Chương 12: Ôm

Thư Tình - Ngư Sương thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vân An rất tức giận.
Nàng hoàn toàn có lý do để tức giận.
Tần Tranh nghĩ, nếu cô là Vân An, e rằng không chỉ tức giận, mà có lẽ sẽ tức đến mức muốn đánh người. Thế nhưng Vân An vẫn luôn kiềm chế rất giỏi, dù rất bực mình thì nàng cũng chỉ bình tĩnh nhìn cô.
Thật ra, cô không thích sự bình tĩnh của Vân An cho lắm.
Quá bình tĩnh, khó mà nắm bắt được.
Việc này khiến suốt một quãng thời gian dài sau khi Vân An rời đi, cô cứ suy nghĩ mãi về lý do nàng bỏ đi, lý do nàng không muốn ở bên cô nữa. Liệu có phải vì cô quá ngang ngược, hay quá tùy hứng không? Cô không ngừng tự trách bản thân. Khương Nhược Ninh hận rèn sắt không thành thép, mắng cô người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Cô không nhớ mình đã cố gắng vượt qua khoảng thời gian đó như thế nào.
Mỗi ngày cô mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chăm chú canh điện thoại, lắng nghe mọi động tĩnh từ nhà bên cạnh. Đã có mấy lần nửa đêm gió thổi, cành cây đập vào bệ cửa sổ phòng cô, cô liền giật mình tỉnh giấc, còn chưa kịp xỏ giày đã chạy tới bên cửa sổ. Cô cứ ngỡ đẩy cửa sổ ra là còn có thể nhìn thấy bóng dáng thanh tú đứng bên ngoài, nghe thấy người ấy gọi: "Tranh Tranh."
Đã rất nhiều lần cô mơ, rồi tỉnh dậy nhìn lên trần nhà, vô cùng hoang mang, mơ hồ.
Khương Nhược Ninh nghiến răng nói: "Tần Tranh, cậu tỉnh táo lại một chút đi có được không?"
Được chứ.
Cô từ từ chấp nhận chuyện Vân An rời bỏ cô, không cần cô nữa.
Cô bắt đầu tỉnh táo.
Mất gần bảy năm, cô cuối cùng đã chấp nhận. Nhưng sau đó duyên phận run rủi, cô gặp lại Vân An.
Lý trí nói với cô, Vân An hiện tại không làm gì sai cả, việc phải chịu đựng tính xấu của cô rất là oan uổng, thế nhưng tình cảm vẫn luôn lấn át lý trí. Nhìn thấy bóng dáng nàng, ngửi được hơi thở của nàng, nghe thấy giọng nói của nàng, đều khiến Tần Tranh rơi vào những ký ức đen tối ấy.
Không phải là cô muốn hành hạ Vân An.
Chỉ là, cô không thể kiểm soát được bản thân.
Tần Tranh thở dài.
Cô cúi mắt nhìn bàn tay Vân An đang nắm lấy cánh tay mình, nắm rất chặt, các khớp xương hiện rõ. Cô im lặng một lát, nhẹ giọng nói: "Xin lỗi."
Vân An sững người.
Tần Tranh giỏi nhất là dùng giọng điệu nũng nịu để xin lỗi. Có những lúc Tần Tranh biết mình sai, nhưng không chịu xuống nước, chỉ cần một ánh mắt, cô sẽ cười rạng rỡ, rồi lại gần dỗ dành: "Thôi được rồi, xin lỗi mà, là mình sai."
Cô chưa bao giờ xin lỗi nghiêm túc cả.
Vân An có chút không quen, trong lòng chợt nảy sinh một suy nghĩ kỳ lạ. Nàng thậm chí nghĩ, thà là để Tần Tranh tức giận, phẫn nộ nhìn nàng, còn hơn là nghe cô nói xin lỗi.
Nàng có khuynh hướng thích bị ngược đãi sao?
Vân An nhíu mày.
Tần Tranh nói: "Sắp vào lớp rồi, về thôi."
Cô quay người, điện thoại trong túi Vân An liền rung lên. Hai người cùng sững lại, Vân An lấy điện thoại ra, thấy màn hình đang nhấp nháy tên Khương Nhược Ninh. Nàng liếc nhìn Tần Tranh, rồi nghe máy. Giọng Khương Nhược Ninh rất nhỏ, cố đè thấp giọng nói: "Tranh Tranh, cậu đi đâu thế! Cô Chu giận lắm đó, mình nói với cô Chu là mấy cậu đến phòng y tế rồi. Cậu đừng để lộ đó nha!"
Tần Tranh chưa kịp trả lời thì Khương Nhược Ninh đã cúp máy cái rụp.
Tần Tranh bất đắc dĩ.
Vân An nói: "Đến phòng y tế trước nhé?"
Tần Tranh gật đầu.
Hai người quay ngược trở lại, đến cổng trường thì bác bảo vệ nhận ra hai người. Vân An cười: "Bác ơi, tụi con vừa ra ngoài lấy đồ ạ."
"Lần sau không được như thế nữa nhé." Bác bảo vệ giả vờ cảnh cáo một câu, rồi cho Tần Tranh và Vân An vào. Tần Tranh đi rất nhanh, cô cắm đầu đi về phía trước, nhưng vừa quay đầu lại đã phát hiện không thấy ai bên cạnh. Cô nhìn ra phía sau, Vân An đi khá chậm, bước chân còn có chút loạng choạng. Cô đi vòng trở lại, hỏi Vân An: "Đau chân sao?"
Vân An không còn giấu giếm như trước nữa, mà duỗi chân ra, kéo ống quần lên. Tần Tranh nhìn thấy chiếc tất ở mắt cá chân nàng đã bị máu thấm đỏ, chắc là do vết thương ngày hôm qua bị nứt ra. Vân An nói: "Mình đau chân."
Giọng nàng có hơi thấp. Nàng không quen dùng vết thương của mình để cầu xin sự thương hại từ người khác.
Nhưng nàng không muốn nhìn thấy thái độ lạnh nhạt của Tần Tranh.
Nàng muốn được thương xót.
Tần Tranh nói: "Sẵn tiện đến phòng y tế xử lý vậy."
Cô vừa nói xong, Vân An liền đưa tay về phía cô. Tần Tranh hơi nghiêng đầu, vẻ mặt khó hiểu. Vân An đi hai bước đến bên cạnh cô, gác tay lên vai cô, tựa vào người cô. Tần Tranh chưa kịp chuẩn bị, vai hơi trĩu xuống, sau đó cô cố gắng chống đỡ. Vân An gần như bám chặt vào người cô. Tần Tranh nói: "Cậu không tự đi được à?"
"Mình đi không nổi." Vân An nói: "Bị đau chân."
Tần Tranh:...
Cô vừa định phản bác "Có đau đến mức đó không?", nhưng chợt nghĩ đến tính cách thường ngày của Vân An là không bao giờ than đau, nếu không phải đau thật thì hẳn là nàng sẽ không như thế này. Tần Tranh đỡ lấy eo nàng, lạnh lùng nói: "Đi thôi."
Vân An tựa vào Tần Tranh, đột nhiên rất muốn dán sát vào cô.
Dù cho cô đang lạnh mặt.
Suy nghĩ này nảy sinh không rõ lý do, tựa như một khao khát thấm vào tận xương tủy, vừa đột ngột lại vừa mãnh liệt. Vân An suýt nữa không kiểm soát được mà muốn ôm chầm lấy Tần Tranh. Nàng đứng yên tại chỗ, ổn định lại tâm trí. Tần Tranh tưởng nàng đau nên không đi được, bèn cau mày nói: "Để mình cõng cậu nhé?"
Nói rồi, cô bước đến trước mặt Vân An, cúi người xuống, ngồi xổm, tấm lưng khẽ cong. Vân An nhìn vào gáy cô, nói: "Không cần đâu, mình đi được mà."
Nói xong, má nàng ửng hồng. Tần Tranh không phát hiện ra, vẫn cong lưng ở phía trước. Vân An kéo Tần Tranh đứng dậy, nói: "Cậu đỡ mình qua đó đi."
Tần Tranh không tranh luận với nàng nữa, dứt khoát đỡ eo nàng, nhìn về phía phòng y tế. Phòng y tế nằm gần khu ký túc xá, cửa chính đối diện với sân thể dục. Lúc này đang là giờ tự học buổi sáng, sân thể dục rất yên tĩnh. Tần Tranh đỡ Vân An đến phòng y tế nhưng không thấy bác sĩ đâu, cửa thì đang mở. Cô đi vào, để Vân An ngồi trên giường nghỉ. Vân An nói: "Bôi chút thuốc rồi về thôi."
Tần Tranh nói: "Cô Chu chắc chắn sẽ qua đây, đợi một lát vậy."
Hai người họ vô cớ vắng mặt buổi tự học buổi sáng, với tính cách của cô Chu, cô chắc chắn sẽ đến phòng y tế xem sao. Quả nhiên Tần Tranh vừa nói xong, có một người từ cửa đi vào. Người đó quay đầu lại, không phải cô Chu, mà là bác sĩ phụ trách phòng y tế. Cô khoảng 40 tuổi, đeo kính gọng đen, cười lên trông rất hiền hòa. Có lần Tần Tranh đi ăn tiệc cùng Tần Quế Lan thì gặp cô, nên cô cũng có chút ấn tượng với Tần Tranh. Nhìn thấy Tần Tranh, Trịnh Lệ Lệ "Ồ" một tiếng: "Tranh Tranh hả? Sao em lại ở đây?"
Ngay sau đó, cô nghĩ đến chuyện hôm qua: "Bị cảm chưa khỏi, hay lại sốt rồi?"
Tần Tranh nói: "Cô Trịnh, em không sao. Là bạn em."
Tần Tranh đứng cạnh Vân An, nói: "Là bạn ấy bị ngã nên đau chân. Cô xem giúp bạn ấy với ạ?"
Trịnh Lệ Lệ cúi đầu đeo găng tay, nói: "Để cô xem."
Vân An cởi giày ra, ngồi dựa ở trên giường, đặt bắp chân lên gối. Nàng xoay mũi chân theo lời bác sĩ, cử động cẳng chân. Tần Tranh cúi mắt, thấy vùng da ở mắt cá chân Vân An đều bị trầy xước, vết thương không sâu, chỉ là vết xước dài, rỉ máu, nhìn mà giật mình. Trịnh Lệ Lệ cũng nói: "Cũng khá nghiêm trọng đấy, để cô sát trùng cho em trước."
Tần Tranh cũng không ngờ chân Vân An bị thương thành thế này, vậy mà sáng nay nàng còn đạp xe chở cô—
Thảo nào lại chảy máu.
Cô mím môi, vẻ mặt không vui.
Vân An thoáng thấy vẻ mặt cô, liền đưa tay nắm lấy tay cô. Tần Tranh hơi kinh ngạc, cúi đầu, nhìn ngón tay thon dài của Vân An đang nắm lấy ngón tay mình. Trịnh Lệ Lệ an ủi: "Sát trùng hơi đau một chút, ráng chịu nhé."
Tần Tranh nghe vậy, đang định rút tay về thì khựng lại, rồi mặc cho Vân An nắm lấy.
Vân An càng nắm càng chặt, có lẽ là vì đau. Tần Tranh cúi người xuống, đến gần vết thương. Trịnh Lệ Lệ xoay người định lấy đồ, nói với Tần Tranh: "Tranh Tranh, em giúp cô đè chỗ này."
Tay kia của Tần Tranh đè lên tăm bông, chất lỏng lạnh lẽo áp lên da thịt, chân Vân An theo bản năng muốn rụt lại. Tần Tranh liếc Vân An một cái, chân nàng từ từ thả lỏng, tiếp tục duỗi thẳng. Trịnh Lệ Lệ quay đầu nhận lấy tăm bông, cẩn thận sát trùng cho Vân An. Lúc bôi thuốc, Trịnh Lệ Lệ hỏi: "Không phải mới ngã đúng không?"
Vân An nói: "Cháu bị ngã từ hôm qua ạ."
"Sao hôm qua em không đến?" Trịnh Lệ Lệ nói: "Mấy đứa nhỏ các em, đúng là không biết quý trọng cơ thể mình. Có phải đau rồi mới nhớ đến đây không?"
Vân An cúi đầu cười. Trịnh Lệ Lệ tưởng nàng ngại ngùng, bèn dặn dò Tần Tranh: "Nghỉ ngơi được thì cứ nghỉ, cô thấy đừng tham gia thể dục buổi sáng và tiết Thể dục nữa. Mai là thứ bảy, chắc khoảng tuần sau là ổn rồi. Lát nữa cô lấy cho con bé một lọ iodophor và thuốc bôi, dặn con bé trước khi ngủ bôi một lần."
Trước đây Trịnh Lệ Lệ làm việc ở bệnh viện, quen dặn dò người nhà bệnh nhân, nói xong cô mới sực nhận ra. Thế nhưng thấy Tần Tranh nghe chăm chú như vậy, cô cũng không nói thêm. Trịnh Lệ Lệ vừa lấy một cái túi nhỏ đựng thuốc thì nghe thấy có động tĩnh ở cửa, giọng cô Chu vọng vào: "Cô Trịnh!"
Trịnh Lệ Lệ nhìn qua, cô Chu đẩy cửa đi vào, nói: "Lớp tôi..."
Cô còn chưa dứt lời đã thấy Tần Tranh và Vân An, cô nói: "Ở đây à."
Tần Tranh thành khẩn gật đầu.
Cô Chu thấy họ không sao, cơn giận cũng vơi đi một chút. Sáng nay cô còn chưa vào lớp đã thấy học sinh lớp mình đứng ở cửa cười đùa hi hi ha ha. Cô càng nhìn càng tức, đến lúc nào rồi mà còn nghịch ngợm! Cô nghiêm khắc mắng mấy đứa nhóc nghịch ngợm đó xong thì phát hiện Tần Tranh và Vân An không có ở trong lớp. Khương Nhược Ninh nói họ ở phòng y tế, cô không yên tâm nên đến xem.
Cô Chu hỏi: "Bị sao thế?"
Tần Tranh giải thích: "Là Vân An ạ, bạn ấy bị đau chân."
Cô Chu ngạc nhiên: "Đau chân?"
Trịnh Lệ Lệ giải vây: "Đường trơn, bị ngã một chút."
Giọng cô Chu lo lắng: "Sao lại không cẩn thận thế."
Trịnh Lệ Lệ nói: "Đường trơn thì biết làm sao được. Tôi bôi thuốc cho con bé rồi, nghỉ ngơi thêm hai mươi phút là có thể về lớp."
Cô Chu trầm ngâm một lát: "Không kịp giờ tự học buổi sáng rồi. Vậy Tần Tranh, em ở đây với bạn đi, xong thì đưa bạn về lớp."
Tần Tranh hé miệng, khóe mắt thoáng thấy Vân An nhìn sang. Cô nói: "Dạ."
Cô Chu nói: "Cô về trước đây."
Trịnh Lệ Lệ đuổi theo: "Đứa nhỏ lớp cô..."
Tiếng nói chuyện xa dần rồi biến mất ngoài cửa. Xung quanh lại trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại hai người họ.
Bầu không khí lập tức trở nên lạnh lẽo.
Vân An ngước mắt lên, Tần Tranh đang ngồi trước mặt nàng, nhìn chằm chằm vào vết thương ở chân nàng, không biết đang nghĩ gì. Thật ra Tần Tranh rất dễ hiểu, vui buồn giận hờn của cô đều lộ rõ trên mặt, nhưng bắt đầu từ tối hôm qua, nàng không còn hiểu được Tần Tranh nữa.
Ánh mắt Tần Tranh vẫn luôn dừng trên cẳng chân Vân An, ống quần bị xắn lên, vết thương đã bôi thuốc đang để khô. Đây không phải lần đầu cô thấy Vân An bị thương. Có lần họ ra ngoài ăn cơm, gặp phải mấy tên côn đồ vô lý, cứ chặn đường không cho họ đi. Khương Nhược Ninh nổi nóng, xách cặp lên định đánh nhau với đối phương. Cô và Vân An không kịp kéo lại, đành bất đắc dĩ đi theo. Sau chuyện đó, Khương Nhược Ninh ngạc nhiên: "Vân An, cậu còn biết võ hả?"
"Không phải võ." Vân An nói: "Chỉ là một vài thuật phòng thân thôi."
"Sao lại—" Cô định hỏi rồi lại thôi, nghĩ đến việc nàng một thân một mình cùng dì đến thành phố này, học chút thuật phòng thân cũng là điều nên làm. Lần đó trên người họ đều bị trầy xước, Khương Nhược Ninh đau cánh tay mấy ngày, Vân An thì đau chân mấy ngày, còn cô thì không sao cả. Bởi lẽ cô nhìn thấy, mỗi khi có người xông về phía cô, Vân An đều sẽ chắn trước mặt cô.
Nếu không phải vì cô, hẳn là Vân An đã không bị thương.
Tần Tranh ngẩn người mấy giây, gọi: "Vân An."
Lòng Vân An chùng xuống, nghe thấy cô dùng giọng điệu lạnh lùng gọi tên mình, trong phút chốc nàng đã bị nỗi hoảng sợ nhấn chìm. Nàng không biết Tần Tranh định nói gì, nhưng giờ phút này nàng chẳng muốn nghe gì cả. Vân An thấy khóe môi Tần Tranh khẽ động, chẳng đợi cô kịp mở lời thì nàng đã gọi trước một tiếng: "Tranh Tranh à."
Tần Tranh cúi đầu.
Vân An ngồi thẳng dậy trên chiếc giường nghỉ, một tay kéo cánh tay cô, tay kia ôm lấy eo cô. Động tác quá nhanh, Tần Tranh theo bản năng bước về phía trước hai bước, đứng thẳng ngay trước mặt Vân An. Hai tay Vân An dùng sức, vòng qua eo cô, ôm chặt lấy cô.