Chương 7

Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nàng vội vàng hỏi chủ nhân của tập thơ là ai. Ta đáp rằng người đó đã qua đời.
Tạ Tự vừa nghe xong, giữa chốn đông người, nàng ngã quỵ xuống đất, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Nàng nói: “Người này vốn dĩ nên là tri âm của dân nữ, sao lại ra đi sớm như vậy? Nếu có thể, dân nữ chỉ mong được cùng nàng du ngoạn khắp thiên hạ…”
Khi đó ta đã làm hoàng hậu được một thời gian dài, cũng coi như giữ được thể diện, chỉ lặng lẽ đem tập thơ tặng cho nàng.
Về cung rồi, ta mới lén lút khóc đến ngất đi…
38. Lúc này, Tạ Tự liền nói: “Là Thanh Vương đã se duyên.”
Hả? Lăng Thượng? Ta không dám tin vào tai mình, quay đầu nhìn hắn.
Giữa đôi lông mày của Lăng Thượng thoáng qua một tia không tự nhiên.
Hắn nói: “Nơi này không nên ở lâu, chúng ta mau đi thôi.”
Đường tỷ vẫn chưa hiểu rõ tình hình, tỷ ấy không biết Tạ Tự là ai, cũng chẳng mấy bận tâm.
Tỷ ấy chỉ nắm chặt tay ta, không nỡ rời đi.
Ta cũng mắt đỏ hoe: “Tỷ tỷ…”
Tạ Tự thấy vậy, cảm xúc dâng trào, liền ngẫu hứng ngâm một bài thơ:
“Hoàng hôn xâm vạt áo, Kéo áo chẳng nỡ rời. Tương tư như liễu mảnh, Năm năm phất mây xanh.”
Đường tỷ tay vẫn nắm lấy tay ta, nhưng đầu đã quay sang phía nàng.
Ngay khoảnh khắc ấy, một chuyện vô cùng kỳ diệu đột nhiên xảy ra!
Hai người họ nhìn nhau, mỉm cười.
Rồi đường tỷ quay đầu lại, cũng tặng ta một bài thơ đáp lại:
“Mây nổi theo lòng ta, Nước trôi gửi nhớ thương. Ngày sau gặp nơi mai, Ắt biết ta nhớ nàng.”
Ta: “…Cảm ơn tỷ tỷ.”
Lăng Thượng đứng bên cạnh: “Phụt.”
Ta lập tức cảm thấy vô cùng mất mặt, liền rút tay lại ngay.
“Đi đi, các ngươi trên đường cứ trò chuyện. Nhớ viết thư cho ta, viết bằng lời lẽ bình thường thôi. Với lại tiện thể gửi cho ta chút đồ ngon, đồ uống là được rồi…”
39. Ta nhìn đường tỷ đi xa dần, trong lòng trăm mối cảm xúc dâng trào.
Vốn dĩ ta rất lo lắng.
Tỷ ấy từ nhỏ đã là mỹ nhân bẩm sinh, bá phụ tính toán rất kỹ, định nuôi dưỡng tỷ ấy để mưu cầu lợi ích.
Tỷ ấy giống như một con chim sẻ bị nuôi trong lồng, chưa từng trải qua gió mưa bên ngoài.
Tỷ ấy cũng sợ, từng nói với ta:
“Hình như ta cái gì cũng biết một chút, nhưng ra ngoài rồi lại thấy chẳng dùng được bao nhiêu.”
Ta liền nói với tỷ ấy:
“Cứ đi thử xem sao, chưa chắc đã tệ đến thế. Ít nhất cũng sẽ không tệ hơn ở Đông Cung.”
Cuối cùng chúng ta tự an ủi nhau: “Vậy thì cứ bình bình thường thường mà sống, cũng đã là rất tốt rồi.”
Ai ngờ… Mọi chuyện lại có thể chuyển biến bất ngờ đến vậy.
Vẻ phong hoa tuyệt đại của tỷ ấy, vốn bị bệnh tật bào mòn, dường như đã quay trở lại.
40. Lúc này ta lại đối mặt với Lăng Thượng, tâm trạng vô cùng phức tạp. Ta không nhịn được hỏi:
“Ngươi sao lại có thể…”
Hắn nói: “Sau yến mừng thọ ba mươi lăm tuổi của nàng, nàng đột nhiên khóc nức nở như vậy, ta nghĩ mãi mà không hiểu.”
Ta thấy khó hiểu: “Nhưng ta là lén lút…”
Hắn mỉm cười: “Nàng biết rồi đấy, ta rất đa nghi. Nàng có thể lén lút làm được chuyện gì chứ?”
…Trong khoảnh khắc ấy, cảm xúc tụt dốc không phanh! Vừa nãy ta thậm chí còn hơi rung động cơ chứ?
41. Hắn đột nhiên nói: “Ta còn một nghi vấn cuối cùng.”
Ta hỏi: “Là gì?”
Là bọn trẻ.
“Ta vẫn luôn nghĩ không thông, cho dù trong lòng nàng không có ta, vậy sao nàng lại hoàn toàn không hề nhớ đến con cái của chúng ta?”
“Đặc biệt là đứa thứ ba, đứa nàng yêu nhất. Nó là nữ nhi đầu tiên của chúng ta, nàng ngày ngày ôm ấp nó, hôn hết lần này đến lần khác…”
Ta nghĩ đến những đứa con của mình, lần đầu tiên trong đời này cảm thấy có chút buồn.
Nhưng hiện giờ chúng ta đã như thế này rồi, ta cũng rất thản nhiên.
Không có gì là không thể nói thẳng ra.
Thế nên ta nói:
“Điều này ta đã nghĩ từ sớm rồi. Dù chúng không sinh ra từ bụng ta, thì cũng sẽ được sinh ra trong một gia đình tốt hơn.”
Nuôi con là chuyện rất phiền phức.
Đặc biệt là khi hoàng hậu nuôi con.
Hoàng tử này chỉ cần được thương yêu nhiều hơn một chút, nó liền quay về tự suy diễn rằng: ‘Mẫu hậu cho rằng ta có thể làm thái tử’. Quá đáng sợ…
Với tư cách là một nữ nhân, ta cũng từng vì con cái mà không nỡ rời đi.
Cho đến khi ta phát hiện ra, đó thật sự chỉ là tự mình đa tình.
Con cái hoàng gia, thực sự từ lúc sinh ra đã không cần thứ tình mẫu tử tầm thường như ta.
Lúc này, ta nói: “Vốn dĩ ta không phải là một quốc mẫu, một mẫu hậu đạt chuẩn.”
42. Nghe vậy, Lăng Thượng thở dài một hơi.
“Phải vậy…”
Ta khó hiểu nhìn hắn. Hắn cười nói:
“Trước đây ta cũng từng nghĩ, mẫu phi của ta là người duy nhất trên đời này đối xử tốt với ta.”
Nghe hắn nói thế, ta liền nhớ ra.
Mẫu phi của hắn vốn là cung nữ của hoàng hậu. Một lần được sủng hạnh mà có hắn.
Nhưng cũng vì vậy mà chọc giận hoàng hậu, suốt đời không danh không phận, còn phải tiếp tục làm nô tỳ trong cung của hoàng hậu.
Liên lụy đến cả hắn, bảy tám tuổi rồi mà vẫn chưa có danh phận.
Bất đắc dĩ, mẫu phi hắn tự treo cổ, lúc ấy mới xem như dập tắt được cơn giận của hoàng hậu, đổi lấy cho hắn một thân phận.
Hắn nói: “Chuyện đã qua rất nhiều năm rồi. Thực ra mãi đến khi ta rất già, ta mới nhớ ra, lúc đó nàng ép ta nhìn nàng chết. Rồi bắt ta ghi nhớ, nhất định phải thành danh, phải truy phong cho nàng, phải đè đầu hoàng hậu…”
Nhưng nàng chưa từng nghĩ tới, một đứa trẻ bảy tám tuổi, ôm mối thù hận mà sống trong chốn cung đình đầy âm mưu quỷ quyệt ấy, thì phải sống thế nào.
Lăng Thượng nói:
“Là nhiều năm sau, khi chúng ta có con, ta nhìn cách nàng đối xử với bọn trẻ, mới hiểu ra điều này thật sự rất buồn cười. Thân tình hoàng gia quá mức ghê tởm, nàng không thích cũng là chuyện bình thường.”
Ta: “?”