Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn
Chương 164: Phòng 201 – 'The Cube' (Hồi 13)
Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 164 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lee Eunsol
Ít lâu sau, một chiếc điện thoại bảo mật để liên lạc với Cục được đưa tới chỗ tôi.
Làm theo chỉ dẫn của Ông, tôi bắt đầu thao tác thiết bị, và chỉ trong năm giây, một cuộc gọi đã được kết nối.
-
Ring!
“Chào quý khách! Siêu Thị Saengsaeng kính chào quý khách nhân dịp chương trình khuyến mại hàng tháng – ”
“Đặc vụ Lee Eunsol, báo cáo thường lệ.”
-
Bíp!
“Báo cáo thường lệ bị gián đoạn do có xung đột với một Thực Thể Hỗn Mang trong Biệt Thự Hestbert. Khi điều tra, chúng tôi đã phát hiện một căn phòng có TV khác biệt so với căn trước. Sau khi kiểm tra, không tìm thấy bằng chứng nào liên quan đến sự sụp đổ của Chi nhánh Arizona hay việc Beatrix còn sống. Nghi ngờ về sự lệch lạc của Beatrix là vô căn cứ.”
-
Bíp!
“Báo cáo đã xác nhận. Vui lòng trở về.”
“...”
“Thế là xong rồi, phải không? Tôi đã báo lại mọi yếu tố đáng ngờ mà Cục yêu cầu đều không có gì.”
Những gương mặt xung quanh tôi nhẹ nhõm phần nào.
Thấy không khí dường như nhẹ nhàng hơn sau khi thoát khỏi nguy hiểm, tôi chêm thêm một câu:
“Các anh chị đã nghe báo cáo rồi, phải không? Và lệnh trở về cũng vậy? Tôi phải đi đây. Thế nên – ”
Patrick mỉm cười rồi ra hiệu cho thuộc hạ.
“Cảm ơn cô. Chúng ta sẽ gặp lại sớm thôi. Nhưng sẽ là dưới ‘hình hài mới’.”
Tên lính đứng cạnh tôi lập tức tiêm thứ gì đó vào người tôi. Cơn đau nhói xuyên qua, tâm trí tôi bắt đầu mờ nhạt.
Quả nhiên, chúng chẳng định thả tôi ra.
Nhưng có sao đâu.
Tôi cũng chẳng định rời khỏi đây.
Tại sao phải bỏ đi khi nơi đây đã tốn bao công sức để thâm nhập chứ?
***
-
Ding ding ding!
“Úi, ồn quá!”
Tôi tỉnh dậy trong một chiếc hộp trong suốt, xung quanh là không gian trắng tinh.
Cửa sổ chat nhấp nháy liên tục.
Lee Eunsol:
Tỉnh rồi.
“...”
Lee Eunsol:
Ông nội?
Kim Mooksung:
Cháu tỉnh trước khi ta chết, ta mừng lắm. Ngoài kia kinh khủng lắm. Ta đã cố gắng hết sức, nên nhớ mặc Bộ Đồ Bảo Hộ trước khi ra ngoài. Cháu là đứa thông minh, chắc hiểu chuyện thôi. Ta nghỉ trước đây.
Tin nhắn của ông không giống như thường lệ – dài quá, chẳng tiết kiệm dung lượng chút nào, lại xen lẫn cả rung động.
Liệu đây có phải là cách mọi người thay đổi khi đối mặt với cái chết, dù họ tin mình sẽ hồi sinh chăng?
Sau đó, tôi không còn nhận được phản hồi từ ông nữa.
Như ông nói, Bộ Đồ Bảo Hộ nằm cạnh chiếc hộp kia.
Sao ông lại bảo kẻ thù đặt nó bên tôi rồi bỏ đi?
Ông ấy nói nó sẽ phát nổ nếu không đặt cạnh một đặc vụ còn sống trong thời gian nhất định phải không?
Tôi còn đang phân vân làm sao thoát khỏi chiếc hộp thì nó đã tự động mở ra.
Bước ra ngoài, tôi nhìn thấy ai đó đang bò trên mặt đất, miệng đầy bọt trắng.
“Ọc, ọc!”
Hắn cố gắng bò về phía tôi bằng hết sức lực cuối cùng, nhưng chết trước khi tới gần.
Cảnh tượng đó khiến tôi chợt hiểu ra điều gì đang xảy ra.
Tôi lập tức cởi mũ bảo hiểm của Bộ Đồ Bảo Hộ.
...Bên trong nó đầy kinh tởm không thể tả, bởi vì Seungyub đã chết từ lâu rồi.
Tôi là tiểu thư gia đình quyền quý! Liệu tôi có thật sự phải mặc thứ này không?
Nhưng nhìn thấy người đàn ông chết trước mặt mình với máu trào ra từ miệng, quyết tâm trong tôi bừng lên.
Tôi nhanh chóng kéo xác Seungyub ra rồi trèo vào Bộ Đồ Bảo Hộ.
Lời cuối của ông nội là: “Ngoài kia kinh khủng lắm”.
Tôi có thể đoán được chuyện gì đang xảy ra. Tôi nhớ lại nội dung báo cáo thường lệ tôi gửi cho Cục trước khi bất tỉnh.
“Sau khi điều tra bên trong màn hình, không tìm thấy bằng chứng nào về sự sụp đổ của Chi nhánh Arizona hay việc Beatrix còn sống.”
Giờ, thử nghĩ từ góc độ của Cục xem.
Những cụm từ như Chi nhánh Arizona, sự sụp đổ, và Beatrix đều là điều mới mẻ với họ!
Cục chắc chẳng biết gì, coi Biệt Thự Hestbert như bao thảm họa hỗn độn khác trên Trái Đất.
Nếu một đặc vụ đột nhiên báo cáo những điều đó từ nơi đó, Cục sẽ nghĩ sao?
Cục Quản Trị là tổ chức thấu hiểu nhanh. Chắc hẳn họ đã nhận ra vấn đề ngay lập tức.
Họ sẽ hiểu được sự thật xung quanh Biệt Thự Hestbert.
Thế thì, Cục sẽ làm gì?
Tôi bước ra ngoài, đầy tò mò.
***
Địa ngục có tồn tại hay không?
Tôi băn khoăn điều đó khi lang thang trong khung cảnh địa ngục – vốn từng là viện nghiên cứu của tổng hành dinh.
Patrick rõ ràng chẳng biết gì về sự thao túng của Cục Quản Trị.
Họ có thể không biết bí mật gì đang bị chôn giấu nơi đây, nhưng tiếng cười ngạo mạn của hắn, tin rằng Cục sẽ không thể làm gì, đã phải trả giá đắt.
Phản ứng của Cục Quản Trị thật hữu hiệu.
Tôi chẳng biết viện nghiên cứu này ở đâu.
Nhưng chúng giấu nó kỹ đến mức Cục khó lòng tìm ra.
Nếu vậy, chẳng còn cách nào xâm nhập vào tổng hành dinh ngoài lối vào đã bị lộ – màn hình TV trong Biệt Thự Hestbert.
Nếu đúng như vậy, vũ khí hạng nặng, trực thăng hay xe tăng không thể xâm nhập qua TV.
Và nếu Patrick không hoàn toàn nói dối, hủy diệt nơi này sẽ gây tổn thất lớn cho Cục.
Huy động lực lượng vũ trang quy mô lớn?
Việc này khả thi, nhưng với số lượng quái vật nơi đây, thương vong là không thể tránh khỏi.
Một nơi khó huy động vũ khí ồn ào, hủy diệt nó thật phiền phức, còn lực lượng đặc biệt lại phải chịu nhiều tổn thất.
Giải pháp hữu hiệu nhất để đối phó với tình hình phức tạp này đang nằm ngay trước mắt tôi!
Vô số drone xuất hiện, trang bị vũ khí sinh hóa, biến tổng hành dinh thành địa ngục trần gian.
Đúng lúc đó, đàn drone bay lượn quanh viện nghiên cứu, lắp đặt những chiếc hộp bạc khắp nơi.
Từ những chiếc hộp đó, khí gas trắng tỏa ra, sát hại mọi sinh vật bên trong.
May thay, Bộ Đồ Bảo Hộ đặc biệt của Khách Sạn có thể kháng lại lửa, nước, đao kiếm, và cả vũ khí sinh hóa, dù là virus chết người hay khí độc.
***
“Cái cơ sở này lớn kinh khủng.”
Thật khó để định vị, và nhiều nơi giờ không thể tiếp cận.
Hầu hết con người nơi đây đều chết bởi vũ khí sinh hóa, nhưng hệ thống an ninh vẫn hoạt động.
Tôi hiện tại ra sao?
Đồng đội còn sống không? Chắc là không.
Nếu họ giết được Beatrix, Phòng Nguyền Rủa này đã biến mất rồi.
Hơn nữa, Seungyub, người cùng nhóm đối đầu với Beatrix, cũng đã chết.
Tôi đã biết đi đâu tiếp theo.
Xác chết rải rác khắp viện nghiên cứu đều hướng về một phía, như thể chúng chạy đến nơi nào đó trước khi chết.
Chắc chúng đều chạy đến lối thoát.
Nhưng tôi chưa định trốn thoát.
Rõ ràng nơi này còn nhiều bí mật, bao gồm vị trí của Kain, Perro, và hơn thế nữa!
Vũ khí sinh hóa của Cục đã quét sạch mọi trở ngại trên đường tôi khám phá.
Nếu vậy thì...
“Đây quả là tình huống lý tưởng để khám phá.”
Rủi ro duy nhất là Beatrix quay về tổng hành dinh.
Bên trong Bộ Đồ Bảo Hộ, tôi siết chặt món đồ Seungyub cầm tới hơi thở cuối cùng.
Nút Thoát Hiểm.
Tôi sẽ tin vào nó và tiếp tục khám phá.
***
Nơi đầu tiên tôi tìm thấy là tòa nghiên cứu.
Khó mà tìm ra Phòng Lab 2-9, nơi đồn là giam giữ Perro.
“Cửa khóa rồi à?”
Tôi thoáng nghĩ vậy nhưng nhanh chóng tìm ra cách.
Bình thường tôi không thể xông vào, nhưng giờ tôi đang mặc Bộ Đồ Bảo Hộ!
Hệ thống bên trong cho tôi sức mạnh siêu nhân, thứ người thường không thể đạt tới.
-
Rầm! Rầm!
Sau năm cú húc vai, cánh cửa cuối cùng cũng sập xuống.
-
Réc!
“Mày ổn không?”
Con chim quái dị mà tôi dần thấy dễ thương chào tôi.
Nó đã thoát ra ngoài rồi? Quái gì thế nhỉ?
Tôi nhìn quanh và hiểu đại khái tình hình.
Perro chắc bị nhốt trong chiếc hộp trong suốt giữa phòng.
Chiếc hộp đó có thể coi là phòng kín sinh tồn, trong bối cảnh khí độc tràn ngập.
Tôi nghi một nghiên cứu viên đã mở hộp để sống sót, rồi Perro giết chết họ.
Nghĩ lại, khi tôi tỉnh dậy, chiếc hộp tôi ở trong cũng tự mở ra như vậy.
Chắc lúc đó, một nghiên cứu viên đã mở hộp để chui vào.
Dù sao, chuyện đó không quan trọng.
-
Piyoo!
“Ý, ý. Ra khỏi đây đi. Và mày phải làm sạch mỏ đi nhé. Có ngón tay người mắc trong đó không đẹp đâu.”
Vừa bước ra khỏi tòa nghiên cứu cùng Perro, một thông báo hiện lên.
Đã Phá Giải Phong Ấn Của Con Vẹt Quái Dị!
“... Mày cũng bị phong ấn hả?”
***
Sau khi lang thang quanh tổng hành dinh một hồi, tôi cuối cùng cũng tìm được nơi phù hợp.
“Được rồi, Perro. Đến lượt của mày rồi.”
-
Piyoo!
“Đừng Piyoo với tôi nữa! Tao có phải đá mày lần nữa không?”
-
Kyuu?
“Nếu mày còn tỏ ra đáng yêu, tao sẽ cho mày ăn quả sồi thay hạt hướng dương trong một tháng. Tao biết mày hiểu, nên mau vào việc đi.”
Sau khi lưỡng lự, Perro cuối cùng cũng biến hình và xé toạc cánh cổng.
“Mày chưa làm gì mà lười thế? Mày không làm theo lời Songee à? Tao là người mua thức ăn cho mày, vậy mà giờ tao bị bỏ rơi?”
Bên trong văn phòng, tôi tìm thấy xác của Patrick.
Hắn dường như đã cố sống sót tới cùng, nhét giấy vụn và giấy lụa vào các kẽ cửa.
Thật không may, những nỗ lực đó chẳng thể ngăn chặn vũ khí sinh hóa của Cục.
Nhìn lại, tôi thấy mình khá may mắn. Nếu bị nhốt trong phòng bình thường, giờ tôi đã chết rồi.
Chúng nhốt tôi trong chiếc hộp đặc biệt, ngăn chặn Thực Thể Hỗn Mang trốn thoát. Trớ trêu là thứ đó đã cứu mạng tôi.
“...”
Tôi dành thời gian kiểm tra tài liệu rải rác khắp văn phòng, kể cả sổ ghi chép của Patrick.
“Thật phi thường. Tất cả chuyện này xảy ra ngoài đời thực sao? Mày nghĩ sao, Perro?”
-
Kyuu?
“Tịch thu hạt hướng dương một tháng.”
-
Piyooo???
Lúc này, tôi đã nắm được đại khái tình hình Phòng 201.
Tôi cũng có cảm giác về cách phá giải nó. Phòng Nguyền Rủa nào cũng vậy.
Ban đầu, mọi thứ đều hỗn loạn, như thể tôi đang đi giữa màn sương dày đặc...
Nhưng một khi biết cách giải quyết, mọi chuyện trở nên đơn giản.
Tôi cũng biết Kain ở đâu rồi.
Thế nhưng, với năng lực hiện tại, tôi không nghĩ mình có thể phá giải phong ấn lần này.
Đến lúc đi rồi.
Tôi đã khám phá ra cách phá giải Phòng 201.
***
Tôi rời văn phòng và đi theo hướng của các thi thể.
“...”
Chắc là quanh đây thôi.
Tôi sắp đến nơi, nhưng chẳng thấy thi thể nào, nên chẳng thể xác định được chính xác.
Có khi những người đã chạy xa tới mức này cũng đã trốn thoát được rồi?
-
Ầm ầm!
“Hả?”
Toàn bộ căn cứ rung chuyển!
Tiếng động lớn khủng khiếp, như thể nhiều phòng đang sập đổ và nổ tung.
Tôi có cảm giác xấu! Rất xấu!
Tôi vội vàng mở mọi cánh cửa và lối thoát xung quanh.
“Đâu rồi? Mẹ nó, mày đâu rồi?”
[Cửa thứ hai bên trái.]
“Cảm ơn nhé! Tôi sẽ không quên đâu.”
[Không có gì.]
Thở phào nhẹ nhõm vì đột nhiên được giúp đỡ, tôi mở cửa thứ hai bên trái –
“...”
Quay đầu lại, tôi nhìn thấy một tồn tại còn đáng sợ hơn cả Tử Thần!
[Ngươi đã làm hỏng hết mọi chuyện.]
Hình bóng đó giống cô gái trẻ, nhưng tôi không thể không sử dụng ngôn từ trang trọng.
“Cái đó... Không phải lỗi của tôi, nói thật đó?”
[Đồ sâu bọ -]
Tôi quay đầu và chạy như điên! Ai cứu với!
-
Rầm!
Một thứ gì đó đá tôi với lực khủng khiếp, đánh bay tôi gần mười mét.
“Perro!”
Từ trên cao, thiên thần giáng trần – chính là con vẹt thần thánh sinh ra từ quả bóng bay vàng của Khách Sạn, Perro!
Perro đá tôi về phía lối ra, rồi lao thẳng về phía Beatrix.
Không còn thời gian nhìn lại! No NAVER! [note77676]
Tôi chạy điên cuồng, chạy và chạy.
Tôi quăng mình qua cánh cổng – và một khung cảnh phi thường hiện ra trước mắt.
Một đạo quân trực thăng và robot đang hành quân về phía tổng hành dinh.
Cứ như thể họ đang định san bằng cả một thành phố vậy!
Có phải đây là lực lượng Cục Quản Trị định dùng để đấu với Beatrix không?
“...”
Và thế là, lần thử thứ hai đã kết thúc.
Bạn đã trốn thoát!