165. Chương 165: Phòng 201, Phòng Nguyền Rủa – Khối Lập Phương (14)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương 165: Phòng 201, Phòng Nguyền Rủa – Khối Lập Phương (14)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 165 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Han Kain
Tôi giật mình tỉnh dậy.
Một cơn gió lạnh buốt như cắt da cắt thịt xộc thẳng vào người tôi.
“Ác ~! Khách Sạn này đúng là quá quắt! Thời tiết thế này làm sao chịu nổi!”
Vừa than phiền về cái rét, tôi quay sang nhìn đồng đội.
Lần này không khí sẽ ra sao đây?
...
Chẳng phải vẫn như cũ sao? Phần lớn bọn họ đều thở dài, vẻ mặt hơi lờ đờ.
Phòng 201 đúng là quá sức rồi!
Liệu tôi có ngủ suốt chăng? Ít nhất hãy thả mình ra xem sao!
“Thôi nào ~ Thôi nào ~ Hãy vui lên đi! Có rất nhiều chuyện cần bàn bạc lắm, mau di chuyển thôi ~!”
Ít nhất cũng có một người vẫn tràn đầy sinh khí.
Thấy gương mặt tươi tỉnh của cô Eunsol, mọi người cũng vực dậy, sắc mặt họ sáng hẳn lên và bắt đầu di chuyển.
Chuyện sẽ thú vị đây.
Ngay khi chúng tôi bước vào thang máy để thoát khỏi cái lạnh chết người, bọn họ bắt đầu ồn ào trò chuyện.
Nghe nói nhóm đánh nhau với Beatrix gặp không ít rắc rối.
Tôi nghe được vài giọng mệt mỏi than thở: “Thân thể chính phải đặt ở chỗ khác”, hay “Không thể giết được nó”.
Mãi tới khi trở về căn phòng 105 ấm cúng, cô chị tôi mới bắt đầu kể chuyện.
Cô ấy mất khá nhiều thời gian để thuật lại trận chiến ác liệt giữa mình và Ông tại tổng hành dinh. Có những lúc chúng tôi phải trầm trồ thán phục.
Chúng tôi không ngớt vỗ tay khi cô ấy kể về cách Ông nhanh chóng đề ra chiến lược đối phó huyết thanh nói thật, và cách cô ấy lôi kéo lực lượng Quản Trị vào cuộc.
Đến đoạn kết, cô ấy kể về việc giải phong ấn cho Perro và hi sinh thân mình để cô ấy thoát ra. Tôi căng thẳng đến mức đổ mồ hôi hột.
Cô ấy chắc quá xúc động nên đột nhiên ôm chầm Perro, dụi đầu vào nó, mãi tới khi bị táp tai mới buông ra.
Sau khi kết thúc câu chuyện, cô ấy bắt đầu trình bày những thông tin thu thập được từ cuốn sổ ghi chép.
“Chị nên bắt đầu từ đâu nhỉ? Được rồi, chị sẽ kể theo trình tự thời gian. Vào những năm 1980, một thực thể mang tên ‘Con Mắt Không Thứ Nguyên’ đột nhiên xuất hiện. Không ai biết nó từ đâu tới hay mục đích của nó là gì. Ngay khi xuất hiện, nó đã phủ sóng toàn thế giới, và bất cứ ai biết về ‘con mắt’ đó đều phát điên ngay lập tức. Dựa vào các báo cáo, toàn thế giới đã sụp đổ trong chưa đầy nửa năm.”
Tôi không thể không ngắt lời câu chuyện vô lí này.
“Thế giới đã sụp đổ sao?”
“Dựa vào dữ liệu chị thu thập được thì đúng. Tất nhiên, xét về chất lượng vũ khí mà mọi người sử dụng trong Phòng 201, hay sức mạnh vũ trang của Cục Quản Trị mà chị thấy trong những giây cuối cùng, chuyện đó có vẻ không hợp lí lắm... Dù gì thì Cục cũng là một tổ chức phi thường, chị nghĩ họ có thể xoay sở được.”
Ông gật đầu tán thành.
“ ‘Con Mắt Không Thứ Nguyên’ à? Đó chắc hẳn là sinh vật mà cô Elena và Kain đã gặp.”
“Chắc là vậy. Để cháu kể tiếp. Cục Quản Trị bằng cách nào đó đã phong ấn được Con Mắt Không Thứ Nguyên. Đó là lúc Thủ Trưởng Han Kain của chúng ta xuất hiện!”
Mọi người đều quay sang nhìn tôi. Tôi chẳng biết nói gì, nên vẫn im lặng.
“Không rõ phương pháp mà thủ trưởng dùng là gì, nhưng có vẻ ông đã sử dụng một vật gọi là ‘Đa Diện Bất Đẳng Biên’. Thực tế, những thông tin thu thập được còn thoáng nhắc tới thủ trưởng là thứ gì đó không giống con người cho lắm.”
Tôi càng nghe càng thấy tò mò.
“Chính xác thì vai trò của em là gì?”
“Vì chức vụ ‘thủ trưởng’, em tưởng tượng ra một học giả râu tóc nhẵn nhụi, trông hết sức tinh tế đúng không? Không đúng đâu. Theo ghi chép của Patrick, thủ trưởng là một con quỷ, với sức hút của một ác ma.”
Ahri bật cười.
“Kain à ~! Đừng làm những chuyện giống ác ma nữa nhé.”
“...”
“Dù sao, thủ trưởng đã dùng Đa Diện Bất Đẳng Biên để phong ấn Con Mắt Không Thứ Nguyên trong một không gian kì lạ, nơi không thể tiếp cận theo cách thông thường. Nhờ vậy, ông đã được thăng tiến thần tốc. Khoảng thời gian đáng kể đã trôi qua từ đó. Rồi, vào những năm 1990, Beatrix xuất hiện ở New York.” [note77802]
Giờ mới bắt đầu chuyện về Beatrix.
“Từ những gì chị đọc được, Beatrix được biết là đã sở hữu năng lực tạo ra quái vật từ khi còn nhỏ. Do năng lực đó, cô ta đã mất cả cha mẹ. Ban đầu, Cục Quản Trị định trừ khử Beatrix. Mặc dù họ thấy năng lực của cô ta hữu dụng, nhưng họ nhận thấy cô ta chẳng khác nào thảm họa tự nhiên vì không thể kiểm soát được lũ quái vật.”
Phần này tôi đã biết.
“Đó là lúc em xuất hiện phải không? Em đã giúp Beatrix kiểm soát được năng lực?”
“Chính xác. Còn một vài chi tiết trong đống tài liệu. Trong quá trình thí nghiệm của thủ trưởng, Beatrix đã tạo ra vô số quái vật, nhưng phần lớn đều thất bại. Số lượng quái vật thất bại là vấn đề lớn. ‘Thất bại’ chị nói ở đây không phải là quái vật yếu.”
“Ý chị là những con quái vật cực mạnh mà Beatrix không thể kiểm soát?”
“Chính xác. Rồi thủ trưởng Han Kain lại có một ý tưởng sáng suốt khác. Bọn họ nhớ lại nơi đã từng phong ấn Con Mắt Không Thứ Nguyên.”
Tới đây, Ahri ngập ngừng hỏi.
“Chờ đã, ý chị là họ xây một căn cứ nghiên cứu tại nơi tà thần bị phong ấn? Và tại đó, Beatrix vẫn luôn tạo ra quái vật, rồi quẳng mấy con thất bại cho tà thần?”
“Em hiểu nhanh đấy, Ahri. Đúng là người thuộc Cục Quản Trị.”
Ông chỉ biết ngẩn người ra.
“Ta chỉ có thể nói rằng bọn chúng đã đi quá giới hạn...”
Anh Jinchul không kiềm được sự tò mò.
“Ông già này, Cục Quản Trị trong thế giới của chúng ta cũng làm những chuyện như vậy à?”
“Họ rất hiếm khi làm chuyện cực đoan như vậy.”
Songee thở dài.
“ ‘Rất hiếm khi’, tức là cũng có, chỉ là không thường xuyên thôi.”
“...”
“Dù Cục Quản Trị hoạt động ngoài tầm hiểu biết của con người, làm chuyện như vậy chắc chắn là đã vượt quá giới hạn.” Ahri vội vàng thêm vào, như thể bào chữa. “Nghĩ tới chuyện bọn họ đã tạo ra quái vật làm vũ khí... Chuyện này hoàn toàn bất thường. Vấn đề thực sự ở đây rõ ràng là Han Kain.”
Mặc dù câu chuyện không hoàn toàn về tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy nghẹt thở.
Cô Eunsol dường như đã nắm được điều gì đó.
“Nghĩ về chuyện chị kể lúc nãy đi. Dựa vào các tài liệu, thế giới đó đang trong bối cảnh diệt vong vì tà thần. Người ngăn chặn chuyện đó chính là thủ trưởng Han Kain. Nếu phóng đại chút, ông ấy đúng là người đã cứu thế giới. Với thành tựu như vậy, bản thân ông ấy có sức ảnh hưởng thế nào, tưởng tượng xem?”
Cục Quản Trị, dù là cơ quan điều hành bởi con người, ai dám chống lại ý kiến của người đã cứu thế giới chứ?”
Sau khi nghe hết mọi chuyện, tôi thử xâu chuỗi lại câu chuyện Phòng 201.
Đầu tiên, vào những năm 1980, một thực thể bá đạo tên Con Mắt Không Thứ Nguyên xuất hiện, đẩy thế giới tới bờ vực diệt vong. Thủ trưởng dùng công cụ Đa Diện Bất Đẳng Biên để phong ấn tà thần, giải cứu thế giới.
Thứ hai, vào những năm 1990, cô gái tên Beatrix xuất hiện, sở hữu năng lực tạo ra quái vật. Ban đầu cô ta không thể kiểm soát, nhưng thủ trưởng bắt đầu thí nghiệm để giúp cô ta làm chủ năng lực. Giai đoạn này sinh ra vô số sản phẩm thất bại.
Thứ ba, thủ trưởng xây một cơ sở nghiên cứu bên trong không gian tà thần bị phong ấn. Những thí nghiệm với Beatrix vẫn tiếp diễn bên trong phong ấn, và toàn bộ chỗ quái vật thất bại bị quẳng cho tà thần để bị giết.
Một khi tôi hiểu toàn bộ bối cảnh, thông tin mọi người thu thập được dần trở nên có ý nghĩa.
Ahri lên tiếng trước.
“Ngay khi em chết, em nhìn thấy một nơi vô lí. Ban đầu em tưởng là hoang mạc đỏ, nhưng khi lại gần hơn thì hóa ra là hồ chứa đầy xác quái vật, không thể đếm xuể. Chắc hẳn là thùng rác.”
Songee gật đầu.
“Vậy là, Khối Lập Phương chính là lò sinh sản quái vật. Bên trong hàng tá cái hộp đó, quái vật được sinh ra. Nếu có ích thì được lấy ra dùng. Nếu không thì chỉ cần mở hộp, lật ngược nó lại, con quái vật rơi xuống dưới đáy.”
“Patrick khá tự tin rằng nơi đó không thể bị phá hủy do cơ sở được xây tại nơi Con Mắt Không Thứ Nguyên bị phong ấn, đúng không?”
Ông trả lời.
“Chắc hẳn là vậy. Thực ra, Eunsol có nói dù chuẩn bị trực thăng, xe bọc thép, họ không thực sự phá hủy căn cứ, mà chỉ chờ đợi. Chắc họ đang chờ Beatrix ra ngoài.”
“Vậy là, Patrick đã đánh giá thấp Cục Quản Trị. Hắn tưởng rằng bọn họ an toàn vì căn cứ không thể bị phá hủy bằng phương pháp vật lý, rồi lại trở thành nạn nhân vũ khí sinh hóa học.”
“Chà, chuyện này thường gặp. Có những thằng ngu may mắn được năng lực siêu nhiên, tưởng mình bất bại, chỉ để rồi bị nghiền nát dưới tay Cục Quản Trị.”
Seungyub hỏi.
“Nếu họ ném quái vật thất bại xuống đáy thùng rác đó, vậy những con thành công sẽ đi đâu?”
“Chẳng phải những con còn lại trong Khối Lập Phương là loại thành công sao? Suy cho cùng thì Beatrix cũng đã kiểm soát được chúng.”
“Vậy sao?”
Tôi cũng có một câu hỏi.
“Tới lúc mọi người vào thì đã có hàng trăm người chết trong biệt thự rồi chứ? Tại sao người bình thường lại bị kéo vào và hi sinh ở đây? Làm vậy chắc chắn sẽ đánh động Cục Quản Trị.”
Ahri cũng có vẻ suy tư trước khi đưa ra giả thuyết.
“Có lẽ quái vật mà Beatrix tạo ra cần phải ăn thịt người.”
Nghe vậy, tôi không thể không hỏi.
“Vậy là, Cục Quản Trị muốn lợi dụng cô gái biết tạo ra quái vật cần ăn thịt người như ‘vũ khí đắc lực’?”
“...Sao anh lại đổ lỗi cho em? Em chỉ là thiếu nữ 15 tuổi không biết gì mà thôi.”
Căn phòng chìm vào im lặng sau câu đùa không mấy vui vẻ đó.
Còn rất nhiều câu hỏi chưa được giải đáp.
Ví dụ, tại sao thủ trưởng lại bị giam trong cái bồn?
Nếu bọn họ có thể giam giữ ai đó như thế thì cũng có thể giết được thủ trưởng, vậy tại sao chưa làm?
Dường như cô Eunsol vẫn chưa tìm được thông tin gì liên quan.
Nhưng không thể làm khác được. Chúng tôi không thể khám phá toàn bộ bí mật của Phòng Nguyền Rủa, cũng không cần phải làm vậy.
Chúng tôi chỉ cần biết đủ để giải quyết vấn đề.
Chủ đề tiếp theo là cách phá phong ấn của tôi.
Cô Eunsol giải thích địa điểm tôi bị giam giữ, và điều kiện cần để phá phong ấn.
Tôi nghe và nhận ra chuyện này sẽ không dễ dàng.
“Không đơn giản như tổng tấn công căn cứ và phá hủy mọi thứ đâu nhỉ?”
“Không. Dựa vào những gì chị tìm được, chỉ có Patrick hoặc Beatrix mới có thể phá bỏ phong ấn của em.”
“Nghe khó thật. Chúng ta không thể nhờ Beatrix giúp được, vậy phải tẩy não Patrick?”
Tôi nhìn sang Ahri, cô ấy cũng tỏ vẻ không chắc chắn.
“Nếu là người bình thường thì em có thể kiểm soát họ bằng cách giữ ánh nhìn. Kể cả người có ý chí mạnh cũng không thể chống cự nếu em ép họ uống máu. Vấn đề là Patrick không phải người bình thường. Hắn ta chắc sẽ có biện pháp đối phó. Hơn nữa, bắt sống Patrick cũng sẽ là vấn đề.”
Anh Jinchul dường như đang nghĩ gì đó.
“Nếu phải tới nước đó thì anh nghĩ sẽ dùng Ngôi Sao để giải thoát.”
“Em có cần phải giải thích tại sao chuyện đó nguy hiểm lần nữa không?”
“Anh hiểu mà. Anh chỉ gợi ý nên coi nó là kế hoạch D thôi.”
Songee đề cập tới chuyện khác.
“Có vẻ lần sau, tất cả mọi người sẽ tới tổng hành dinh cùng nhau. Nhưng còn Beatrix thì sao? Nếu gây rối ở tổng hành dinh, cô ta chắc sẽ quay lại.”
Elena đơn giản đáp lại.
“Chị sẽ không dùng Công Lý cho tới khi Beatrix xuất hiện. Khi đó chị sẽ cản chân cô ta trong khi mọi người giải phóng Kain.”
Kế hoạch cho lần thử thứ 3 đang dần hình thành.
Mọi người sẽ cùng nhau đi tới tổng hành dinh qua lối TV, hủy diệt mọi thứ và giải thoát cho tôi.
Nếu Beatrix xuất hiện, Elena sẽ câu giờ trong khi mọi người khác tập trung giải thoát.
Sau đó, cùng với tôi, mọi người sẽ đánh bại Beatrix và giải quyết vấn đề!
Mọi người bắt đầu ăn mừng, cảm giác rằng giải pháp cuối cùng cũng nằm trong tầm tay.
Giữa niềm vui sướng đó, tôi...
Nói thật, tôi vẫn cảm thấy bất an.
Có một chi tiết quan trọng trong kế hoạch mà đồng đội bỏ qua.
Mọi thứ nghe tuyệt vời, nhưng chúng tôi phải giết Beatrix như thế nào?
Mọi người dường như nghĩ: “Một khi giải phóng thủ trưởng Han Kain vĩ đại thì bằng cách nào đó sẽ đánh bại được Beatrix!”
Kế hoạch này có tác dụng không? Có đáng tin không?
Tôi còn không biết Beatrix trông như thế nào, nhưng mọi người nghĩ rằng, một khi tôi được tự do, tôi sẽ tự giải quyết được cô ta.
Thật căng thẳng!
Cuối cùng, tôi không thể nén được nữa, lên tiếng.
“Ý... Em xin lỗi nếu làm hỏng bầu không khí, nhưng em thật sự không nghĩ mình sẽ hạ được Beatrix một khi được tự do. Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu gọi Cục Quản Trị lần nữa sao?”
Cô Eunsol đáp với vẻ mặt u ám.
“...Thật ra, có chuyện chị vẫn chưa nói với mọi người.”