Thời Tiết Mù Sương - Trà Các
Chương 2: Bút của tôi.
Thời Tiết Mù Sương - Trà Các thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tuy Giang Quân không phải là vận động viên, nhưng cậu ấy là MC của đội phát thanh của trường, nên cũng phải tham gia lễ bế mạc hội thao.
Cả hai đi được một đoạn ngắn thì chợt nhận thấy lãnh đạo nhà trường đã ra lệnh phong tỏa con đường từ khán đài đến sân từ trước khi hội thao diễn ra, để đảm bảo trật tự trong khu vực thi đấu. Nếu họ chần chừ thêm một giây, cả hai sẽ trở thành những 'nhân vật' đến điểm tập kết muộn, thu hút sự chú ý của mọi người.
Giang Quân và Tống Bách Dương nhìn nhau rồi quay người lại và chạy như bay, nhảy hai bậc một lúc xuống cầu thang nhà thi đấu, len qua đám đông náo nhiệt, chạy một vòng dài đến giữa đường chạy trên sân cỏ xanh.
Dừng bước chạy, Tống Bách Dương vừa đi vừa nhìn xung quanh. Vì họ học lớp 11/1 nên lớp không tập trung ở vị trí giữa sân, vì thế hắn nhìn về phía xa, nơi có đường chạy hình bán nguyệt. Chẳng mấy chốc, hắn đã thấy cô Tôn Huệ Vân, chủ nhiệm lớp 11/1.
Tống Bách Dương lao thẳng về phía lớp mình.
Giang Quân hổn hển nói vọng từ phía sau: “Mày… Mày ơi… Mày chạy chậm thôi… Tao… không kịp… Mày… Mày gấp cái gì…”
Tống Bách Dương cố ý lùi về phía cuối hàng của lớp, hơi thở của hắn càng lúc càng dồn dập.
Giang Quân theo sát, nhảy vào hàng đứng trước mặt Tống Bách Dương. Cậu mệt quá nên cúi xuống ôm đầu gối, thở hổn hển nhưng miệng vẫn không chịu im: “Mày… Mày, mẹ nó… Chạy nhanh thật…”
Tống Bách Dương dù hụt hơi nhưng vẫn khá tự mãn: “Tất nhiên! Tao chạy nước rút đâu phải dạng vừa đâu. Đây là phẩm chất cơ bản của một alpha.”
Alpha Giang Quân – người thua cuộc, cảm thấy mình như vừa bị bạn thân đánh một đòn vào tim.
Hai người chỉ kịp nói với nhau mấy câu thì cô Tôn đứng đầu hàng bắt đầu đi xuống. Có vẻ cô thấy chán nên mới đi 'tuần tra', nhưng hễ thấy cô đến là học sinh không dám nói chuyện nữa.
Tống Bách Dương và Giang Quân ngoan ngoãn im miệng, nhưng vẫn làm mặt xấu và giao tiếp bằng mắt.
Giang Quân nhướng mày:
Này, sao chủ nhiệm lại tham dự lễ bế mạc hội thao?
Tống Bách Dương chớp mắt:
Còn bao lâu nữa thì lễ bế mạc mới bắt đầu?
Tuyệt vời, giao tiếp thất bại, mức độ ăn ý bằng không.
Tống Bách Dương nháy mắt ra hiệu cho đối phương đứng thẳng, đừng để giáo viên chủ nhiệm phát hiện. Sau đó, hắn lặng lẽ đứng đó chờ lễ bế mạc sắp tới. Lúc này, hắn cảm thấy chán vô cùng, nên bắt đầu ngó nghiêng những người xung quanh.
Hắn thoáng thấy Chu Trì Tự mặc đồng phục học sinh màu xanh trắng.
Câu đầu tiên hiện lên trong đầu hắn là câu cảm thán khó hiểu của Giang Quân: 'Người ta trắng thật'.
Tống Bách Dương lại nhìn về phía trước.
Chu Trì Tự quả thật rất trắng.
Mọi người đang đứng ở sân vận động khi trời đã chạng vạng. Ánh nắng hắt lên người Chu Trì Tự khiến nửa gương mặt cậu chìm trong bóng tối, nửa còn lại được bao phủ bởi ánh sáng vàng rực. Làn da vốn đã trắng hơn người khác, giờ đây càng nổi bật dưới quầng sáng mờ ảo của mặt trời, trông vừa ấm áp vừa tươi sáng.
Cậu ấy trắng thật, như thể ánh đèn sân khấu chỉ chiếu vào gương mặt cậu khiến nó mờ mờ ảo ảo. Vẻ kỳ ảo ấy như một thiên thần có vầng hào quang mà nhân vật chính trong vở nhạc kịch đã nhìn thấy trong giấc mơ.
Làn da trắng hồng mềm mại đó dễ dàng khiến người ta có ấn tượng rằng cậu là omega. Mặc dù Tống Bách Dương vừa răn đe Giang Quân rằng đánh giá con người qua vẻ bề ngoài là không ổn, nhưng khi nhìn thấy người kia, ý nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu Tống Bách Dương là:
Mình nghĩ cậu ấy là omega.
Dừng lại.
Tống Bách Dương buộc bản thân phải chấm dứt suy đoán vô lý này.
Chu Trì Tự trước mặt hắn lấy ra một tờ giấy nhàu nát và một cây bút đen từ trong túi quần đồng phục, sau đó đi dọc theo hàng ngũ của lớp để yêu cầu các học sinh có mặt ký tên vào đó.
Tống Bách Dương không có gì làm, nên bắt đầu đếm xem phía trước có bao nhiêu người. Hắn đang đếm thì ánh mắt vô tình lại hướng về phía Chu Trì Tự, bởi lẽ cậu ấy càng lúc càng đi gần đến phía sau. Khi cậu đứng gần, hắn nhanh chóng nhận ra chiếc huy chương vàng treo trước cổ đối phương.
Chắc là môn nhảy cao. Mình nhớ cậu ấy đã đăng ký thi nhảy cao.
Cậu ấy thế mà lại giành vị trí số một trong hạng mục này.
Tống Bách Dương bước ra khỏi hàng nửa bước để không bị cái gáy Giang Quân phía trước che khuất, sau đó im lặng nhìn cậu.
Nhìn bề ngoài thì Chu Trì Tự chỉ cao một mét bảy mươi tư, cao lắm là một mét bảy mươi sáu, nói chung là thấp hơn hắn khá nhiều. Đối với một alpha thì như thế là bình thường, nhưng đối với một omega thì đã là rất cao.
Theo lý mà nói, vóc người có liên quan đến khả năng nhảy cao. Như vậy, Tống Bách Dương càng có lợi thế hơn ở hạng mục này. Tuy nhiên, trong lúc giáo viên Thể dục đang tuyển chọn, hắn lại thua Chu Trì Tự. Hắn nhìn cậu nhảy qua năm bậc, sau đó đánh bại cả bậc thứ sáu để vượt qua các bạn trong lớp, giành được một suất tham gia hội thao.
Có phải vì cậu ấy gầy hơn nên dễ nhảy lên hơn không?
Tống Bách Dương chớp mắt. Trông cậu ấy khá gầy, vừa mảnh mai vừa trắng nên trông rất mong manh.
Nhưng ai ngờ người này thực chất lại là cán sự Thể dục?
Nhưng cậu ấy gầy thật.
Tống Bách Dương lại lặng lẽ thở dài một tiếng.
Vai của Chu Trì Tự trông nhỏ hơn hắn, eo còn nhỏ hơn cả vai. Bộ đồng phục học sinh không quá rộng khoác trên người cậu mà dư một đoạn ở hông, lơ lửng trong không khí. Ánh mắt Tống Bách Dương rơi vào bụng đối phương rồi nhìn xuống…
Có thể chỗ đó của cậu ấy cũng không to như mình… Chết tiệt! Mình đang nghĩ cái quái gì vậy!
Tống Bách Dương gần như cắn phải lưỡi, câu nói sắp buột miệng đã bị hắn nuốt ngược vào cổ họng, nhưng giữa môi răng vẫn còn một chút âm thanh do ma sát. Hắn âm thầm khó chịu, nhưng không ngờ đối phương đã nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu lên nhìn về phía hắn.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Tống Bách Dương xấu hổ quay đầu đi.
Nhưng hắn có linh cảm Chu Trì Tự đã biết hắn đang nhìn cậu rồi.
Có lẽ vì hắn âm thầm so sánh hai người với nhau, sau đó bị phát hiện nhìn lén nên Tống Bách Dương rất chột dạ. Hắn cúi xuống nhìn bàn chân, trừng mắt nhìn bãi cỏ cho đỡ chán.
Ngay sau đó, một mảnh giấy nhàu nát cùng cây bút đen đã mở nắp được chuyền đến tay Tống Bách Dương.
“Cậu ký tên đi.”
Bên tai Tống Bách Dương vang lên giọng nói trong trẻo, hắn ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Chu Trì Tự.
Đây là lần đầu tiên họ nói chuyện ở khoảng cách gần, Tống Bách Dương ngẩn người một lúc: “Ừ.”
Tống Bách Dương còn chưa quên ý nghĩ xấu xa vừa rồi, nên hắn xấu hổ không muốn giao tiếp với đối phương. Hắn cúi đầu, trải tờ giấy trong lòng bàn tay ra rồi tìm kiếm từ trên xuống dưới. Cuối cùng, hắn thấy tên mình ở dòng thứ mười ba, vừa định đặt bút ký tên thật đẹp thì bàn tay hắn đột nhiên khựng lại.
Hắn vừa thấy chữ ký của Chu Trì Tự, trông thật đẹp đẽ.
Hắn nhìn thêm lần nữa.
Ái chà, không chỉ đẹp, chữ ký này giống như được luyện mà thành vậy.
Vì vậy, Tống Bách Dương quyết định viết tên mình cẩn thận từng nét một. Tuy nhiên, do môi trường viết rất kém, ô vuông để ký lại rất nhỏ nên hắn ghi cái tên trông thật ngả nghiêng, chẳng ngay ngắn chút nào.
Sau đó, hắn đưa lại danh sách cho Chu Trì Tự.
Cậu nhận lấy, nhưng lại không đi.
Hai người cứ nhìn nhau ở khoảng cách gần trong sự im lặng kỳ quặc.
“Bút của tôi.” Chu Trì Tự nhắc nhở.
“À, xin lỗi.” Tống Bách Dương chợt hiểu ra, vội vàng lấy cây bút đen trong túi ra đưa cho đối phương: “Tôi vừa ký tên xong, không để ý nên cho vào túi luôn. Xin lỗi cậu nhiều nhé.”
Chu Trì Tự cụp mắt xuống, nhận lấy nắp bút và đóng lại, sau đó nắm chặt bút: “Không sao đâu.”