Thời Tiết Mù Sương - Trà Các
Chương 4: Món ăn giống cậu
Thời Tiết Mù Sương - Trà Các thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau một hồi nghỉ ngơi, Tống Bách Dương không dám lải nhải nữa. Hắn mím chặt môi, vẻ mặt kiên định, quyết tâm sử dụng tất cả năng lượng hô hấp do mỗi tế bào trong cơ thể tạo ra để hoàn thành công cuộc vận chuyển vĩ đại này.
Chu Trì Tự im lặng đi về lớp cùng Tống Bách Dương.
Đến cuối giảng đường, Tống Bách Dương lần nữa tiêu hao thể lực đến mức kiệt sức, lặng lẽ đặt bộ bàn ghế đang khiêng xuống, sau đó hắn ngước nhìn bầu trời xanh biếc.
Nắng vàng rực rỡ chiếu vào ô cửa kính tầng năm, tựa như những hạt bụi vàng li ti đang nhảy múa trên bức tường. Dưới tác động của trọng lực, những hạt bụi ấy buộc phải rơi xuống, ánh sáng lấp lánh tan biến vào không khí, tựa như một giấc mơ hay ảo ảnh mong manh.
Hắn đi đến hai kết luận bi thảm…
Thứ nhất, lớp 11/1 ở tầng năm xa vời vợi như tận chân trời.
Thứ hai, dù giới tính phụ là Alpha có được ưu ái thêm thể lực hay không thì cũng đừng khoe khoang, vì làm vậy sẽ khiến người ta mệt chết đi được.
Vì vậy, hắn thực sự không thể nhúc nhích nổi nữa.
Nhưng vấn đề sĩ diện khiến hắn không biết phải nói với Chu Trì Tự thế nào, dù sao chính hắn cũng thề thốt với cậu rằng đây chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ con.
Giữa lúc Tống Bách Dương tuyệt vọng, vị cứu tinh đã nhanh chóng xuất hiện: Giang Quân.
Lúc này, Giang Quân đang chậm rãi bước ra khỏi cầu thang. Hắn bước tới nắm lấy cánh tay cậu ta, thì thầm: “Giúp tao khiêng bộ bàn ghế này lên.”
Tống Bách Dương tiếp tục nỗ lực: “Mày xem mày mới chuyển hai cái băng ghế, chưa phát huy được hết tiềm năng đâu. Mày có thể cống hiến nhiều hơn cho lớp mình, mình có hiểu không? Nếu là một Alpha tuyệt thế thì mày giúp tao dọn nốt đi nào.”
Giang Quân vui vẻ nhận lời. Cậu nhấc bàn lên rồi chậm rãi đi về lớp, khi đi cũng không quên trêu Tống Bách Dương: “Mày không cần gọi tao là Alpha tuyệt thế…”
Tống Bách Dương: ?
“Cứ gọi tao là ba là được rồi.” Giang Quân mỉm cười.
Tống Bách Dương cười mắng: “Đồ điên.”
Sau một hồi chật vật, khó khăn, mười phút sau, cuối cùng ba người cũng vinh quang bước vào cửa lớp học. Dù đóng góp của hắn không được mọi người trong lớp ghi nhớ, nhưng Tống Bách Dương cảm thấy cả người mình đã thăng hoa, lâng lâng. Thế nhưng Giang Quân nói với hắn đây là dấu hiệu của việc tiêu hao sức lực quá mức, khiến toàn thân yếu ớt, kiệt sức.
Trong lớp không có ai, nhưng chiếc quạt trần cũ kỹ trên đầu đang kêu rè rè, Tống Bách Dương gạt công tắc quay về vạch không, sau đó miễn cưỡng dùng chút sức lực cuối cùng để đặt bộ bàn ghế vào vị trí còn trống trong lớp học.
“Anh Tống, em đi trước đây!” Giang Quân xua tay nói: “Mẹ em còn đợi em về ăn cơm!” Nói đoạn, cậu ta chạy vù đi mất.
Tống Bách Dương vẫy cánh tay mềm nhũn, nói: “Đi đi, về đi.”
Nhưng hắn vẫn phải nhanh chóng châm chọc thêm một câu: “Con trai ngoan của ta.”
Hắn tin chắc Giang Quân sẽ không quay lại cãi nhau với mình vì cậu đang vội. Hơn nữa, trong mắt Tống Bách Dương, ‘vai vế’ là điều rất quan trọng, vì vậy hắn phải trả lại cho Giang Quân ‘vai vế’ mà cậu ta đã chiếm.
Mãi đến khi không thấy bóng lưng cậu ta, Tống Bách Dương quay người định rời đi, lại ngạc nhiên phát hiện ra Chu Trì Tự vẫn còn ở trong lớp. Hắn đang định lên tiếng thì đối phương đã lên tiếng trước: “Cậu ăn tối ở căng tin à?”
Tống Bách Dương gật đầu: “Ừ.”
Chu Trì Tự mím môi, sau đó hỏi với vẻ đã hạ quyết tâm: “Vậy chúng mình… cùng xuống căng tin ăn cơm nhé?”
Tống Bách Dương gật đầu: “Được thôi.”
–
Căng tin trường A càng ăn càng ngán, ngán đến phát sợ, nhìn chẳng muốn nuốt, ghét mà không hiểu vì sao, càng đến đây càng khó chịu, một ngán hai ghét ba mệt bốn đắng.
Tống Bách Dương và Chu Trì Tự không kịp đến căng tin vào giờ ăn, nên những món tạm chấp nhận được đã bị các học sinh “sành ăn” chọn hết. Những món còn lại toàn là ẩm thực ‘mix and match’ khiến các đầu bếp Á – Âu hiện đại phải sốc, chẳng hạn như trứng chiên đậu nành với mộc nhĩ hay xúc xích xào thơm.
Ngoài ra còn có những loại không ‘mix’ gì sất, ví dụ như món xào thập cẩm cà chua, ớt xanh xào ớt đỏ.
Có lẽ mấy cô căng tin có khẩu vị đậm đà, nên thường nêm muối và dầu như thể chúng là đồ miễn phí.
Lá rau thì có thể lười biếng tắm mình trong dầu mà bơi lội.
Tống Bách Dương đi từ quầy số một đến quầy số tám, rồi đi ngược lại từ quầy số tám đến quầy số một, đi đi lại lại mấy vòng mà không chọn được món nào vừa miệng. Thế là hắn kéo Chu Trì Tự lên tầng hai căng tin.
Đã qua giờ cơm nên tầng hai không có nhiều người, nhìn quanh chỉ thấy lác đác mấy học sinh ngồi trên những chiếc ghế nhựa xanh lam trong căng tin.
Tống Bách Dương vừa đi vừa thản nhiên hỏi Chu Trì Tự: “Cậu thường ăn tối ở căng tin hay về nhà vậy?”
Chu Trì Tự lắc đầu: “Hôm nay về nhà muộn quá.”
Tống Bách Dương suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Cậu đã từng ăn ở tầng hai này chưa?”
“Chưa.”
Tống Bách Dương đề nghị: “Vậy chúng mình ăn canh bò Lan Châu đi.” Hắn nghĩ tới điều gì đó, mỉm cười nói thêm: “Dù sao thì đây cũng là tầng hai, tôi nghĩ đồ ăn trên này coi như là ổn áp đấy.”
Chu Trì Tự nghe hiểu ý tứ sâu xa trong lời Tống Bách Dương, dường như cậu đang khẽ mỉm cười.
Tống Bách Dương vừa đi đến quầy bán canh bò Lan Châu, ông chú bên kia đã nồng nhiệt chào đón hắn: “Cháu muốn ăn gì nào?”
Tống Bách Dương cười nói: “Dạ, canh bò Lan Châu ạ.”
“Ừ.” Chú nhanh chóng quẹt mười tệ từ thẻ ăn của hắn rồi quay sang hỏi Chu Trì Tự đang đứng ngay sau Tống Bách Dương: “Thế còn cháu này thì sao?”
Chu Trì Tự đáp: “Giống cậu ấy ạ.”
Sau khi Chu Trì Tự quẹt thẻ xong, chú quay đầu lại gọi cô đầu bếp đang phụ trách nấu mì.
Giữa khung cửa sổ, chỉ còn lại Tống Bách Dương và Chu Trì Tự im lặng chờ đợi.
Tống Bách Dương vốn không phải người ít nói, tính tình lại dễ gần, thế là hắn nhích lại gần, nhỏ giọng nói với Chu Trì Tự để những người bán không nghe thấy: “Cậu biết tại sao lại gọi là canh bò Lan Châu không?”
Chu Trì Tự cũng phối hợp hỏi: “Tại sao vậy?”
“E hèm.” Tống Bách Dương hắng giọng: “Tương truyền rằng đó là sự kết hợp giữa ‘mì Lan Châu’ và ‘canh bò Hoài Nam’.”
Chu Trì Tự hỏi lại: “Hương vị món này so với hai món kia thì sao?”
Tống Bách Dương nghiêm túc nói: “Không hơn, có kém.”
Chu Trì Tự giật mình, sau đó nhanh chóng nhận ra Tống Bách Dương đã đổi vị trí của ‘có’ và ‘không’ trong câu gốc ‘có hơn không kém’. Cậu cúi đầu cười khẽ một lúc rồi đáp: “Tôi thấy nó giống ‘Sư Phụ Khang’, ‘Lãnh Đạo Khang’ với ‘Sư Phụ Canh’ ấy.”
Tống Bách Dương nghe vậy cười lớn. Hắn không ngờ Chu Trì Tự lại có khiếu hài hước đến vậy.
“Hai cháu ơi, mì xong rồi này!” Chú ở bên kia lớn tiếng nhắc nhở.
Tống Bách Dương vỗ vai Chu Trì Tự: “Chúng mình đi ăn thôi.”
Chu Trì Tự kinh ngạc trước sự gần gũi bất ngờ của Tống Bách Dương. Khi đối phương bước đi, cậu chợt tỉnh người ra rồi vội vàng đi theo.
Trên khung cửa sổ hẹp bày hai tô mì, nói là ‘canh bò’ nhưng thực chất chỉ có vài miếng thịt vụn rải rác, trông còn nhỏ hơn thịt thái hạt lựu trong mì bò Sư Phụ Khang.
Lớp dầu đỏ nổi lềnh phềnh trên nước dùng, mùi thơm nóng hổi xộc vào mũi, kích thích vị giác người ta. Hành lá và cả đầu hành trôi nổi, mì sợi được cuộn thành hình quả núi, chân núi ẩn dưới đáy nước dùng dầu đỏ, đỉnh núi nhỏ xíu lộ ra phía trên.
Mặc dù hơi tồi tàn nhưng đây có thể xem là tạo hình tốt nhất ở trường A – ngôi trường còn không thể mua nổi hàng ghế cho khán giả trong nhà thi đấu.
Khi ánh mắt Chu Trì Tự rơi vào tô mì, sắc mặt cậu hơi biến sắc.
Tống Bách Dương rất nhạy bén nắm bắt được cảm xúc của đối phương: “Sao vậy?”
“… Không sao đâu.” Chu Trì Tự lảng đi, hai tay cậu bưng bát mì rồi nói: “Chúng mình tìm chỗ ngồi xuống trước đi.”
Tống Bách Dương cầm tô mì bằng tay phải đi theo Chu Trì Tự, dọc đường tạt ngang tủ khử trùng, hắn lấy hai đôi đũa bằng tay trái. Bọn họ tìm hai chiếc ghế đối diện với quạt điện rồi ngồi xuống, sau đó Tống Bách Dương đưa đũa cho cậu.
Chu Trì Tự nhận lấy: “Cảm ơn cậu.”
Tống Bách Dương ngồi trên ghế còn chưa ấm chỗ, chợt nhớ ra điều gì nên hỏi: “Cậu ăn canh không? Tôi đi lấy canh cho cậu nhé?”
Chu Trì Tự ngước mắt nhìn Tống Bách Dương, chớp mắt ngạc nhiên: “Đã ăn mì mà còn… ăn canh sao?”
Tống Bách Dương ngơ ngác một lát, sau đó cười lớn vài tiếng: “Ừ, quên mất, chỉ có mình tôi có sở thích kỳ lạ này thôi.” Hắn đứng dậy khỏi chỗ ngồi: “Tôi đi lấy canh, cậu cứ ăn trước đi rồi tôi quay lại ngay.”
Chủ Nhật có canh rong biển với trứng, cũng là món canh yêu thích của Tống Bách Dương trong cả tuần. Hơn nữa, hắn vận động rất nhiều trong hội thao vừa rồi nên khát nước, bưng chén canh về mà cứ vừa đi vừa hớp một miếng canh. Một lúc sau, hắn mới bàng hoàng nhận ra làm như thế không được lịch sự cho lắm.
Suy cho cùng, hắn đang ăn tối với đại thần Chu đứng đầu toàn trường, mà nhìn Chu Trì Tự là biết cậu vừa ngoan, vừa giỏi, vừa biết cách cư xử, chẳng hạn như hắn vừa đưa đũa là cậu đã cảm ơn ngay. Nghĩ tới đây, Tống Bách Dương dời chén ra khỏi miệng để che đậy, hắn không hiểu sao bản thân mình đã quen phóng túng, ngang ngược mà lại bỗng nhiên kiềm chế trước mặt Chu Trì Tự.
Làm xong việc, Tống Bách Dương mới đủ tự tin để xem Chu Trì Tự đang làm gì.
Chắc là đang ăn mì rồi nhỉ? Món mình giới thiệu cũng được mà?
Tuy nhiên, vừa chạm mắt Chu Trì Tự, Tống Bách Dương đã ngơ ngác.
Dù vậy nhưng bước chân của hắn vẫn không dừng. Trong vài giây, hắn đã đến chiếc ghế đối diện Chu Trì Tự, ngồi xuống mà không cần suy nghĩ.
Cách một cái bàn, Tống Bách Dương có thể nhìn rõ…
Chu Trì Tự đang tập trung nhặt hành lá bằng đũa.
Những cọng hành lá tự do rong chơi trên mặt nước vô cùng linh hoạt, dẻo dai; đôi đũa của Chu Trì Tự cũng kiên trì đuổi theo.
Đũa trường A làm bằng sắt vừa trơn vừa khó cầm, chú nấu mì lại thái hành lá thật nhuyễn, chắc để tô điểm thêm màu xanh.
Khó chịu nhất là cho dù cậu đã ‘bắt’ được hành lá, thế nhưng đầu đũa chưa kịp rời khỏi miệng tô thì miếng hành đã vui vẻ dễ dàng thoát ra giữa hai chiếc đũa như một con cá chạch sống.
Sau đó, nó lại duyên dáng rơi vào trong nước dùng.
Nhưng Chu Trì Tự dường như không hề nản chí. Cậu lại cầm đũa lên bắt đầu vớt hành lá ra mép tô, gắp lên rồi đặt lên bàn, hành lá rơi xuống giữa hai chiếc đũa nên cậu lại bắt đầu ‘câu cá’, cứ như vậy thành một vòng tuần hoàn.
Chu Trì Tự quá tập trung nên khi Tống Bách Dương ngồi đối diện, cậu cũng chẳng có phản ứng gì mà chỉ lo công việc trước mắt.
Hóa ra cậu ấy không ăn hành à?
Đây là lý do biểu cảm của cậu ấy hơi thay đổi khi vừa nhìn thấy tô mì?
Tống Bách Dương chợt cảm thấy buồn cười.
Đặc biệt là khi nghĩ đến đại thần Chu thường chạy đua với thời gian để học tập, bây giờ lại đang âm thầm cạnh tranh với hành lá bằng chính đôi tay từng đứng nhất trường; hắn gần như bật cười thành tiếng.
Có thể hắn chính là thủ phạm, dù sao hắn là người rủ Chu Trì Tự ăn mì, nhưng ai ngờ cậu lại không ăn hành chứ?
Hắn nhìn lên thì thấy trên mặt Chu Trì Tự có vẻ mặt nghiêm túc. Đôi mắt cậu tập trung vào những cọng hành xanh lơ lửng bên dưới, không chớp mắt nhiều như lúc bình thường nên hai hàng mi dày thỉnh thoảng rung lên; trông chúng giống như bộ lông đen nhánh của một con chim sợ hãi, mệt mỏi trong giấc ngủ nông.
Khoan đã, lông mi của cậu ấy dài thật.
Nếu không nhìn kỹ hơn thì Tống Bách Dương sẽ không nhận ra.
Nghĩ đến đây, Tống Bách Dương cúi đầu ăn mấy miếng mì bằng tay phải, tay trái chống cằm và không khỏi nhìn chằm chằm đối phương.
Con người theo đuổi những thứ đẹp đẽ mà không biết mệt mỏi, bản thân hắn cũng không ngoại lệ.
Thế rồi hắn phát hiện ra đôi mắt Chu Trì Tự có hai mí.
Cậu có một đôi mắt rất thanh tú, hẹp ở khóe mắt và rộng ở đuôi, điều này khiến đôi lông mày cậu càng trở nên sinh động hơn. Cậu ấy trắng thật, nhưng vẻ bề ngoài lại cách xa sự nữ tính.
Nếu tóm tắt ngoại hình của cậu bằng vài từ, Tống Bách Dương nghĩ đó là tinh tế, tươm tất và dịu dàng. Những từ này đều chuẩn khuôn mẫu khen ngợi cao nhất mà dư luận dành cho một Omega.
Khi nghĩ đến đặc điểm giới tính phụ của đối phương đến lần thứ ba, Tống Bách Dương cảm thấy mình sắp ngớ ngẩn đi vì mấy lời vớ vẩn của Giang Quân. Nhưng trong một giây, hắn thực sự muốn biết chuyện riêng tư về giới tính phụ của người bạn học mới này.
Có lẽ bản chất con người là thầm mong muốn và tò mò.
Hắn đang suy nghĩ lung tung thì người đối diện đột nhiên ngẩng đầu lên.
Ánh mắt bọn họ chạm nhau giữa không trung.
Hai đường cong của hàng mi đen dày được nâng lên trước đôi mắt hai mí đẹp đẽ, hình ảnh Tống Bách Dương được phản chiếu qua đôi mắt sống động ấy.
Trái tim Tống Bách Dương như ngừng đập.
Hắn vội vàng giả vờ như trùng hợp mà ngoảnh mắt đi, cúi đầu ăn mấy gắp mì để che đậy, nhưng điều hắn đang nghĩ trong lòng là…
Sao lần nào nhìn lén cũng bị bắt quả tang thế này chứ?!