Chương 15: Kế hoạch nhỏ

Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám

Chương 15: Kế hoạch nhỏ

Tiệm Tạp Hóa Nhỏ Bên Quốc Tử Giám thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nửa gương mặt trắng trẻo của một thiếu niên thò ra từ khe cửa, dáng người cao ráo, mái tóc còn ướt sượt.
Diêu Như Ý đứng bên bếp, không nhịn được ăn thêm hai miếng thịt, mắt lim dim, vừa nhai vừa đung đưa đầu đầy khoái chí.
Nàng giỏi quá đi mất! Đời trước, đời trước nữa, chắc chắn nàng từng là một thần bếp!
Món thịt ba chỉ chiên giòn này thực ra không khó làm, nhất là khi dùng nồi sắt lớn thì hương vị lại càng tuyệt hảo.
Trước khi nấu, nồi sắt cần được làm nóng và tráng qua dầu. Dùng lâu ngày, nồi sẽ “dưỡng” thành lớp chống dính tự nhiên, lúc xào nấu gần như chẳng khác gì nồi hiện đại. Kiếp trước, nhà Diêu Như Ý dùng chiếc nồi sắt do thợ rèn trong thôn rèn tay, vân búa đều tăm tắp, truyền nhiệt tốt, giữ nhiệt lâu. Bà ngoại dùng hơn mười năm chỉ vá lại hai lần, vẫn chắc chắn như mới.
Nồi sắt thời Tống có đáy tròn, hình dáng khác đôi chút so với sau này: thân sâu, thành rộng, hơi giống nồi cơm điện có viền, vừa khít với bếp lò. Một chiếc nồi mà sử dụng được nhiều việc: chiên, xào, nấu, hấp đều tiện. Dưới đáy nấu cơm, phía trên đặt hai xửng hấp để hấp bánh bao, canh rau; viền nồi rộng chừng một gang tay có thể dùng để nướng bánh, chiên bánh bao. Tuyệt hơn cả là đáy nồi có ba rãnh lõm, có thể kê lên lò đất hay giá sắt, mang ra sân làm lẩu cũng chẳng thành vấn đề.
Lần đầu thấy thiết kế ấy, nàng đã cảm thấy quá thông minh! Mới dùng có hai ngày mà đã quen tay, nàng thấy không thua kém gì nồi sắt hiện đại.
Chỉ hơi nặng một chút, còn lại thì hoàn hảo.
Bếp củi lửa mạnh, nấu món gì cũng mang hương vị riêng mà bếp gas hay bếp điện khó lòng sánh được. Có lẽ vì hương thơm của than củi thấm dần vào thức ăn chăng?
Nghe nói, nhà giàu thời này nấu từng món còn chọn loại củi riêng: nấu thịt cừu hay hầm xương thì dùng gỗ thông để khử mùi tanh; nướng vịt, nướng cá thì dùng gỗ vải, gỗ táo, gỗ nhãn – mùi thơm ngọt tự nhiên; nấu cơm thì trộn thêm vỏ trấu, cơm sẽ dẻo và thơm hơn.
Còn nàng, dĩ nhiên là chọn loại nào rẻ nhất!
Huống chi, trong hẻm gần Quốc Tử Giám, các nhà chủ yếu dùng than tổ ong, nhà nàng cũng vậy. Hai hôm nay ra vào, nàng thấy trước cửa nhà nào cũng có đống tro than đã dùng. Loại tro này còn có thể bán lại cho người ve chai, họ mang về trộn với phân gia súc làm phân bón. Không lãng phí chút nào.
Ở Biện Kinh, ba trăm sáu mươi nghề, dù bẩn thỉu đến đâu cũng có người làm. Diêu Như Ý từng đọc sách viết rằng thời Tống buôn bán phát đạt, nhưng đa phần chỉ nói đến việc phá bỏ chế độ chợ huyện, có chợ sớm chợ đêm này nọ. Nhưng khi thật sự sống trong thời đại này – dù là một triều Tống thiếu chính xác theo sách vở – nàng vẫn cảm nhận được sự phồn vinh thực sự của Đại Tống qua từng chi tiết nhỏ.
Vừa nghĩ ngợi, Diêu Như Ý vừa chia thịt chiên giòn ra ba đĩa: một đĩa lớn để nhà mình ăn, một đĩa vừa mang biếu Trình nương tử – người đã từng giúp nàng mặc cả, dẫn đi mua đồ rẻ, mời ăn chè hạnh nhân, lại còn dịu dàng động viên nàng sống tốt. Những điều đó nàng vẫn luôn ghi nhớ.
Dù giờ nàng không còn là nguyên chủ, nhưng nghĩ theo lẽ thường, nếu nguyên chủ từng nghe được những lời dịu dàng ấy, hẳn trái tim vốn bị lời đồn và định kiến xé nát cũng đã được an ủi phần nào?
Diêu Như Ý thở dài, nhìn đĩa thịt, rồi tự khích lệ mình.
Nàng sẽ sống thật tốt, sống cho cả phần của nguyên chủ.
Món thịt ba chỉ này là nàng dùng chính tiền mình kiếm được để mua nguyên liệu, lại tự tay nấu, mang đi cảm ơn là hợp lý nhất.
Đĩa cuối cùng chỉ có năm miếng, nàng mang ra góc sân, đổ thêm vào bát cháo thịt đã để sẵn cho cún mẹ và cún con, dù không biết chúng còn về hay không.
Nhưng vừa mở cửa sau, nàng đã thấy bát cháo bị ăn sạch, còn dính vài sợi lông cún. Xem ra chúng vẫn quanh quẩn đâu đây!
Nàng mừng rỡ, đổ thêm thịt vào bát, rồi nhảy chân sáo vào nhà dọn dẹp bát đũa, gọi lớn: “Gia gia, ăn cơm thôi!”
Ngoài thịt chiên giòn, nàng còn nấu nồi cháo rau xanh. Tuy cháo bị khê do quên khuấy đáy nồi, nhưng ăn kèm thịt lại thấy vừa miệng, không hề ngấy.
Diêu Khải Chiêu chống gậy đẩy cửa ra, ngửi thấy mùi thịt thơm lừng lan tỏa khắp sân, ngạc nhiên nói: “Đầu bếp nhỏ nhà ta hôm nay lại làm được món mới hả? Thịt lợn mà thơm thế này, cũng khá đấy.”
Lại gọi nàng là đầu bếp rồi.
Nhưng Diêu Như Ý nghe vậy thì lòng ấm áp.
“Con thấy người ta làm ngoài chợ nên học lóm về làm thử thôi ạ. Nhìn có vẻ được phải không?” – Nàng đặt đĩa thịt lên, vừa nói vừa bối rối đưa ra nồi cháo đã khê.
“Chỉ là cháo bị khê nhẹ, may mà không cháy quá. Gia gia chịu khó ăn tạm nhé.”
Diêu Khải Chiêu nhìn nồi cháo ngả vàng, mùi khét nhẹ, bất ngờ bật cười: “Tay nghề chưa chín hả? Tháng sau trừ tiền công nhé.”
Diêu Như Ý đưa đũa cho ông, múc cháo, giả vờ ấm ức: “Thế mai con đi mua sách nấu ăn về học, bảo đảm làm thêm mấy món mới cho ngài. Đến lúc đó thì ngài phải tăng tiền tiêu dùng cho con đó nha!”
Diêu Khải Chiêu bị chọc cười, vừa cười vừa cúi đầu ăn thịt, uống cháo. Ông chẳng chê cháo khê, ăn sạch sành sanh, còn khen: “Thịt làm ngon đấy. Nếu có thêm ít rượu Bách Diệp uống kèm thì tuyệt!”
“Dừng! Sau này ngài không được uống rượu nữa, một giọt cũng không!” – Diêu Như Ý vừa nghe đến rượu là mặt trầm xuống.
Nàng từng nghĩ, Diêu gia gia bị đột quỵ không chỉ vì tức giận khi dạy học sinh mà còn do tuổi già, chế độ ăn uống sai lệch. Bản thân nàng từng làm trong bệnh viện, gặp đủ loại ca bệnh, nên kiến thức y học phổ thông khá đầy đủ.
Trước đó Trình nương tử cũng nói, hai ông cháu nhà họ Diêu không biết nấu nướng, suốt ngày ăn ngoài ở quán nhà họ Thẩm. Cứ ăn như vậy thì tăng cả chục ký! Nhìn thì có vẻ bình thường nhưng hại đủ thứ: nước lèo tuy trong nhưng là nước hầm xương béo ngậy, làm tăng axit uric trong máu. Chưa kể thịt nướng, cá nướng giàu chất béo. Giờ lại đòi ăn thịt uống rượu? Rõ là trước giờ cũng hay uống rượu với đồ nhắm.
Chế độ ăn toàn muối, mỡ, đường quá mức, uống rượu, ăn thực phẩm giàu purin, ít chất xơ… tính khí lại nóng nảy. Mỗi khi tức giận là huyết áp tăng, tim đập nhanh, áp lực máu lên não cao, mạch máu não mất kiểm soát… không đột quỵ thì ai đột quỵ?
Diêu Khải Chiêu lại cãi bướng: “Không cho ta uống rượu? Giờ không uống thì khi nào uống? Lẽ nào đợi mang vào mộ mới uống?”
Nghe cũng có lý… nhưng Diêu Như Ý chẳng biết giải thích theo Đông y, chỉ cứng rắn: “Dù sao cũng không được uống! Ngài mà muốn sống lâu thì phải cấm uống!”
Diêu Khải Chiêu trợn mắt, nàng cũng chống nạnh trợn mắt đáp trả.
Nguyên chủ và Diêu gia gia chỉ có đôi mắt là giống nhau – to tròn, long lanh. Hai người trừng nhau như hai con gà chọi, cuối cùng Diêu Khải Chiêu nhức mắt trước, tức tối quay đầu ăn cháo.
Nàng xem như ông đã ngầm đồng ý, liền bê một đĩa thịt lên: “Gia gia ăn từ từ nhé, con mang đĩa này sang nhà Trình nương tử. Nhờ chị ấy hôm trước động viên con, con mới có dũng khí đi mua trứng, cũng nhờ vậy mà nhanh chóng vực lại tinh thần.”
Diêu Khải Chiêu mặt dính hạt cơm, mơ màng hỏi: “Trình nương tử là ai?”
Mới quay đầu cái đã quên mất lý do cãi nhau, thế là hết giận.
“Là hàng xóm trong hẻm, làm nghề may vá đó ạ.”
Diêu Khải Chiêu cố giữ tay không run, tay kia bốc luôn hạt cơm dính trên mặt, nghĩ mãi không ra: “Không nhớ nổi.”
Diêu Như Ý biết trước là thế nên không nói thêm, lỡ đi chậm thịt nguội mất.
Nàng dặn ông ăn cơm tử tế, đừng đi linh tinh, rồi bưng đĩa thịt, đá nhẹ cho cửa khép lại, nhanh chân sang nhà họ Trình.
Vừa ra cửa, nàng thấy nhà họ Du bên cạnh đang mở cửa. Vợ chồng họ Du ngồi trong sân ăn cháo. Thấy nàng bước ra, Du thẩm tử người tròn trịa và Du thúc – đầu có con chim đậu – cùng quay sang nhìn.
Ngay cả con chim cũng quay đầu, đôi mắt như hạt đậu đen chằm chằm vào đĩa thịt trên tay nàng.
Diêu Như Ý giật mình, lục lại trí nhớ xem nhà bên là ai, rồi khẽ khàng hành lễ: “Chào Du thẩm tử, Du thúc ạ.”
Nói xong vội vã đi luôn.
Nàng vừa khuất bóng, Du Thủ Chính không nhịn được ngửi ngửi: “Thật lạ! Nhà họ Diêu mà cũng có thể nấu ra mùi thơm thế này sao?”
“Trước từng ăn ở quán nhà họ Thẩm rồi mà? Món này cũng không khó.” – Du thẩm tử tuy nói vậy nhưng cũng len lén nuốt nước miếng, thì thầm với chồng: “Trình nương tử còn khen trứng trà của nàng ta nữa! Có khi nàng ta chỉ không thích nói chuyện, chứ học nấu được vài món thì có gì lạ.”
“Cũng phải…” – Du Thủ Chính vô thức húp một miếng cháo, bỗng thấy nhạt nhẽo vô cùng. Kỳ lạ, ngày thường cháo vợ nấu cũng chẳng ngon mấy nhưng vẫn ăn được, sao hôm nay lại khó nuốt đến thế?
Du thẩm tử cũng chẳng còn muốn ăn, bỏ bát xuống, trong đầu hiện lên lời Trình nương tử, bắt đầu động lòng: Hay mai mình cũng mua vài quả trứng về thử xem?
Diêu Như Ý mang thịt sang nhà Trình nương tử, vừa để cảm ơn, vừa muốn hỏi xem có thợ gốm hay thợ mộc nào tay nghề tốt mà giá cả phải chăng không. Trong truyện, nàng nhớ có một ông thợ mộc tên Dương lão hán từng hợp tác với nữ chính, tay nghề tốt mà giá rẻ, nhưng hai hôm trước khi đi qua cầu Kim Lương mua trứng, nàng thấy tiệm “Dương Ký Mộc Khí” đã có tới ba gian cửa hàng lớn, chắc giờ giá công đã tăng nhiều rồi.
Tốt nhất là tìm nơi khác.
Ngoài việc muốn đặt làm quầy bán hàng, nàng còn muốn tìm thợ gốm làm một cái bếp đôi bằng đất nung. Nàng định làm bếp cao hình trụ như bếp than hiện đại, có chân đế để đặt chảo đất nung, có thể tháo ra lắp vào dễ dàng. Đồng thời, làm thêm vài loại khuôn: khuôn nướng xúc xích có rãnh dài, khuôn bánh trứng tròn, khuôn áp chảo bánh lạnh kiểu Đông Bắc và nồi chín ngăn vuông.
Trước kia, mỗi lần bà ngoại ra ngoài nhập hàng, nàng đều một mình trông tiệm, bán xúc xích nướng, oden (lẩu xiên), bánh trứng, mì lạnh nướng – chuyện thường ngày.
Nàng nướng ngon lắm luôn.
Xúc xích ở tiệm nhà nàng không phải loại mua ngoài, mà do chính tay bà ngoại làm. Ban đầu bà cũng từng nhập sỉ, nhưng bị lừa một lần – xúc xích từ xưởng đen ăn vào bị đau bụng, nàng phải nhập viện truyền nước ba ngày. May là chưa kịp bán ra, nhưng cũng lỗ mất một mẻ.
Từ đó, bà ngoại quyết định tự làm tất cả.
Chính nhờ vậy mà tiệm nhỏ dần nổi tiếng, thậm chí có sinh viên từ ngoài trường tìm cách vào mua.
Xúc xích nhà nàng dùng thịt gà thật. Không cần vỏ ruột động vật, chỉ cần xay ức gà thật nhuyễn, trộn với hồ bột năng quánh đặc, thêm tỏi bột, nhục đậu khấu, đường, muối, xì dầu… đánh đều là thành hỗn hợp xúc xích.
Gia vị quyết định mùi thơm đặc trưng chính là nhục đậu khấu – chỉ cần có nó là có ngay hương vị quen thuộc của xúc xích, thịt nguội hay pate. Nhưng tiếc là nhục đậu khấu vốn xuất xứ từ Indonesia, đến thời Đường Tống dù đã du nhập theo đường biển nhưng vẫn quý như vàng, đắt ngang tiêu, nàng không đủ tiền mua.
Nên nàng định dùng quế địa phương thay thế. Mùi quế sẽ nồng và hăng hơn, nhưng cũng đậm đà không kém. Dù không thể sao chép hoàn toàn hương vị nhục đậu khấu, nhưng ngửi thì khá giống.
Hình dáng xúc xích thì chỉ cần điều chỉnh tỷ lệ thịt và tinh bột là ổn. Đổ hỗn hợp thịt bột sệt vào khuôn, dùng que tre xiên vào khi xúc xích vừa chín tới, lật mặt, nướng vàng đều, phết sốt gia truyền lên – hương thơm lan tỏa cả nửa con phố…
Huống chi làm cực nhanh, khuôn 7 ô có thể làm 7 cây cùng lúc, cách làm lại đơn giản.
Vì vậy, lò và khuôn rất quan trọng.
Trên đoạn đường ngắn sang nhà Trình nương tử, đầu óc Diêu Như Ý đã nghĩ hết mọi thứ. Khi đứng trước cửa, tay ôm đĩa thịt ba chỉ chiên giòn còn nóng hổi, tâm ý đã định sẵn. Nàng hắng giọng, giơ tay gõ vào khoen cửa.
Vừa định nghĩ xem nên mở lời thế nào, bỗng bên trong vang lên tiếng guốc kéo lê lộp cộp, rồi một giọng thiếu niên lạnh lùng cất lên:
“Lâm Đại, sao giờ ngươi mới đến…”
Giọng nói bỗng dưng dừng lại.
Nàng ngẩn người, đối phương cũng sững sờ.
Từ khe cửa hé ra nửa gương mặt thiếu niên trắng trẻo, dáng người cao ráo, tóc còn ướt. Những giọt nước từ đuôi tóc nhỏ xuống, trượt theo xương quai xanh len vào cổ áo. Hắn chỉ mặc trung y vải thô màu nhạt, bên ngoài khoác áo dài xanh chàm buộc lỏng, dây áo buông lệch bên hông. Tà áo phất phơ, chân trần mang guốc gỗ.
Vừa thấy là Diêu Như Ý, mặt thiếu niên lập tức đỏ bừng, vội “Rầm!” một tiếng đóng sập cửa lại.