17. Chương 17: Bể bơi và những lựa chọn

Thư Tình Không Tên - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 17: Bể bơi và những lựa chọn

Thư Tình Không Tên - Mạnh Ngũ Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cảnh Ái Quốc xuống tàu cao tốc, trên đường gặp lại người bạn cũ, hai người trò chuyện vài câu rồi anh đến trường Trung học Lâm Giang 1 bằng xe.
Tần Soái đã đứng chờ sẵn ở cổng trường để đón thầy.
Lâu lắm không gặp ân sư cũ, Tần Soái thấy lòng xốn xang. Cảnh Ái Quốc từ xa nhìn thấy cậu cũng cảm động không kém.
“Thầy Cảnh, thầy có muốn vào văn phòng em nghỉ ngơi một chút không?”
“Thế nhóc Trần Nhất Lan đâu rồi? Tôn Gia Diệu đã đến chưa?”
Còn vài năm nữa là huấn luyện viên Cảnh về hưu, ông nói rời xa sàn đấu sẽ mập lên ngay, và quả nhiên, ông cao hơn 1 mét 80 nhưng giờ đã có bụng bia, tóc mai hai bên lốm đốm bạc.
“Trần Nhất Lan đang ở bể bơi, Tôn Gia Diệu sắp đến.”
“Thế đi gặp Trần Nhất Lan trước đi.”
Huấn luyện viên Cảnh và Tần Soái đến bờ bể, ông xúc động, chớp mắt thôi mà Tần Soái đã giải nghệ từ lâu rồi. Năm ấy nếu không xảy ra chuyện, cậu đã chẳng nghỉ thi đấu.
Giờ Tần Soái mới 26 tuổi.
Nhưng huấn luyện viên Cảnh không nhắc chuyện cũ, lần này đến chỉ để xem cuộc sống hiện tại của cậu thế nào. Thấy cậu trông ổn, ông mới yên lòng.
Bể bơi nằm ngay sát đó.
Từ xa đã nghe tiếng hô hét và tiếng nước bắn tung tóe.
Cảnh Ái Quốc và Tần Soái tiến lại gần, “Sao thế?”
Tần Soái hỏi.
“À, đội trưởng Bành với Trần Nhất Lan đang thi bơi tự do 1500m ạ!” Một thành viên trong đội hào hứng nói, “Bơi tự do 1500m là thế mạnh của đội trưởng chúng tôi mà.”
“Nhưng nhìn thế chẳng ổn lắm.”
Một thành viên khác nói.
“Tính đến bao nhiêu mét rồi?” Cảnh Ái Quốc hỏi.
“Đội trưởng Bành mới 700, Trần Nhất Lan đã 800 rồi ạ.”
Cảnh Ái Quốc nhìn thoáng qua, lập tức nhận ra Trần Nhất Lan.
“Cậu đã từng tham gia giải đấu nào chưa?”
“Toàn thi cấp thành phố thôi, chỉ có bơi tự do cự ly dài là ổn,” Tần Soái nói, “Thể thao trường này tệ quá. Chúng tôi đều là trường chuyên, mọi người tập trung học hành.”
Bơi tự do 1500m là sở trường của Bành Cẩm Huy.
Nhưng cũng chỉ ở những giải đấu nhỏ.
Cảnh Ái Quốc và Tần Soái đứng cạnh hồ bơi. Đến 1000 mét, khoảng cách đã rõ rệt.
Có thể nhìn thấy động tác quạt nước của Bành Cẩm Huy đã chậm hẳn.
Bơi tự do cự ly dài đòi hỏi sức bền và thể lực rất cao. Trần Nhất Lan chuyên 400m hỗn hợp, trong đó 100m cuối cùng là bơi tự do. Phần bơi này yêu cầu tốc độ và sức mạnh nhiều nhất. 300m đầu cần sắp xếp thể lực hợp lý, 100m cuối thường dùng để chạy nước rút.
“Em thấy Trần Nhất Lan thế nào?” Cảnh Ái Quốc khoanh tay.
“Rất giỏi, cậu ấy tập chăm chỉ. Hết giờ học là chạy 3000m, chạy nước rút 30m, còn tập core với đội điền kinh nữa. Tôi hỏi cậu ấy, cậu ấy bảo tối còn về bể bơi tập thêm. Rất kỷ luật.”
“Đúng vậy, thằng nhóc này là mầm non bơi lội tốt. Huấn luyện hơn mười năm rồi, giờ chỉ đang bị chững lại thôi. Đặc biệt là trong đội lại có người mới tập ba tháng đã phá kỷ lục cá nhân của nó.”
“Thế thầy tính sao ạ?”
“Thầy định đổi nội dung cho nhóc này, nhưng trung bình nó đã rất cân bằng rồi. Đến giờ vẫn chưa xác định được nội dung chính cho nó, nhưng thầy nghĩ bơi hỗn hợp 200 hoặc 400 là hợp nhất.”
Cân bằng là tình huống khó xử nhất.
“Thể lực cậu ấy tốt, khả năng bứt tốc mạnh. Thực ra thi 400m hỗn hợp vẫn khá ổn. Nước ta có một vận động viên từng đoạt huy chương Vàng Olympic, thành tích 300m đầu rất bình thường nhưng tới 100m cuối lại bứt phá mạnh mẽ, giành quán quân.”
“Cũng đúng,” Thầy Cảnh nói, “So với các tuyển thủ hàng đầu thế giới, vận động viên nước ta thường có vấn đề ở giai đoạn đầu bơi quá nhanh, tốc độ bốn môn không đồng đều. Giờ nhiều vận động viên nước ngoài giỏi có thế mạnh ở bơi bướm hơn, nước ta lại yếu bơi ngửa, Trần Nhất Lan cũng chẳng ngoại lệ.”
“Vâng, vận động viên cấp cao nước ngoài giỏi kiêm nội dung khá đồng đều ở bơi bướm, bơi ếch và bơi tự do. Còn các vận động viên hỗn hợp xuất sắc cả trong và ngoài nước thì tỷ lệ kiêm nhiều nội dung cao nhất vẫn là ở các cự ly hỗn hợp khác nhau. Ở nước ta, nội dung thứ hai đa số vẫn là bơi tự do, nhưng cơ cấu nội dung thứ hai vẫn còn đơn điệu, cự ly thì phân tán. Bơi hỗn hợp thật sự rất khó, bốn kiểu bơi đều phải thành thạo, trong đó phải có ít nhất một kiểu thật sự nổi trội mới được.” Tần Soái nói, “Nhưng em thấy chưa chắc Trần Nhất Lan đã không làm được. Rõ ràng thể lực cậu ấy tốt, còn có thể giữ được khả năng bứt tốc và bơi nước rút ở chặng cuối.”
“Thằng nhóc đó không theo con đường này được đâu.” Cảnh Ái Quốc hất cằm về phía Bành Cẩm Huy, “Nhìn là biết bình thường không tập tới nơi tới chốn, sức bền thể lực đều không đủ, huống hồ gì 17 tuổi mới bơi đã là quá muộn rồi.”
Tần Soái mím môi, “Em còn thấy tâm lý và bản lĩnh của nhóc này cũng không ổn. Không đi nổi con đường vận động viên.”
Cảnh Ái Quốc không đồng ý.
Đến 1000m, Bành Cẩm Huy đã đuối sức. Thầy Cảnh cũng đoán được gã không thể tăng tốc nước rút được.
Quả nhiên.
Trong 100m cuối, Trần Nhất Lan tăng tốc rõ rệt.
“Má, 15 phút 30 giây… Kỷ lục thế giới cũng chỉ 14 phút 31 giây 02 thôi!”
Các thành viên trong đội bơi không thể tin nổi.
Trần Nhất Lan ngoi lên khỏi mặt nước, bám vào thành bể thở dốc, tiện tay tháo mũ bơi và kính bơi ném lên bờ.
Bên kia, Bành Cẩm Huy vẫn đang cố sức bơi.
“Xong rồi, mất mặt quá… Kỷ lục của đội trưởng cũng chỉ 17 phút 01 giây.”
Kém hơn hơn một phút rưỡi.
“Thôi, các em tranh thủ tập tốt đi, hai tuần nữa là thi đấu rồi.”
Trận đấu ngớ ngẩn này cứ thế mà kết thúc.
Thành viên đội bơi tản ra như chim vỡ tổ, lục tục đi thay đồ. Ánh mắt nhìn Trần Nhất Lan từ muốn gây hấn đã thành kính nể.
“Thầy Cảnh.”
Trần Nhất Lan vẫn còn dưới nước, cậu thở hổn hển, lên tiếng chào huấn luyện viên Cảnh trên bờ.
“Khá đấy.”
Huấn luyện viên Cảnh đưa cho cậu một chai nước. Trần Nhất Lan rất kỷ luật. Trong đội họ có câu: một ngày không xuống nước thì chỉ mình biết, ba ngày không xuống là huấn luyện viên biết ngay.
Nhìn là biết Trần Nhất Lan không hề lơ là luyện tập. Huấn luyện viên Cảnh rất vui.
“Cảnh béo —”
Đúng lúc này, một tiếng gọi từ bên ngoài vọng vào. Thầy Cảnh ngẩng đầu nhìn ra, thấy ngay một bóng người đang ngồi trên xe đạp địa hình, một tay vịn tay lái, tay kia vẫy vẫy giữa không trung.
“Tôn Gia Diệu, em lại lười đúng không!” Huấn luyện viên Cảnh mắng vọng qua hàng rào.
“Đâu có đâu! Nhà em xa quá, em còn phải đạp xe tới đây này!”
Nói xong, Tôn Gia Diệu đậu xe ở trước cửa bể bơi rồi chạy vào, cười hì hì, “Cảnh béo, sao thầy lại tới đây thế!”
“Hôm nay đội tập thể lực không xuống nước, thầy ghé thăm hai em một chút.”
“Thế tối nay thầy phải về rồi à?”
“Ừm.”
“Cảnh béo vất vả quá!”
“Không biết lớn nhỏ.”
Thầy Cảnh cười mắng cậu ta một câu.
Mọi người cũng không có ý định đi đâu khác. Huấn luyện viên Cảnh tiện thể bảo Tôn Gia Diệu xuống nước luôn.
Tôn Gia Diệu tràn đầy sức sống.
Trần Nhất Lan ngồi cạnh nghỉ ngơi.
Huấn luyện viên Cảnh nhìn Tôn Gia Diệu trong nước, thở dài.
Hiện tại trong đội có tám vận động viên dự bị, cuối cùng chỉ giữ lại bốn người. Nguy hiểm nhất là Trần Nhất Lan và Tôn Gia Diệu, Tôn Gia Diệu nguy hiểm hơn.
Dù Trần Nhất Lan có điểm yếu nhưng cậu vẫn có thế mạnh của mình — thể lực tốt, sức bền cao, khả năng tăng tốc lớn.
Tôn Gia Diệu thì chỉ có mỗi thể lực tốt, khả năng tăng tốc và bứt phá đều bình thường.
Huấn luyện viên Cảnh cũng rất rầu. Nói tiếc thì Tôn Gia Diệu là người đáng tiếc nhất. Thực ra mấy đứa trong đội đều đã tập bơi hơn mười năm rồi. Nói không đạt chuẩn không phải vì thành tích kém mà vì quy tắc quá khắc nghiệt.
Thầy Cảnh nghiêng đầu nhìn Trần Nhất Lan, tranh thủ hỏi cậu, “Em quyết định chọn Đại học Hoài Xuyên thật đấy à?”
“Ừm.”
“Nếu em chịu thì vào Đại học Yên Kinh không thành vấn đề đâu.”
“Em muốn vào Đại học Hoài Xuyên.”
“Thế thì em phải thi đại học, chỉ là điểm sàn thấp hơn một chút thôi. Ngoài tập ra em còn phải học nữa đấy.”
“Vâng.”
“Cái thằng vô lương tâm này,” Thầy Cảnh mắng nhưng giọng điệu lại có phần cảm khái, “Mà vậy cũng tốt, trường thể thao chúng ta cũng ở Hoài Xuyên, em ở lại Hoài Xuyên cũng tốt, sau này thầy nghỉ hưu rồi biết đâu vẫn gặp em.”
“Ở đâu mà chẳng gặp được.”
“Trần Nhất Lan, thầy cảnh cáo em trước đấy, em nhớ kỹ quy tắc trong đội cho thầy, chắc em cũng hiểu thầy nói tới điều gì đúng không?”
“…” Trần Nhất Lan ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt nghiêm khắc của huấn luyện viên Cảnh.
“Không được yêu sớm.”
“Ừm, vẫn là câu đó. Thời kỳ hoàng kim của vận động viên bơi lội rất ngắn, chỉ có mấy năm thôi. Em phải tập trung thi đấu cho thầy, tập trung phá kỷ lục. Con đường sau này còn dài lắm… Đừng có không phân biệt được nặng nhẹ.”
“…”
Nói tới sau nữa, Trần Nhất Lan lại bắt đầu lơ đãng, cậu thả chai nước xuống, vận động cơ thể, “Em bơi tiếp đây.”
“Em có nghe không đấy hả?” Thầy Cảnh ngồi cạnh bể gọi với theo.
“Tai em có vấn đề gì đâu.”
Cậu lười biếng trả lời rồi nhảy xuống nước.
Thầy Cảnh hơi tức giận.
Trần Nhất Lan xuống nước, bơi thêm hai vòng, vừa vào bờ đã thấy Bành Cẩm Huy đang vịn mép bể thở dốc.
1500m này khiến gã rất mệt mỏi. Thực ra đã nghe Trần Nhất Lan bơi xong từ lâu rồi. Có lẽ trận đấu xàm xí này cũng đã kết thúc từ khi Trần Nhất Lan lên bờ.
Gã có thể bỏ cuộc giữa chừng, nhưng gã vẫn kiên trì bơi cho hết quãng đường.
Mấy đội viên bên cạnh không tính thành tích cho gã, nhưng tự gã cũng nhẩm được chắc phải hơn 17 phút rồi.
Ánh mắt Trần Nhất Lan quét qua chỗ gã, khẽ nhướng mày — như đang nhắc gã rằng sau này nhớ tránh xa Ôn Sơ Nịnh một chút.
Không còn gì khiến người ta mất mặt hơn việc thứ vốn là thế mạnh của mình lại chẳng là gì trong mắt đối thủ, thậm chí, có lẽ mình còn không đủ tư cách để được gọi là “đối thủ” của người đó.
Vì Trần Nhất Lan đã tham gia biết bao nhiêu giải thi, đối thủ của cậu hoàn toàn không phải ở mức như Bành Cẩm Huy.
Cú sốc và thất bại này khiến sắc mặt Bành Cẩm Huy rất tệ, gã gỡ mũ bơi lên bờ, vào phòng thay quần áo.
“Anh Huy, anh đi đâu vậy —”
Bành Cẩm Huy không trả lời mà đi thẳng, chẳng khác gì một con chó bị rơi xuống nước.
“Trần Nhất Lan đỉnh thật chứ, không ngờ có ngày tao thấy được người ta phá mốc 15 phút. Mãn nhãn vãi.”
“Đúng là chênh lệch một phút rưỡi mà nghiền thành vụn luôn…”
Bành Cẩm Huy đi nhanh hơn.
Trần Nhất Lan bơi vài vòng rồi lại lên bờ, vừa hay huấn luyện viên Cảnh cũng lấy ra mấy tấm vé trong túi đưa cho Tần Soái, “Lúc nãy thầy gặp bạn cũ, bảo mới khai trương công viên nước, Tiểu Tần à, nếu em có bạn gái thì dẫn đi chơi đi.”
Công viên nước?
“Em làm gì có bạn gái.” Tần Soái mỉm cười, nhận vé cũng chẳng biết đi với ai.
“Cho em đi.”
Trần Nhất Lan giơ tay nhận, vừa hay hai vé, cậu nhớ tới chuyện Ôn Sơ Nịnh nói lúc sáng.
“Em đi cái gì, lo tập cho tử tế đi.” Thầy Cảnh rút vé lại.
“Tập tành với giải trí đâu có mâu thuẫn đâu thầy,” Trần Nhất Lan dễ dàng giật lại vé từ tay thầy Cảnh, “Em với Tôn Gia Diệu đi chơi nhé.”
“Được rồi, nể tình hôm nay em thể hiện tốt, không có lần sau đâu đấy.”
Thầy Cảnh rất nghiêm khắc trong việc huấn luyện nhưng trong đời sống lại là nghiêm sư từ phụ.