Chương 18: Gió Biển

Thông Báo Huấn Luyện Đăng Ký Thầy Trừ Tà Cấp Quốc Gia thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiếc điện thoại xoay tròn rơi xuống, chìm dần vào vũng bùn nước, như thể bị nuốt chửng. Trì Tiểu Đa bỗng nhớ đến một câu chuyện cười từng nghe: điện thoại rơi vào bồn cầu, vừa lúc có cuộc gọi đến, nó rung từng hồi và từ từ chìm xuống.
A a a a — không đúng, mình đang nghĩ cái gì vậy! Con quái vật tỉnh rồi a a a a!
Trì Tiểu Đa hoảng hồn, nhưng không còn thời gian để suy nghĩ. Một cơn đau nhói vang lên bên tai, trời đất quay cuồng. Con quái vật lao thẳng tới chiếc thang, Hạng Thành buông tay, cơ thể bay bổng xuống.
Giữa không trung, Hạng Thành xoay người, mở khóa chiếc túi thể thao. Trong chớp mắt, một nửa túi đậu nành bắn ra. Ngay sau đó, anh dùng ngón tay kẹp mép một túi bảo quản thực phẩm, giật mạnh giữa không trung.
“Rầm” — đậu nành bắn tung tóe như mưa. Trì Tiểu Đa thò đầu nhìn xuống, thấy Hạng Thành lao nhanh dọc theo bức tường. Con quái vật đâm đầu vào tường. Hạng Thành quay người, miệng gào lên câu chú ngữ. Đậu nành trên không trung bỗng biến thành những tia sáng vàng, bay vút đi như sao băng, lấp lánh giữa không gian.
Vừa chạm đất, Hạng Thành lập tức lao tới chiếc điện thoại của mình, nhét vào túi quần. Anh quay người, đối mặt với con quái vật. Nó gầm lên dữ dội, tạo thành một cơn lốc xoáy!
Trì Tiểu Đa nhìn rõ hình dạng của nó: đầu rồng dữ tợn, hai chiếc răng nanh dài gần một mét, toàn thân phủ vảy đen. Bốn chân đứng vững, hàm răng mở ra khép lại như những lưỡi dao sắc bén. Móng vuốt ánh lên sắc lạnh. Nhiều vảy đã bong tróc, rỉ ra máu đen.
Thân hình dài năm, sáu mét, giống rồng nhưng đuôi lại là đuôi cá, hai bên có vây giáp lấp lánh. Khi vây xòe ra, dường như muốn xé Hạng Thành làm đôi bất cứ lúc nào. Khi nó xoay người định truy đuổi, Trì Tiểu Đa bỗng phát hiện một mắt của nó đã mù. Còn con mắt kia — ánh sáng xanh lục rợn người phát ra từ đó, chính là thứ cậu đã thấy trước đó!
Cái gì thế này?! Sao mình lại có cảm giác đã từng thấy nó rồi?
Ký ức Trì Tiểu Đa rối bời, bị cảnh Hạng Thành thu phục quỷ xe lần trước quấy nhiễu. Bỗng nhiên, cậu nhớ ra: hình ảnh con quái vật trên tấm bảng quảng cáo trong hẻm Ngọc Lan!
Rất giống, nhưng không hoàn toàn giống. Tên là gì nhỉ? Si Vẫn! Đúng rồi — Si Vẫn! Nhưng tại sao... Có yếu điểm gì không? Có thể giúp Hạng Thành được không? Cậu vội rút điện thoại ra, định tìm trên Baidu.
Tìm một cái là rõ ngay! Nhưng cống nước làm gì có sóng...
Si Vẫn bỗng ngừng lại, ngẩng đầu lên, rít lên một tiếng kéo dài. Âm thanh vang vọng khắp đường ống trống rỗng.
Hạng Thành không kịp niệm chú, lập tức rút Trấn Yêu Phiên khỏi túi, vung mạnh lên không trung. Trong nháy mắt, quỷ xe thoát ra, gào lên một tiếng lạnh lẽo! Tai Trì Tiểu Đa gần như bị thủng. Tiếng rít chói tai của hai con quái vật khiến cậu suýt nôn ra máu. Nhưng Hạng Thành dường như đang cố làm rối loạn âm thanh của Si Vẫn.
Quỷ xe lao loạn tứ phía, cố tìm cách trốn thoát. Hạng Thành lập tức kéo Trấn Yêu Phiên về, siết chặt ngực quỷ xe, rồi nhảy phắt lên lưng nó! Quỷ xe lao đi thất thường, Hạng Thành hét lớn: "Dậy —!"
Anh điều khiển quỷ xe xoay một vòng, lao về phía miệng cống nơi Trì Tiểu Đa đang trốn. Tiếng rít của Si Vẫn ngày càng dội mạnh. Trì Tiểu Đa lo lắng ngẩng đầu, thấy Hạng Thành đang hét gì đó về phía cậu.
Cùng lúc đó, các đường ống xung quanh bắt đầu rung chuyển, như thể có thứ gì đang lao đến trung tâm theo từng con đường ống.
"Cái gì?!" Trì Tiểu Đa không nghe rõ. Mọi lời nói đều bị tiếng rít của Si Vẫn nuốt chửng.
Hạng Thành đang nói bằng khẩu hình: "Nhảy —"
Trì Tiểu Đa tỉnh táo lại, lập tức nhảy lên.
Ngay khi cậu vừa rời khỏi mặt đất, mười hai đường ống phía sau đồng loạt phun ra bùn đen. Hàng ngàn con quái vật nhỏ màu đen, hình dạng như thịt thối rữa, lao ra giữa không trung, hung dữ vồ về phía cậu!
Chiếc mũ trùm đầu của Trì Tiểu Đa bỗng bay ra, Tư Quy phát ra ánh ngân quang, xoay một vòng duyên dáng, rắc ra một lớp bụi sáng, tạo thành lá chắn, chặn đứng hết thảy lũ khỉ nước đen ngòm.
Hạng Thành một tay ôm Trì Tiểu Đa, hai người xoay giữa không trung. Anh đá mạnh vào lưng quỷ xe, khiến nó rên lên, lao xuống đất.
Trì Tiểu Đa hét lên. Hạng Thành lập tức vung Trấn Yêu Phiên, thu phục quỷ xe trở lại!
Hiện trường hỗn loạn. Si Vẫn ngừng kêu. Lũ khỉ nước ào tới như sóng thần. Hạng Thành đẩy Trì Tiểu Đa ra sau bức tường, đứng thẳng người. Hai tay anh chắp lại, tay trái hạ xuống, tay phải giơ lên trời như ngón kiếm, gầm lên một tiếng!
Đậu nành đang rơi bỗng bay ngược lên, ánh sáng vàng đan xen. Mỗi hạt đậu mang theo phù văn, bắn đi như tên lửa. Trì Tiểu Đa choáng ngợp, há hốc miệng kinh ngạc. Bầy khỉ nước vừa lao đến đã bị những hạt đậu vàng xé toạc, bắn tung tóe, hóa thành khói nhẹ rồi tan biến.
Hạng Thành vung tay, hơn trăm hạt đậu vàng đồng loạt bay như sao băng xoay tròn, phủ kín không gian. Sau khi dùng thuật rải đậu, anh mất lá chắn phòng vệ, liền rút ngay Hàng Ma Xử ra.
Trong chớp mắt, Si Vẫn há miệng rộng ngoác, lao thẳng đến. Hạng Thành không chút nao núng, tay trái ôm Trì Tiểu Đa, tay phải vung Hàng Ma Xử. Cây côn phát ra ánh sáng chói lóa — cổ Si Vẫn đập trúng Hàng Ma Xử. Ngay sau đó, áp lực ngàn cân đè xuống. Hạng Thành lập tức dùng hai chân đạp mạnh vào tường, cố chống đỡ trọng lượng khổng lồ của con quái vật, tạo thành một vòng cung căng cứng.
Trì Tiểu Đa: "..."
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, cậu thậm chí chưa kịp hiểu gì. Đúng lúc đó, Si Vẫn gầm lên như sóng thần, há to họng. Một cái lưỡi xoắn ốc vươn ra, và ở đầu lưỡi — hiện ra một người đàn ông đen ngòm, thân thể đầy thương tích chồng chất.
"Người" đó nửa thân trên nằm trên lưỡi Si Vẫn, như thể được sinh ra từ hơi thở của nó. Trì Tiểu Đa không thể tin vào mắt mình. Cậu sợ đến đờ người.
"A a a —" Trì Tiểu Đa cuối cùng cũng thét lên.
Người đàn ông trong miệng Si Vẫn máu me be bét, mặt mũi sưng vù đầy vết thương. Hắn giang hai tay, chụp lấy đầu Hạng Thành. Trì Tiểu Đa lao tới, dùng thân mình chặn lại.
Nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào, đồng tử con mắt trái còn lại của Si Vẫn bỗng co lại thành một đường thẳng.
"Ầm ầm" — một tiếng nổ lớn. Si Vẫn đạp mạnh, thân hình khổng lồ lăn tròn trên mặt đất. Con mắt trái nó trừng trừng nhìn Trì Tiểu Đa. Hạng Thành định truy đuổi, nhưng Si Vẫn mang theo Hàng Ma Xử cắm sâu vào cổ, lao thẳng vào đường ống thoát nước. Trong nháy mắt, hàng ngàn khỉ nước cũng biến mất theo nó.
Đường hầm trở lại yên lặng. Bùn nước vương vãi khắp nơi, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Giọng Lady Gaga vẫn vang vọng: "GAGA, Olalala..."
Hạng Thành lấy điện thoại ra, tắt nhạc.
Trì Tiểu Đa: "..."
Hạng Thành: "..."
"Không xong!" Trì Tiểu Đa bừng tỉnh, hét lên: "Hàng Ma Xử!"
"Đừng đuổi theo," Hạng Thành nói. "Chúng ta đã tìm thấy chính chủ rồi."
Trì Tiểu Đa gần như kiệt sức. Hạng Thành cúi người: "Tôi cõng cậu."
Trì Tiểu Đa không từ chối, bò lên lưng anh. Hạng Thành tiến đến miệng ống nơi Si Vẫn biến mất, xác nhận an toàn, rồi từ từ men theo đường ống, cõng Trì Tiểu Đa rời đi.
Hai người lấm lem bùn đất, bẩn thỉu và hôi hám. Hạng Thành bước chậm dọc theo con đường nước.
"Nó bỏ chạy như thế, liệu có làm hại người không anh?"
"Không đâu. Trời sắp sáng rồi. Ánh mặt trời sẽ làm yếu ma lực của nó."
"Thế nếu tối nay nó quay lại thì sao?"
"Nó không sống tới tối đâu. Chỉ cần dồn nó ra, Khu Ủy biết chuyện sẽ tổ chức bao vây tiêu diệt."
"Nhưng nếu nó trốn được đi đâu thì sao?"
"Hàng Ma Xử đã cắm vào người nó. Tôi còn nhét thêm một lá bùa vào cơ thể nữa. Dễ dàng tìm ra vị trí ẩn náu của nó."
"Đậu nành của anh không thu lại sao?" Trì Tiểu Đa hỏi tiếp. "Lần sau rải đậu thành binh thì làm thế nào?"
"Mua thêm nửa cân," Hạng Thành trả lời. "Đậu binh chỉ dùng được một lần."
"Vậy đậu nành càng nhiều, pháp lực càng mạnh phải không?"
"Ừ."
"Vậy sao không mua nguyên một bao tải, vác theo đi thu yêu?"
Hạng Thành cười. Anh không quay đầu, ngẩng mặt về cuối đường hầm, nơi có một vệt sáng le lói.
"Vì vác không nổi," anh nói.
Trì Tiểu Đa bật cười. Hạng Thành thở dài: "Ôm chặt một chút. Tôi biểu diễn ảo thuật cho cậu xem."
Trì Tiểu Đa ôm cổ Hạng Thành, nằm trên lưng anh. Hạng Thành duỗi tay ra, làm động tác thu về. Đậu vàng sáng rực trong đường hầm, như những ngôi sao băng vàng, bay theo họ.
"Oa," Trì Tiểu Đa ngắm nhìn những hạt đậu lấp lánh, xoay quanh họ như dàn nhạc vũ trụ. Hạng Thành liếc sang, thấy ánh mắt Trì Tiểu Đa, cười nhẹ, rồi giơ tay. Đậu nành bay về tay anh, tụ lại, rồi được đổ vào túi.
"Anh lừa tôi," Trì Tiểu Đa nói.
"Hạt đậu rất quý," Hạng Thành đáp. "Lần sau tặng cậu một hạt làm kỷ niệm."
Trì Tiểu Đa thở dài.
Hạng Thành nói: "Hôm nay vất vả cho cậu rồi. Đáng lẽ không nên đưa cậu ra. Nhưng để cậu ở nhà một mình tôi không yên tâm. May mà cậu đến, giúp tôi tra được tung tích của nó."
"Ừ, không sao. Anh đến là để bảo vệ tôi mà," Trì Tiểu Đa nói. Cậu biết đoạn ký ức này rồi sẽ bị xóa. Có lẽ sau khi trừ tà xong, cậu lại bị cho ngửi lọ thuốc hít. Nhưng cậu không nói gì. Nói cũng vô ích. Cứ để mọi chuyện trôi qua.
Ít nhất, hiện tại — rất tốt đẹp.
Đường hầm dần sáng. Trời đã hửng. Hai người bẩn thỉu đứng ở cửa thoát nước ven sông Châu Giang. Hạng Thành để Trì Tiểu Đa bám trên lưng, men theo thang bảo trì leo lên.
Bên ngoài quảng trường Hải Châu, người già tập thể dục sáng sớm. Thấy hai gã hôi hám bò ra, họ suýt thì lên cơn tim.
"Xin lỗi, xin lỗi..." Trì Tiểu Đa và Hạng Thành bước vào toa tàu điện ngầm. Mọi người tự động lùi ra mười mét.
Mặt Hạng Thành đầy bùn, anh nhìn Trì Tiểu Đa cười, lắc đầu bất đắc dĩ.
Trì Tiểu Đa bực bội. Ít ra thì chúng ta vừa cứu thế giới. Chỉ thối một chút thôi, có cần phải tránh xa như vậy không?
Hạng Thành cúi đầu nhắn tin cho Quảng Đức Thắng. Trì Tiểu Đa bỗng nhớ đến lệnh cấm của Khu Ủy, khẽ nói: "Chúng ta dọa nó chạy, chú Lý có phạt anh không?"
Hạng Thành do dự, rồi không gửi tin.
Trì Tiểu Đa linh cảm bỗng lóe lên: "Có cách!"
8 giờ sáng, mặt trời đỏ rực soi sáng sông Châu Giang. Bờ sông tấp nập người qua lại, tàu thuyền hú còi.
Dưới đáy sông, ở khúc sâu nhất, Si Vẫn đang quằn quại đau đớn. Trong tiếng động cơ vù vù, khói đen bốc lên từ thân thể nó. Nhưng mỗi lần cử động, Hàng Ma Xử lại cắm sâu thêm.
Một tiếng gầm bị nén lại. Si Vẫn há miệng. Trong miệng, người đàn ông giống quái vật kia bắn ra theo dòng nước ngầm, mang theo bọt khí, bơi ngược dòng sông.
Một giờ sau, trong phòng họp công ty Vương Nhân.
Vương Nhân: "..."
Trì Tiểu Đa: "..."
Vương Nhân: "Trì Tiểu Đa, tối qua hai đứa chơi trò gì mà nặng đô vậy hả?"
Trì Tiểu Đa: "Chuyện dài lắm, để em kể sau. Trước tiên để Hạng Thành ký hợp đồng đã."
Nhân sự công ty Vương Nhân ký hợp đồng với Hạng Thành, photo chứng minh thư. Trì Tiểu Đa năn nỉ Vương Nhân giúp làm giấy tờ. Vương Nhân nói: "Này Cá Mặn, dạo này mày có bị thần kinh không? Sáng ra người đầy cứt, anh không nói gì. Giờ lại muốn đưa một con vịt* vào công ty làm bảo an. Mày không thấy mình có vấn đề sao?"
(*Ý chỉ trai bao, trai gọi)
"Không có, không có," Trì Tiểu Đa nói. "Hạng Thành là đại anh hùng cứu thế giới. Tin em đi. Vụ này anh không lỗ đâu. Em đi đây, bye bye!"
10 giờ 30, Hạng Thành đạp xe đến tiệm ăn vặt Sa Huyện. Quảng Đức Thắng đang mở cửa, ngơ ngác nhìn hai người. Hạng Thành ra hiệu im lặng, mượn bếp nấu nướng, rồi cùng Trì Tiểu Đa vào hẻm Ngọc Lan. Dưới ánh mắt các thầy trừ tà, anh bước vào văn phòng, đặt giấy xác nhận và hợp đồng lên bàn một chủ nhiệm khác.
"Hạng Thành," Chủ nhiệm Lư đeo kính, hỏi. "Điều tra xong rồi à?"
"Là trực thuộc," Hạng Thành nói. "Xin tư cách trừ tà tạm thời."
Chủ nhiệm Lư ấn vào hợp đồng: "Cậu giải thích trước đi, sao người đầy bùn thế này?"
"Lúc điều tra bị ngã," Hạng Thành đáp. "Tôi biết nó là thứ gì rồi."
Chủ nhiệm Lư gật đầu, làm giấy chứng nhận, đóng dấu. Hạng Thành xuống lầu điền đơn, bảo Trì Tiểu Đa đợi ở sân, rồi ra ngoài chụp ảnh.
Khu Lão nhìn Trì Tiểu Đa. Trì Tiểu Đa cười, vẫy tay.
"Khu Lão, ăn sáng chưa?" Cậu đưa sữa đậu nành và bánh quẩy.
Khu Lão không trả lời. Trì Tiểu Đa tự ăn. Bùn trên người đã khô.
Hạng Thành dán tấm ảnh một tấc đen thui vào đơn, nộp lên. Bên trong cấp cho anh giấy chứng nhận tư cách trừ tà tạm thời cho dân di cư. Hạng Thành gấp lại, cất vào túi. Anh vào văn phòng Chủ nhiệm Lý, xuống lầu, nói với Trì Tiểu Đa: "Đi thôi."
"Xong rồi à?" Trì Tiểu Đa hỏi.
"Đưa cậu về trước," Hạng Thành nói. "Tắm rửa, nghỉ ngơi. Tôi đã báo tin rồi. Khu Ủy sẽ họp ngay. Tôi không cần tham gia."
Hạ lưu sông Châu Giang, sâu trong một ống thoát nước khác.
Một làn khói đen cuộn trào, hiện hình một người đàn ông. Hắn quỳ gục, gào rú trong đau đớn và phẫn nộ.
"A —"
Tiếng gào vang vọng mãi trong đường hầm tối tăm.
Trì Tiểu Đa buồn ngủ rũ rượi. Cuối cùng cũng về đến nhà. Người đầy bùn, cậu đổ sụp lên ghế sofa. Hạng Thành phong độ quay người, một cú ôm kiểu Tango, kéo Trì Tiểu Đa dậy.
"Tắm rửa trước đã." Hạng Thành lôi cậu vào phòng tắm như cơn gió, cởi quần áo, vặn nước nóng.
Trì Tiểu Đa: "..."
Cậu tỉnh táo hoàn toàn. Tắm chung á?
Hạng Thành cởi xong, rồi đi ra ngoài. Trì Tiểu Đa suýt nghẹt thở vì máu dồn lên đầu. Cậu đứng dưới vòi nước, cảm thấy nước ấm. Chắc Hạng Thành đang dùng nước sôi ngâm giặt đồ.
Một lúc sau, Hạng Thành cởi trần bước vào.
Trì Tiểu Đa: "!!!"
Mặt đỏ bừng. Nhưng phòng đầy hơi nước, Hạng Thành không để ý. Trì Tiểu Đa hơi né sang, để Hạng Thành xả nước.
"Tôi kì lưng cho cậu," Hạng Thành nói.
Trì Tiểu Đa xấu hổ đến muốn chui xuống đất. Hai tay Hạng Thành cầm khăn, xát xà phòng lên lưng cậu. Trì Tiểu Đa cứng người, máu dồn lên đầu, tai ù ù như say rượu. Cảm xúc dâng trào như nhịp tim đập thình thịch trong đầu.
Phòng tắm yên tĩnh. Chỉ có tiếng nước "lạch phạch". Không ai nói gì. Nước nóng, da thịt chạm nhau, mùi sữa tắm bạc hà thoang thoảng.
"Mệt không?" Hạng Thành hỏi từ sau.
"Cũng được," Trì Tiểu Đa thở gấp, nói: "Có… hơi thiếu oxy."
"Lát tôi mát-xa cho cậu," Hạng Thành nói. "Thư giãn đi, rửa sạch đã."
Trì Tiểu Đa choáng váng, nhắm mắt. Bỗng nhiên, một ý nghĩ vụt qua: Cuối cùng, ký ức này cũng sẽ bị xóa bỏ sao?
Tiếng nước vẫn chảy. Hơi nước bốc lên. Ngoài cửa sổ, mưa đổ xuống như trút, bao phủ cả thành phố. Trời đất xám xịt. Trì Tiểu Đa quay đầu, thấy những giọt nước trượt dài trên kính.
"À, trời mưa." Cậu nói.
Hạng Thành nghiêng đầu nhìn.
"Trời mưa," Hạng Thành đáp. Anh gội đầu cho Trì Tiểu Đa. Hai người đứng dưới vòi sen. Ngón tay anh lướt qua mái tóc cậu. Trì Tiểu Đa cảm thấy tê dại khắp người. Cậu ngửa đầu, nhắm mắt, thư giãn.
"Để em kì lưng cho anh," Trì Tiểu Đa nói, vẫn còn ngại ngùng, nhưng cảm xúc đã dịu lại. Không còn cảm giác t*nh d*c ban đầu. Thay vào đó là sự dịu dàng, ngọt ngào.
Hạng Thành quay lưng. Trì Tiểu Đa chạm vào "chỗ đó" — vẫn còn cứng.
Trì Tiểu Đa: "..."
Cậu xả sạch xà phòng, đứng sau lưng Hạng Thành, cố sức kì. Lưng Hạng Thành cơ bắp cuồn cuộn, vai rộng, dáng người cân đối, săn chắc. Trì Tiểu Đa kì một hồi, tay vô tình sờ vào eo. Hạng Thành lập tức nắm lấy.
"Nhột," anh nói.
Trì Tiểu Đa cười khúc khích. Hạng Thành nắm cổ tay cậu, hai người quay vài vòng. Trì Tiểu Đa sợ nếu tiếp tục, mình sẽ ôm chầm lấy anh. Nghĩ vậy, lại cứng thêm.
"Em xong rồi," cậu nói.
Hạng Thành buông tay. Trì Tiểu Đa chạy vọt ra, sấy tóc, lau tai. Cuối cùng cũng kiềm chế được.
"Tiểu Đa," Hạng Thành kéo màn tắm, nói. "Giúp anh lấy cái quần lót."
Trì Tiểu Đa đưa quần lót, không dám lên tiếng, lủi vào phòng.
Hạng Thành tắm xong, vào thấy Trì Tiểu Đa mặc áo ngủ, ngồi khoanh chân trên giường, tựa đầu vào tường, xem điện thoại. Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi.
"Đang nghĩ gì vậy?" Hạng Thành hỏi.
"Không có gì," Trì Tiểu Đa mặt đỏ. Cậu ngẩng lên, cười.
Cậu nghĩ: Có nên tìm một hòm thư thời gian, viết lại ký ức với Hạng Thành, gửi đi, rồi đặt lịch tự động gửi lại sau ba tháng, nửa năm? Để nhắc nhở bản thân trong tương lai.
Như vậy, dù ký ức bị xóa, ít nhất cảm xúc vẫn còn.
Nhưng có ích gì? Hạng Thành có lẽ chỉ coi cậu là một người bạn tốt. Một người để trò chuyện, chia sẻ buồn vui, để dựa vào, xua tan cô đơn.
Hạng Thành ngồi xuống. Trì Tiểu Đa vội chuyển sang trang web.
"Cậu không vui à?" Hạng Thành hỏi.
"Không có," Trì Tiểu Đa cười. "Sao lại không vui?"
"Sao ít nói thế?" Hạng Thành nói. "Về nhà thì im lặng hẳn."
"Có hơi mệt," cậu đáp.
"Nằm xuống nghỉ chút," Hạng Thành nói. "Tôi mát-xa cho. Xong rồi ngủ."
Trì Tiểu Đa nằm sấp. Hạng Thành cởi trần, mặc quần ngủ, cúi tìm tinh dầu. Trì Tiểu Đa chăm chú nhìn anh. Nếu lúc nãy còn mơ hồ muốn tìm người yêu, giờ đây ánh mắt nghiêm túc và sự ấm áp của Hạng Thành đã ném suy nghĩ đó lên chín tầng mây.
Điện thoại reo. Trì Tiểu Đa đưa cho anh. Hạng Thành ra ngoài nghe: "Được, tôi đến ngay."
Anh quay vào: "Tôi phải đi một chuyến."
"Mang ô đi," Trì Tiểu Đa nói. "Mưa to lắm."
Hạng Thành gật đầu. Hai người nhìn nhau. Trì Tiểu Đa nói: "Em đi cùng anh."
Hạng Thành xua tay: "Họ đang chuẩn bị nhiệm vụ."
Trì Tiểu Đa nghẹn lòng: "Vậy anh… chú ý an toàn."
Hạng Thành thay đồ. Cái áo Trì Tiểu Đa mua, anh tiếc không dám mặc, lại mặc bộ thu yêu cũ. Anh đi dép lê, đeo túi: "Chiều về."
Ngoài trời bắt đầu có sấm. Trì Tiểu Đa tiễn anh. Hạng Thành xoa đầu cậu, cúi xuống, nhắm mắt, áp má vào trán cậu một lúc.
"Cậu ngủ đi," anh nói.
"Nhất định phải an toàn nha," Trì Tiểu Đa nói.
"Yên tâm," Hạng Thành nói, rồi bước vào thang máy.
Trì Tiểu Đa đóng cửa, bắt đầu viết lại ký ức.
"Tôi tên Trì Tiểu Đa..." cậu lẩm bẩm. "Không, tất nhiên là vậy. Viết cho chính mình, cần gì tự giới thiệu."
Gõ dòng: "Chào bạn, tôi là bạn của quá khứ." Nhìn thấy, thấy rợn. Xóa, đổi thành "Đừng hỏi tôi là ai" — còn kh*ng b* hơn. Cuối cùng bỏ qua lời mở đầu, vào thẳng.
"Hạng Thành... là một thầy trừ tà." Cậu lẩm bẩm: "Dù khó tin, nhưng đúng vậy. Anh ấy lừa bạn lâu rồi. Không, dùng 'bạn' hay 'tôi' nhỉ?... A a a trời ơi em đang viết cái gì vậy!"
Cảm giác như hai nhân cách tâm thần đang viết nhật ký. Gõ chưa đến hai trăm chữ, cậu quăng điện thoại sang một bên, không viết nữa.
Trì Tiểu Đa ngủ thiếp đi. Trong mơ, cậu thấy:
Thủy triều lên xuống. Gió biển thổi vào vách đá, vỡ tan thành hàng ngàn mảnh thủy tinh lấp lánh.
Mỗi mảnh phản chiếu một thế giới sống động — ký ức tuổi thơ. Trì Tiểu Đa bé nhỏ bò trên đá, ngoái lại gọi bạn chơi.
Bạn bè quá xa, không ai nghe thấy. Cậu thấy một cái hang sâu hun hút, từ từ bò vào.
Trong hang, một con cá đen khổng lồ thong thả thở. Từ góc nhìn của cậu, nó lớn như một con tàu mắc cạn. Là gì vậy? Cậu thầm hỏi, tiến tới, sờ vào đuôi.
Đuôi cá giật mạnh. Trì Tiểu Đa ngã xuống.
"Ô —" Âm thanh như còi hơi vang vọng. Vảy bong ra, máu chảy.
Trên đầu con cá, ánh sáng bừng lên. Từ một chấm nhỏ, thành luồng sáng xanh lớn bằng cửa sổ — con quái vật mở mắt.
Trì Tiểu Đa run rẩy nhưng háo hức, cố nhìn rõ. Nhưng con mắt kia đã mù, đục ngầu, phủ khí đen, mí mắt khép hờ.
"Mày, mày, mày là gì? Có tên không?" cậu hỏi.
Con quái vật không trả lời, từ từ nhắm mắt.
Cậu lại hỏi, căng thẳng nhưng hưng phấn: "Mày là yêu quái? Bị mắc cạn? Mày..."
Từ cổ họng nó, phát ra tiếng thở — như một chiếc ống bễ khổng lồ.