Thời Tiết Mù Sương - Trà Các
Chương 3: Có phải cậu ấy… Đang đợi mình không?
Thời Tiết Mù Sương - Trà Các thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đúng lúc này, chiếc loa treo trên tường lại bắt đầu vang lên inh ỏi.
“Lễ bế mạc Hội thao lần thứ ba mươi tám của Trường Trung học phổ thông số Một thành phố A chính thức bắt đầu!”
“Đang tiến về phía chúng ta là lớp 10/1. Các em trông thật hào sảng, khí phách…”
Thực ra, lễ bế mạc Hội thao chẳng khác gì lễ khai mạc. Mỗi lớp xếp thành hai hàng, đi vòng quanh sân thể thao theo thứ tự các khóa, các lớp, trong những lời giới thiệu ngô nghê kéo dài của MC.
Thậm chí phần giới thiệu cũng y hệt lễ khai mạc, chẳng qua là sửa đổi cách miêu tả từng lớp hoặc dùng lại những câu chữ từ hội thao lần trước. Thôi thì tái chế cũng góp phần giúp bảo vệ môi trường.
Lúc này, Tống Bách Dương mới nhận ra Chu Trì Tự đã di chuyển ra sau lưng mình.
Nếu cậu ấy đứng trước mặt, mình có thể nhân cơ hội quan sát xem cậu ấy có dán miếng chặn pheromone cho omega ở sau gáy không, như vậy là xác định được giới tính đi kèm rồi.
Ý nghĩ này vừa thoáng qua trong lòng Tống Bách Dương thì đã bị hắn dập tắt ngay lập tức.
Bởi vì nhìn chằm chằm vào gáy của bạn cùng lớp là một hành vi rất thô lỗ, bất kể đối phương thuộc giới tính đi kèm nào.
Có lẽ các em học sinh đều có tâm lý muốn hoàn thành nhanh chóng tiết mục này nên bước đi cũng rất nhanh. Chẳng bao lâu sau, đã đến lượt lớp 11/1 trở thành tâm điểm.
Tống Bách Dương đi theo hàng một vòng rồi quay trở lại sân thể dục sau ít phút.
Tiếp theo là phần phát biểu của hiệu trưởng.
Nếu đúng như Tống Bách Dương mong đợi, rằng hiệu trưởng ủng hộ môi trường xanh và triệt để tận dụng tinh thần tái chế, thì câu đầu tiên ông nói sẽ là…
Tống Bách Dương thầm nói trong lòng:
Giữa mùa hoa quế thơm ngát này…
Cùng lúc đó, tại bục phát biểu ở giữa sân khấu, hiệu trưởng đĩnh đạc cất lời: “Giữa mùa hoa quế thơm ngát này…”
Quả nhiên đúng y từng chữ, Tống Bách Dương cúi đầu cười mấy tiếng vì thấy thú vị.
Giọng nói sang sảng của hiệu trưởng vang lên từ micro chất lượng kém, âm thanh cứ rè rè: “Trường chúng ta đã khai mạc Hội thao lần thứ ba mươi tám…”
Bỗng có một bàn tay từ phía sau vỗ nhẹ vào vai Tống Bách Dương, hắn bối rối quay lại.
Tay phải của Chu Trì Tự đang cầm một tấm thẻ, vì dùng lực hơi mạnh nên đầu ngón tay trắng bệch, những khớp xương thì ửng hồng. Cậu nhẹ nhàng nói: “Thẻ học sinh của cậu bị rơi.”
Tống Bách Dương ngạc nhiên.
Hắn nhìn xuống thì thấy bức ảnh được in ở góc trên bên phải thẻ – ảnh của hắn hồi lớp mười, với cái đầu cạo trọc. Khi ấy hắn cười đến vô tri, trông hơi ngốc nghếch, có lẽ là bởi khi ấy hắn vẫn chưa bị các môn Khoa học tự nhiên ở cấp ba hành hạ đến thê thảm.
May mắn thay, do thời gian mà chất lượng hình ảnh đã mờ đi, màu sắc ở các cạnh cũng nhạt đi một chút. Thoạt nhìn, gương mặt sáng trông cũng rất ra gì, nếu người ta chịu bỏ qua chi tiết hắn chụp ảnh thẻ mà cười lộ cả tám cái răng.
“Cảm ơn cậu!” Tống Bách Dương nhận lấy rồi chân thành cảm ơn.
Chu Trì Tự thấp giọng nói: “Không có gì.”
Khi ngón cái của Tống Bách Dương chạm vào bốn ngón tay ở đầu kia tấm thẻ, Chu Trì Tự vẫn chưa buông ra kịp. Trong nháy mắt, màu da của hai người đã tương phản rõ rệt.
Tống Bách Dương không hề ngăm đen. Làn da hắn thuộc dạng bình thường, dễ ăn nắng mà cũng rất dễ nhả nắng. Nếu chụp ảnh tập thể vào mùa đông thì hắn có thể trắng hơn các bạn một chút; nhưng nếu là mùa hè nắng gắt, cộng thêm hắn thích chơi thể thao, thế là bao nhiêu sự trắng sáng của hắn từ mùa đông bay biến sạch sẽ.
Tống Bách Dương thầm thở dài, lơ đãng nhét thẻ học sinh vào túi đồng phục.
Cậu ấy thực sự rất trắng.
Hay là… Do mình quá ngăm?
Tống Bách Dương sau nhiều lần suy nghĩ vẫn không tìm được câu trả lời thỏa đáng, vì vậy hắn quyết định dùng thực nghiệm để xác minh. Hắn đưa tay ra nắm lại, sau đó đặt mu bàn tay mình lên gáy của Giang Quân ngay trước mặt để so sánh.
Mình cũng đâu có ngăm lắm…
Trước mặt khán giả, hiệu trưởng vẫn đang phát biểu dõng dạc. Bài diễn thuyết dài hơi, vốn là âm thanh nền, cuối cùng cũng kết thúc.
“Tôi tuyên bố Hội thao lần thứ ba mươi tám của Trường Trung học phổ thông số Một thành phố A kết thúc thành công tốt đẹp!”
Trong nháy mắt, toàn bộ sân chơi bùng nổ, bản tính bị đè nén của các học sinh cuối cùng cũng được giải phóng. Các bạn có thể thoải mái nói chuyện, la hét, nhảy nhót.
Đây được xem là lần xả hơi lớn cuối cùng trước khi có kết quả thi tháng vào tiết tự học buổi tối.
Giang Quân quay sang phàn nàn với Tống Bách Dương: “Haizzz, sao lại là tiết tự học buổi tối? Sao lại trả kết quả? Tao không muốn đi học! Tao ước ngày nào cũng là hội thao!”
Tống Bách Dương lắc đầu, vỗ vai đối phương rồi chân thành an ủi: “Trời sắp giao cho ai sứ mệnh thì trước tiên phải đày ải thể chất lẫn tinh thần người đó. Bạn học Giang à, mày cố chịu đựng thêm một chút nữa, sau đó…”
Hắn đột nhiên rụt tay lại trên vai đối phương, lùi lại nửa bước, nhếch môi cười nói: “Là đến kì thi giữa kì rồi.”
“Tống Bách Dương!” Giang Quân tức giận đến mức lệch cả kính, cậu ta định đánh hắn.
Tống Bách Dương cười né sang một bên, thành công khiến đối phương không còn chỗ để trút giận.
“Được rồi, đừng quậy nữa, đừng quậy nữa.” Tống Bách Dương cố nén cười, nghiêm túc nói với đối phương: “Đừng sợ. Kì thi tháng này tao cũng làm không tốt, có khi trượt xuống phòng thi số hai luôn.”
Phòng thi tháng ở các trường A được xếp theo thứ hạng, top ba mươi ngồi ở phòng thi số một. Như vậy, Tống Bách Dương nói hắn ‘trượt xuống phòng thi số hai’ có nghĩa là hắn bị rớt ra khỏi top ba mươi.
Giang Quân cũng kinh ngạc trong chốc lát: “Mẹ kiếp! Mày nói thật không?”
“Tao thi không tốt thật mà. Tao xét thiếu một điều kiện ở một bài quan trọng lúc thi Vật lí. Tao hỏi xung quanh rồi, đúng y rằng có mình tao xét thiếu thôi. Ngu thật đấy, vậy nên tao không vào được phòng thi số một đâu.”
Câu nói có vẻ tiếc nuối nhưng giọng điệu thì không hề, Tống Bách Dương nói tiếp: “Xếp hạng là chuyện phù du, hiểu không? Đây không phải là bài thi quan trọng, lần này làm không được thì lần sau cố gắng hơn nhé.”
Giang Quân cụp mắt xuống suy nghĩ một lúc: “Có khi tao cũng vào phòng thi số hai, thế là tháng sau hai đứa mình làm anh em đồng cảnh ngộ.”
Tống Bách Dương nhướng mày: “Nếu mày lọt vào top ba mươi thì sao? Đại thần Giang, mày không cần khóc lóc về kết quả thi trước mặt tao đâu.”
Hai người vừa đi ra ngoài sân chơi vừa trò chuyện.
Đi được vài bước, Tống Bách Dương chợt nghe phía sau có người gọi tên mình.
Tống Bách Dương quay lại: “Sao thế?”
Ánh mắt hắn lướt qua bãi cỏ sân chơi được ánh hoàng hôn nhuộm đỏ dưới bầu trời xanh ngắt, rồi dừng lại ở Chu Trì Tự. Hai người nhìn nhau, đứng cách nhau ba bước.
Chu Trì Tự mím môi, im lặng một lúc rồi hỏi: “Tống Bách Dương, cậu giúp tôi chuyển bàn ghế về phòng học được không?”
Bây giờ phải nhắc đến cái nhà thi đấu cực kỳ đơn sơ ở trường A. ‘Khán phòng’ tại nơi đây chỉ là những bậc thang xi măng, không có ghế dài chứ đừng nói đến bàn.
Vì thế, trước khi hội thao bắt đầu, mỗi lớp đã cử vài nam sinh dọn bàn ghế trong lớp chuyển đến nhà thi đấu.
Chu Trì Tự là cán sự môn Thể dục nên hoàn toàn chịu trách nhiệm về việc này.
Lớp 11/1 ở tầng năm, cũng là tầng cao nhất nên phải tốn rất nhiều công sức mới có thể di chuyển hết bàn ghế xuống. Hồi đầu mọi người còn đắm chìm trong không khí náo nhiệt của hội thao, bởi thế nên các bạn đặc biệt tích cực.
Đến lúc phải dọn dẹp, có người kiệt sức vì thi đấu, có người chán nản vì nhiệm vụ học tập sắp đến, có người chỉ vì quá vui mừng khi giành được giải thưởng mà quên mất.
Ví dụ như Tống Bách Dương.
Nếu Chu Trì Tự không gọi, chắc chắn hắn đã quên mất.
“Ừ.” Tống Bách Dương nghe đến đây thì nắm lấy cánh tay Giang Quân rồi nói với cậu ta: “Mày cũng ở lại hỗ trợ dọn bàn ghế đi.”
Tống Bách Dương suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Chỉ có ba người thôi, làm nổi không?”
“Ba người dọn một lần không xuể đâu.”
“Thực ra chiều nay tôi có nhờ ba bạn trong lớp dọn bàn ghế, nhưng có một bạn phải về sớm vì có việc nên không tham dự lễ bế mạc.”
Chu Trì Tự liếc nhìn xung quanh, “Có hai bạn đứng ở hàng đầu lúc làm lễ, bây giờ tôi lại không thấy ai. Tôi tưởng bọn họ ở đó chờ tôi, nhưng có lẽ họ quên rồi.”
“Để tôi tìm người khác cho cậu.” Không đợi Chu Trì Tự trả lời, Tống Bách Dương nhanh chóng xác định mục tiêu, tóm lấy cánh tay một người bạn cùng lớp nào đó. Sau đó, hắn bước tới nói vài câu khiến người bạn ấy quay trở lại với hắn.
Vị trí lớp 11/1 trong khán phòng có hai chiếc bàn và năm chiếc ghế dài.
Giang Quân và người bạn cùng lớp được Tống Bách Dương tạm thời gọi đến hỗ trợ, mỗi người bưng một chiếc ghế dài.
Tống Bách Dương và Chu Trì Tự mỗi người dọn một bàn.
Không ngờ lại có thêm một chiếc ghế dài, Tống Bách Dương và Chu Trì Tự nhìn nhau.
Nếu biết trước thì đã tìm thêm một người ở lại, Tống Bách Dương nghĩ vậy, nhưng hắn lại nói: “Để tôi dọn được không? Lật ngược cái ghế, đặt lên bàn rồi bưng về luôn.”
Chu Trì Tự khẽ cau mày hỏi: “Có nặng lắm không?”
Tống Bách Dương cười toe toét, khoe hàm răng trắng bóng: “Tin tôi đi, được mà.”
Hắn hít một hơi thật sâu, nhấc chiếc bàn lên khỏi mặt đất, sau đó Tống Bách Dương nhờ Giang Quân đặt chiếc ghế dài lên bàn. Lúc cậu ta buông ra, toàn thân hắn run lên.
Hắn thầm rủa trong lòng:
Mẹ kiếp! Sao nặng thế!
Nhưng Giang Quân đã gọi Tống Bách Dương là ‘một trong những alpha có thể lực tốt nhất trường’. Hắn không bao giờ cho phép mình thất bại trước bạn cùng lớp mới, bởi lẽ điều này liên quan đến phẩm giá của một nam sinh.
Hai học sinh cầm ghế nhanh chóng biến mất vì ghế khá nhẹ, còn hai học sinh chuyển bàn vẫn chậm rãi đi cạnh nhau trên đường.
Tống Bách Dương đi từng bước nhỏ về phía trước, sợ ghế sẽ trượt khỏi bàn nên hắn hơi ngả người về phía sau. Điều này ảnh hưởng nghiêm trọng đến trọng tâm, cuối cùng ảnh hưởng đến tốc độ của hắn.
Trong lúc này, để đánh lạc hướng sự chú ý, Tống Bách Dương còn giả vờ trò chuyện thoải mái với đối phương, thực ra răng hàm sau của hắn đang nghiến chặt vì cánh tay phải gồng sức nhiều: “Giang Quân nói cậu muốn tìm tôi, có phải vì chuyện dọn dẹp bàn ghế không?”
Chu Trì Tự gật đầu: “Ừ.”
“Hồi nào vậy? Giữa trưa hả?”
“Khoảng hai giờ chiều.”
Tống Bách Dương bắt đầu nhớ lại: “Lúc đó tôi đang thảo luận chiến lược chạy 4×100 mét với ba người trong đội nên không có mặt ở khán phòng.”
Chu Trì Tự lại ‘ừ’ một tiếng.
Tống Bách Dương lại quay đầu nhìn vào mắt Chu Trì Tự, nhiệt tình nói: “Nói chung, sau này có cần giúp đỡ thì cậu cứ đến tìm tôi!”
Tuy nhiên, Chu Trì Tự lại tập trung vào chiếc bàn chênh vênh như sắp đổ của Tống Bách Dương, vẻ mặt lo lắng: “Cái ghế sắp trượt xuống kìa.”
“Đụ!”
Tống Bách Dương chợt nhận ra dù có cố gắng cũng không thể giữ ổn định được, nên hắn phải đặt bàn ghế xuống đất kịp thời trước khi ghế đổ xuống.
Hay thật, ra cái vẻ đạo mạo thất bại rồi.
Tống Bách Dương dứt khoát bất chấp tất cả, không thèm tỏ ra bình tĩnh nhẹ nhàng nữa, thoải mái vung vẩy hai cánh tay mỏi nhừ rồi gục ngay tại chỗ xuống bàn.
Người bên cạnh không nói gì, cũng dừng lại đặt bàn xuống mặt sân xi măng. Tống Bách Dương hít một hơi, tưởng rằng Chu Trì Tự mệt quá nên mới dừng lại, như vậy thì hắn cũng không mất mặt lắm.
Tống Bách Dương đang nghỉ ngơi thì quay đầu lại, không ngờ hắn phát hiện đối phương có vẻ vẫn bình tĩnh, nhàn nhã, khác hẳn với hắn đang kiệt sức. Trông cậu không hề có vẻ gì là đang nghỉ ngơi.
Có phải cậu ấy… Đang đợi mình không?
Trong đầu Tống Bách Dương nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ, xét tình hình hiện tại cũng có phần hợp lý, thế là hắn nói: “Nếu vội thì cậu cứ đi trước đi.”
Chu Trì Tự cụp mắt xuống: “Không sao đâu, tôi đợi cậu.”