Tiên Giả
Chương 16: Mưu kế tạm thời
Tiên Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi rời khỏi lãnh địa của mưu miêu, Viên Minh men theo hướng mà con thanh hồ hôm trước đã bỏ chạy, tìm kiếm ròng rã nửa ngày trời, cuối cùng cũng phát hiện dấu vết thanh hồ thường xuyên qua lại bên ngoài một khe núi.
Đó là một con thanh hồ có thân hình nhỏ hơn con hôm qua một chút, lúc này nó đang lười biếng nằm dài trên mặt đất ở lối ra khe núi, trông như đang phơi nắng.
Chẳng đợi Viên Minh kịp có động thái gì, một tràng tiếng hú của hồ ly từ trong khe núi vọng ra. Ngay sau đó, bốn năm con thanh hồ vội vàng chạy ra ngoài, nhập bầy cùng hai con thanh hồ đang ở đó rồi cùng nhau chui vào rừng rậm.
“Xem ra khe núi này là hang ổ của đám thanh hồ kia.” Viên Minh leo lên vách núi quan sát một chút, sau đó liền bám theo đám thanh hồ tiến vào trong rừng.
Với khả năng khống chế thân thể vượn trắng vô cùng linh hoạt của mình hiện tại, hắn rất dễ dàng bám theo sau bầy thanh hồ mà chúng không hề hay biết.
Không lâu sau khi tiến vào khu rừng, đám thanh hồ kia như mỗi con có một mục tiêu riêng nên từ từ phân tán. Viên Minh chọn một con thanh hồ đi lẻ rồi tiếp tục theo dõi.
Chỉ trong chốc lát, một người một hồ ly đã rời xa khe núi được mấy dặm.
Sau khi xác nhận xung quanh không có hung thú nào khác, Viên Minh tăng tốc, rất nhanh đã bắt kịp thanh hồ, rồi leo lên đỉnh một ngọn cây.
Thanh hồ tai thính mũi tinh, lập tức phát hiện Viên Minh. Nó dừng bước, ngẩng đầu nhìn về phía Viên Minh, nhe răng gầm gừ.
Viên Minh chỉ cười khẩy, lấy một khối đá xanh từ túi da thú bên hông ra, ném về phía thanh hồ.
Tảng đá biến thành một bóng xanh, xé gió lao thẳng về phía đầu thanh hồ.
Thanh hồ vội vàng né sang một bên, nhưng một bóng đen lại lần nữa đánh tới, nhìn kỹ thì đó là một khối đá đen to bằng miệng bát.
Lần này nó không kịp né tránh, bị hòn đá đen đập trúng đầu.
“Bốp” một tiếng, hòn đá vỡ vụn ra, trước mắt thanh hồ nhất thời tối sầm lại, đầu óc có chút choáng váng.
Viên Minh nhìn tay trái, chợt ngẩn người.
Sau khi ném khối đá xanh đầu tiên, tay trái hắn vô thức ném ra khối đá thứ hai, chuỗi hành động trước sau cực kỳ trôi chảy, không chút trì hoãn.
Chuyện này tựa như hắn theo bản năng sử dụng một loại võ kỹ ném vật nào đó, khiến ngay cả thanh hồ nhạy bén cũng không thể tránh thoát.
Viên Minh nhanh chóng tỉnh táo lại, nhào mình lao xuống, vung hai tay chụp về phía cổ thanh hồ.
Thanh hồ chưa khôi phục thị giác, nhưng bản năng nhận ra nguy hiểm, vội vàng nhảy bật sang bên cạnh, né được cú tóm của Viên Minh, đồng thời còn nhân cơ hội cắn vào cánh tay hắn.
Cú vồ này của Viên Minh chỉ là hư chiêu, thấy tình thế không ổn liền vội vàng rụt tay lại, lúc này mới tránh được cú cắn của nó.
“Thanh hồ không bị thương quả nhiên khó đối phó ha.” Hắn thầm than, rồi xoay người chạy trốn về phía xa.
Thanh hồ lắc lắc đầu, rất nhanh đã tỉnh táo lại.
Nó quả nhiên bị Viên Minh chọc giận, trong hai tròng mắt xanh biếc dâng lên vẻ khát máu, khẽ gầm một tiếng rồi lập tức đuổi theo.
Viên Minh dù biến thành vượn trắng nhưng nếu chỉ chạy bằng hai chân thì tốc độ thua xa thanh hồ, khoảng cách hai bên chỉ chốc lát đã bị rút ngắn còn chưa tới mười trượng.
Thấy sắp bị bắt kịp, Viên Minh nhảy vọt lên một thân cây to, trèo lên một đoạn, xoay đầu nhìn thanh hồ phía dưới rồi đưa một tay đấm vào ngực, xong lại tiếp tục nhảy lên cao hơn trên cây.
Thanh hồ hơi sửng sốt nhưng lại bị hành vi khiêu khích của Viên Minh hoàn toàn chọc giận, quyết tâm không buông tha, kiên trì bám theo sau.
Viên Minh cứ từ từ di chuyển, thỉnh thoảng còn dùng đá tập kích thanh hồ để nó không có ý định bỏ cuộc.
Thanh hồ kia hiển nhiên là bị kích động, không nhịn được thỉnh thoảng phát ra tiếng gầm gừ.
Hai bên một đuổi một chạy, thoáng chốc đã tới gần hang ổ mưu miêu.
Mưu miêu màu vàng đang ở trong hang động cho con ăn, nghe thấy động tĩnh bên ngoài liền lập tức nhảy ra.
Viên Minh từ xa đã chú ý tình hình xung quanh hang ổ mưu miêu, vừa thấy bụi cỏ nơi đó động, hắn lập tức thoáng cái, trốn sau một cành cây tán lá rậm rạp.
Trong núi rừng chỉ còn lại tiếng gào thét liên miên của thanh hồ.
Lãnh địa năm lần bảy lượt bị thanh hồ xâm nhập thì thôi, lần này thanh hồ còn tới sát hang ổ khiến đôi mắt mưu miêu như bốc hỏa, cơ thể còn tỏa ra một vầng sáng màu vàng, lao thẳng về phía thanh hồ.
Thanh hồ lúc này mới ý thức được tình hình không ổn, lập tức dứt khoát quay người bỏ chạy.
Nhưng con mưu miêu đã nổi giận lôi đình, dốc toàn lực đánh giết, chỉ trong mấy nhịp thở đã đuổi kịp thanh hồ, đồng thời vung hai bộ móng vuốt sắc bén như móc sắt biến thành hai vệt bóng đen, hung hăng chụp tới.
Thanh hồ không thể tránh né được nữa, xoay người nghênh chiến.
Hai con hung thú chỉ trong khoảnh khắc lao vào cắn xé lẫn nhau, kéo theo từng đợt bụi đất tung tóe mịt mù. Tiếng thú gầm rống nhất thời vang vọng núi rừng.
Ở sau tán lá rậm rạp, trong mắt Viên Minh ánh lên vẻ hưng phấn.
Kế hoạch của hắn đã thành công một nửa, sau đây chỉ cần đợi thanh hồ chiến bại chạy trốn là hắn có thể ngư ông đắc lợi thêm lần nữa.
“Không đúng, hôm qua phía thanh hồ có hai con nên chúng mới có thể chạy thoát, bây giờ chỉ có một con, không biết có bị con mưu miêu giết luôn không đây?” Viên Minh chợt nghĩ tới một chuyện, lập tức thay đổi suy nghĩ.
Đúng thời khắc này, hắn đột nhiên nghe thấy mấy âm thanh rất nhỏ, tuyệt đối không phải âm thanh do hai con thú đánh nhau gây ra, mà như tiếng kêu của thú non.
“Mưu miêu màu vàng nổi giận như vậy, không lẽ…” Một ý nghĩ nổi lên trong đầu Viên Minh. Hắn lặng yên tiến về phía hang ổ mưu miêu màu vàng, rất nhanh đã đến trên một cái cây mọc ngay trước hang ổ.
Từ góc độ này, hắn có thể lờ mờ nhìn thấy bên trong hang ổ mưu miêu màu vàng có mấy con mưu miêu con đang chen chúc cùng một chỗ, phát ra những tiếng kêu chi chi.
“Quả nhiên là thế.” Viên Minh thầm nghĩ, rồi lấy một khối đá từ cái bọc sau lưng ra.
Cuộc chiến trong rừng rất nhanh đã kết thúc. Đúng như Viên Minh đã dự đoán trước, thanh hồ chống cự không được bao lâu đã hoàn toàn thất bại, cả người chồng chất vết thương, một mắt còn bị đánh mù, kêu thảm rồi cắm đầu chạy trốn.
Mưu miêu màu vàng tất nhiên không để yên cho nó chạy trốn, đang định đuổi theo.
Đúng lúc này, một tiếng gào thét chói tai từ phía sau truyền tới. Một bóng đen lao thẳng về phía hang ổ mưu miêu.
Mưu miêu màu vàng vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, lập tức buông bỏ thanh hồ, mạnh mẽ đạp mạnh hai chân tráng kiện xuống mặt đất, biến thành một dải bóng mờ phóng về hang ổ.
Cái bóng đen kia cũng không đánh trúng hang ổ mưu miêu, mà đập lên một cây đại thụ ngay gần đó, tạo ra một tiếng bốp lớn, nhìn kỹ thì hóa ra là một tảng đá màu đen.
Mưu miêu màu vàng sững người, thân hình cao lớn theo quán tính trượt về phía trước, đè bẹp một mảng lớn bụi cây lùm cỏ.
Viên Minh mỉm cười, nhảy ra khỏi chỗ ẩn nấp, đuổi theo hướng mà thanh hồ chạy trốn.
Mưu miêu màu vàng nhớ tới đám con trong hang ổ, chỉ gầm gừ mấy tiếng thị uy với Viên Minh và thanh hồ, rồi liền quay người tiến vào trong hang ổ.
…
Viên Minh rất nhanh đã đuổi kịp thanh hồ bị thương, sau khi căn chính xác khoảng cách liền như một lão ưng săn mồi, nhảy từ trên cây xuống.
Trong rừng cây lại lần nữa vang lên tiếng đánh giết, gào thét, bụi đất tung bay, rồi cũng rất nhanh trở lại vẻ yên tĩnh.
Viên Minh đứng lên, đưa tay vỗ sạch bụi đất trên người, khóe miệng không kìm được khẽ nhếch lên.
Trên cánh tay của hắn có thêm mấy vết thương chảy máu do con thanh hồ kia phản công lúc sắp chết gây ra.
Có điều, con thanh hồ bị thương không hề nhẹ cũng đã biến thành xác chết, cổ đã ngoẹo hẳn sang một bên, hiển nhiên là đã bị bẻ gãy.
Viên Minh nhìn nó, chìm vào suy nghĩ.
Hắn vừa rồi dùng thủ pháp tương tự hôm qua, vẫn là dùng hai cánh tay siết chết con thanh hồ kia.
Món võ kỹ Tỏa Hầu Cầm Nã này, hắn thi triển khá thành thạo, trong lúc chiến đấu, vô thức đã dùng được, mà võ kỹ ném đá lúc trước cũng vậy.
Hai môn võ kỹ này dù đều đơn giản nhưng lại vô cùng hợp với thân thể vượn trắng này.
Viên Minh lấy túi da đựng máu ra, điều động pháp lực hút khô máu của thanh hồ, sau khi tinh luyện ra một đoàn máu óng ánh, hắn không tiếp tục săn bắn mà mang theo thi thể thanh hồ, lui về phía hạp cốc.
Ba ngày kế tiếp, hắn ban đêm thổ nạp tu luyện, ban ngày lại chơi trò dụ thanh hồ tới lãnh địa mưu miêu màu vàng, để cho hai bên đánh nhau, sau đó thừa cơ săn giết.
Viên Minh xem như vận may không tệ, mỗi ngày đều có thể săn giết thành công một con thanh hồ, đến ngày thứ năm đã thu thập được năm phần tinh huyết của hung thú.
Hắn lắc lắc túi da đựng huyết thú trong tay, thở dài một hơi, ngồi phịch xuống đất.
Quá trình săn giết mấy ngày qua tuy có chút mạo hiểm, nhưng cuối cùng hắn cũng kịp hoàn thành nhiệm vụ đúng thời hạn.
Giai đoạn khó khăn nhất đã qua, giờ dựa vào Cửu Nguyên Quyết huyền diệu, hắn có thể từ từ nâng cao thực lực một cách vững vàng, tin rằng không bao lâu nữa là có thể một mình săn giết mấy con thanh hồ kia, thậm chí khiêu chiến con mưu miêu màu vàng cũng chưa chắc là không có phần thắng.
Viên Minh nghỉ ngơi chốc lát, rồi liền đứng dậy trở về bờ bên kia hạp cốc, chạy tới tảng đá mốc giới.
Chờ tới khi hắn tới chỗ tảng đá lớn kia, phát hiện Ô Lỗ đã chờ sẵn ở đây, còn Lạt Qua từng đồng hành cùng gã lúc trước thì không thấy đâu.
“Cũng không biết cái gọi là ở chung một chỗ càng thêm an toàn của tên này rốt cuộc là thế nào, nhưng Lạt Qua tới giờ này còn chưa xuất hiện, quá nửa là lành ít dữ nhiều rồi.” Viên Minh nhìn Ô Lỗ đang ngồi xếp bằng nhắm mắt tĩnh tọa một cái, cũng không có ý định chào hỏi, chỉ nhắm mắt ngồi xuống cạnh tảng đá.
Lúc này đang có người ngoài ở cạnh, hắn không vận chuyển Cửu Nguyên Quyết mà chỉ vận chuyển pháp lực, dò xét tình hình bên trong cơ thể.
Một tháng trôi qua, độc tố Hủ Tâm đan đã từ từ lan truyền, xâm nhập vào tâm mạch hắn, khiến một vùng lớn cỡ miệng chén trên ngực hắn lờ mờ có cảm giác phát lạnh, đồng thời mất đi tri giác.
Mấy ngày nay Viên Minh cũng cố gắng dùng pháp lực ép độc tố ra ngoài, đáng tiếc không có hiệu quả.
Điều này cũng bình thường, Bích La động là tông môn tu tiên, độc dược bọn họ dùng cũng không phải một người tu luyện vài ngày như hắn có thể dễ dàng phá giải.
“Hi vọng Hô Hỏa nói lời giữ lời, ban cho thuốc giải.” Viên Minh thầm suy nghĩ.
Không bao lâu sau, một bóng xám xuất hiện ở phía xa xa rồi rất nhanh tiến đến gần chỗ hắn.
Viên Minh cũng không còn lạ gì thứ này, đứng bật dậy, mà Ô Lỗ ở đó không xa cũng mở hai mắt, thoáng cái đứng lên.
Bóng xám nhanh chóng tới bên cạnh, đúng là con ưng xám của Hô Hỏa trưởng lão, nó xoay tròn một vòng giữa không trung rồi đáp xuống tảng đá, bóng dáng Hô Hỏa trưởng lão từ đó nhẹ nhàng hạ xuống.
“Hô Hỏa trưởng lão!” Viên Minh và Ô Lỗ đồng loạt hành lễ.
“Lấy túi đựng máu ra cho ta xem.” Hô Hỏa trưởng lão không nói vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.
Viên Minh đang định đáp lời, Ô Lỗ bên cạnh đã tiến lên trước mấy bước, đồng thời dâng túi đựng máu lên.
Hô Hỏa trưởng lão đảo mắt nhìn qua số lượng trong túi, gật đầu, lấy ra một bình ngọc rồi ném cho Ô Lỗ.
“Thuốc giải tháng này, uống đi.”
“Đa tạ Hô Hỏa trưởng lão!” Ô Lỗ mừng rỡ, lập tức mở nút bình ngọc, đổ ra một viên thuốc màu đỏ nhạt rồi ngửa đầu nuốt vào, thần sắc căng thẳng thoáng chốc đã buông lỏng.
Viên Minh thấy vậy, cũng đem túi đựng máu dâng lên. Hô Hỏa trưởng lão nhìn thoáng qua, không nói gì thêm, ban cho một viên thuốc giải như Ô Lỗ.
Viên Minh ngửa đầu nuốt vào, chỉ cảm thấy có một dòng nhiệt từ từ bốc lên từ bụng dưới, đánh tan hơn nửa cảm giác lạnh lẽo do độc tố gây ra, đồng thời tâm mạch cũng khôi phục lại như cũ.
Điều này làm hắn thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ra vị Hô Hỏa trưởng lão là kẻ giữ lời, ít nhất chỉ cần mỗi tháng giao đủ tinh huyết hung thú đúng kỳ hạn thì không phải lo lắng về kịch độc Hủ Tâm đan kia.
Hô Hỏa trưởng lão không nói thêm câu nào, lấy một cái túi đựng máu hơi phồng khác ra, thu chỗ tinh huyết từ túi của hai người Viên Minh vào, rồi không đợi bọn hắn nói gì đã lập tức cưỡi phi cầm rời đi, bộ dạng có vẻ khá vội.