Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què
Chương 21: Một chiếc xe bò có giá bao nhiêu tiền?
Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chẳng mấy chốc, đậu hũ đã được làm xong. Thím Ngụy cầm một con dao sạch, rửa sạch bằng nước sôi hai lượt, sợ để lâu dao sẽ có mùi gỉ sét. Lưỡi dao sắc bén cắt đậu hũ thành từng khối vuông vắn, bà cất tiếng gọi lớn: “Lấy chén, lấy chén đi, ta chia đậu hũ!”
Mặt trời đã lên cao, trời đã ngả trưa. Mấy thím và ca nhi cầm chén đậu hũ, chào hỏi nhau rồi vội vàng về nhà nấu cơm.
Ánh nắng ấm áp, gió thu thổi qua cánh đồng ruộng bội thu, mang theo mùi thơm. Những luống cải dầu vụ trước đã được thu hoạch xong trước trận mưa lớn đầu thu, hiện tại trong đất đã gieo trồng hạt giống mới, nhú lên những mầm xanh non tơ.
Triệu Xuân Mai và thím Cát vừa đi vừa rôm rả trò chuyện, nói rằng mấy hôm nữa rảnh rỗi sẽ cùng nhau ra chợ mua ít hạt giống, trồng thêm một lứa rau mới.
Đất Cố gia không lớn, không trồng được lúa mạch, chỉ đủ trồng một ít rau dưa theo mùa, nhưng cũng đủ để khiến Triệu Xuân Mai bận rộn. Thu qua đông tới, bà phải trồng nhiều cải trắng chịu lạnh, lại dễ bảo quản.
Lúc hai người đến cửa nhà, sân nhà im ắng lạ thường. Thím Cát còn đang thắc mắc thì chợt nghe thấy tiếng động lách tách vang lên từ sân nhà Cố gia bên cạnh, không lớn lắm.
Hai người nghi hoặc đẩy cửa bước vào trong, thì mới phát hiện Trịnh Hổ đang đọc sách, dù còn ngắc ngứ nhưng lại vô cùng nghiêm túc.
Khói bếp lượn lờ trên mái nhà, Cố Tri Hi và Thẩm Liễu đang bận rộn. Cơm đã nấu xong, nghe thấy tiếng mở cửa thì vội ngẩng đầu nhìn sang, thấy hai người vào sân thì đồng thanh chào: “Mẹ, thím.”
Thẩm Liễu đứng dậy từ chiếc ghế đẩu, bước ra chào, rồi đỡ lấy chén đậu hũ.
Triệu Xuân Mai nhìn cậu: “Ngửi thấy mùi thơm không?”
Thẩm Liễu cúi đầu ngửi, hàng mi cong cong: “Thơm ạ, còn vương chút mùi khói.”
Cố Tri Hi vớt rau xanh đã rửa sạch ra để ráo nước, ngẩng đầu nói: “Thím Cát, đến giờ cơm rồi, ở lại ăn chung đi ạ.”
Thím Cát vội xua tay: “Không được đâu, không được đâu, còn phải về nấu cơm cho chú Trịnh của con nữa. Chú ấy còn phải vội đi làm, thức ăn vừa nóng đã phải ăn vội rồi đi ngay.”
Bà chỉ tay về phía thư phòng: “Ta qua đó thì có làm phiền không?”
“Không sao, ca đang dạy Tiểu Hổ Tử đọc sách mà.”
Lúc sắp gần trưa, Thẩm Liễu và Cố Tri Hi bàn bạc nấu cơm trước, sợ Trịnh Hổ chạy ra ngoài chơi rồi chẳng thấy đâu nữa, bèn nhờ Cố Quân Xuyên trông giúp một lát.
Trước đây Cố Quân Xuyên bận đọc sách, không thân lắm với Trịnh Hổ. Đột nhiên phải ở chung, hai người cứ nhìn nhau, thực sự chẳng biết làm gì. Y dứt khoát gọi nhóc vào thư phòng đọc sách cùng.
Hàng xóm xa gần đều biết Cố Quân Xuyên là người có học thức, nên không tiện làm phiền.
Thím Cát nghe nàng nói vậy, trong lòng vẫn hơi do dự. Thẩm Liễu nhìn thấy vậy, cười nói: “Thím, con qua đó với người.”
Trong thư phòng vốn chỉ có một chiếc ghế tựa, giờ lại kê thêm một chiếc nữa từ nhà chính sang, đặt đối diện với ghế của y.
Trịnh Hổ ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm túc, đọc sách một cách vô cùng nghiêm túc.
Nhóc nghe thấy tiếng bước chân, không nhịn được muốn quay đầu nhìn sang. Cố Quân Xuyên cong ngón tay gõ gõ lên mặt bàn: “Tập trung.”
Trịnh Hổ vội ngồi thẳng lưng, đọc từng câu từng chữ theo Cố Quân Xuyên, nhưng đôi mắt đen láy như hạt đậu vẫn không ngừng liếc sang bên cạnh.
Đến khi đọc hết trang, Cố Quân Xuyên nói “tan học”. Trịnh Hổ lúc này mới bỏ sách xuống, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, cung kính hành lễ.
Thẩm Liễu và thím Cát ngoài cửa vẫn chưa dám lên tiếng làm phiền, chỉ vui vẻ nhìn đứa nhỏ kháu khỉnh, khỏe mạnh.
Trịnh Hổ là đứa út trong nhà. Trịnh Sơn thường ngày bận rộn, thím Cát cũng không biết chữ, thành ra nhóc con mập mạp này được nuôi thả tự do.
Tuy Trịnh Hổ nghịch, nhưng cũng nghe lời. Giờ đi theo Cố Quân Xuyên đọc sách, cũng có vẻ tôn sư trọng đạo.
Thấy Cố Quân Xuyên gật đầu, Trịnh Hổ mới chạy đến cửa. Đọc sách một lát thôi mà nhóc con đã mệt rũ người, nhóc yếu ớt cất tiếng gọi: “Mẹ, Tiểu Liễu ca.”
Thẩm Liễu duỗi tay xoa đầu tròn xoe của nhóc, mỉm cười nhìn Cố Quân Xuyên.
Thấy thím Cát và Trịnh Hổ phải đi, Triệu Xuân Mai bước ra từ nhà bếp, niếu kéo mọi người ở lại: “Cơm nấu chín rồi, chỉ cần hầm thêm chút đồ ăn là xong ngay, còn có thể chừa lại chút cho cha của Hổ Tử.”
Thím Cát suy nghĩ một lát, thấy cũng có lý. Bà còn chưa kịp mở lời, Trịnh Hổ đã lén chạy ra cổng lớn: “Mẹ, con muốn về nhà ăn.”
“Thằng nhóc này.” Thím Cát thở dài, quay đầu nhìn Triệu Xuân Mai: “Vậy ta về nấu cơm trước nhé.”
Triệu Xuân Mai nhìn Trịnh Hổ: “Được rồi, vậy thím cứ về lo việc trước đi.”
Trong bếp, Cố Tri Hi đã nhóm lửa bếp. Biết Triệu Xuân Mai đi làm đậu hũ, thấy trời cũng đã về trưa, ba mẹ con bèn bàn bạc, dứt khoát trưa nay sẽ làm món hầm. Đợi đến lúc mẹ về, chỉ cần nhóm lửa bắc nồi, cho đậu hũ vào là xong.
Triệu Xuân Mai nhìn đồ ăn đã chuẩn bị sẵn trên thớt. Hành, gừng, tỏi đã được xếp ngay ngắn, cải trắng đã rửa sạch, khoai tây gọt vỏ, cắt miếng, miến đã được ngâm trong nước, đặt trong chén sứ. Ngay cả miếng thịt heo nhỏ cũng đã được thái lát.
Cố Tri Hi nói: “Món hầm phải có thịt mới ngon, nên con đã lấy tiền của ca phu.”
“Ôi trời, sao lại để cho Tiểu Liễu trả tiền chứ.” Triệu Xuân Mai nghiêng đầu nhìn cậu ấy: “Lát nữa mẹ sẽ trả lại cho con.”
“Không cần đâu ạ.” Thẩm Liễu mím môi: “Vốn dĩ con cũng nên đóng góp tiền bạc vào việc chi tiêu trong nhà. Mẹ không để con trả bất cứ thứ gì, con cảm thấy có lỗi lắm ạ.”
Triệu Xuân Mai cười gật đầu: “Vậy được, nhờ phúc của cục vàng, mẹ không trả lại nữa vậy.”
Nồi sắt đã được bắc lên bếp, lửa cháy hồng rực, chẳng mấy chốc hơi nóng đã bốc lên. Triệu Xuân Mai thấy nồi đã gần nóng rồi, bèn bước đến cạnh thớt, gắp những lát thịt lên mặt dao.
Cố Tri Hi nấu cơm không giỏi, nhưng rất biết cách mua thịt. Miếng thịt ba chỉ nạc mỡ đan xen đều đặn, nếu chiên quá kỹ sẽ dễ bị ra nhiều dầu.
Đáy nồi nóng đỏ rực, Triệu Xuân Mai đặt thịt từ mặt dao vào nồi. Tiếng xèo xèo vang lên, trong nồi sắt bốc lên khói trắng, tỏa ra mùi thơm cháy sém.
Xào một lát, thịt ba chỉ đã tiết ra mỡ, rồi cho hành, gừng, tỏi, ớt khô vào phi thơm. Sau đó cho nửa muỗng tương hột, một muỗng nước tương vào để dậy mùi. Triệu Xuân Mai cho khoai tây, vốn là thứ lâu chín, vào nồi trước. Cái sạn va vào thành nồi kêu cạch cạch. Thấy khoai tây đã chuyển màu, bà dùng gáo bầu múc hai muỗng nước lớn đổ vào nồi, sau đó đậy nắp nồi lại, đun lửa nhỏ cho sôi.
Thấy trời vẫn còn sớm, Triệu Xuân Mai cũng kéo một chiếc ghế đẩu ngồi xuống, ba mẹ con quây quần trò chuyện.
Triệu Xuân Mai nhìn quanh căn bếp, nói: “Vốn định giữ thím Cát lại ăn cơm, ai dè nhóc Hổ lại chạy nhanh như vậy.”
Cố Tri Hi nghe vậy thì bật cười ha hả: “Học sinh đều sợ tiên sinh mà, ca lại nghiêm túc. Nếu ăn cơm cùng nhau, chắc nhóc Hổ không dám động đũa mất.”
Thẩm Liễu cũng mím môi cười tủm tỉm. Cậu nhớ đến dáng vẻ ban nãy Cố Quân Xuyên dạy học, bàn luận chuyện cổ kim, nói có sách mách có chứng. Những lời lẽ khó hiểu khiến người khác phải nhíu mày, qua lời y lại trở nên đầy ý nghĩa. Y nói chuyện lưu loát, điềm tĩnh, phong thái ung dung tự tin, cả người y như phát sáng, khiến người ta không thể rời mắt.
Chuyện cậu vẫn luôn canh cánh trong lòng dường như đã có lời giải đáp. Một nam nhân như Cố Quân Xuyên thật sự không nên giam mình trong một gian thư phòng nhỏ bé như vậy, những ngày tháng sau này của y hẳn phải có nhiều hy vọng hơn thế.
Cậu xoa xoa tay, nhỏ giọng hỏi: “Nếu… mua một chiếc xe bò thì phải tốn bao nhiêu bạc ạ?”
“Xe bò? Sao ca phu lại đột nhiên hỏi chuyện này?”
Chuyện Cố Quân Xuyên đi dạy học vẫn còn chưa chắc chắn, Thẩm Liễu không dám nói ra. Cậu gãi gãi mặt: “Không có gì, chỉ là thấy người ta đi xe bò ngoài đường, nên muốn hỏi chút thôi ạ.”
Món hầm trong chảo nóng sôi lên ùng ục.
Triệu Xuân Mai mở nắp nồi ra, chỉ một loáng, hương thơm nồng đậm đã bay khắp căn bếp. Bà dùng sạn khuấy đều nước dùng, vừa cho miến, vốn là thứ lâu chín, vào nồi trước, vừa nói với Thẩm Liễu: “Mua một con bò ít nhất cũng phải sáu bảy lượng bạc. Phía sau còn phải đóng thêm thùng xe, rồi hai cái bánh xe nữa, tìm thợ mộc quen làm cũng phải mất thêm mấy xâu tiền.”
Thẩm Liễu cắn môi, tính toán số bạc trong tay, thấy ngay cả một con bò cũng không mua nổi, nói chi đến cả chiếc xe bò: “Đắt như vậy ạ.”
Triệu Xuân Mai cười rộ lên: “Phải đó, xe ngựa còn đắt hơn nhiều, chỉ có nhà phú quý mới mua nổi.”
Thấy khoai tây cho vào nồi sắt lúc trước đã chín mềm, Triệu Xuân Mai dùng sạn cắt nhỏ miến ra. Bà quay đầu nhìn Cố Tri Hi: “Bảo muội, cắt đậu hũ cho mẹ.”
Cố Tri Hi đứng dậy từ chiếc ghế đẩu: “Dạ.”
Cố Quân Xuyên thích ăn đậu hũ già. Lúc nén đậu hũ, Triệu Xuân Mai đã đợi thêm một lát, nên đậu hũ nén ra hơi cứng và dai, không dễ nát, vị hơi ngọt còn vương chút đăng đắng.
Cho những miếng đậu hũ vuông vức đã cắt cùng rau xanh vào nồi. Nước canh màu nâu sôi trào, hương thơm mằn mặn xen lẫn chút ngọt, khiến người ta muốn ăn ngay một chén lớn.
Triệu Xuân Mai đậy nắp nồi lại: “Nấu thêm một lát nữa là được rồi. Tiểu Liễu dọn chén đi, tiện đường gọi Xuyên Nhi vào ăn cơm.”
Thẩm Liễu gật đầu, lấy từ trong ngăn tủ ra bốn chiếc chén, rồi ôm ra ngoài.
Trong thư phòng, Cố Quân Xuyên buông bút xuống. Lời chúc mừng trong tay cũng không khó viết. Y rũ mắt nhìn nét mực chưa khô, đầu ngón tay vô thức vuốt ve mép giấy đỏ tinh xảo.
Từ khi quay về từ hiệu sách, lời nói của Phương Thuấn Cử cứ quanh quẩn trong lòng y. Cũng đúng, phí hoài bao nhiêu năm đọc sách thánh hiền như vậy… Không phải y chưa từng suy xét chuyện Chu Nho Phương từng nhắc đến, nhưng trong nhà mới bắt đầu khá giả hơn một chút. Nếu y thật sự đi làm tiên sinh dạy học, tạm không nói đến tiền công ít ỏi, y cũng chẳng đủ tiền đi lại.
Cố Quân Xuyên khẽ thở dài một tiếng, nghiêng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Trời đã vào thu, đàn én bay về phương Nam, gió thổi qua những thảm cỏ vàng úa.
Bỗng nhiên, bên ngoài cửa vang lên hai tiếng gõ cốc cốc nhẹ nhàng. Tiểu ca nhi thăm dò bước vào, nhẹ giọng nói: “Có bận không? Ta vào được không?”
Cố Quân Xuyên quay đầu lại, không biết tại sao khi nhìn thấy Thẩm Liễu, tâm tư vốn đang rối bời bỗng chốc bình tĩnh lại: “Không bận, vào đi.”
Thẩm Liễu bước đến cạnh bàn: “Cũng không có gì, cơm xong rồi, gọi huynh ra ăn.”
Cố Quân Xuyên gật đầu, chậm rãi đứng dậy. Thẩm Liễu bước đến đỡ y, hai người đứng sát vào nhau, đến mức đầu ngón tay vô thức chạm vào nhau.
Đêm qua đã quá mức kịch liệt, tiểu ca nhi lại không chịu nằm nghỉ trên giường, mệt mỏi lâu như vậy rồi, y vẫn luôn lo lắng cho cơ thể cậu: “Eo đau không em?”
Đuôi mắt Thẩm Liễu ửng hồng: “Chỉ hơi hơi thôi ạ.”
“Ăn cơm xong, ta sẽ xoa bóp cho em nhé.”
Thẩm Liễu khẽ cắn môi dưới, lông mi khẽ run: “Dạ.”
Hai người đến nhà bếp, rửa tay xong thì cùng nhau vào trong nhà. Trong nhà chính chỉ có mỗi mình Triệu Xuân Mai. Đồ ăn đã dọn lên bàn, một tô canh hầm thập cẩm, một đĩa củ cải muối, mỗi người một chén cơm ngũ cốc.
Tuy trấn Bạch Vân nằm gần núi, nhưng đất đai phía sau lại phì nhiêu màu mỡ, lúa mạch là cây lương thực chính.
Cơm ngũ cốc phải nấu một lần và hấp hai lần. Trước tiên phải rửa sạch vỏ trấu trong gạo, nấu trong nước cho chín một nửa, sau đó cho vào nồi hấp gốm, hấp cách thủy.
Cơm ngũ cốc vừa lấy ra khỏi nồi nóng hổi, thơm ngát mùi gạo.
Thẩm Liễu kéo ghế tựa ra giúp Cố Quân Xuyên. Nam nhân lại không ngồi xuống ngay, y bước sang quầy bên cạnh cầm chiếc đệm mềm đặt lên ghế của Thẩm Liễu, rồi quay sang nhìn Triệu Xuân Mai, nhẹ giọng nói: “Bảo muội đâu ạ?”
Đang nói, Cố Tri Hi chạy vội về, đặt một đĩa đậu hũ kho cay lên bàn: “Từ xa đã ngửi thấy mùi thơm, đói chết con mất thôi.”
Ban nãy món hầm chín, Triệu Xuân Mai bảo nàng mang một chén sang cho thím bên cạnh. Đúng lúc thím Cát cũng đang nấu đậu hũ, thì thím Cát lại nhất quyết muốn nàng mang về nhà nếm thử.
Đậu hũ mới làm hôm nay được cắt thành những miếng dày bằng một lóng tay, đều tăm tắp. Trước tiên chiên sơ qua bằng dầu, sau đó nấu lửa nhỏ cho cạn bớt nước, vị ngon vô cùng.
Cố Tri Hi ngồi xuống: “Thím nói đậu hũ này nấu bằng ớt cựa gà mới hái hai ngày trước, mọi người nếm thử xem.”
“Được rồi.” Triệu Xuân Mai cầm đũa lên: “Đói bụng cả rồi, mau ăn cơm đi thôi.”
Cả một bàn đồ ăn đều đầy đủ sắc hương vị, đặc biệt là món hầm với nước sốt tương. Trong vị mặn tươi mới còn thoảng chút ngọt, hương vị được bao bọc trong lớp dầu mỡ, toàn bộ nguyên liệu đều dính một lớp dầu óng ả.
Hầm lâu như vậy, khoai tây mềm rục, đậu hũ già tươi mới, miến thấm đẫm nước canh đậm đà. Thịt ba chỉ được chiên sơ trước khi hầm, mềm mại thơm ngon. Ăn cùng với cơm ngũ cốc, cắn một ngụm, từ đầu lưỡi đến dạ dày đều cảm nhận được vị ngon tuyệt.
Thẩm Liễu ngửi mùi thơm đến ngơ ngẩn, ăn đến mức khóe miệng dính đầy dầu mỡ. Cố Quân Xuyên nhìn dáng vẻ của cậu, vô thức cong khóe môi cười.
Nói đến ăn cơm, Cố Tri Hi có kinh nghiệm vô cùng phong phú. Nàng múc một muỗng nước canh đặc sệt rưới lên cơm, trộn lẫn với các nguyên liệu, nóng hầm hập, thơm ngào ngạt. Nàng nhìn sang Thẩm Liễu: “Ca phu, huynh muốn thử không?”
“À… muốn ạ.”
Cố Tri Hi múc một muỗng vào chén của Thẩm Liễu. Chén cơm rưới đầy nước canh, Thẩm Liễu dùng đũa trộn đều, thêm chút củ cải muối để giải ngán, vùi đầu ăn một ngụm, đôi mắt sáng rực.
Ăn cơm xong, Cố Tri Hi thu dọn bát đũa. Nàng nhìn thấy Thẩm Liễu có vẻ không thoải mái lắm, bèn thúc giục Cố Quân Xuyên đưa cậu về phòng nghỉ ngơi.
Cả người Thẩm Liễu đều uể oải. Mới ăn cơm no không thể nằm ngay lên giường, Cố Quân Xuyên bèn trải đệm giường lên chiếc ghế tựa, để cậu có thể ngồi thoải mái một chút.
Thẩm Liễu mím môi: “Không cần đâu ạ… Đâu có quý giá đến vậy.”
“Quý giá.” Giọng Cố Quân Xuyên trầm ấm, mang theo ý cười: “Nằm lên đi, ta sẽ xoa eo cho em.”
Thẩm Liễu nghe lời “dạ” một tiếng, quay người nằm úp lên lưng ghế.
Cố Quân Xuyên ngồi sau lưng cậu. Lưng của tiểu ca nhi chẳng có bao nhiêu thịt, nhất là khi khom người, thậm chí còn có thể sờ rõ từng khớp xương của cậu.
Quả thực quá gầy, có lẽ vẫn đang trong độ tuổi phát triển vóc dáng. Thẩm Liễu ăn mãi mà vẫn không thấy mập lên, chỉ có khuôn mặt nhỏ là tròn hơn một chút, trông cũng hồng hào hơn.
Lòng bàn tay vẽ một vòng trên eo cậu, y nhẹ giọng hỏi: “Có mạnh tay quá không?”
Thẩm Liễu không ngờ một Cố Quân Xuyên như vậy sẽ xoa eo cho người ta. Cằm cậu chống lên lưng ghế, than một tiếng: “Không mạnh, thoải mái lắm…”
Giọng nói kéo dài, Cố Quân Xuyên không khỏi nghĩ đến điều gì đó. Y buồn cười, nhưng giọng nói lộ ra lại khiến lòng người ngứa ngáy.
Tuy không nhìn thấy y, tiểu ca nhi vẫn quay đầu lại: “Huynh đang cười gì thế?”
Cố Quân Xuyên chỉnh lại biểu cảm, rũ mắt nói: “Nghĩ đến chuyện đêm qua…”
“Ơ, huynh!” Thẩm Liễu vội thẳng lưng, ngắt lời y: “Huynh không đứng đắn!”
Từ vành tai đến cổ của tiểu ca nhi đều đỏ bừng. Cố Quân Xuyên không trêu cậu nữa, nghiêm túc xoa bóp eo cho cậu.
Cánh tay Thẩm Liễu ôm lấy lưng ghế, cả khuôn mặt đều vùi vào trong đó. Mấy lời mắc cỡ đó, cũng không phải Cố Quân Xuyên cứ nhất định phải hỏi. Cậu cắn chặt môi, thầm nghĩ, sau này nhất định không nói nữa!