Thời Tiết Mù Sương - Trà Các
Chương 26: Tôi nghĩ cậu sẽ thích.
Thời Tiết Mù Sương - Trà Các thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tới rồi.”
Giọng nói của Chu Trì Tự lại vang lên bên tai Tống Bách Dương.
Động cơ xe điện từ từ ngừng hẳn, tiếng lốp xe cọ xát với mặt đường cũng im bặt, tiếng gió ngừng thổi, tiếng nắp giỏ sắt va vào nhau cũng không còn nghe thấy nữa. Trong khoảnh khắc đó, họ như đứng giữa một thế giới đầy ồn ào nhưng xung quanh lại tĩnh lặng lạ thường, cứ như vạn vật đều đang ẩn chứa một điều gì đó.
Chu Trì Tự dắt chiếc xe đạp điện đến bãi đỗ xe quy định, khóa xe rồi nhét chìa vào túi quần.
“Ở đây này.” Chu Trì Tự đưa tay chỉ về phía một quán ăn không xa.
Hai người băng qua đường, đi giữa dòng người tấp nập, hướng về quán nướng mà Chu đại thần đã nhắc tới.
Tống Bách Dương vốn kiên nhẫn đi phía sau Chu Trì Tự. Khi cùng cậu đến quán nướng, cả hai không đi song song mà hắn đi chếch phía sau bên trái cậu.
Hắn hơi cụp mắt xuống, liền thấy trên mái tóc đen nhánh của Chu Trì Tự có mấy sợi không chịu vào nếp, cứ dựng đứng lên.
Chẳng hiểu sao hắn lại thấy tay chân ngứa ngáy. Thế là, Tống Bách Dương đã hành động theo bản năng trước khi lý trí kịp can thiệp…
Hắn sải bước tiến lên, luồn ngón tay vào chiếc mũ áo hoodie trắng sau gáy Chu Trì Tự rồi nhẹ nhàng kéo trùm lên đầu cậu.
Thế là ổn, không còn thấy mấy sợi tóc cứng đầu kia nữa.
Ngoài ra, nó còn che đi các tuyến thể dưới gáy omega để ngăn chặn ai đó nảy sinh dục vọng vô tận vì thị giác bị kích thích.
Tống Bách Dương cũng không rõ vì sao, nhưng hắn nhớ lại hồi tiểu học, khi một thằng nhóc muốn gây sự chú ý với bạn nữ, nó sẽ không đối xử tốt mà cứ phải trêu chọc đối phương.
Quả nhiên là vậy, bản chất của hành động hắn vừa làm cũng gần giống như thế.
Hắn làm vậy, lẽ nào Chu Trì Tự lại không nhận ra. Cậu lập tức quay đầu lại, khẽ nhíu mày: “Làm gì vậy?”
Tống Bách Dương đã tiếp xúc với Chu Trì Tự mấy lần. Hắn cảm thấy Chu Trì Tự tính tình tốt, nên chẳng sợ cậu nổi giận, liền nửa đùa nửa thật nói: “Tôi chỉ muốn xem cậu đội mũ lên sẽ trông thế nào thôi, chắc chắn là rất đẹp.”
Chu Trì Tự khó hiểu nhìn hắn từ đầu đến chân, trong đầu đầy dấu chấm hỏi.
Thấy vậy, Tống Bách Dương càng thẳng thắn nói: “Ừ thì, tôi thấy rồi, đẹp thật đấy.”
Chu Trì Tự ngớ người ra, sau đó quay mặt đi, chỉ để lại cái gáy cho bạn đồng hành rồi khẽ ‘hừ’ một tiếng: “… Đồ trẻ con.”
Tống Bách Dương cười phá lên, bước đến cạnh Chu Trì Tự rồi khoác vai cậu, lại còn hùa theo lời cậu: “Đúng, tôi là đồ trẻ con, tôi là đồ trẻ con!”
Chu Trì Tự: … Chưa thấy ai tự nhận mình là trẻ con mà lại vui vẻ đến thế.
Tuy nhiên, mãi đến khi tới trước quán nướng, Chu Trì Tự vẫn không bỏ mũ xuống. Chiếc mũ hoodie trắng che gần hết mái tóc đen ngắn của cậu. Tống Bách Dương nhìn đường nét khuôn mặt hiền hòa, làn da trắng nõn, hàng mi dày của Chu Trì Tự, một ý nghĩ kỳ lạ chợt lóe lên trong đầu hắn.
Cậu ấy là con mèo Ba Tư trắng tinh, mềm mại đáng yêu, chạm vào thích ơi là thích.
Lại còn ngoan nữa chứ?
Nói một người bạn trai là mèo Ba Tư… Tống Bách Dương cảm thấy rằng nếu giáo viên Ngữ văn của hắn hồi tiểu học – người đã dạy hắn phép tu từ ẩn dụ này, mà biết được, chắc sẽ tức đến mức lôi hắn lên bục giảng để ‘giảng đạo’ một trận, sau đó sẽ giải thích cặn kẽ bản chất của ẩn dụ cho hắn.
Nhưng giống thật mà…
Chu Trì Tự vẫn đội chiếc mũ hoodie trắng bước đến cánh cửa kính, đang định đẩy cửa bước vào thì chợt nghe thấy tiếng cười trong trẻo từ phía sau: “Khoan đã.”
Chu Trì Tự ngạc nhiên quay lại nhìn hắn.
Ngay giây tiếp theo, Tống Bách Dương đưa tay nhẹ nhàng gỡ chiếc mũ trên đầu cậu xuống rồi cười phá lên: “Vào quán ăn mà đội mũ, không sợ người ta thấy ngốc nghếch à?”
Chu Trì Tự: … Cậu nhấn mạnh lời mình: “Cậu đội cho tôi mà.”
“Nên tôi giúp cậu gỡ xuống rồi đó.” Tống Bách Dương xoa đầu Chu Trì Tự, vò rối mấy sợi tóc trên đỉnh đầu, cứ như đã hoàn thành một dự án vĩ đại: “Không cần cảm ơn!”
Chu Trì Tự không hề né tránh, cứ để mặc hắn muốn làm gì thì làm. Đến khi Tống Bách Dương rút tay về, cậu mới hừ mũi một tiếng: “Ồ, cảm ơn cậu nhé.”
Tống Bách Dương phát huy tối đa kỹ năng mặt dày của mình: “Đương nhiên là phải cảm ơn rồi, tôi biết cậu quên gỡ mũ xuống mà. Chuyện nhỏ thôi, đừng bận tâm.”
Chu Trì Tự quay lại lườm hắn: “Tôi không có quên.”
Tống Bách Dương nghiêng đầu chớp mắt: “Ủa?”
Chu Trì Tự quay mặt đi, nhỏ giọng nói với hắn:
“Chẳng phải cậu nói nhìn đẹp à?”
Tống Bách Dương ngẩn người ra.
Hắn chưa kịp phản ứng, Chu Trì Tự đã đẩy cửa bước vào trước, tìm một chỗ trống ngồi xuống rồi vẫy tay ra hiệu cho hắn theo vào.
Nữ nhân viên đeo tạp dề đen cùng bộ đồng phục bước đến bàn của họ, đồng thời nở nụ cười thương hiệu của quán: ”Anh đẹp trai quét mã QR qua WeChat để gọi món nhé.”
Mã QR được đặt ở góc chiếc bàn ăn gỗ vuông, cùng với hai chiếc ghế dài. Tống Bách Dương ngồi xuống cạnh Chu Trì Tự. Nghe lời phục vụ nói, hắn không khỏi ngạc nhiên – hóa ra thời buổi này không có điện thoại thông minh là không thể gọi món, còn Chu Trì Tự đã đặt sẵn điện thoại trước mặt hắn.
“Cậu xem muốn ăn gì?”
Tống Bách Dương cúi đầu cười: “Tôi không kén đâu.”
Hắn còn không nhận ra hai người họ đã gần nhau đến mức nào khi cúi đầu xuống.
Chu Trì Tự đưa điện thoại cho Tống Bách Dương, sau đó không hề nhúc nhích, như thể cậu phải làm vậy mới bớt đi cảm giác kỳ lạ khi khoảng cách giữa hai người quá gần. Cậu liếc nhanh sang Tống Bách Dương, sau đó cúi đầu nhìn những đường vân trên mặt bàn gỗ: “Cậu cứ chọn đi, tôi mời.”
“Cậu có kén gì không?” Tống Bách Dương suy nghĩ một lát rồi hỏi lại.
Chu Trì Tự đáp lại: “Không.”
Tống Bách Dương lướt ngón tay trên màn hình điện thoại: “Vậy tôi không ngại đâu.”
Nghe vậy, Chu Trì Tự ngẩng đầu lên, cuối cùng vẫn vô thức dán mắt vào Tống Bách Dương.
Chu Trì Tự nói với nụ cười trẻ trung và có chút kiêu ngạo: “Cậu cứ gọi nhé, tôi mời được mà.”
Tống Bách Dương liếc nhìn thực đơn, rồi trả điện thoại lại cho Chu Trì Tự, hào hứng nói: “Tôi gọi món xong rồi.”
Thấy vậy, nữ phục vụ đứng cạnh liền lập tức vào bếp chuẩn bị món ăn.
Trong lúc đợi món, Tống Bách Dương cứ táy máy tay chân, mở từng hộp gia vị trên bàn ra xem: “Chu đại thần tốn kém quá.”
“Đẹp người, đẹp cả nết. Cảm ơn cậu nhiều nhé.”
Nghe năm chữ đầu, sắc mặt Chu Trì Tự hơi biến đổi trong chốc lát, nhưng cậu chưa kịp nói gì thì đã nghe Tống Bách Dương nói tiếp:
“Này chắc bột thì là, nhỉ?” Tống Bách Dương cầm nắp hộp gốm đen, “À, cậu có ăn thì là không?”
“Ít thôi.”
Tống Bách Dương hơi giật mình. Theo cách hắn hiểu, ‘ít thôi’ có nghĩa là ăn được, không đến mức ghét, nhưng cũng chẳng thích lắm.
“Tôi nhớ cậu không ăn cay.” Hắn cười: “Không ăn cay, không ăn nhiều thì là, cậu có thấy như vậy là mất đi tinh túy của món nướng không?”
Kẹp một khoảng không khí nhỏ chừng một centimet giữa ngón cái và ngón trỏ, Tống Bách Dương tỏ ý ‘ít thôi’ với Chu Trì Tự.
Chu Trì Tự cụp mắt nhìn xuống mặt bàn, lông mi khẽ run.
Chớp mắt là một phản xạ của mắt, thường xảy ra theo chu kỳ từ hai đến sáu giây. Ngoài việc hít thở, đây là phản ứng sinh lý phổ biến nhất. Bởi vậy, người ta chớp mắt nhanh hơn bình thường một chút xíu thì cũng chẳng sao.
“Mời cậu một bữa…” Chu Trì Tự từ tốn nói: “Tôi chọn quán nướng vì… Tôi nghĩ cậu sẽ thích.”