Thư Tình - Ngư Sương
Chương 11: Không trả
Thư Tình - Ngư Sương thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Tranh nhận được lá thư đầu tiên của Vân An là vào năm thứ năm kể từ khi Vân An rời đi, cũng là học kỳ cuối cùng của năm tư đại học. Trên thực tế, họ đã không còn cần thiết phải ở lại trường nữa, đặc biệt là Tần Tranh. Bắt đầu từ hồi năm hai đại học, cô đã liên tục nhận được lời mời của rất nhiều công ty quản lý, muốn cô trở thành nghệ sĩ. Khi cô khéo léo từ chối lời đề nghị được tiến cử làm nghiên cứu sinh của giáo viên hướng dẫn, thầy còn ngạc nhiên: "Em thật sự muốn làm người nổi tiếng à?"
Làm người nổi tiếng thì cô chưa từng nghĩ tới.
Nhưng đúng là cô đã vào công ty quản lý.
Bắt đầu từ năm hai đại học, thỉnh thoảng cô nhận lời biểu diễn ở một số chương trình bên ngoài. Vào các kỳ nghỉ, cô đi khắp nơi trong nước, rồi đi khắp thế giới, vì vậy định hướng nghề nghiệp của cô đã trở nên rất rõ ràng. Đến năm thứ tư, vì có hoạt động gần trường nên cô dứt khoát ở ký túc xá. Mỗi ngày, thư tình và quà tặng được gửi đến tới tấp, lá thư của Vân An cũng nằm lẫn trong số đó. Bạn cùng phòng nói: "Tranh Tranh à, bác quản lý ký túc xá lại báo hòm thư của phòng mình đầy nữa rồi."
Một bạn cùng phòng khác hỏi: "Sao cậu không mang lên?"
"Nhiều như vậy, sao mà mình cầm nổi." Bạn cùng phòng ca cẩm: "Nặng lắm đó."
Tần Tranh nói: "Lát nữa mình đi lấy."
Bạn cùng phòng xáp lại gần: "Để mình giúp cậu."
Cũng không phải là họ sợ Tần Tranh không cầm nổi, mà chủ yếu là muốn tò mò hóng chuyện. Nhìn thấy tên trên bì thư, họ liền nói: "Đây không phải là XX khoa Ngoại ngữ sao? Nghe nói người này vô cùng lạnh lùng, cao ngạo, cậu ta mà cũng viết thư tình à?"
Tần Tranh mặc kệ các cô ấy bàn tán.
Mãi đến khi cô nghe được một cái tên.
"Vân An?" Bạn cùng phòng kinh ngạc: "Khoa nào vậy? Trường mình có người này sao?"
Một người bạn cùng phòng khác phản bác: "Trường mình đông người như vậy, sao cậu biết là không có."
"Chưa nghe bao giờ." Bạn cùng phòng vừa đi vừa nói, không để ý Tần Tranh đang đứng bất động bên cạnh. Dưới ánh mặt trời gay gắt, cơ thể cô cứng đờ, vẻ mặt kinh ngạc, tiếng ong ong trong tai từ nặng dần chuyển sang nhẹ dần. Cô muốn mở miệng nhưng giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, chỉ có thể phát ra những âm thanh vỡ vụn, rất nhỏ, rất yếu ớt, bạn cùng phòng không nghe được.
Có người gọi cô: "Tranh Tranh!"
Cô hoàn hồn, lao tới trước mặt bạn cùng phòng, mắt đỏ hoe: "Thư đâu?"
Bạn cùng phòng giật nảy mình, ngây người nhìn cô: "Hả?"
Cô cố kìm nén cảm xúc, giọng nói trở nên khàn đục và trầm thấp: "Thư đâu!"
Bạn cùng phòng đưa hết số thư đang ôm trong lòng cho cô. Tần Tranh đưa tay ra, đầu ngón tay run rẩy, cuối cùng cầm lấy lá thư nằm trên cùng.
Lúc cô quay người đi, bạn cùng phòng khó hiểu: "Sao thế?"
"Không biết nữa, chưa thấy cậu ấy như vậy bao giờ."
Giọng nói nhỏ dần.
Cô không nghe thấy.
Cô chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm hai chữ Vân An trên bì thư.
Đã có vô số lần cô thấy Vân An viết cái tên này, trên sách, trên vở, thậm chí trong lòng bàn tay cô. Tần Tranh nhắm mắt cũng biết được từng nét chữ cong mềm. Người cô cứng đờ, ngón tay vụng về gỡ lá thư đó ra.
Một tờ giấy mỏng tang.
Chỉ viết một câu: Tranh Tranh, hôm nay trời mưa rồi.
Không đầu không đuôi.
Nhưng Tần Tranh lại hiểu được ý nghĩa của nó. Sao nàng dám? Sao nàng có thể? Nàng dựa vào đâu chứ!
Tần Tranh tức giận, tay nhanh hơn não mà xé nát tờ giấy đó. Vứt xong cô lại nghĩ, cô không thể vứt được, cô phải đợi Vân An xuất hiện rồi ném vào mặt nàng! Giữa trời hè nóng nực, cô như một con khỉ lục tìm mảnh giấy vụn vừa xé trong thùng rác, từng chút một ghép lại hoàn chỉnh, trông vừa thảm hại vừa khó coi.
Lúc đó, cô tưởng rằng lá thư ấy là tín hiệu trở về.
Mà chẳng ngờ đó lại là đồng hồ đếm ngược sinh mạng của Vân An.
Tần Tranh nắm chặt vào bức tường bên ngoài trường, sắc mặt tái nhợt đã khá hơn một chút. Cô cố gắng đè nén những ký ức vừa ùa về, hít sâu.
Trong lớp, vì cô đột ngột rời đi mà các bạn học bàn tán xôn xao.
Khương Nhược Ninh và Vân An cùng đi ra ngoài tìm Tần Tranh.
"Sao thế?" Bạn học tò mò: "Có phải hôm qua bị cảm nên sốt đến hỏng não rồi sao?"
Lời trêu chọc còn chưa dứt thì Khương Nhược Ninh nói: "Tích đức một chút đi. Hôm qua nhờ có cậu ấy mà không phải tự học buổi tối, trong nhóm chat cậu còn coi cậu ấy như Bồ Tát còn gì!"
Bạn học bị Khương Nhược Ninh nói cho một trận nên đỏ mặt, cãi bướng: "Mình giỡn thôi mà."
"Chẳng có gì buồn cười." Khương Nhược Ninh lườm cậu ta, khiến cậu ta đành nín nhịn. Thời Tuế hỏi Khương Nhược Ninh: "Tìm thấy Tần Tranh chưa?"
Khương Nhược Ninh lắc đầu.
Thời Tuế hỏi: "Gọi cho cậu ấy chưa?"
Khương Nhược Ninh nói: "Gọi rồi, không ai nghe máy."
Thời Tuế nói: "Cũng không biết Vân An tìm được chưa nữa."
Vân An đi vòng quanh sân thể dục, sau đó đến tòa nhà giảng dạy tìm một lượt. Mắt cá chân bị trầy xước từ hôm qua vẫn cứ đau âm ỉ, còn đau hơn lúc đạp xe buổi sáng. Nàng nén cơn đau nhói, bước nhanh trong trường, cố gắng tìm kiếm bóng hình quen thuộc kia.
Nàng không biết Tần Tranh bị làm sao cả, chỉ biết Tần Tranh nhìn thấy đề kiểm tra của nàng thì phản ứng rất mạnh mẽ, sắc mặt cũng tái nhợt, còn tệ hơn cả lúc bị ốm hôm qua nữa.
Tần Tranh rời đi quá đột ngột, lúc Vân An muốn đuổi theo thì đã không thấy bóng dáng đâu.
Khương Nhược Ninh hỏi nàng suốt dọc đường: "Cậu đã làm gì?"
Nàng đau đầu: "Chẳng làm gì cả."
Khương Nhược Ninh nhíu mày: "Vậy Tranh Tranh chạy đi đâu rồi?"
Nàng cũng muốn biết vậy.
Vân An nhìn cổng trường, chẳng còn mấy học sinh ra vào. Sắp đến giờ tự học buổi sáng, bác bảo vệ thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ đeo tay. Cuối cùng, nàng vẫn bước tới hỏi bác: "Bác ơi, vừa nãy có bạn nào ra ngoài không ạ?"
"Có." Bác nói: "Vừa nãy có một em học sinh chạy ra ngoài."
Vân An nghe vậy liền sốt ruột: "Chạy về hướng nào ạ?"
Bác chỉ tay sang bên cạnh: "Kia kìa, sao vậy con?"
Vân An cố gắng nặn ra một nụ cười: "Dạ không có gì ạ, là bạn lớp con, để con đi xem thử."
Bác quan tâm hỏi: "Có cần bác gọi giáo viên giúp không?"
Vân An lắc đầu: "Dạ không cần đâu ạ."
Bác bảo vệ đành thôi. Vân An đi được vài bước theo hướng ngón tay bác chỉ, nàng chưa đi được bao xa đã thấy Tần Tranh đang đứng quay lưng về phía nàng. Tần Tranh khom lưng, cúi đầu, một tay vịn vào tường. Móng tay cô bấu chặt vào những khe nứt lồi lõm trên bức tường, vết kim tiêm truyền nước trên mu bàn tay ngày hôm qua vẫn còn in rõ, xung quanh thâm tím, hoàn toàn tương phản với cánh tay trắng nõn của cô.
Vân An vốn đang tức đầy bụng.
Ít nhất là trước khi nàng nhìn thấy Tần Tranh.
Từ hôm qua khi nàng đến bệnh viện, Tần Tranh vẫn luôn né tránh nàng, kháng cự một cách vô cớ, có hỏi cô cũng không nói. Thường ngày Tần Tranh nói nàng bạo lực lạnh, nhưng cô chưa bao giờ lại như thế này, im thin thít như thể có chuyện gì khó nói, không hé nửa lời.
Tần Tranh mới là bạo lực lạnh! Vân An tức giận trong lòng mà không thể bộc phát ra được, cảm thấy nghẹn uất.
Hôm qua Tần Tranh cắn nàng, nàng không hỏi Tần Tranh có ý gì.
Buổi tối đổi ảnh đại diện, nàng cũng không hỏi Tần Tranh có ý gì.
Dù cho sáng nay bị đối xử lạnh nhạt, nàng vẫn nhịn.
Nhưng vừa rồi, khoảnh khắc bị Tần Tranh gạt tay ra, ngọn lửa tích tụ trong lòng nàng liền bùng lên. Nàng thật sự muốn gặng hỏi cho ra nhẽ, xem rốt cuộc Tần Tranh có ý gì, thế rồi Tần Tranh lại chạy mất.
Lúc chạy ra ngoài đuổi theo, nàng còn nghĩ, khi nào gặp mặt nhất định phải hỏi cho rõ ràng.
Bây giờ thấy cô như vậy, trong lòng đột nhiên không nỡ.
Vân An nhẹ nhàng bước tới, giọng nói cũng dịu xuống, nàng đứng sau lưng Tần Tranh, gọi: "Tranh Tranh."
Tần Tranh thoáng chốc có hơi thất thần.
Dường như Vân An mang theo những lá thư đó đến tìm cô.
Vào bảy năm sau.
Cô không dám quay đầu.
Lại sợ đó là mình đang ảo giác.
Vân An tiến lên hai bước, đặt tay lên bả vai cô: "Tranh Tranh."
Lần này giọng nói kề sát bên tai, Tần Tranh chậm rãi quay đầu lại.
Vân An nhìn thấy vành mắt đỏ hoe của cô, và ánh nước lấp lánh đọng sâu trong mắt, nàng sững người.
Tần Tranh, đã từng khóc trước mặt nàng một lần.
Bọn họ nói chuyện về người nhà, nàng nói: "Mình chưa từng gặp ba mình, mình vừa sinh ra thì ba đã đi nơi khác, sau đó gặp tai nạn và không trở về nữa."
Tần Tranh chống cằm nhìn nàng, ánh mắt đầy vẻ đau lòng.
Nàng không phải là người hay than khổ, kể lể, nhưng đối diện với một Tần Tranh như vậy, những lời đó lại tự nhiên tuôn ra.
Tần Tranh hỏi: "Vậy cậu sống cùng mẹ à?"
"Mình sống cùng bà ngoại và chị."
Tần Tranh khó hiểu: "Mẹ cậu đâu?"
Nàng dừng lại một chút: "Cũng qua đời rồi."
Vành mắt Tần Tranh đỏ lên, cô cắn môi, còn đau lòng hơn cả nàng, người trong cuộc. Nàng khẽ gọi: "Tranh Tranh à?"
Giọng Tần Tranh nghẹn ngào: "Gì?"
Cô nói xong liền gục xuống bàn, bờ vai run rẩy. Lần đầu tiên đối mặt với một Tần Tranh như vậy, Vân An luống cuống không biết phải làm gì. Nàng đưa khăn giấy cho Tần Tranh rồi tiến lại gần an ủi cô, dường như người mất đi ba mẹ là Tần Tranh vậy.
Tần Tranh khóc xong mắt đỏ hoe, sâu trong mắt vẫn còn đọng lại ngấn nước. Vân An xin lỗi: "Sau này mình không nói tới những chuyện này nữa."
"Phải nói chứ." Tần Tranh nói: "Cậu phải nói với mình, Vân An à. Mình cũng sẽ giúp cậu ghi nhớ họ."
Tần Tranh.
Cô rất tốt, rất tốt.
Vân An đối diện với đôi mắt đỏ hoe của Tần Tranh, mọi tức giận trong lòng đều tan biến, chỉ còn lại sự đau lòng. Nàng hỏi: "Sao cậu lại khóc?"
Giọng nói xuyên qua màn sương mỏng buổi sớm, ánh nắng chiếu thẳng, rọi lên người Vân An. Tần Tranh thấy trán người trước mặt vì lo lắng mà lấm tấm mồ hôi, tóc mái hơi rối, có lẽ vì vừa đi vừa chạy, còn thở hổn hển.
Tần Tranh không nói nên lời, đưa ngón tay sờ lên má mình, lạnh như băng. Cô nói: "Bị gió thổi thôi."
Giọng cô đã dịu xuống, trở lại vẻ bình thường.
Vân An thấy sắc mặt cô cũng không còn tái nhợt nữa, đã có chút huyết sắc thì yên tâm hơn, bèn hỏi: "Hồi nãy sao cậu chạy ra ngoài vậy?"
Tần Tranh ngừng một chút: "Có chút chuyện."
Vân An hỏi: "Chuyện gì thế?"
Tần Tranh nói: "Chuyện riêng."
Vân An truy hỏi đến cùng: "Chuyện riêng gì?"
Tần Tranh quay đầu liếc nhìn nàng một cái, ánh mắt lộ rõ vẻ không vui. Cô cúi đầu: "Mình không muốn nói."
Vân An im lặng, thấy Tần Tranh định đi, nàng hỏi: "Vậy hôm qua thì sao?"
Bước chân Tần Tranh khựng lại. Cô định đi tiếp thì bị Vân An níu cánh tay kéo cô đến bên cạnh, để mặt đối mặt với nàng. Vân An hỏi: "Hôm qua lại có chuyện gì nữa?"
Thái độ nàng cố chấp và kiên định, dường như hôm nay không hỏi cho ra nhẽ thì sẽ không để Tần Tranh rời đi.
Tần Tranh đối diện với ánh mắt nàng, cô hít một hơi rồi nói: "Không có gì."
Vân An hỏi: "Sao cậu lại giận?"
Tần Tranh liếc mắt đi chỗ khác.
Tại sao lại giận, cô phải nói thế nào đây?
Vì những chuyện sau này cậu sẽ làm, nên mình giận trước à?
Nực cười.
Tần Tranh nhếch môi, Vân An còn định hỏi thêm thì điện thoại của Tần Tranh rung lên. Cô liếc nhìn màn hình, là Khương Nhược Ninh, có không ít cuộc gọi nhỡ, chắc là cô ấy đã gọi từ trước đó nhưng cô không để ý. Tần Tranh vừa định nghe máy thì Vân An giật lấy điện thoại của cô, rồi tắt cuộc gọi. Tần Tranh ngẩn người, nhìn về phía Vân An.
Vân An một tay cầm điện thoại, tay kia giữ chặt cánh tay cô, cố chấp hỏi: "Hôm qua sao cậu lại giận?"
Tần Tranh bị nàng hỏi đến phát bực mình: "Không có tại sao cả! Mình chính là kiểu người vô lý như vậy đấy! Mình chính là cái loại đáng ghét như vậy đấy, mình chính là thích giận dỗi đấy! Thì sao nào?"
Vân An bị những lời đó của cô khiến cho cứng họng. Tần Tranh muốn lấy điện thoại từ tay Vân An, Vân An liền nhét điện thoại của cô vào túi áo mình.
Tần Tranh nhíu mày: "Trả lại cho mình."
Vân An buông tay cô ra, nhưng miệng lại nói: "Không trả."
Tần Tranh nói: "Đây là điện thoại của mình, cậu dựa vào đâu mà không trả lại cho mình?"
"Bởi vì mình cũng là kiểu người vô lý, mình cũng là cái loại đáng ghét như vậy đấy. Mình không trả cho cậu đấy, thì sao nào?" Vân An bắt chước giọng điệu của cô, lặp lại lời cô vừa nói một lần nữa. Tần Tranh tức đến nỗi trong thoáng chốc cứng họng, không thể trả lời được.