Tiên Giả
Chương 18: Con đường thăng tiến
Tiên Giả thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Viên Minh thở dài, tiện tay đặt chiếc lư hương xuống, vô tình để một quai của lư hương chạm vào tấm da vượn quấn quanh hông mình.
Bề mặt lư hương chợt lóe lên ánh sáng màu xanh, ngay lập tức, một luồng khí lưu ấm áp từ trong lư tràn ra ngoài, nhanh chóng hòa vào tấm da vượn.
Tấm da khẽ rung động, bề mặt tỏa ra một tầng ánh sáng màu vàng kim mờ ảo, ngay sau đó, một tiếng ‘phực’ vang lên, tấm da tự động mở rộng và choàng lên người Viên Minh.
Trong khi Viên Minh vẫn còn đang hoang mang không rõ chuyện gì đang diễn ra, pháp lực trong đan điền đột nhiên trở nên quay cuồng rồi tuôn trào ra ngoài, không ngừng đổ vào tấm da vượn, còn tấm da thì bắt đầu hòa hợp với cơ thể hắn.
Cảm giác này hệt như lần đầu tiên bị Hô Hỏa trưởng lão thi triển Phi Mao thuật, phủ da thú lên người mình vậy.
Tấm da vượn như có sinh vật sống không ngừng cựa quậy, bề mặt nổi lên những cục u, lồi lõm, như thể có vô số con chuột đang chui rúc bên trong.
Viên Minh hoảng hốt, không chút suy nghĩ, vội vàng vận công cố gắng ổn định pháp lực trong đan điền nhằm ngăn cản dòng chảy pháp lực, nhưng đáng tiếc, vô ích.
Không chỉ có pháp lực trong cơ thể hắn, ngay cả thiên địa linh khí xung quanh cũng như bị một lực lượng vô hình dẫn dắt, mà hội tụ vào tấm da vượn.
Một cảnh khiến Viên Minh trợn mắt há hốc mồm xuất hiện.
Theo linh khí cuồn cuộn không ngừng đổ vào tấm da vượn trắng, bộ lông xám trắng vốn có phần khô héo bỗng chốc trở nên mượt mà, trắng bóng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, thậm chí những chỗ trụi lông cũng lần nữa mọc ra lông tơ, rồi nhanh chóng mọc dài và dày trở lại.
Cùng lúc đó, bên trong lớp da vượn trắng bỗng nhiên phóng ra một ảo ảnh vượn trắng bao trùm thân thể hắn.
“Đây là cái gì?” Viên Minh kinh hãi tột độ, tay chân hắn mất kiểm soát, bắt đầu gãi đầu gãi tai, cùng lúc, phảng phất vang lên tiếng vượn kêu chi chi bên tai.
Không đợi hắn kịp phản ứng, một luồng khí tức âm lãnh đột ngột dâng lên trong đầu hắn khiến mi tâm hắn đau nhức dữ dội, tựa như có một con dao găm cứng rắn đâm xuyên qua sọ não hắn.
Viên Minh không khỏi há to miệng nhưng không thể thốt ra nửa lời, trời đất quay cuồng, hắn gần như mất đi thần trí.
Dù tâm trí hắn từ trước đến nay luôn kiên định, mạnh mẽ chịu đựng được sự tra tấn phi nhân tính này, nhưng ý thức cũng gần như sụp đổ hoàn toàn, tai không còn nghe thấy âm thanh, mắt cũng chẳng nhìn thấy chút ánh sáng nào.
Trong một khoảnh khắc, ảo ảnh một con vượn trắng hiện ra trong đầu Viên Minh. Nó đứng trên đỉnh núi, ngạo nghễ đón gió, giữa cuồng phong bão táp, đấm vào ngực bằng hai nắm đấm, ngửa mặt lên trời rống giận.
Tiếp đó hắn liền thấy trước mắt tối sầm, rồi bất tỉnh nhân sự.
Không biết qua bao lâu, ý thức của Viên Minh chậm rãi trở về, ngũ giác cũng dần dần khôi phục.
Hắn lắc lắc cái đầu nặng trĩu, cảm giác tấm da vượn trên người đã ngừng cựa quậy, cũng không còn hấp thụ pháp lực của hắn nữa, có điều đan điền giờ đây trống rỗng, pháp lực bị hút cạn không còn một tia.
Còn tấm da vượn, vốn có bộ lông xám trắng, giờ đây đã hoàn toàn trắng muốt, bề mặt nhẵn mịn, sáng bóng, nhìn như vừa lột xác, hơn nữa còn tỏa ra ánh sáng vàng kim mờ ảo.
“Rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Tấm da vượn trắng này tựa như muốn sống lại? Phải rồi, con vượn kia, không lẽ…” Viên Minh nhíu mày, trong lòng bắt đầu suy tính.
Dù không có chút căn cứ nào, nhưng hắn vô thức cảm thấy con vượn trắng vừa xuất hiện trong đầu mình chính là chủ nhân của tấm da trên người hắn.
“Bịch, bịch, bịch…”
Một tràng tiếng tim đập nặng nề bỗng vang lên bên tai hắn khiến nội tâm Viên Minh chấn động, kéo hắn khỏi dòng suy nghĩ miên man.
“A!”
Ngay sau đó, hắn chỉ cảm thấy một cơn đau thấu tim gan truyền đến từ mười đầu ngón tay, cùng lúc, từng chiếc móng vuốt sắc bén, trắng hếu đâm rách da thịt, cứng rắn chui ra ngoài khiến hắn run rẩy toàn thân, ngã lăn ra đất ôm tay rên la thảm thiết.
Khoảng một khắc đồng hồ sau, móng vuốt sắc bén mới ngừng mọc dài, cảm giác đau đớn thấu tim mới dần tan biến.
Viên Minh thở hắt ra một hơi dài, cả người ướt đẫm mồ hôi, trong đầu như có sấm nổ, cảm giác choáng váng như muốn ngất đi.
Có điều vừa rồi hắn gây ra động tĩnh khá lớn, không biết có dã thú nào nghe thấy mà mò tới đây không nên gắng gượng vực dậy tinh thần, khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển Cửu Nguyên Quyết để điều hòa hơi thở.
Sau gần nửa canh giờ, Viên Minh mở to mắt, thần sắc có phần thả lỏng, đồng thời pháp lực trong người cũng đã khôi phục được một chút.
Hắn nhìn về phía hai tay mình, chỉ thấy mười ngón tay mọc ra móng dài nửa thước, cong như vuốt rồng, phảng phất như được tạo từ sắt thép, nhìn qua vô cùng sắc bén.
“Dù không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có lẽ là do chiếc lư hương thần bí mà tấm da vượn trắng đã sinh ra một loại tiến hóa nào đó? Chiếc lư hương này quả đúng là bảo vật hiếm có!” Viên Minh thầm nghĩ.
Hắn thi pháp thu hồi chiếc lư hương, xong khẽ động cánh tay, tùy tiện vồ một cái lên vách địa động.
Vách động dễ dàng bị vạch ra năm vết cào sâu dài. Đất đá cứng rắn trên vách động dưới móng vuốt sắc bén tựa như đậu hũ, gần như không cảm nhận được chút lực cản nào.
“Thật sự rất sắc bén!” Viên Minh tán thán.
Ưu thế trời sinh của vượn trắng thường được cho là ở sức mạnh cánh tay, nhưng chủ yếu là nhờ vào thân hình linh hoạt, tự do bay nhảy giữa núi rừng, khách quan mà nói, nếu đụng độ sài lang hổ báo, xét về phương diện tấn công, nó không có ưu thế gì, nhưng hiện tại đã có một đôi móng vuốt sắc bén, mọi chuyện tự nhiên sẽ khác nhiều.
Tựa như hung thú Mưu Miêu chẳng hề sợ hãi khi đối mặt với Thanh Hồ, bởi nó dựa vào lớp vảy giáp cứng cỏi toàn thân, luôn đứng ở thế bất bại. Với thực lực hiện tại của bản thân, Viên Minh dù có thể dựa vào man lực tăng vọt để giành chiến thắng nhưng sẽ phải cố hết sức, nếu có đôi vuốt sắc bén này thì tự nhiên có thể dễ dàng phá tan lớp phòng ngự của đối phương, làm chơi ăn thật.
“Mặc kệ thực lực có tăng lên đến đâu, chỉ cần chưa có được thuốc giải thực sự của Hủ Tâm Đan thì chẳng có cách nào rời khỏi nơi này, việc trở về Trung Nguyên càng trở nên xa xôi diệu vợi.” Viên Minh vừa nghĩ tới kịch độc do Bích La Động hạ xuống, bất giác có chút nản lòng thoái chí.
“Nếu chiếc lư hương tạm thời không thể châm, có lẽ có thể lấy chút tin tức từ nơi đó?” Hắn quay đầu lại, nhìn về phía nam.
Mấy tháng gần đây, hắn tranh thủ cơ hội mỗi lần nộp lên tinh huyết hung thú, cùng Hô Hỏa trưởng lão ít nhiều cũng có chút trao đổi thông tin.
Đối phương tuy mỗi lần đến đi như gió, không muốn nói nhiều nhưng một lần nọ, không biết là vô tình hay cố ý, ông ta có nhắc tới số lượng Phi Mao Thú Nô đông đảo do Bích La Động quản lý, bị thả vào các khu vực của Thập Vạn Đại Sơn, phân cho các trưởng lão khác nhau quản lý, như lão cũng quản lý tới hai ba mươi tên.
Viên Minh cho rằng những Thú Nô này đối với hắn mà nói, đều đáng được xưng là ‘tiền bối’, hiểu biết của họ về Bích La Động hay Thập Vạn Đại Sơn nhất định hơn xa mình, có lẽ nên đi tìm gặp một người trong số họ, không chừng có thể thu được chút tin tức mà bản thân muốn biết.
Sau khi tính toán chắc chắn xong xuôi, Viên Minh không vội xuất phát đi tìm Thú Nô khác bởi lần giao nộp tinh huyết tiếp theo chỉ còn hai ngày nữa, đợi nộp xong phần tinh huyết hung thú tháng này rồi xuất phát cũng không muộn.
Hai ngày sau, Viên Minh mang theo tinh huyết đã chuẩn bị kỹ càng từ sớm, đi tới tảng đá mốc giới đã hẹn.
Hô Hỏa trưởng lão lần này đã đứng chờ sẵn ở đó, còn Ô Lỗ thì vẫn chưa xuất hiện.
“Hô Hỏa trưởng lão, tinh huyết hung thú tháng này, mời kiểm kê.” Viên Minh lấy túi trữ tinh huyết ra, đưa tới.
“Năm phần tinh huyết hung thú này khí tức giống nhau, là thu trong cùng một ngày?” Hô Hỏa trưởng lão nhận túi trữ tinh huyết, nhìn lướt qua rồi khẽ nhướng mày, nhìn về phía Viên Minh, hỏi.
“Trưởng lão đúng là mắt sáng như đuốc! Đệ tử ngẫu nhiên phát hiện một ổ hung thú Thanh Hồ, may mắn trong một ngày đã tập hợp đủ năm phần tinh huyết.” Viên Minh tuy không rõ lời của Hô Hỏa trưởng lão có ý gì nhưng cũng không nói dối.
“Có thể giết năm con Thanh Hồ trong một ngày, không tệ, tu vi của ngươi đã đột phá tầng một Luyện Khí Kỳ?” Hô Hỏa trưởng lão quan sát, đánh giá Viên Minh rồi hỏi.
“Mấy ngày trước có chút đốn ngộ, may mắn đột phá.” Viên Minh do dự một thoáng, đáp.
“Trong vòng nửa năm có thể đột phá tầng một Luyện Khí Kỳ, xem như không tệ, miễn cưỡng đủ tư cách đấy.” Hô Hỏa trưởng lão vuốt cằm, nói.
“Không biết trưởng lão nói vậy là ý gì?” Viên Minh lộ vẻ kinh ngạc.
“Phi Mao Thú Nô các ngươi cơ bản đều là tư chất Tứ Linh Căn, chiếu theo đánh giá của giới tu tiên là thuộc về Ngụy Linh Căn, nếu không có cơ duyên đặc biệt hoặc là hạng người có tâm tính kiên nghị, bình thường khó mà thành tài. Bích La Động chúng ta trước giờ yêu tài, việc thiết lập Phi Mao Thú Nô vốn xem như là một loại kiểm tra, đối với người có thể trong nửa năm đột phá tầng một Luyện Khí Kỳ, có thể cấp cho một con đường thăng tiến, nhưng được hay không còn phải xem người đó có nghị lực hay không.” Hô Hỏa trưởng lão nâng cằm lên, bộ dáng từ hòa nói.
“Kính xin trưởng lão nói rõ.” Viên Minh mơ hồ đoán được điều gì đó, trên mặt lóe lên vẻ kích động.
“Chỉ cần trong vòng ba năm có thể nộp một số lượng tinh huyết hung thú nhất định, lập tức có thể thoát khỏi thân phận Phi Mao Thú Nô, được Bích La Động chúng ta thu làm đệ tử ký danh, học tập tiên pháp bí thuật chân chính.” Hô Hỏa trưởng lão tựa hồ khá hài lòng với phản ứng của Viên Minh, giảng giải thêm.
“Bái nhập Bích La Động! Lời này là thật sao?” Viên Minh thần tình chấn động, buột miệng hỏi.
“Ta ở Bích La Động cũng coi như người có chút địa vị, lúc nào lại nói dối chứ?” Hô Hỏa trưởng lão hơi sầm mặt lại.
“Trưởng lão thứ lỗi, tại hạ nhất thời xúc động, lời nói không phải. Không biết trong ba năm cần nộp lên bao nhiêu phần tinh huyết hung thú?” Viên Minh vội vàng tạ lỗi, chuyển chủ đề, hỏi tiếp.
“Một ngàn phần.”
Viên Minh nghe vậy thì trợn tròn mắt, tựa như không thể tin nổi lời mình vừa nghe thấy.
“Nếu ngay cả một ngàn phần tinh huyết cũng không thu thập nổi, vậy khuyên ngươi sớm bỏ ý niệm tu tiên đi. Ta thấy tiểu tử ngươi xem như thuận mắt, nhắc ngươi một câu, muốn hoàn thành nhiệm vụ, tốt nhất là săn giết hung thú bậc cao. Căn cứ theo quy định, một phần tinh huyết hung thú bậc trung cấp một tương đương mười phần tinh huyết hung thú cấp thấp, một phần tinh huyết hung thú bậc cao lại sẽ bằng một trăm phần tinh huyết hung thú bậc thấp.” Hô Hỏa trưởng lão liếc nhìn Viên Minh một cái rồi nói.
“Đa tạ trưởng lão nhắc nhở, tại hạ đã rõ.” Viên Minh thầm rùng mình một cái, cung kính đáp.
Tháng trước, vị Hô Hỏa trưởng lão này trong lúc thu tinh huyết đã nhắc qua chuyện này với hai người hắn và Ô Lỗ. Cái gọi là bậc thấp cấp một chính là cách định lượng thực lực của hung thú cấp một, bên trên còn hai bậc là bậc trung và bậc cao.
Thanh Hồ, Mưu Miêu mà hắn gặp trước đây đều là hung thú bậc thấp cấp một, xét về thực lực, gần như tương đương với tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng một đến tầng bốn, còn hung thú bậc trung cấp một chiếm giữ địa bàn sâu trong rừng, tương đương với tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng năm đến tầng tám, thực lực đôi bên hiển nhiên là không thể so sánh được.
Về phần hung thú bậc cao cấp một thì càng đáng sợ hơn, vượt xa hung thú bậc trung, nếu thực lực không đủ mà gặp phải thì kết cục chính là bị giết chết trong nháy mắt.
Đương nhiên vì hung thú có linh trí không cao nên tu sĩ dù tu vi thực sự không bằng, thì vẫn có thể dựa vào một chút thủ đoạn để thử vượt cấp săn giết, đương nhiên điều này cũng không thể áp dụng cho mọi trường hợp.
Tóm lại, với tu vi Luyện Khí Kỳ tầng một của hắn bây giờ vẫn chưa thể tự tin toàn mạng trở ra trước mắt một hung thú bậc trung cấp một.
Nói cách khác, nếu như muốn gom đủ một ngàn phần tinh huyết hung thú, trừ khi tu vi bản thân có thể tiến thêm một bước, bằng không chỉ có thể tiếp tục thành thật săn giết một ngàn con hung thú bậc thấp.
Ngay tại thời điểm Viên Minh muốn cầu thuốc giải từ Hô Hỏa trưởng lão xong rồi rời đi, từ chỗ không xa phía sau lưng có một hồi dị động truyền đến, nghe mơ hồ có tiếng bước chân đang tới gần.
Viên Minh nương theo âm thanh quay đầu nhìn lại, lập tức thấy Ô Lỗ đang khập khiễng bước tới.