Chương 7

Thợ Dệt Vải thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta trao hòm sách cho Tiêu Dịch, khẽ thì thầm vào tai hắn:
“Cẩn thận hắn bắt nạt ngươi.”
Tiêu Dịch khẽ cười, rồi đi theo.
Ta nhìn bóng lưng hai người họ, lòng bàn tay rịn mồ hôi.
Nhị Hoàng tử Tiêu Dục, sau này chính là Chi Vương.
Sáu năm sau, vào ngày đại hôn hòa thân, hắn sẽ phục kích ám sát Thái tử.
Nói cách khác… chính hắn là hung thủ giết ta?
Ta thật sự là A Kiều sao?
Thật sự sẽ chết trong vụ ám sát ấy sao?
Trong lòng nặng trĩu, ta ngồi xuống giường, bất ngờ ván giường bỗng gãy sập, khiến ta hoảng sợ. Vội mở chăn, phát hiện bên trong giấu một túi vải, mở ra thấy một thỏi bạc.
Hẳn đây là số bạc A Kiều thật sự để lại.
Xem ra năm đó có kẻ thuê người, muốn nàng ta giết Tiêu Dịch.
Như vậy trong cung này, chắc chắn có người biết ta không phải A Kiều thật.
Lòng ta thấp thỏm bất an.
Xác A Kiều vẫn còn trong cái giếng cạn kia.
Nay Tiêu Dịch đã xuất hiện trước mặt Hoàng đế, cũng xem như có thân phận chính thức, hẳn có thể đưa ta ra ngoài.
Ta dứt khoát cầm số bạc, trộm lệnh bài của Tiêu Dịch, chuẩn bị trốn khỏi cung.
Nhưng ngay lúc gần tới cửa cung, ta lại gặp Tiêu Dịch, hắn vừa sớm bỏ học về.
Trong bóng tường son, thiếu niên trông vô cùng chật vật, y phục loang lổ vết mực, ôm chặt hòm sách còn chảy nước tong tong.
“…A Kiều?”
Tiêu Dịch lúng túng, lùi lại một bước.
Ta vội chạy tới: “Nhị điện hạ bắt nạt ngươi sao?!”
Thì ra đến Sùng Văn quán, đám học sinh khác nịnh bợ Tiêu Dục bằng cách ức hiếp hắn.
Chúng không chỉ tạt mực lên người, còn nhân lúc hắn thay áo mà ném hòm sách xuống nước.
Hắn phải nhảy xuống vớt, nên mới ướt sũng thế kia.
Ta kéo hắn về thay y phục, quên luôn cả chuyện bỏ trốn.
Lúc chuẩn bị nước cho hắn tắm, lệnh bài trộm được lại trượt khỏi tay ta.
Tiêu Dịch kịp đưa tay đón lấy, ngạc nhiên nhìn ta:
“Ngươi lấy cái này làm gì?”
Ta ấp a ấp úng.
Hắn lại phát hiện trên gối của ta còn có bức thư đã được chuẩn bị sẵn:
【Điện hạ, sơn cao thủy trường, hậu hội hữu kỳ.】
Tiêu Dịch ngẩn người, đôi mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm ta, dần dần hoe đỏ.
“Ngươi muốn lén bỏ đi?”
Ta chẳng biết phải nói sao.
Hắn bước từng bước ép sát, ta chỉ đành lùi.
Đến khi chẳng thể lùi nữa, hắn kéo tay ta, ta còn tưởng hắn muốn nổi giận, nhưng không ngờ hắn chỉ đặt lại lệnh bài vào lòng bàn tay ta.
“Muốn đi thì đi đi.”
Nói xong, hắn bảo phải tắm, rồi đẩy ta ra ngoài.
Cánh cửa “rầm” một tiếng khép chặt.
Chiều hôm ấy, Tiêu Dịch tắm suốt một canh giờ, giữa tiếng nước chảy còn xen lẫn những tiếng nức nở đứt quãng.
Đợi khi tiếng nước dứt, cửa mở, ta bất ngờ đối diện ánh mắt hắn.
Hắn hoảng hốt đưa tay che đôi mắt sưng đỏ.
“Ngươi… vẫn chưa đi?”
Hắn dừng một nhịp:
“Vậy để ta tiễn ngươi…”
Ta nhìn hắn, lặng im thật lâu, rồi đưa tay ra.
“Cái này, ta không đi nữa.”
Ta định trả lại lệnh bài thôi.
Không ngờ hắn hiểu lầm, liền nhân cơ hội ôm chặt ta vào lòng.
“Về sau, ngươi cũng đừng lén đi nữa, được không?”
Ta dựa vào vai hắn, kinh ngạc mở to mắt.
Trong lồng ngực thiếu niên, tiếng tim đập mạnh như muốn rung động cả tai ta.
“Ta hứa không đi nữa. Nhưng ta với ngươi là chủ tớ, đừng như vậy…”
Tiêu Dịch lúc ấy mới buông ra, nhận thức được bản thân vừa làm gì, giọng bối rối gấp gáp:
“Xin lỗi, ta không định khinh bạc ngươi…”
Ta bất giác bật cười.
“Ta biết, đó chỉ là cái ôm của bằng hữu thôi.”
Ánh mắt Tiêu Dịch khẽ sững lại, bước lên một bước, chân chợt lảo đảo, chợt ngã vào lòng ta.
Ta ôm lấy hắn, đưa tay áp lên trán.
Hắn đang sốt cao.
Ta quyết định sẽ không rời đi nữa.
Nếu không có ta, chỉ sợ Tiêu Dịch chết cũng chẳng ai thu xác hắn.
Bên ngoài đang có dịch bệnh, lưu dân nổi loạn, một mình ta ra khỏi hoàng cung, cũng chưa chắc đã thuận lợi mà đến được Lăng Châu.
Dù sao thì sáu năm sau Tạ Trường Ẩn cũng sẽ đến đây.
Ta ở đây chờ hắn là được.
Ta đem chuyện số bạc nói cho Tiêu Dịch, hắn trấn an ta đừng lo lắng.
“Người đứng sau đã thuê hung thủ giết người, lại còn diệt khẩu, thì sẽ không dám chỉ ra ngươi không phải A Kiều.”
“Vậy số bạc này làm sao bây giờ?”
“Hoặc ngươi tiêu đi, hoặc để ta tiêu giúp.”
Ta kịp thời tránh khỏi bàn tay gian xảo của hắn, chọn tự mình tiêu xài.