Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta
Chương 8
Tiền Phu Quân Bướng Bỉnh Của Ta thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không phải chứ, dạo này hắn vẫn luôn suy nghĩ lý do vì sao ta không cần hắn sao?!
Hắn lại quay đầu nhìn ta, mắt đỏ hoe.
“…Ta không phải là một phụ thân tốt, bởi vì ta cũng chưa từng có một phụ thân tốt. Phụ thân ta là một lão súc sinh.”
Ta vội nói: “Ta chưa từng trách ngươi!”
Hắn cúi đầu nói: “Nàng chỉ là không có lòng tin. Thực ra ta cũng không có lòng tin. Chúng ta ở bên nhau, sẽ không sống tốt đâu.”
Ta không hiểu hắn nói vậy là có ý gì, trong lòng nhất thời hoảng hốt bất an.
Hắn vừa mới phát điên xong, lại tự mình trở lại bình thường. Hệt như thời tiết tháng sáu, như gương mặt trẻ con, cứ điên điên khùng khùng.
Hắn bỗng nhiên cười một tiếng:
“Ta đã nghĩ thông rồi, chỉ là chí cao chí minh là nhật nguyệt, chí thân chí sơ là phu thê. Nàng đi đi. Đừng quay đầu nữa.”
Ta nói: “Được…”
Tình huống chưa rõ ràng, chuồn trước cho lành!
43
Ta vừa đi ra chưa được một trượng. Trong đầu đột nhiên vang lên một giọng nói:
“Tít——
Tiến độ công lược sẽ bị xóa về không.
Xin ký chủ xác nhận, sau đó tiếp nhận trừng phạt.”
Ta: “???”
Cái quái gì thế này? Ta quay đầu lại. Lăng Thượng vẫn chắp tay đứng đó, rất cô độc, rất kiêu ngạo.
Trên đỉnh núi bỗng giáng xuống một tiếng sét kinh thiên, cứ thế không lệch chút nào, bổ thẳng vào người hắn.
Ta: “!!!”
44
Hóa ra hai chúng ta có thể trọng sinh là vì Lăng Thượng đã bị trói buộc với một cái hệ thống nào đó! Nó bắt hắn phải công lược ta! Bây giờ hắn công lược thất bại rồi sao?! Thật là thần kinh mà!!
45
Ta cố sức cõng hắn xuống núi, hắn vừa bị sét đánh, chỉ còn thoi thóp một hơi.
Hắn vẫn còn bướng bỉnh:
“Thả ta ra! Ta tự đi!”
Rất bực mình. Ta nói:
“Ngươi có bệnh à!”
“Không liên quan tới nàng!”
Ta nghĩ mãi không hiểu vì sao Lăng Thượng lại làm ra chuyện như vậy. Cho đến khi ta suy nghĩ kỹ lại, tất cả đều chỉ về một đáp án khiến ta vô cùng sợ hãi…
Ta nói: “Chẳng lẽ chỉ vì câu nói ta nói trước lúc lâm chung sao?!”
Hắn nói, đời đời kiếp kiếp đều phải làm phu thê.
Ta nói, được thôi.
Ta: “……”
Hắn không lên tiếng nữa. Không biết là vì quá mất mặt, hay là đã ngất đi rồi.
46
Ta cõng Lăng Thượng về nhà…
Phụ thân ta phát điên: “Sao con lại cõng hắn về đây?!”
Ta đã chỉ còn nửa cái mạng. Hắn vừa nặng, vừa nóng!
Ta nói: “Không thì làm sao nữa?!”
Phụ thân ta thậm chí còn nói:
“Chẳng phải các người đang ở gần hoàng lăng sao?! Hắn lại là hoàng tử, chôn luôn gần đó không được à?!”
Ta: “……”
Ta vậy mà không tìm ra chỗ nào sai trong lời phụ thân ta nói.
Mẫu thân ta hoàn toàn không ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc. Bà còn đang săm soi Lăng Thượng:
“Quả không hổ là đệ nhất mỹ nam hoàng tộc, bị sét đánh rồi mà vẫn đẹp như vậy…”
Phụ thân ta mặt đen sì kéo mẫu thân đi:
“Bà biết cái gì! Bây giờ hắn và thái tử đấu đến sống chết, để hắn ở đây sẽ liên lụy đến nhà ta!”
Mẫu thân ta: “Hả? Không phải chứ? Thanh vương điện hạ trông yếu ớt như vậy, có thể có tiền đồ đến thế sao?”
“Yếu ớt cái gì! Con cháu hoàng gia làm gì có kẻ yếu ớt! Bà đúng là…”
Ta thì không lo cuộc tranh đấu giữa Lăng Thượng và thái tử. Hắn sẽ không thua đâu, kiếp trước còn chưa từng thua, huống hồ đã sống hai kiếp rồi.
Điều chủ yếu là cuộc sống của ta đang phơi phới thuận lợi thế này! Hắn sao lại chỉ vì một câu nói của ta mà trói buộc cái hệ thống quái quỷ gì đó chứ?!
Bây giờ phải làm sao đây?
Ta là một người rất yếu mềm, không gánh nổi loại nhân quả này đâu!
Chậc! Đúng là xui xẻo thật!
47
Ta đang nghĩ ngợi thì không ngờ đúng lúc này Lăng Thượng đột nhiên từ trong cơn thập tử nhất sinh bật dậy, ngồi thẳng người lên.
Thẳng đơ luôn!
Phụ mẫu đều sợ đến mức lùi lại một bước.
“Điện… điện hạ…”
Mẫu thân ta còn nhỏ giọng thì thầm với phụ thân:
“Lúc nãy chúng ta nói linh tinh, hắn có nghe thấy không?”
Ta: “……”
Mẫu thân ơi, chắc chắn là nghe thấy rồi!
Chắc hẳn lúc phụ thân bảo ta chôn hắn tại chỗ, hắn đã nghe hết rồi.
May mà hắn cũng không truy cứu chúng ta. Hắn chỉ với khuôn mặt đen sì, nói:
“Đưa bổn vương về phủ!”
Mẫu thân ta hơi do dự:
“Nhưng thưa điện hạ, ngài bị sét đánh mà…”
Còn chưa nói xong, Lăng Thượng đã phun ra một ngụm máu.
Cả nhà ta: “!!!”
Lăng Thượng lau khóe miệng, nhìn chằm chằm vào ta:
“Yên tâm, bổn vương sẽ không liên lụy các người. Đưa bổn vương về đi!”
48
Phụ thân ta đúng là trúng tim đen, lập tức tranh thủ cho người báo tin để Thanh Vương phủ đến đón.
Thế nhưng mẫu thân ta thì mềm lòng đến rối tinh rối mù. Bà còn đuổi theo hắn nói:
“Hay là nghỉ ngơi một chút đã? Có di chuyển được không? Điện hạ à, ngài thật là…”
Lăng Thượng ôn hòa nói:
“Không sao, người cứ yên tâm.”
Ta có chút không đành lòng. Thế nên ta cũng nhỏ giọng nói:
“Ngươi…”
Còn chưa kịp nghĩ ra lời khuyên hắn, hắn đã tức giận cắt ngang:
“Nàng cũng yên tâm!”
Ta: “……”
Thế là hai thị vệ vội vàng đỡ hắn đi.
49
Tối hôm đó đột nhiên sấm chớp đùng đùng.
Mẫu thân ta ra ngoài xem rồi quay vào nói, sét đánh ngay trên nóc Thanh Vương phủ, trở thành một kỳ cảnh lớn của kinh thành.
Phụ thân ta nói: “Chắc chắn là thằng nhóc đó làm chuyện gì thương thiên hại lý rồi.”
Nhưng mẫu thân ta lại nói:
“Nếu thật sự có thiên khiển, thì một đạo sét nên đánh chết thái tử trước đi! Tội nhân trong thiên hạ nhiều như thế, sao lại đến lượt Thanh Vương chứ…”
Phụ thân ta đã một bó tuổi rồi mà còn bắt đầu ghen tuông, nói bà bị tên mặt trắng mê hoặc mất lý trí.
Hai người họ cãi nhau một lúc.
Còn ta thì đứng ngồi không yên.
Trong lòng chỉ thấy mình thật sự số khổ, hai kiếp rồi cũng chỉ làm đúng một chuyện trái lương tâm, chỉ lừa đúng một lần người ta mà thôi.