Tiên Giả
Chương 17: Tâm Quyết Thành Công
Tiên Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ha ha, chúc mừng Viên huynh đệ đã tu thành Phi Mao thuật, thành công vượt qua tháng đầu tiên.” Ô Lỗ không rời đi ngay mà nhìn về phía Viên Minh, vừa cười vừa nói.
“Cũng vậy thôi. À, Ô Lỗ huynh đệ, sao không thấy Lạt Qua đâu?” Viên Minh đổi chủ đề, hỏi một câu.
“Mấy ngày trước Lạt Qua một mình ra ngoài săn thú, không may bỏ mạng dưới miệng thú rồi.” Ô Lỗ bình thản đáp.
“Thật đáng tiếc.” Viên Minh gật gật đầu, xong không nói gì thêm, quay người rời đi.
Ô Lỗ dõi mắt nhìn Viên Minh rời đi, ánh mắt lóe lên, không rõ đang suy nghĩ gì.
Sau đó, Viên Minh không tiếp tục đi qua bên kia hạp cốc để săn thú nữa, mà trở lại ẩn mình trong địa động.
Săn giết hung thú không cần phải vội vàng trong chốc lát, điều hắn cần nhất hiện tại là nâng cao thực lực.
Hắn che kín cửa động lại, khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển Cửu Nguyên quyết. Lập tức, linh khí đất trời cuồn cuộn tụ lại.
…
Thời gian trôi đi thật nhanh, thoáng cái đã hai mươi ngày trôi qua.
Trên một cây đại thụ trăm năm tuổi bên ngoài sào huyệt thanh hồ, một con vượn trắng cao lớn đứng lặng im. Đó chính là Viên Minh sau khi thi triển Phi Mao thuật.
So với hai mươi ngày trước, con vượn trắng không chỉ cao lớn hơn nhiều mà cơ bắp trên người cũng săn chắc, nổi cuồn cuộn, toát ra vẻ hung mãnh đáng sợ.
Không lâu sau, năm sáu con thanh hồ từ sào huyệt trong khe núi đi ra, rồi nhanh chóng tản ra hành động riêng lẻ.
Trải qua mấy lần dụ địch và săn giết, Viên Minh đã hiểu rất rõ tập tính của đám thanh hồ này: chúng đang tản đi kiếm ăn.
Hắn nhẹ nhàng bám theo sau một con thanh hồ, đi đến một khu rừng toàn cây hắc tùng.
Nơi này cách sào huyệt trong khe núi chừng bốn, năm dặm, dù có gây ra động tĩnh cũng sẽ không truyền tới sào huyệt.
Viên Minh tăng tốc, chỉ mấy nhịp thở đã vọt lên trước con thanh hồ, nhảy từ trên cây xuống, chặn ngay trước mặt nó.
Ban đầu, con thanh hồ giật mình kinh hãi, nhưng sau khi thấy chỉ là một con vượn trắng liền thả lỏng tinh thần, hung hăng lao tới tấn công.
Con thanh hồ này lớn hơn một chút so với những con hắn săn giết trước đây, tốc độ cũng nhanh hơn. Chỉ thấy một cái bóng xanh mờ ảo vụt qua, con thanh hồ thoắt cái đã đến ngay trước mặt Viên Minh, vung bộ móng vuốt màu xanh chụp xuống.
Nhưng Viên Minh chỉ nhẹ nhàng thoắt một cái, cả người liền biến mất tại chỗ, khiến nó vồ hụt vào khoảng không.
Thanh hồ giật mình kinh hãi, vội vàng ổn định thân hình.
Nhưng không đợi nó hoàn toàn ổn định, Viên Minh từ trên trời giáng xuống, chân phải mang theo kình phong đáng sợ, hung hăng đạp lên lưng con thanh hồ.
Một luồng man lực đáng sợ truyền vào cơ thể thanh hồ, kéo theo tiếng xương sống gãy 'rắc rắc'.
Thân thể thanh hồ lập tức nằm liệt trên mặt đất, máu tươi từ miệng ồng ộc trào ra.
Không đợi nó kịp đứng dậy, chân còn lại của Viên Minh lại từ trên cao đạp thẳng xuống đầu con thanh hồ.
Trong tiếng xương nứt giòn tan, đầu con thanh hồ bị hắn cứng rắn giẫm nát, lòi cả óc trắng ra. Con thanh hồ này đã hoàn toàn tắt thở.
Viên Minh thu chân lại, nhìn con thanh hồ đã chết mà ngẩn người.
Hắn chọn tiếp tục săn thanh hồ, một phần vì đã hiểu tập tính của chúng, cảm thấy dù không đánh lại cũng không đến mức rơi vào nguy hiểm. Quan trọng hơn là muốn kiểm tra thực lực của mình.
Hai mươi ngày trước, thanh hồ đối với hắn mà nói vẫn là hung thú cường đại khó lòng đối phó, nhưng hai mươi ngày sau, con thanh hồ kia lại không chịu nổi hai chiêu của hắn.
Không ngờ, thực lực của hắn đã tăng vọt đến mức này.
Viên Minh đè nén vẻ xúc động trong lòng, lấy túi trữ máu ra thu huyết dịch thanh hồ lại. Sau đó, hắn quay về chỗ cạnh sào huyệt thanh hồ, tiếp tục chờ đợi.
Một ngày trôi qua, hắn đã săn giết thành công ba con thanh hồ.
Ngay hôm sau, hắn tiếp tục đến chỗ ngoài khe núi, không tốn bao nhiêu thời gian lại săn giết thêm hai con nữa.
Tháng trước phải liều mạng mới miễn cưỡng hoàn thành nhiệm vụ, hiện tại chỉ cần giơ tay nhấc chân là đã xong rồi.
“Hiện tại ta vẫn chưa tu luyện xong tầng một Cửu Nguyên quyết mà thi triển Phi Mao thuật đã có uy lực như vậy. Nếu cứ theo đà này, một khi tu thành tầng một khẩu quyết, thậm chí đột phá tầng hai, chẳng phải ta có thể hoành hành ngang dọc trong khu rừng này sao?”
Viên Minh vuốt ve phần da vượn bên ngoài, càng nghĩ càng hưng phấn, càng nghĩ càng xa vời, cảm giác như đã tìm thấy con đường tắt giúp bản thân không ngừng mạnh mẽ hơn.
Nhưng hắn đột nhiên lại nghĩ tới điều gì đó, trong mắt hiện lên vẻ trầm ngâm.
Tuy mới bước chân trên con đường tu tiên, nhưng hắn vẫn cảm thấy có chút kỳ quái. Phi Mao thuật kia quá dễ dùng, chỉ cần tu thành pháp lực là lập tức có thể thi triển, uy lực lại dễ dàng tăng lên như vậy.
Đương nhiên, Cửu Nguyên quyết phát huy tác dụng rất lớn trong đó, nhưng hắn vẫn cảm thấy có chút bất an.
Ngoài ra, điều này có chút khác biệt với hình ảnh tu tiên giả có thể dời non lấp bể, hô mưa gọi gió mà hắn tưởng tượng. Chẳng lẽ tu thành một thân pháp lực lại chỉ thông qua việc biến thành một con quái vật nửa người nửa thú để phô bày thực lực? Tiên nhân kiểu này cũng quá kỳ lạ rồi.
Ý nghĩ này vừa nảy sinh trong đầu, Viên Minh không khỏi càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, nhưng cụ thể là chỗ nào không đúng thì hắn lại không thể nói rõ.
Hắn cố gắng ổn định tâm thần, sau khi tỉ mỉ cân nhắc thêm một lúc, cảm thấy nhất thời chưa thể nghĩ ra nguyên nhân, liền dứt khoát gạt vấn đề này sang một bên, cất bước quay về địa động. Rất nhanh, hắn đã tới chỗ cạnh hạp cốc.
Viên Minh đang định đi xuống, bên tai chợt có tiếng rên rỉ khe khẽ truyền đến.
Hắn lộ vẻ kinh ngạc trong mắt, tự hỏi sao nơi này lại có người?
Theo tiếng động tìm đến, hắn thấy một bóng người áo đen nằm trong bụi cỏ, cơ thể không ngừng run rẩy, da dẻ bên ngoài lộ ra màu đỏ như máu.
Viên Minh không vội vàng tới gần, sau khi quan sát người này mấy lượt mới khẽ 'A' một tiếng, bẻ gãy một cái cây nhỏ cạnh đó, lật cơ thể người áo đen kia lại.
Khuôn mặt người này theo đó cũng lộ ra, không ngờ lại chính là Ô Lỗ.
Viên Minh đã sớm phát hiện chút manh mối khi quan sát phần lưng nên không kinh ngạc.
Khuôn mặt Ô Lỗ cũng đỏ thẫm như máu, bờ môi run rẩy, hai mắt trắng dã, sớm đã không còn thần trí.
“Đây là biểu hiện của bệnh tật gì chăng?” Viên Minh thầm suy đoán.
Vào thời khắc này, lỗ mũi, tai, mắt của Ô Lỗ đều chảy máu, hô hấp cũng đột nhiên trở nên dồn dập, đồng thời khí tức đang nhanh chóng suy yếu.
Viên Minh do dự một chút, cuối cùng vẫn ngồi xổm xuống kiểm tra tình hình Ô Lỗ, rất nhanh đã có phát hiện: “Hình như tâm mạch có vấn đề.”
Trái tim Ô Lỗ đập kịch liệt, nhanh gấp mười lần người thường, kinh mạch gần ngực rối loạn, cơ bắp co rút, khí huyết vận hành gặp phải trở ngại cực lớn.
Viên Minh vận pháp lực, dùng ngón tay điểm mấy chục cái lên ngực Ô Lỗ, cuối cùng áp bàn tay lên ngực gã. Tức thì, pháp lực bành trướng, đả thông kinh mạch của Ô Lỗ.
Một khắc sau, Viên Minh thu tay về, trán lấm tấm mồ hôi.
Nơi này chẳng có dược liệu hay khí cụ gì, hắn chỉ có thể làm được mấy chuyện này. Ô Lỗ sống hay chết đều phải trông vào số mệnh của gã.
Có lẽ số mệnh Ô Lỗ còn chưa tận, khí huyết trong người chậm rãi thông thuận trở lại, màu đỏ máu trên khuôn mặt rút đi không ít, người cũng tỉnh táo lại.
“Viên Minh… là ngươi sao?” Ô Lỗ khó nhọc mở miệng.
“Tình trạng của ngươi rất nghiêm trọng, khí huyết toàn thân chảy ngược về tim, sao có thể như vậy?” Viên Minh hỏi.
Ô Lỗ há to miệng, muốn nói rồi lại thôi.
“Ngươi không muốn nói cũng không sao, chỉ là bệnh trạng của ngươi rất nghiêm trọng, ta chỉ có thể giúp ngươi giảm bớt một chút, về cơ bản không thể trị tận gốc, rất nhanh sẽ tái phát. Ngươi có thuốc trị bệnh chứ?” Viên Minh khoát tay, nói tiếp.
Ô Lỗ thoáng lộ vẻ do dự nhưng cũng rất nhanh trở nên kiên định, nhìn về phía bên hông mình.
“Chỗ này có thuốc sao?” Viên Minh hỏi.
“Đúng… Phiền Viên Minh huynh… lấy giúp ta…” Ô Lỗ khó nhọc nói.
Viên Minh không nói nhiều, lấy một cái túi từ chỗ đó ra. Trong túi có không ít đồ linh tinh, gồm bốn ống trúc được bịt kín, hai khối đá màu đỏ thẫm, một cái ngọc bội màu trắng và một bình ngọc màu đen.
“Chắc là cái bình ngọc này?” Hắn cầm lấy bình ngọc màu đen.
Ô Lỗ lộ vẻ vui mừng, lập tức gật đầu.
Viên Minh kéo nắp bình, đổ ra một viên dược hoàn màu đỏ sậm. Viên dược hoàn này không có mùi thuốc gì nên hắn không đoán ra là loại thuốc gì.
Hắn cũng lười quan tâm, cầm viên dược hoàn nhét vào miệng Ô Lỗ.
Ô Lỗ khó nhọc nuốt viên dược hoàn vào. Thoáng cái, sắc mặt gã trở nên đỏ như máu, thậm chí còn đỏ hơn lúc nãy. Gân xanh nổi trên trán trông như vật sống đang nhúc nhích, đồng thời cổ họng phát ra tiếng gầm gừ nặng nề, trông vô cùng thống khổ.
Viên Minh nhíu mày, trông bộ dạng này của Ô Lỗ, không giống như là có bệnh thông thường.
Sau khoảng thời gian chừng một bữa cơm, tình trạng của Ô Lỗ mới bắt đầu chuyển biến tốt đẹp. Màu máu trên mặt dần biến mất, gân xanh nổi lên cũng từ từ khôi phục nguyên trạng.
Cả người gã trông mệt mỏi tới cực điểm nhưng vẫn cố gắng khoanh chân ngồi, vận công điều chỉnh hơi thở.
Viên Minh tung người nhảy lên một cây đại thụ gần đó, ngồi xuống một cành cây to lớn cách mặt đất mấy trượng rồi cũng vận công khôi phục pháp lực vừa tiêu hao.
Khá lâu sau đó, khí sắc Ô Lỗ đã hoàn toàn khôi phục. Bên ngoài cơ thể gã tỏa ánh sáng đỏ, tức thì miếng da hổ bên hông cuộn ngược lên, dán vào người gã. Chỉ nháy mắt, gã đã hoàn thành Phi Mao thuật, hóa thành một con hổ vằn hung mãnh cao hơn một trượng.
Viên Minh hơi nheo mắt, nhíu mày. Cơ thể Ô Lỗ hiện tại so với lần thấy bên dòng sông phải lớn gấp rưỡi.
Tu vi của hắn không ngừng tăng cao, biến thân vượn trắng cũng theo đó trở nên cao lớn hơn, nhưng xét về biên độ tăng trưởng kích thước thì có vẻ kém Ô Lỗ.
Ô Lỗ nhìn về phía Viên Minh ở trên cây, ánh mắt sắc bén lóe lên.
“Vừa rồi ta cũng coi như cứu huynh một mạng, Ô Lỗ huynh cớ gì nhìn ta như vậy? Chẳng lẽ người Nam Cương đều đối đãi với ân nhân cứu mạng như thế sao?” Viên Minh mỉm cười hỏi.
“Vì sao ngươi lại cứu ta?” Ô Lỗ trầm giọng hỏi lại.
“Ta và ngươi cùng tiến vào Bích La động, bất luận quan hệ tốt xấu thế nào vẫn xem là đồng bạn. Hơn nữa, mấy chuyện này với ta mà nói cũng chỉ là tiện tay mà thôi, cớ gì không cứu?” Viên Minh lạnh nhạt đáp.
Ô Lỗ nghe mấy lời này, thần sắc hòa hoãn một chút nhưng nét lạnh lẽo trong mắt vẫn chưa tiêu tan.
“Xem ra Viên mỗ đã xen vào việc của người khác. Ngươi yên tâm, chuyện hôm nay ta sẽ không nói cho người khác biết, sau này còn gặp lại.” Viên Minh đứng dậy vỗ vỗ mông, định lập tức rời đi.
“Chờ một chút.” Ô Lỗ đột nhiên mở miệng gọi Viên Minh lại.
Viên Minh dừng bước, quay đầu nhìn xuống.
“Không cần biết thế nào, lần này đa tạ Viên huynh ra tay cứu giúp. Đại ân không lời nào cảm tạ cho hết, khối Hỏa Văn thiết này xem như tại hạ bồi thường.” Ô Lỗ lấy một khối đá màu đỏ sậm từ trong túi vải ra, ném lên.
Viên Minh nhướng mày. Vừa rồi khi kéo miệng túi của Ô Lỗ ra, hắn liền phát hiện hai khối đá này không phải vật phàm. Mỗi viên đều tỏa ra rung động linh lực nhè nhẹ, hẳn là nhu yếu phẩm của tu tiên giả.
Nhưng hắn không nhận Hỏa Văn thiết mà đưa tay phất một cái, ném trả lại.
“Ta ra tay cứu ngươi cũng không phải vì tham đồ vật của ngươi.” Viên Minh bình tĩnh nói.
Ô Lỗ tiếp lấy Hỏa Văn thiết, sửng sốt một chút rồi nói: “Nếu Viên Minh huynh không chịu nhận Hỏa Văn thiết này, vậy xem như ta nợ huynh một nhân tình. Sau này nếu huynh có việc cần hỗ trợ, chỉ cần trong khả năng của ta, ta tuyệt đối không chối từ.”
“Ngươi khách khí rồi, sau này gặp lại.” Viên Minh cười nhạt, thả người rời đi, chỉ thoáng chốc đã biến mất trong sương mù dưới đáy cốc.
Viên Minh lúc này chưa đi xa mà ẩn thân trên một cây đại thụ cách vách núi mấy chục trượng, dõi mắt nhìn Ô Lỗ rời đi.
Hắn cũng không phải người thích lo chuyện bao đồng. Vừa rồi sở dĩ ra tay cứu Ô Lỗ, một mặt là bởi hai người ít nhiều gì cũng xem như đồng bạn. Nếu có thể tiện tay cứu được Ô Lỗ thì hẳn sẽ không máu lạnh khoanh tay nhìn Ô Lỗ chết.
Mặt khác, Viên Minh cũng rất hiếu kỳ về tốc độ tăng tu vi của Ô Lỗ nên muốn nhờ việc này để kéo gần quan hệ giữa hai người, từ đó tìm hiểu tình hình của Ô Lỗ.
Chỉ có điều, phản ứng của Ô Lỗ có phần vượt quá dự liệu của hắn. Người này tựa hồ rất để ý việc người khác biết về tình cảnh phát bệnh của bản thân.
“Biểu hiện bệnh trạng kia quả nhiên có vấn đề.” Viên Minh lẩm bẩm.
Có điều, hắn cũng không truy xét sâu. Hắn nhảy từ trên cây xuống, nhanh chóng xuyên qua hạp cốc, trở về địa động rồi tiếp tục đóng cửa tu luyện.
Chuyện của Ô Lỗ cũng chỉ là một khúc nhạc nhỏ. Với Viên Minh mà nói, nhanh chóng nâng cao thực lực bản thân lên mới có thể có cơ hội trở về Trung Nguyên.
Mặc kệ nói thế nào, trực giác mách bảo hắn rằng tu luyện Cửu Nguyên quyết luôn không sai.
Thoáng cái, lại ba tháng nữa trôi qua.
Trong khoảng thời gian này, Viên Minh ngoại trừ mỗi tháng bỏ ra một, hai ngày đi săn giết thanh hồ để hoàn thành nhiệm vụ Bích La động giao, tiện thể bổ sung thức ăn ra thì thời gian còn lại đều không bước ra cửa nửa bước, toàn tâm toàn ý tu luyện Cửu Nguyên quyết.
Khổ tu như vậy, cộng thêm sự huyền diệu của Cửu Nguyên quyết, khiến pháp lực của hắn tăng lên rất nhanh.
Một ngày nọ, khi Viên Minh đang tĩnh tọa tu luyện, pháp lực càng lúc càng dày đột nhiên quay cuồng như nước sôi, tự động chảy ra khỏi đan điền, tràn vào trong kỳ kinh bát mạch.
Thân thể hắn khẽ run rẩy, trong người đột nhiên vang lên âm thanh ken két như xương cốt va chạm khiến hắn không nhịn được há miệng phun ra một cái.
Một luồng sáng màu xanh từ miệng bắn ra, hóa thành một vầng sáng xanh bao phủ đồng thời quay quanh người hắn.
Một hồi những âm thanh chú ngữ từ trong vầng sáng truyền ra. Ngay tiếp đó, vầng sáng xanh nhanh chóng tiêu tán, để lộ bóng dáng Viên Minh đã đứng lên.
“Tầng thứ nhất Cửu Nguyên quyết, cuối cùng đã tu thành!” Viên Minh nhìn hai tay, thì thầm tự nói.
Hắn hôm nay, tương đương với việc trở thành một tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng một, xem như chính thức bước vào hàng ngũ tu tiên giả.
Pháp lực của hắn hiện giờ so với ba tháng trước đã tăng gấp mấy lần. Hắn gấp gáp muốn biết Phi Mao thuật đạt đến trình độ nào, lập tức đi ra ngoài động, bấm niệm pháp quyết thi triển thuật pháp.
Da vượn bên hông cuộn lên, bao trùm cơ thể hắn. Mặt trong tấm da xuất hiện vô số tơ máu đâm sâu vào trong người hắn.
Viên Minh đã quen với kiểu đau đớn này, nghiến răng nén nhịn.
Cảm giác toàn thân đau đớn dữ dội rất nhanh qua đi. Theo đó, một con vượn trắng cao hơn một trượng xuất hiện.
“Chiều cao cơ thể không khác trước mấy, xem ra đã đạt tới cực hạn.” Hắn đưa tay ra ướm thử với một gốc đại thụ gần đó rồi lẩm bẩm nói.
Mấy tháng qua, theo pháp lực của Viên Minh không ngừng gia tăng, hình thể sau khi hóa thành vượn trắng cũng không ngừng lớn lên. Hai tháng trước thì đã đạt tới chiều cao như hiện tại.
Nhưng từ đó về sau, bất luận pháp lực của hắn tăng trưởng thế nào, hình thể và độ cao của vượn trắng đều không thay đổi mấy, hiển nhiên là đã đạt tới cực hạn của Phi Mao thuật.
Kích thước cơ thể không tăng, nhưng mật độ cơ bắp trên người vượn trắng lại tăng nhiều. Từng khối cơ to lớn rắn chắc nổi lên cuồn cuộn, biểu hiện lực lượng kinh người ẩn giấu trong đó, hơn xa so với lúc trước.
Tay phải hắn đánh ra một quyền, không ngờ lại phát ra tiếng quyền kình kinh người, đấm lên một cây cổ thụ.
Rắc rắc!
Cây đại thụ thân thô nhám như thùng nước lập tức bị đánh gãy, nửa trên đổ gập xuống, cuốn lên một đám bụi đất mờ mịt khiến chim thú kinh sợ lùi xa.
Viên Minh thu nắm đấm lại, lộ vẻ hài lòng.
Dùng lực lượng hiện tại của hắn để đối phó thanh hồ thì tự nhiên không cần phải nói. Cho dù là mưu miêu màu vàng lấy phòng ngự làm ưu thế kia, tin rằng cũng không dám đối mặt với một kích toàn lực của hắn.
“Với thực lực hiện giờ, không biết có thể vượt qua Thập Vạn Đại sơn, quay về Trung Nguyên không?” Ngoài sự hưng phấn, Viên Minh không nhịn được nghĩ tới việc chạy trốn.
Nhưng nghĩ tới việc mình bị trúng kịch độc Hủ Tâm đan, bao nhiêu nhiệt huyết bỗng chốc tắt ngấm.
“Ở trong rừng này ngoài hung thú thì chính là thú nô. Cho dù thực lực có mạnh hơn nữa thì cũng có ích gì! Không được, phải nghĩ biện pháp thực sự thoát khỏi nơi này!” Viên Minh siết chặt nắm đấm.
Thân phận hiện tại của hắn là thú nô Bích La động, về cơ bản không có cơ hội tiếp xúc với bên ngoài. Con đường duy nhất để liên lạc với ngoại giới chỉ có Hô Hỏa trưởng lão, mà Hô Hỏa trưởng lão làm sao có thể cho hắn thuốc giải thực sự của Hủ Tâm đan chứ?
“Phải rồi, hiện tại đã qua mấy tháng, không biết lư hương kia có thể thắp hương thêm lần nữa chưa? Có lẽ có thể thông qua lư hương để liên hệ với bên ngoài?” Viên Minh vỗ vỗ gáy, tại sao mình lại quên mất món bảo vật này nhỉ.
Hắn liền giải trừ Phi Mao thuật biến thân, trở về trong địa động, thúc giục pháp lực triệu hồi lư hương ra.
Viên Minh đưa hai tay cầm lư hương, chỉ cảm thấy một luồng nhiệt lưu từ hai cánh tay xâm nhập vào trong đầu, đột nhiên cảm giác tinh thần chấn động.
Có điều giờ phút này hắn không để tâm đi cảm nhận kỹ càng khoái cảm tinh thần phấn chấn, chỉ tập trung ánh mắt nhìn chăm chú vào lư hương màu xanh trước mặt.
Lư hương hiện tại tựa hồ có biến hóa không nhỏ so với trước kia. Trên đồ án thái cực có một bộ phận rất nhỏ sáng lên, còn những chỗ khác thì vẫn ở trạng thái ảm đạm.
“Xem ra đồ án thái cực này qua một thời gian nhất định sẽ tự động sáng trở lại. Không biết đến lúc đó có thể xuyên việt thêm lần nữa không?” Hắn âm thầm suy đoán.
Chỉ là nhìn vào tốc độ khôi phục của đồ án thái cực thì còn cần thời gian tương đối dài mới có thể sáng hết toàn bộ.