Chương 14: Mài đao chờ thời

Tiên Giả

Chương 14: Mài đao chờ thời

Tiên Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Viên Minh rời tảng đá lớn chắn cửa địa động, thi triển Phi Mao thuật hóa thành vượn trắng, tung mình nhảy ra, chỉ vài cú nhảy đã đến gần một cây đại thụ.
Vì suốt gần hai mươi ngày qua hắn đều ở trong địa động tăm tối không biết ngày đêm, lúc này ra ngoài hít thở không khí trong lành khiến tinh thần hắn không khỏi phấn chấn, đầu óc trở nên sảng khoái, tỉnh táo.
Sau khi hít sâu một hơi, Viên Minh bắt đầu đu mình qua các ngọn cây đại thụ, lướt nhanh về phía dòng sông trước đó.
Dù đã có thể tự thi triển Phi Mao thuật nhưng việc săn giết dã thú vẫn không hề dễ dàng. Hắn định bụng trước tiên sẽ bắt một ít Thực Nhân ngư để lấp đầy bụng, khôi phục chút thể lực rồi mới tính toán tiếp.
Lúc đến một cây đại thụ cách bờ sông chưa tới ba mươi trượng, Viên Minh ngừng lại, giấu mình sau một tán cây rậm rạp rồi đưa tầm mắt xuyên qua kẽ lá, nhìn xuống phía dưới.
Chỉ thấy trong nước sông cách đó không xa, một bóng hình nửa người nửa hổ đang liên tục đạp nước. Mỗi lần ngoi lên, có thể lờ mờ thấy nó đang cắn một con cá trong miệng, sau khi ngửa cổ nuốt chửng, lại lập tức cắm đầu lặn xuống nước.
Viên Minh nhận ra người đó chính là Ô Lỗ, chỉ là không thấy bóng dáng Lạt Qua mà lúc trước từng đi chung với gã.
“Gã này lại có thể tu thành Phi Mao thuật nhanh như vậy!” Viên Minh có chút kinh ngạc.
Bản thân hắn tu luyện Huyết Khí pháp mãi không nắm bắt được trọng điểm, cuối cùng phải nhờ vào Cửu Nguyên quyết mới có thể tu thành Phi Mao thuật. Trong khi Ô Lỗ cũng có tư chất Tứ Linh căn giống như hắn, không ngờ lại thành công nhanh đến thế?
Viên Minh không lộ diện, chỉ từ xa xa quan sát Ô Lỗ rời đi sau khi đã nuốt thêm hơn mười con Thực Nhân ngư xong, hắn mới nhảy từ trên cây xuống, bước tới bờ sông.
Như mọi khi, hắn nhịn đau dùng đuôi câu lên hơn mười con Thực Nhân ngư rồi gói chúng vào miếng da gấu, xong nhanh chóng rời khỏi mép nước.
Hắn quay lại địa động, nhóm lửa nướng những con cá này.
Sau khi hơn mười con cá đã vào bụng, trong đó có hai con còn có rất nhiều trứng cá màu đen đại bổ nguyên khí, Viên Minh cảm nhận rõ ràng thể lực bắt đầu khôi phục, tinh khí thần cũng sung mãn hơn nhiều.
Ăn uống no nê xong, Viên Minh lau miệng, cân nhắc đối sách tiếp theo.
Kỳ hạn một tháng giờ chỉ còn mười ngày. Hắn phải giao nộp năm phần tinh huyết hung thú mới có thể đổi lấy thuốc giải. Dù có thể tự thi triển Phi Mao thuật nhưng thực lực lại chẳng khác trước là bao, mà lúc trước săn giết con gấu đen đã rất khó khăn, nói gì đến hung thú.
Suy nghĩ chốc lát, Viên Minh quyết định tốt hơn hết là chờ thêm một chút, tốn mấy ngày để điều dưỡng cơ thể, đồng thời tiếp tục tích lũy pháp lực rồi mới đi săn hung thú.
Hô Hỏa trưởng lão từng nói với bọn hắn, pháp lực càng mạnh thì uy lực của Phi Mao thuật càng lớn. Đạo lý “mài dao không làm lỡ việc đốn củi” (1) này, hắn vẫn rất rõ ràng.
Hắn khoanh chân ngồi xuống, tiếp tục vận chuyển Cửu Nguyên quyết, thổ nạp (2) thiên địa linh khí.
Thoáng chốc đã năm ngày trôi qua.
Khi Viên Minh đang trong địa động yên lặng thổ nạp dưỡng thần, ánh bình minh xuyên qua khe hở nơi tảng đá chiếu vào, đồng thời tiếng chim hót thánh thót cũng vọng tới.
Viên Minh mở mắt, ngừng tu luyện, cầm một khối thịt nướng đã nguội ngắt đặt bên cạnh, ăn mấy miếng, uống thêm chút nước rồi đứng dậy hoạt động gân cốt một hồi.
Hắn hiện tại chỉ thấy da dẻ từ trong ra ngoài trở nên nhẵn mịn, hồng hào, đồng thời vẻ tiều tụy trên khuôn mặt cũng đã sớm biến mất.
Ngọc Hồ lão đạo nói không sai, Cửu Nguyên quyết ở phương diện cố bản bồi nguyên, điều dưỡng thân thể quả thực có hiệu quả phi phàm. Ăn uống no đủ lại có thêm Cửu Nguyên quyết điều trị, thân thể của hắn đã hoàn toàn khôi phục.
Mà trải qua năm ngày khổ tu, pháp lực của hắn cũng tăng tiến không ít, bên trong đan điền có một đoàn pháp lực đang chậm rãi lưu chuyển.
Chỉ còn năm ngày nữa là đến kỳ hạn, nhất định phải xuất phát đi săn thú thôi.
Viên Minh nghĩ tới đây, liền rời khỏi địa động, bấm niệm pháp quyết, thi triển Phi Mao thuật. Tức thì một miếng da vượn trắng xoay tròn bay lên, không lâu sau, một con vượn trắng đã xuất hiện trong rừng.
Thân hình vượn trắng này dường như cường tráng hơn trước vài phần, lực lượng mỗi lần giơ tay nhấc chân cũng tăng lên gần gấp rưỡi.
“Quả nhiên pháp lực càng cường đại thì uy lực Phi Mao thuật càng lớn.” Viên Minh khẽ sờ cằm, rồi chạy về phía Nam.
Bôn tẩu (3) chừng nửa canh giờ, tầm nhìn phía trước đột nhiên mở rộng, thì ra hắn đã đến bìa rừng. Rất nhanh, một hạp cốc (4) thật lớn đã xuất hiện ở phía trước.
Bên trong hạp cốc chỉ thấy sương mù phiêu đãng, không thể nhìn thấy đáy, tựa như một lạch trời ngăn cách hai bờ.
“Nơi này hẳn chính là hạp cốc mà Hô Hỏa trưởng lão nói rồi.” Viên Minh lẩm bẩm.
Bên kia hạp cốc cũng là một vùng rừng núi rậm rạp. Nghe nói những hung thú sống ở ngay bên đó. Hắn muốn săn thú lấy máu thì bắt buộc phải vượt qua hạp cốc.
Chỉ là không biết đáy cốc chìm trong sương trắng này sâu đến mức nào, có bị hung thú nào chiếm giữ hay không?
Hắn nhặt một tảng đá lên, ra sức ném vào sương mù trong hạp cốc. Chỉ sau hai, ba nhịp thở đã nghe tiếng hòn đá va đập.
Ánh mắt Viên Minh khẽ giãn ra, xem ra hạp cốc này cũng không quá sâu.
Thoáng lưỡng lự một chút, cuối cùng Viên Minh vẫn tiếp tục tiến lên, tìm một chỗ độ dốc tương đối thấp, men theo một con đường hơi dốc xuống đáy cốc. Rất nhanh sau đó đã tới được đáy cốc.
Dưới đáy cốc tràn ngập sương mù, tầm mắt chỉ có thể quan sát được trong phạm vi hơn hai trượng, xa hơn nữa sẽ chỉ thấy sương trắng bao phủ.
Chính vì lớp sương mù này mà độ ẩm dưới đáy cốc cực kỳ cao, khắp nơi đều ẩm ướt. Lại thêm nơi đây quanh năm không thấy ánh mặt trời nên chỉ có lác đác rêu và cây họ dương xỉ mọc, trái ngược hẳn với núi rừng rậm rạp, tràn đầy sức sống bên trên.
Viên Minh thấy cảnh này liền thở phào nhẹ nhõm, nơi hoang vu thế này chắc hẳn sẽ không có hung thú sinh sống.
Hắn dò dẫm đi về phía trước, cứ đi một bước lại vạch một ký hiệu dưới mặt đất để đề phòng việc bản thân bị mất phương hướng.
Hắn rất nhanh đã vượt qua đáy cốc, đi tới một vách núi khác.
Vượn không chỉ giỏi leo cây mà leo vách núi cũng không hề khó khăn. Viên Minh dùng cả chân lẫn tay, thoáng chốc đã leo lên đỉnh vách, đi tới khu rừng ở bờ bên kia.
Vừa tiến vào nơi đây, hắn lập tức phát hiện cảnh vật xung quanh có chút biến hóa nhỏ. Cây cối nơi này rậm rạp cao lớn hơn, thiên địa linh khí dường như cũng nồng đậm hơn một chút. Có điều gió núi quẩn quanh mang theo hơi lạnh thấu xương, dù cách một lớp da vượn, lông tơ hắn vẫn dựng cả lên.
Viên Minh nhíu mày, thầm nghĩ mảnh rừng này quả nhiên có chút tà dị.
Hắn tung mình lên cây, di chuyển vào sâu trong rừng. Đi được một lúc thì đột nhiên ngừng lại, chậm rãi men theo rìa hạp cốc, đồng thời cẩn thận tỉ mỉ tìm kiếm tung tích hung thú.
Dù sao hung thú rốt cuộc có bao nhiêu chiến lực, hắn vẫn chưa nắm rõ. Cứ đi dọc rìa hạp cốc vẫn ổn hơn, lỡ đánh không lại thì còn có thể nhảy xuống hạp cốc mà chạy trốn.
Trên quãng đường đi, không gian xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, ngẫu nhiên có tiếng chim hót từ xa vọng tới.
Loại khung cảnh tĩnh mịch này trái lại khiến Viên Minh cảm thấy miệng đắng, lưỡi khô, lòng bàn tay cũng bắt đầu nóng bừng.
Hắn xoa xoa lòng bàn tay, đang định bước tiếp thì một tiếng rít kì quái từ khóm rừng phía trước truyền tới. Âm thanh vô cùng chói tai, nghe tựa như tiếng trẻ em khóc nỉ non.
Viên Minh rùng mình, vội vàng dừng bước, trốn sau một tán lá rậm rạp, rồi đưa mắt nhìn về phía phát ra âm thanh, nhưng tiếc là chẳng nhìn thấy gì cả.
Đúng lúc này, lại thêm một tiếng thú gào to truyền đến, âm thanh nghe khác hẳn tiếng rít vừa rồi.
Hắn khẽ nhướng mày, cố gắng thả chậm tốc độ hết mức có thể, im ắng tiến về phía trước.
Chẳng bao lâu sau, Viên Minh đã tới được nơi phát ra hai tiếng thú rống.
Hắn đưa tầm mắt xuyên qua kẽ lá, nhìn xuống bên dưới.
Chủ nhân của tiếng rít chói tai là một dã thú rất đặc biệt, thân cao chừng nửa trượng, đầu giống như chuột. Giữa ngực và bụng mọc lên những sợi lông ngắn, thô cứng màu vàng. Trên sống lưng lại có từng lớp vảy giáp dày đặc như mai rùa, trông qua cũng thấy vô cùng chắc chắn.
“Mưu Miêu (5)?” Viên Minh thầm suy đoán, có điều mưu miêu bình thường không lớn đến vậy.
Hai con mắt màu vàng to bằng hạt đậu xanh của con mưu miêu lộ vẻ hung ác, nhìn về bụi cỏ phía trước, nơi đó có hai con hồ ly đang nằm rạp dưới đất.
Hồ ly này cả người một màu xanh ngọc bích, đến con mắt cũng màu xanh, khác hoàn toàn với hồ ly bình thường. Mỗi con dài hơn một trượng, cao ba thước, thân mình uốn lượn thon dài, trông hẳn là loài lấy tốc độ làm ưu thế.
Vẻ hung ác trong mắt ba con thú càng lúc càng lộ rõ, rất nhanh, chúng cùng lúc lao vụt ra cắn xé lẫn nhau.
Viên Minh chăm chú quan sát, thấy ba con thú này hình thù cổ quái, thân hình lại cao lớn như vậy, tám chín phần chính là hung thú. Hắn tranh thủ dịp này xem thử năng lực hung thú ra sao.
Chỉ nhìn thoáng qua, sắc mặt hắn dần trở nên nghiêm trọng.
Bất kể là mưu miêu vàng hay hồ ly xanh đều có chiến lực vượt xa dự đoán của hắn.
Hồ ly xanh đúng như hắn suy đoán, là loài hung thú nhanh nhẹn. Tốc độ so với hồ ly bình thường và những dã thú như lang sói phải nhanh gấp đôi, hơn nữa răng nanh, móng vuốt sắc bén của chúng cũng không phải chuyện đùa.
Còn con mưu miêu vàng kia càng lợi hại hơn. Móng vuốt như móc sắt đen kịt, cào lên tảng đá cũng dễ dàng tạo ra những vết rạch sâu, mà lớp vảy giáp màu vàng trên lưng lại vô cùng kiên cố. Móng vuốt của hai con hồ ly trảo lên đó chỉ để lại những vết cào mờ mờ.
Chiến cuộc mau chóng ngã ngũ. Mưu miêu vàng lấy một địch hai vẫn dễ dàng chiếm thế thượng phong, trong khi đó, vết thương trên người hai con hồ ly càng lúc càng nhiều, máu tươi nhuộm đỏ khắp da lông.
Kịch chiến thêm một lát, hai con hồ ly rốt cuộc không chịu nổi, quay đầu chạy trốn.
Mưu miêu cũng không đuổi theo, chỉ gầm rú mấy tiếng rồi chui vào khóm cây bên cạnh.
Viên Minh ở trên cây thấy thế, mắt sáng lên, tung mình bay vút qua những ngọn cây, đuổi sát theo hướng hai con hồ ly vừa bỏ chạy.
Hồ ly giờ đã bị thương, đúng là con mồi ngon lành.
Hai con hồ ly bị thương khá nặng, một con còn bị thương ở chân sau, tốc độ cũng không nhanh nên chỉ thoáng chốc đã bị Viên Minh đuổi kịp.
Hồ ly ở phía sau, cũng chính là con bị thương ở chân, có vẻ đã nhận ra điều bất thường, quay đầu nhìn lại phía sau nhưng chẳng phát hiện ra điều gì.
Viên Minh lúc này đã ở trên đỉnh đầu nó, chân đạp mạnh vào tán cây, lao xuống với thế như diều hâu săn mồi.
Hồ ly kinh hãi, cuống cuồng lao sang một bên né tránh, nhưng chân bị thương khiến động tác của nó chậm chạp đi rất nhiều, lập tức bị Viên Minh đụng cho ngã nhào.
Hồ ly vừa kinh hoảng, vừa sợ hãi, há mồm cắn vào tay Viên Minh, nhưng Viên Minh phản ứng nhanh hơn, gập gối thúc mạnh vào sống lưng nó.
Cảm giác đau đớn tận xương tủy khiến nó không thể nhịn được, ngửa đầu kêu thảm thiết.
Hai cánh tay tráng kiện của Viên Minh thừa cơ vòng lấy cổ hồ ly, đoạn lại co tay siết chặt như hai sợi dây thừng khiến đầu nó không thể động đậy.
Một con hồ ly khác phát giác tình hình phía sau, lập tức xoay người, lao như bay tới.
Viên Minh trừng mắt hét lớn, thôi động uy lực của Phi Mao thuật đến cực hạn. Tức thì cơ bắp hai cánh tay phồng lên, thoáng chốc trở nên tráng kiện thêm vài phần, đồng thời hai tay vặn một cái thật mạnh.
Tiếng rắc rắc vang lên. Xương cổ con hồ ly què chân bị bẻ gãy gọn, đầu lệch hẳn sang một bên.
Đúng lúc này, con hồ ly còn lại, từ phía sau lưng Viên Minh, cắm đầu lao tới kéo theo một luồng gió mang theo mùi tanh hôi.
Viên Minh vội vàng xoay người né tránh, nhưng bả vai hắn vẫn bị hồ trảo đánh trúng. Lớp da vượn cứng cỏi bên ngoài bị cào mấy vết thương kéo dài, máu tươi ròng ròng chảy ra.
-----
Chú giải:
1. Mài dao không làm lỡ việc đốn củi (Ma đao bất ngộ khảm sài công): Câu thành ngữ chỉ việc có chuẩn bị sẽ giúp công việc thuận lợi nhanh chóng, có khi còn nhanh hơn là vội vã đi làm khi chuẩn bị chưa đủ.
2. Thổ nạp: Hít thở, thu nạp.
3. Bôn tẩu: Chạy như bay, chạy phi nước đại.
4. Hạp cốc: Khoảng địa hình được hình thành bởi hai vách núi, tùy ngữ cảnh, độ rộng phần giữa hai vách núi mà nó là khe núi, hẻm núi nên mình để nguyên.
5. Mưu miêu (犰 狳): Tên khoa học là armadillos, còn được biết đến với cái tên con Tatu, là bộ thú có mai, thường sinh sống ở Trung, Nam Mỹ.