nữ là ngươi thôi, mà bọn chúng còn dám ức hiếp, chẳng khác nào không coi ta ra gì.”
“Vốn dĩ đã chẳng ai coi ngươi ra gì rồi.”
Tiêu Dịch im bặt.
Ta vội chữa lời: “Nhưng ta thì lúc nào cũng coi ngươi ra gì.”
Hắn mới hừ nhẹ một tiếng, rồi nghiêng mặt đi.
Ngay sau đó, ta bôi thuốc lên đầu gối hắn, đau đến mức hắn bật kêu lên.
“Ngươi có nhẹ tay một chút không thế?”
“Biết rồi, biết rồi.”
Ta thầm nghĩ, khi trước ta bảo hắn nhẹ tay, hắn có bao giờ nhẹ đâu, dựa vào đâu mà ta phải nhẹ chứ?
Nhân cơ hội này mà trả thù thôi.
Từ đó, ai cũng đồn rằng ta là người của Ngũ hoàng tử, chẳng ai dám động tới nữa.
Một lần, khi ta trở lại Nhược Thanh điện, bắt gặp Ngũ hoàng tử đang vác một chồng sách cao ngất vào cửa.
“Ngươi đang làm gì vậy?”
Dạo này Tiêu Dịch mượn về rất nhiều sách.
“Phụ hoàng đang lo lắng vì dịch bệnh, ta muốn tìm phương thuốc.”
Ta ngẩn người ra.
Năm xưa ở Lăng Châu, Tạ Trường Ẩn bốc thuốc, ta giữ lò lửa. Phương thuốc ấy ta vẫn thuộc làu.
Nếu giúp Ngũ hoàng tử lập công, chẳng phải địa vị của hắn sẽ tăng lên, ta cũng có thể mượn cớ theo ra ngoài sao?
“Điện hạ, mấy hôm trước ta mơ thấy thần tiên, họ đã ban cho ta một phương thuốc, nói rằng có thể trừ bách bệnh.”
Ta viết phương thuốc ra, rồi đưa cho hắn xem.
Tiêu Dịch đặt phương thuốc xuống bàn. Bên cạnh đó, vừa khéo là tờ chữ hắn vừa luyện xong.
“Kỳ lạ… chữ của ngươi, có chỗ lại giống chữ ta.”
Sao lại không giống được chứ?
Trước kia ta mù chữ, đến khi gả cho hắn mới sáng mắt.
Ngày phát hiện Thái tử phi lại là kẻ mù chữ, Thái tử khi đó tức chết đi được.
Là hắn đã cầm tay, dạy ta từng nét một.
Ấy cũng là khoảng thời gian hiền hòa ít ỏi trong bảy năm phu thê.
“Ồ, thế à?”
Ta kiễng chân lên nhìn:
“Ta viết qua loa thôi. Còn Điện hạ, chữ viết của người chẳng ra gì cả, cần phải tập thêm đấy.”
Sắc mặt Tiêu Dịch hơi thoáng xấu hổ, hắn vo tờ chữ lại thành cục giấy.
“Vậy ta sẽ luyện thêm.”
Ta quay lưng đi, lặng lẽ cười đến run cả người.
Quả nhiên, Tiêu Dịch dâng phương thuốc lên, giúp giải quyết được nạn dịch.
Hoàng đế triệu kiến hắn cùng dùng bữa tối, còn đích thân khen ngợi.
Nhược Thanh điện đón nhận sự biến hóa long trời lở đất.
Mái ngói, cửa sổ đều được sửa sang. Trời mưa không còn bị dột, gió thổi cũng chẳng còn kêu gào quái dị nữa.
Ta vui vẻ hớn hở: “Cuối cùng cũng có ngày được sống tốt rồi!”
Tiêu Dịch cũng cười: “Ngươi rốt cuộc có thể về phòng ngủ rồi!”
Ta liếc hắn lạnh nhạt nói:
“Ai thèm trải chiếu trong phòng ngươi chứ?”
Ôm chăn gối, ta trở lại gian phòng của mình.
Tiêu Dịch khẽ cong môi cười.
Vì có công dâng phương thuốc, vị Ngũ hoàng tử đã bị lãng quên bao năm rốt cuộc lại được Hoàng đế nhớ tới, cho phép hắn đến Sùng Văn quán cùng các hoàng tử học tập.
Ngày đầu tiên đi học, Nhị hoàng tử Tiêu Dục đích thân tới đón hắn.
Tiêu Dục hơn Tiêu Dịch tám tuổi, vừa tròn hai mươi, nhưng ánh mắt lại luôn dán chặt lấy ta.