Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn
Chương 84: Tiệc Tùng (6) – Safari Thời Đại Cổ, Bí Mật Phòng 103 (1)
Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cha Jinchul
Lần đầu tiên tôi sử dụng Di Sản. Không biết nó sẽ mạnh đến mức nào nhỉ?
Tôi đã từng trải nghiệm sức mạnh của nó qua ‘Truyền Thông Chỉnh Sửa Thường Thức’, nhưng Songee nói rằng năng lực của Di Sản sẽ thay đổi khi bản thân sử dụng nó. Em ấy bảo rằng chiếc vòng tay đã mất đi vài năng lực vốn có trong Phòng 103.
Tôi cảm giác điều đó cũng đúng với Ngôi Sao Dị Giới. Có khả năng nó không thể mạnh như hồi còn ở Phòng 101, nơi nó từng tác động đến toàn thế giới.
Cách duy nhất để biết nó mạnh cỡ nào chính là tôi sẽ tự mình thử nghiệm trong ‘phòng tập’ của Khách Sạn.
Sau khi nhận được sự bảo hộ tinh thần từ vòng tay của Songee, tôi bước vào khu Safari.
Niên đại đã được thiết lập.
***
***
***
Niên đại đã được đặt về 74 triệu năm trước. Bắt đầu!
“...?”
“...???”
Tôi có nhìn nhầm không? 74 triệu năm trước?
Tôi ngã xuống đất trước khi kịp suy nghĩ.
Trong khi chửi thề, tôi đứng dậy và... vừa nhìn quanh, tim tôi đã bắt đầu đập thình thịch.
Những con pterodactyl to bằng cả ngôi nhà đang bay lượn trên bầu trời; những sinh vật khổng lồ xuất hiện từ đường chân trời, và xung quanh tôi là những loài thực vật kỳ lạ chưa từng thấy.
Khung cảnh này làm tôi choáng ngợp, lần đầu tiên kể từ khi mọi người tới Khách Sạn.
Tôi đã xem Công Viên Kỷ Jura từ khi nào nhỉ?
Những con khủng long nghiến nát nhà vệ sinh, học giả chạy trốn trong đó; các học giả lần đầu tới Isla Nubla bị sốc bởi kích thước của brachiosaurus.
Cũng như cách CEO chào mừng họ.
Giờ đây, tôi có cảm giác như một học giả thời đó.
Nhìn thấy những điều kỳ diệu xung quanh, người tôi run lên vì phấn khích.
Khung cảnh này – nếu chúng tôi bán vé vào cửa Safari, nơi có đầy những động vật đã tuyệt chủng, thì...
Chúng tôi có thể bán vé giá hàng trăm nghìn đô la, vẫn sẽ hết sạch! Tôi khá chắc rằng ngoài kia có rất nhiều người giàu sẵn sàng chi tiền để nhìn thấy khủng long thật.
Tôi quên mất lý do mình tới đây, bước qua vùng đồng bằng, cảm nhận Trái Đất cổ đại bằng mọi giác quan. Tôi cởi giày, cảm nhận những loài thực vật dưới chân – chúng vừa giống rêu lại vừa giống cỏ.
Tôi vô thức quay đầu lại ngắm nhìn động vật khắp nơi trên trời dưới đất, hít thở không khí nguyên sơ.
Tôi chắc chắn sẽ không bao giờ quên nơi này.
Ngay cả khi rời Khách Sạn, tôi vẫn sẽ không quên. Ôi, giá mà tôi có một chiếc camera!
Phải hỏi chị Eunsol khi ra ngoài, nhờ chị mua một chiếc camera ở Siêu Thị HP.
Tôi quyết định sẽ quay lại đây vào ngày mai với chiếc camera. Chúng tôi có nhiều lượt mua sắm thừa, không biết mua gì hữu ích.
Mọi người chắc sẽ đồng ý mua camera nếu để chụp ảnh khủng long, đúng không?
Đúng lúc đó, một âm thanh kinh khủng vọng đến tai tôi.
- Grrrrrrkkk!
Tôi hạ tầm mắt nhìn quanh. Một con chim cỡ lớn, đầu to hơn cả người tôi, phát ra tiếng kêu đe dọa.
Con chim này dám đe dọa tôi chỉ bằng giọng à? Nó chỉ to xác chứ chẳng phải ma quỷ hay tà vật gì.
Tôi không sử dụng Ngôi Sao Dị Giới, lao tới và thụi một đấm vào mỏ nó.
- Kieeekk! Kinnng!
Một đấm là đủ để con chim lăn lộn dưới đất, phát ra tiếng kêu đáng yêu không phù hợp với vẻ ngoài, rồi bỏ chạy.
Nhưng những con khác đang tiến lại gần.
Quay đầu lại, tôi thấy vài con thằn lằn. Chúng đầy răng và đã tụ tập sau lưng tôi mà không hay biết.
- Rầm! Rầm!
Mặt đất rung chuyển. Có vẻ thứ gì đó vô cùng to lớn đang đến gần.
Tôi quyết định không làm du khách nữa.
Ngày mai, tôi nhất định sẽ mang camera chụp ảnh, nhưng hôm nay không phải vì mục đích đó. Hôm nay, tôi sẽ thử nghiệm Di Sản ‘Ngôi Sao Dị Giới’.
Bên cạnh đó, phép bảo hộ tinh thần của Songee cũng có giới hạn. Tôi đã bị khủng long mê hoặc tới mức lãng phí mất 5 phút.
Hít một hơi sâu, tôi giơ tay về phía khoảng không trước mặt.
Khác với chiếc vòng tay, Ngôi Sao Dị Giới là vật hủy diệt mọi thứ xung quanh chỉ bằng sự hiện diện của nó.
Có lẽ Khách Sạn đã tính toán trước, nhưng may là Ngôi Sao không tồn tại ngoài đời thường 24/7.
Nó thường nằm ở một chiều không gian khác, chỉ xuất hiện khi chủ nhân triệu hồi.
Tôi giơ tay, lòng bàn tay hướng lên trời – Ngôi Sao Dị Giới hạ xuống lòng bàn tay tôi.
***
Ngôi Sao khiến tôi cảm nhận như một ‘luồng sóng bức xạ’ – công cụ hủy diệt không ngừng phát ra làn sóng biến dị và hủy hoại mọi thứ, không phân biệt địch ta!
Quả nhiên, khung cảnh xung quanh bắt đầu biến đổi ngay khi tôi sử dụng Ngôi Sao.
Những tinh thạch bí ẩn mọc ngay từ dưới đất. Móng vuốt và nhãn cầu của thằn lằn xuất hiện khắp cơ thể chúng.
Không sinh vật nào dám cử động, chúng chỉ run rẩy trong đau đớn và sợ hãi.
Tất cả chỉ trong vòng chưa đầy 5 giây sau khi triệu hồi Ngôi Sao.
Mọi động vật trong bán kính hàng chục mét đều lăn lộn dưới đất, chỉ biết rên rỉ.
Cầm Ngôi Sao, tôi chạy như bay giữa cánh đồng.
Tôi chẳng khác nào Thần Chết hay Kỵ Sĩ Khải Huyền.
Mỗi bước chân tôi tạo ra hòn đá bí ẩn, không khí đầy mùi kỳ lạ. Màu sắc xung quanh dần vượt ngoài khả năng mô tả.
Dù là động vật hay khủng long, mọi thứ trong vòng vài chục mét quanh tôi đều gục xuống trong đau đớn. Những con đà điểu cỡ lớn bị xẻ dọc từ đầu tới chân, con pterodactyl bay tới mọc thêm móng vuốt trên cánh rồi rơi từ trên trời xuống.
Sau khi chạy không biết mệt, tôi gặp một con theropod, những bước chân của nó làm mặt đất rung chuyển suốt từ nãy giờ.
Sinh vật vô cùng đẹp đẽ đó đang ăn thực vật xung quanh.
Lúc này, tất cả chim lớn và thằn lằn nhăm nhe tôi đều đã chết. Con khủng long lớn đó chưa bao giờ hại tôi, chỉ ăn một mình từ đầu tới cuối...
Tôi đột nhiên thấy tội lỗi vì phải hại sinh vật như vậy chỉ để thử nghiệm Ngôi Sao. Cảm giác này khó chịu, như thể tôi đang chà đạp thế giới thiêng liêng cổ đại.
Nhưng tôi nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó. Đồng đội đang chờ tôi ngoài kia.
Khi tôi còn cách khoảng 30 m, con khủng long bắt đầu rên rỉ đau đớn.
Đây là tầm hoạt động của Ngôi Sao à? Hay có thể nó rộng hơn, nhưng chỉ lúc này con khủng long mới bắt đầu rên rỉ? Tôi không thể biết từ trường hợp này.
Chạy lại gần hơn, tôi tiếp cận con khủng long và sức mạnh Ngôi Sao bắt đầu biến đổi hoàn toàn cơ thể nó.
Cơ thể nó vặn vẹo, những chiếc sừng mọc khắp lưng, chân tách thành nhiều chân nhỏ.
- UWOOOO!
Tôi không biết ngôn ngữ khủng long, nhưng cũng không đến mức không nhận ra con vật đang đau đớn tột cùng.
Sinh vật khổng lồ từng chạm tới bầu trời giờ đây nằm dưới đất, hình dạng vặn vẹo như nét mực của nghệ sĩ tà ác.
Cảnh tượng kinh khủng đó khiến tôi sốc.
Lúc này, tôi cũng không chịu nổi nữa.
Tôi quay sang tay phải, thứ đang cầm Ngôi Sao.
Giờ đây, tôi không thể gọi đó là tay được nữa. Nó giống như Ngôi Sao khảm vào tảng thịt.
Sự biến dị bắt đầu từ tay phải rồi lan lên tận bả vai. Lý do tôi không thấy đau là nhờ sự bảo hộ tinh thần của Songee.
Đó là biến dị nặng nề, nhưng cũng đáng ngạc nhiên theo hướng khác.
Ngay cả con khủng long khổng lồ đó cũng không chịu nổi quá 30 giây. Ngôi Sao chỉ mới lại gần đã biến đổi và đánh gục nó. Thế nhưng tôi cầm nó trực tiếp bằng bàn tay, nên biến dị chỉ giới hạn tới vai phải.
Như lời ông Mooksung nói, cơ thể tôi dường như có khả năng kháng Ngôi Sao mạnh mẽ. Giá như tôi có thêm chút kháng tinh thần...
Tôi đeo đồng hồ để kiểm tra thời hạn bảo hộ, nhưng nó không có năng lực kháng nguyền nên từ lâu không còn là đồng hồ nữa.
Tôi đã gần chạm giới hạn.
Chỉ bằng suy nghĩ, tôi gửi Ngôi Sao trở lại chiều không gian của nó.
Nhìn quanh, tôi khẳng định lại sức mạnh quái dị của nó. Không sinh vật nào còn nguyên vẹn. Động vật, thực vật, mặt đất, không khí đều đã biến dạng.
... Có lẽ tôi trông như ác ma từ địa ngục đối với sinh vật nơi đây.
Thôi, không nên quá đồng cảm với sinh vật Safari này.
Có vũ khí hủy diệt như vậy trong tay nghĩa là khả năng sinh tồn của chúng tôi đã tăng lên!
- Toạc
- Thịch!
Tôi nghe thấy vài âm thanh kỳ lạ từ tay, thứ tôi đã mất cảm giác, quay lại thấy những mảng thịt biến dị rơi ra. Vảy, từng lớp da rụng xuống cùng nhãn cầu, lưới, móng vuốt, răng.
Khi tất cả tảng thịt kỳ dị rơi hết, tôi không còn cánh tay phải. Nhưng nó vốn cũng chẳng có tác dụng do Ngôi Sao, chặt đi còn tốt hơn.
Đây có lẽ là năng lực ‘Tái Tạo Sinh Lực’, và tôi hiểu Hậu Thuẫn Giả đã nói nó sẽ hữu ích khi dùng Di Sản như thế nào.
‘Tái Tạo’ chưa đủ mạnh để mọc lại tay chân như thằn lằn, nhưng đủ để loại bỏ phần bị ô nhiễm và khép miệng vết thương.
Sự bảo hộ của Songee sắp hết hiệu lực.
Có lẽ nhờ chiếc vòng tay của em ấy mà tôi không thấy đau, dù cơ thể trong trạng thái này. Em ấy nói 10 phút là giới hạn, nhưng tôi cảm giác mỗi lần sử dụng hiệu quả lâu hơn. Em ấy đang thành thạo hơn à?
Dù sao, tôi quyết định rời đi trước khi hiệu ứng bảo hộ kết thúc hoàn toàn, vì chắc chắn tôi sẽ thấy đau đớn khi nó biến mất.
Làm sao để rời Safari đây? Chắc có thể ra ngoài bất cứ lúc nào chứ?
Có biển hiệu hay màn hình xung quanh không?
Tôi chỉ biết hét to.
“Này! Tôi muốn ra ngoài! Thả tôi ra!”
Đó là lựa chọn đúng.
Ngay khi tôi hét, cả cơ thể lẫn đầu óc bay vụt lên trời.
- Thùng!
Tỉnh lại, tôi đã ở ngoài Safari. Cảm giác như rời khỏi Phòng Nguyền Rủa.
Nhìn quanh, tôi gặp lại mọi người.
Ôi! Tôi nhớ ngay cảnh tượng tráng lệ, hùng vĩ của khủng long! Thật tiếc! Không biết khi nào tôi mới được nhìn thấy chúng lần nữa? Trước tiên phải kiếm camera đã.
“Aiya! Anh còn không nghĩ sẽ có nơi tuyệt diệu như vậy trong Khách Sạn! Mọi người tham quan vui vẻ chứ?
Có rất nhiều khủng long đó! Mọi người gặp gì rồi?
Chúng ta phải tới đây hàng ngày! Và chúng ta rất cần camera để -”
“Jinchul. Im mồm đi một lúc.”
Giữa lúc tôi cao hứng, chị Eunsol lên tiếng đầy mệt mỏi, tôi cuối cùng cũng quan sát mọi người.
Sao vậy? Mọi người tới nơi tuyệt diệu mà phản ứng thế? Không giống tôi, họ đều cực kỳ mệt mỏi và kiệt sức!
Kain, người vẫn đờ mặt nhìn xa xăm, cuối cùng lên tiếng.
“Có vẻ anh thích nơi đó nhiều lắm nhỉ hyung? May là ít nhất cũng có một người tận hưởng được. Em chết trong 5 giây sau khi vào phòng bởi một cái đuôi, nên chẳng nói được gì.”
Songee chêm thêm:
“Anh chết trong 5 giây là còn may đó, Kain oppa. Em bị thú ăn thịt đuổi hàng giờ cơ.”
Chờ đã! Bầu không khí này là sao?
“Sao mọi người phải khổ vậy? Chỉ cần hét to là ra ngoài được mà? Khách Sạn thả tôi ra ngay lập tức.”
Mọi người quay đầu nhìn tôi.
Bác thở dài não nề.
“Đó là cách để ra ngoài à? Chỉ việc hét to? Ha... Ta không nghĩ tới, chỉ biết chạy tới chạy lui tới khi bị táp chết.”
Hóa ra tôi là người duy nhất muốn tới Safari mỗi ngày.
***
Han Kain
Tôi nhìn Jinchul mà chỉ muốn thở dài – người duy nhất có khoảng thời gian tuyệt vời. Nhưng thôi, may là vẫn có người thích nó.
Hơn nữa, đây là nơi để thử nghiệm Di Sản, nên Jinchul thích cũng là thành công. Anh ấy có thể tới đây thử nghiệm mỗi ngày.
Nghe anh ấy kể về Ngôi Sao, tôi chợt nghĩ tới một điều khác.
Một công cụ cùng cấp ‘Đa Quan Điểm’.
Songee phải tự mình làm việc mới có được chiếc vòng tay này.
... Phòng 103 là nơi quái nào vậy? Giờ chúng tôi giải xong Phòng 101, tôi cảm thấy tò mò.
Mọi người bắt đầu bằng ảo cảnh Trại Súc Vật. Hơn nữa, nó có ‘giới hạn thời gian’ vì những chiếc vòng cổ quanh chúng tôi đang rút cạn trí tuệ lẫn linh hồn.
Những điều kiện đó nghe đã kinh khủng, chưa kể tên Athanasia – loài không thể đánh bại, bối cảnh còn trên tàu vũ trụ.
Em ấy làm thế nào vượt qua căn phòng đó? Liệu có thể phá giải mà không có ‘Ái Lực’ không?
Điều kiện để trốn thoát là gì?
Tôi muốn hỏi Songee và giải đáp khúc mắc trên.