22. Chương 22: Xây chuồng gà

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mùa thu ở phương Bắc từ trước đến nay thường có nắng, bầu trời xanh thẳm, vạn dặm không mây.
Buổi trưa nắng gắt, vừa ăn cơm xong, Cố Quân Xuyên cảm thấy vô cùng mệt mỏi sau khi được xoa bóp thoải mái, tiểu ca nhi đã nghiêng đầu ngủ thiếp đi.
Nam nhân nhìn đôi mắt nhắm chặt của cậu. Y đứng dậy khỏi ghế, khom lưng bước đến, dùng hai đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên mặt tiểu ca nhi: “Lên giường ngủ đi em.”
Trong lúc mơ màng, Thẩm Liễu lẩm bẩm thành tiếng: “Không muốn động đậy đâu.”
Cố Quân Xuyên thở dài, chân y không tiện, không thể ôm cậu. Y chỉ đành dịu giọng nói: “Cởi áo ngoài ra ngủ cho thoải mái, chờ khi em dậy, ta sẽ dẫn em đi xây chuồng gà.”
Đầu óc Thẩm Liễu đã chẳng còn tỉnh táo, nhưng khi nghe đến chuyện xây chuồng gà, cậu vẫn cố gắng mở to mắt, nhìn gương mặt tươi cười của nam nhân, rồi mơ mơ màng màng bò lên giường.
Cố Quân Xuyên trải chăn đắp cho Thẩm Liễu, rồi vuốt phẳng và gấp gọn quần áo cậu vừa cởi, đặt ở chỗ dễ lấy, sau đó y đứng dậy ra ngoài.
Trong sân ấm áp, Triệu Xuân Mai đặt một cái bàn vuông nhỏ, đang ngồi sửa xiêm y. Vừa khâu xong, bà thấy Cố Quân Xuyên bước ra, thuận miệng hỏi: “Tiểu Liễu đâu rồi?”
“Hôm nay em ấy dậy sớm, để em ấy ngủ một lát ạ.” Nhớ đến Thẩm Liễu ban nãy buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt mà vẫn muốn ngồi dậy, Cố Quân Xuyên bất đắc dĩ lắc đầu.
Triệu Xuân Mai cười rộ lên: “Da mặt đứa nhỏ này mỏng, sợ người khác phát hiện.”
Cố Quân Xuyên chỉ cười không nói, đi đến cạnh bàn nhỏ: “Sửa quần áo cho Tiểu Liễu Nhi ạ?”
Triệu Xuân Mai trải quần áo lên bàn: “Mấy ngày nay trời trở lạnh, sửa nhanh một chút để mặc sớm, chứ suốt ngày chỉ có một bộ áo ngắn thì làm sao mà đủ.”
Bà rất khéo tay, đêm qua thức khuya làm thêm một chút, hiện tại đã sửa gần xong, chỉ còn cần vá hai khuỷu tay của ống tay áo.
Bộ quần áo này lớn, chỗ khuỷu tay bị rách mà Thẩm Liễu mặc vào trông như rách toạc cả cánh tay. Bà dùng hai miếng vải dệt cùng màu vá lại, nhưng vẫn có thể nhìn ra. Triệu Xuân Mai dứt khoát dùng chỉ nhỏ vá lại trước rồi thêu hoa, tuy rằng có hơi mỏi mắt, nhưng dù sao cũng đẹp.
Cố Quân Xuyên nhìn quần áo: “Đây là thêu hồi văn ạ?”
“Vậy mà con cũng nhìn ra được.” Triệu Xuân Mai không ngẩng đầu, nói: “Vốn định thêu con hổ nhỏ, nhưng sau này nghĩ lại thì kiểu này trông thanh lịch hơn, mặc ra ngoài cũng đẹp.”
“Đẹp thật.” Cố Quân Xuyên nhìn bộ quần áo, tưởng tượng bộ quần áo khi Thẩm Liễu mặc vào sẽ như thế nào, ánh mắt y trở nên dịu dàng, “Mẹ, lát nữa Tiểu Liễu dậy thì bảo em ấy trực tiếp ra sân sau, con và Bảo muội sẽ trộn đất sét trước.”
“Cần mẹ phụ không?”
“Không cần đâu ạ, mọi thứ đã chuẩn bị xong hết rồi.”
“Vậy mẹ chỉ làm quần áo cho Tiểu Liễu thôi.” Bà kéo sợi chỉ căng ra, nói: “Hôm nay đẹp trời, lát nữa mẹ lấy quần áo của con và Bảo muội ra phơi, hai ngày nữa cũng nên thay rồi.”
“Dạ.”
Cố Tri Hi đang bận việc ở sân sau, nàng tràn đầy năng lượng, hiếm khi ngủ trưa.
Gà trong nhà đã nuôi được mấy ngày, đã lớn hơn một chút, mọc ra những chiếc cánh và lông đuôi ngắn. Buổi chiều phải xây chuồng gà, Cố Tri Hi sợ chúng quấy rối, khom lưng dang tay dụ dỗ chúng. Bầy gà ríu rít vỗ cánh chạy vào phòng chứa củi. Nàng đuổi theo, sau khi đếm đủ số lượng thì cài then cửa lại.
Trong nhà nuôi mười hai con gà, chuồng gà ít nhất cũng phải ba đến năm thước vuông, cũng may sân sau Cố gia rộng rãi, nuôi thêm mười mấy con nữa vẫn đủ chỗ.
Thấy Cố Quân Xuyên đến, Cố Tri Hi vội hỏi y: “Ca, ca phu của muội đâu rồi?”
Cố Quân Xuyên nhìn nàng một cái: “Ngủ rồi.”
“Huynh lại tự ý quyết định, đến lúc đó ca phu biết thì sẽ không vui đâu.”
“Chuẩn bị đồ trước đi, chờ em ấy dậy rồi làm.”
Cố Tri Hi hiểu ý cười tủm tỉm, bắt đầu dọn dẹp cùng Cố Quân Xuyên.
Trấn Bạch Vân dựa núi nên đón gió, đặc biệt là khi vào đông, sau Đại Tuyết (*), trời lạnh đến thấu xương. Gỗ và tre dùng xây chuồng gà nếu đông cứng sẽ trở nên giòn, dễ gãy, vì vậy mỗi nhà đều dùng đá để xây.
Bốn phía được lót đá chồng cao lên, khe hở ở giữa được trét kín bằng đất sét và nước phân tro, bên trên thì phủ một tấm ván gỗ, dù gió tuyết có lớn cũng sẽ không hư hại.
Đục, xẻng và mấy công cụ khác đều mượn của hàng xóm từ buổi trưa.
Đất sét và phân tro được chuẩn bị từ sáng sớm, chuyện này được làm một cách lặng lẽ, không ai hay biết. Hai ngày trước Cố Tri Hi ra sân sau cho gà ăn, nhìn thấy trong cái sọt tre lớn toàn là đất sét, hỏi mẹ mới biết là do anh của nàng nhặt về để xây chuồng gà.
Đất sét có nhiều dưới lòng sông, trong bùn chỗ nước chảy chậm, hoặc là trong vết nứt chỗ khô ráo bên bờ.
Khi còn nhỏ, khi lót đá cho nhà bếp, mẹ đã dẫn nàng và anh trai ra bờ sông đào.
Trấn Bạch Vân nhiều núi thiếu sông, chỉ khi mùa hè nhiều mưa, trong núi mới có thể chảy ra một dòng sông nhỏ. Chờ đến khi trời trở lạnh, gió mạnh hơn, phần lớn lòng sông đều cạn khô.
Cũng không nguy hiểm lắm, chỉ là xa nhà. Chân anh nàng không tốt, ngồi xổm hay đứng lên đều khó, nhặt nhiều như vậy chắc đã tốn rất nhiều sức.
Trong lòng Cố Tri Hi hiểu ra, tính tình anh của nàng ít nói nhưng làm nhiều. Dù ca phu có hỏi đến, y cũng chỉ đáp qua loa một hai câu, không hề nhắc đến chuyện vất vả, nhưng chỉ cần ca phu vui vẻ, y cũng sẽ vui vẻ theo thôi.
*
Trong lòng Thẩm Liễu canh cánh chuyện này, ngủ chưa đầy nửa canh giờ đã dậy. Cửa đóng kín mít, trong phòng tối om, cái chăn đắp trên người vô cùng ấm áp.
Cậu duỗi tay xoa nhẹ mặt, không thể ngủ tiếp nữa, nếu không, sẽ không kịp làm việc.
Cửa mở ra, tiếng kẽo kẹt vang lên, ánh nắng tràn vào. Cả người Thẩm Liễu như được tắm trong nắng ấm, trên mặt nóng hầm hập.
Triệu Xuân Mai thấy cậu bước ra, dịu giọng nói: “Cục vàng dậy rồi à? Xuyên Nhi và Bảo muội đều đang ở sân sau đó.”
Thẩm Liễu nghĩ bản thân mình thật kỳ cục, sắc mặt nghẹn đến đỏ bừng: “Con, con đi liền đây ạ.”
“Ôi trời, không vội.” Triệu Xuân Mai đặt quần áo xuống, nhìn bóng dáng Thẩm Liễu đang chạy xa, nói: “Đứa nhỏ này, còn định cho con xem quần áo mà.”
Ở sân sau, hai anh em đã chuẩn bị xong vật liệu, cũng đã chọn được chỗ, nghĩ rằng chờ Thẩm Liễu ra đây bàn bạc một chút là có thể bắt đầu làm ngay.
Không còn chuyện gì khác để làm, Cố Tri Hi đến cạnh giếng, kéo một xô nước để trộn đất sét. Tiếng cót két của ròng rọc vang lên, thùng nước được kéo lên từ dưới giếng theo dây thừng. Cố Tri Hi cố định ròng rọc, đang định gỡ thùng nước xuống thì Thẩm Liễu chạy tới, thở hồng hộc giúp nàng gỡ thùng xuống.
Thùng nước được đặt xuống đất, bắn ra mấy giọt nước. Thẩm Liễu có chút xấu hổ gãi mặt: “Vừa rồi ta ngủ quên, làm chậm trễ việc này…”
“Có gì đâu, cũng đâu phải chuyện gì quan trọng.” Cố Tri Hi quấn chặt dây thừng vào ròng rọc, nói: “Muội và ca cũng chưa làm được gì, huynh đến vừa đúng lúc.”
Mặt trời ngả về tây, toàn bộ sân ngập trong sắc vàng. Cố Quân Xuyên thấy Thẩm Liễu bước tới, y từ từ đứng dậy khỏi chiếc ghế gấp nhỏ.
Thẩm Liễu xách thùng nước đi nhanh hơn một chút, vội mở miệng: “Huynh ngồi đi.”
“Không sao, đứng lên tiện hơn.”
Sân sau Cố gia có hình dạng và cấu tạo hợp phong thủy. Lúc đào giếng đã nhờ thầy phong thủy xem qua, nước thuần âm, ở vị trí Bạch Hổ (*), có thể tụ tài phú quý. Thế nên giếng được đào ở phía đông để giặt giũ và sinh hoạt thường ngày, chỉ để lại một mảnh đất trống ở phía tây để nuôi gà.
Cố Quân Xuyên nói: “Ta và Bảo muội ban nãy đã thương lượng xây chuồng gà ở chỗ này, cách xa giếng nước, còn có nắng chiếu, sẽ không quá ẩm ướt, em có ý gì khác không?”
Thật ra từ lúc bắt đầu mua gà con, Thẩm Liễu cũng đã cân nhắc chuyện này.
Tuy sân trong nhà rộng, nhưng thật ra không có nhiều chỗ để gà con chạy lung tung. Nếu tính toán kỹ lại, cũng chỉ có mỗi chỗ này là thích hợp, hơn nữa lưng chuồng còn dựa vào mặt tường phòng chứa củi, có thể tiết kiệm được nhiều đá.
Cậu gật gật đầu: “Chỗ này tốt, đủ nắng, tường cũng chắn gió.”
“Được, vậy quyết định chỗ này đi.”
Chuồng gà tuy được xây bằng đá và kết dính bằng đất sét, rắn chắc và nặng nề, nhưng nếu muốn thật sự vững chắc, còn phải đào rãnh dưới đất trước, chôn một phần đá xuống, rồi xây lên từng lớp. Chuồng gà xây xong, dù mưa to gió lớn cũng sẽ chẳng sứt mẻ chút nào.
Cố Quân Xuyên cầm một nắm vôi phấn rải xuống đất, xác định vị trí cụ thể, sau đó dùng cái đục đào đất theo đường vôi là được.
Chuyện này không khó, Thẩm Liễu và Cố Tri Hi đều có thể làm.
Hai người bàn bạc một chút, bắt đầu đào từ hai bên, gặp nhau ở giữa.
Đất trong sân lâu ngày không đào đã trở nên rắn chắc, lẫn cả đá vụn, tốn rất nhiều sức. Sức Cố Tri Hi yếu, Thẩm Liễu bèn dừng công việc của mình lại, đào bên phía nàng trước.
Tiếng xẻng đập vào đá cạch cạch vang lên. Sau khi xúc ra được một góc, một mùi đất tanh nồng xộc vào mũi. Sau khi xúc được một góc thì dễ đào hơn nhiều, Thẩm Liễu nhường chỗ cho Cố Tri Hi, quay về chỗ của mình đào tiếp.
Trong lúc hai người đào rãnh, Cố Quân Xuyên cũng không nhàn rỗi. Y định trộn đất sét với nước bùn, trước tiên trải hai lớp cỏ khô xuống đất, rồi kéo sọt tre đựng đất sét đến.
Hỗn hợp đất sét trộn với bùn và cỏ rất dễ trộn. Vừa đổ nước phân tro, vừa khuấy đến khi nổi bọt khí, không bao lâu sau, đất sét đã trở nên mềm mại, xoa trong tay dính như bùn đất.
Vừa nói vừa cười, làm việc cũng nhanh. Chẳng mấy chốc rãnh đã được đào xong. Kế tiếp là xếp đá vào các rãnh đã đào, chồng từng tầng một lên trên, chỉ chừa lại hai cửa ở hai bên hông cho gà ra vào là được.
Trừ bỏ mặt dựa tường, tổng cộng có ba mặt tường cần phải xây, mỗi người một mặt, cũng không quá mệt.
Thẩm Liễu chưa từng nuôi gà. Thôn Thạch Đông nghèo vô cùng, gặp mấy năm thiên tai nghiêm trọng, nhà nào cũng không có cơm ăn, thấy bất kỳ vật gì, dù còn sống hay đã chết, cũng xông tới tranh giành. Nuôi gà cũng chẳng giữ được, mà cậu cũng không có kinh nghiệm xây dựng như thế này, nên cậu không làm nhiều.
Cố Tri Hi càng thêm lạ lẫm, kết quả là chỉ có Cố Quân Xuyên là người có kinh nghiệm tính toán. Chân y đi lại không tiện, đứng lâu rồi phải ngồi xuống ghế gấp nghỉ ngơi một chút.
Cố Quân Xuyên gọi hai đứa nhỏ tới, duỗi tay cầm một cục đá lớn bằng bàn tay, trước tiên dùng cái xẻng quét một lớp bùn đất sét trộn sẵn, trét đều lên hòn đá đó. Y chậm rãi nói: “Hòn đá lớn nhỏ không đều nhau, chỗ nào không bằng phẳng thì dùng đất sét lấp đầy. Làm chuồng gà không cần phải tinh xảo quá, rắn chắc là được.”
“Còn có chỗ này.” Y dùng ngón tay chỉ, “Chừa ra một khe hở tầm một hai ngón tay để thông gió.”
Cố Tri Hi và Thẩm Liễu gật đầu, rồi đứng bên cạnh quan sát một lát. Tiểu cô nương hiếu động, đã sớm nóng lòng muốn thử.
Nhưng Thẩm Liễu lại không đi, cậu ngồi xổm xuống, yên lặng nhìn nam nhân làm việc. Ánh nắng chiếu lên người Cố Quân Xuyên, nhuộm vàng cả sân, y cụp mắt, hệt như một ngọn núi tĩnh lặng.
Cố Quân Xuyên không nhịn được ngẩng đầu, bốn mắt giao nhau với Thẩm Liễu, tiểu ca nhi hoảng loạn quay mặt đi, từ tai đến cổ đều đỏ bừng.
Cố Quân Xuyên biết cậu đang nhìn mình, sự vui mừng trong ánh mắt sáng quắc của cậu quá nổi bật, khiến một người u ám như y cũng thấy vui lây. Y không nhịn được muốn chọc cậu: “Trên mặt ta có gì sao? Nhìn lâu như vậy.”
“Không, không có.” Thẩm Liễu cắn môi, “Ta đi làm việc.”
Tiểu ca nhi vội xoay đầu, về chỗ mình, ngồi xổm xuống. Cố Quân Xuyên cũng nghiêm túc trở lại, vội vàng làm tiếp.
Tiếng xẻng đập vào đá cạch cạch vang lên. Khi xếp được bốn năm tầng, chuồng gà đã cao khoảng sáu tấc so với mặt đất. Cố Quân Xuyên ngừng tay, y nhìn sang Thẩm Liễu và Cố Tri Hi. Tuy hai người xây chậm nhưng lại rất nghiêm túc, đặc biệt là Cố Tri Hi, tiểu cô nương thường ngày không mấy kiên nhẫn, giờ lại có thể tập trung làm chuyện này, mồ hôi túa ra trên trán cũng chỉ nâng cánh tay lên lau vội vàng.
Tuy Cố Quân Xuyên ngồi trên ghế gấp, nhưng giữ mãi một tư thế thì vẫn mệt, y chậm rãi đứng dậy, cử động cẳng chân.
Tổng cộng có ba mặt tường, Cố Quân Xuyên và Thẩm Liễu xây hai mặt đối diện nhau, Cố Tri Hi xây phần ở giữa.
Thấy người đứng dậy, Cố Tri Hi ngẩng đầu: “Ca, huynh xây xong rồi hả?”
“Chưa, đến lúc dựng cọc tre rồi.”
Điều quan trọng nhất khi xây chuồng gà là chỗ đậu ngủ. Thường ngày gà sẽ đi lại trong sân, đến khi nghỉ ngơi vào ban đêm thì chúng thường đứng bằng một chân ở nơi cao và gập cánh lại để ngủ.
Thế nên phải dựng mấy cọc tre trong chuồng gà để cho chúng nó nghỉ ngơi.
Thẩm Liễu không có kinh nghiệm, lần đầu nghe nói phải dựng cọc tre trong chuồng gà, cậu ngẩng đầu nhìn về phía Cố Quân Xuyên, trong mắt sáng lấp lánh: “Sao cái gì huynh cũng biết làm vậy?”
Vốn chỉ là một việc nhỏ tầm thường, nhưng trong mắt tiểu ca nhi lại vô cùng tài giỏi. Cố Quân Xuyên khẽ cười nói: “Chỉ là trước đây đã hỏi mẹ thôi.”
Cố Tri Hi ở bên cạnh mỉm cười: “Là vì ca của muội quan tâm đến huynh, muốn chu toàn tất cả mọi thứ cho huynh.”
Gương mặt Thẩm Liễu ửng hồng, lông mi run rẩy, vội cúi đầu xếp đá, trong lòng ấm áp vô cùng.
Không bao lâu sau, bên cậu cũng đã xây gần xong. Cố Quân Xuyên cầm cọc tre đến, san phẳng mặt tường đá, chỗ nào trũng thì thêm hai xẻng đất sét vào.
Tổng cộng có bốn cọc tre, dù tất cả gà con có tụ lại một chỗ thì cũng đủ cho chúng nó ngủ.
Sau khi dựng cọc tre và san phẳng những chỗ gồ ghề bằng đất sét, họ tiếp tục xây lên trên.
Dù Cố Quân Xuyên không thể làm những việc chân tay, nhưng y làm việc có phương pháp, nhanh hơn nhiều so với Thẩm Liễu và Cố Tri Hi. Thấy độ cao đã đủ rồi, y dùng đất sét bịt kín chỗ cao nhất rồi dừng công việc của mình.
Mặt trời đã lặn về tây, bầu trời nơi xa chìm trong sắc vàng rực rỡ, thì ra đã trễ vậy rồi.
Cố Quân Xuyên dường như đã rất lâu rồi không ngắm nhìn cảnh đẹp như vậy. Trước đây y quá ám ảnh vết thương ở chân của mình, tựa như đã bỏ lỡ rất nhiều chuyện.
Y quay đầu nhìn về phía Thẩm Liễu và Bảo muội. Hai đứa nhóc vẫn đang khom lưng, nghiêm túc xây tường đá. Trên đầu, trên mặt đều dính bùn đất, nhưng nhìn hai người bọn họ, trong lòng y lại cảm thấy bình yên và tĩnh lặng.
Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân dồn dập vang lên, Triệu Xuân Mai bước đến.
Bà gọi từ xa: “Khi nào thì xây xong vậy? Đến giờ ăn rồi.”
Cố Tri Hi vẫn không ngẩng đầu: “Sắp rồi ạ, chờ xây xong sẽ qua ngay.”
Thẩm Liễu cũng lên tiếng nói theo: “Mẹ, tay con dơ lắm, định chờ xây xong sẽ rửa tay chung luôn ạ.”
Triệu Xuân Mai đến gần nhìn, ngoại trừ Cố Quân Xuyên, hai đứa nhóc kia đều giống như vừa té xuống vũng bùn: “Sao lại dính lên cả mặt thế? Như con khỉ bùn ấy, mau đi rửa tay rồi ăn cơm.”
Thấy hai đứa nhóc vội vàng làm việc, đầu cũng không ngẩng, Triệu Xuân Mai thở dài: “Thôi, thôi, mẹ dọn bàn ra sân sau ăn.”
Cố Quân Xuyên cười đứng lên: “Mẹ, để con phụ.”
“Được, được, vẫn là Xuyên Nhi của mẹ nghe lời.”
Tiếng bước chân dần đi xa. Cố Tri Hi nghiêng đầu nhìn Thẩm Liễu, tiến độ của hai người xấp xỉ nhau, chỉ cần thêm ba tầng nữa là xây xong.
Cố Tri Hi xây xong một tầng, kéo cái ghế gấp nhỏ lại gần Thẩm Liễu: “Ca phu, muội sắp mệt chết rồi.”
“Rửa tay ăn cơm đi.” Tiếng đục gõ vào đá cộp cộp vang lên. Thẩm Liễu nói: “Ta làm xong bên này sẽ sang làm cho muội.”
Cố Tri Hi cười tít mắt: “Ca phu, huynh tốt quá, có huynh và ca của muội ở đây, muội chẳng cần làm gì hết.”
“Sao muội lại không làm gì? Trước hết không nói cả bức tường này đều do muội xây, mấy thứ như đá, đất sét… không phải đều do muội nhặt về sao?”
Cố Tri Hi mím môi, thản nhiên nói: “Đá là do muội nhặt, nhưng đất sét thì không phải.”
Thẩm Liễu ngừng tay, nhìn sang. Một lúc lâu sau, cậu mới chậm rãi mở miệng: “Đất sét không phải sao?”
“À.” Cố Tri Hi khẽ thở dài, “Thật ra muội không định nói cho huynh biết, nhưng nếu muội không nói, chuyện này chắc chắn sẽ qua đi mất.”
Không biết sao, Thẩm Liễu chỉ cảm thấy cổ họng có hơi nghẹn lại. Cậu nghe Cố Tri Hi nói: “Ca của muội đó, chân đã thành ra như vậy rồi, mà còn ra sông nhặt đất sét, muội cũng không khuyên được huynh ấy.”
Bàn tay siết chặt thành nắm đấm, Thẩm Liễu nuốt nước bọt: “Huynh ấy không nói…”
“Huynh ấy không nói đâu, tính tình huynh ấy là vậy.” Cố Tri Hi vừa cười vừa phủi bụi trên quần áo, nói: “Đi rửa tay thôi, lát nữa là ăn cơm rồi.”
Chẳng bao lâu sau, Triệu Xuân Mai đã dọn bàn tròn ra sân sau.
Cố Tri Hi và Thẩm Liễu dùng nước giếng rửa tay, rồi cùng nhau đến nhà bếp phụ cầm chén bát, bưng đồ ăn.
Lúc vòng đến sân trước thì thấy trong sân dựng mấy sào tre, bên trên treo quần áo đủ loại màu sắc và cả đệm giường.
Cố Tri Hi nói: “Mẹ, người phơi quần áo hả?”
“Trời lạnh rồi, phơi để mặc cho thơm.”
Quần áo trong nhà thường được phơi ở sân sau, nhưng hôm nay xây chuồng gà khiến không khí đầy bụi đất, Triệu Xuân Mai bèn phơi chúng ở sân trước.
Thẩm Liễu liếc mắt nhìn một cái, đệm giường kia hẳn phải làm từ vải bông, trải ra mềm mại. Mùa đông này hẳn cậu sẽ không còn bị lạnh nữa.
Mọi người ngồi ở sân sau, ánh hoàng hôn tựa như một dải lụa màu phủ kín chân trời xa xăm.
Đồ ăn hôm nay đơn giản, một đĩa trứng xào cà chua, một đĩa khoai tây sợi trộn giấm, mỗi người một chiếc bánh nướng. Cố Quân Xuyên là hán tử nên được thêm một chiếc, cùng một nồi cháo ngũ cốc ấm áp, vừa đủ ăn.
Mệt mỏi cả một ngày, lúc này ăn một miếng khoai tây trộn, uống một ngụm cháo ngũ cốc ấm mới thoải mái.
Triệu Xuân Mai nhìn chuồng gà, quả thật đã ra hình ra dạng. Bà khen: “Xây cũng đẹp thật, đến lúc đó trải cỏ khô lên, gà con sẽ không bị lạnh.”
“Đúng vậy đó.” Cố Tri Hi nhai bánh ngô, nói: “Phía dưới có cửa ra vào, ca nói phía sau có thể làm một cái chốt, rồi nhét tấm ván gỗ vào thì sẽ không sợ chồn vàng nữa.”
Triệu Xuân Mai gật đầu: “Cách này được đó.”
Thẩm Liễu không nói chuyện trên bàn ăn, nhưng cũng cảm thấy an nhàn khi ăn cơm nóng và nghe mẹ kể việc nhà.
Cậu lẳng lặng nhìn thoáng qua nam nhân bên cạnh, thấy y yên lặng ăn cháo. Cậu rũ mắt, nở nụ cười nhạt.
Mặt trời lặn dần, chỉ còn lại nửa vầng sáng màu cam ấm ở sườn núi.
Không có ánh nắng, gió cũng lạnh dần. Ban đêm quá tối, thắp đèn dầu làm việc cũng không hiệu quả, bèn thương lượng sáng ngày mai lại làm tiếp. Không còn nhiều lắm, nửa ngày là xong.
Vì phải đi cho gà con ăn, Thẩm Liễu là người cuối cùng rửa mặt.
Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Ánh nến trong phòng le lói, chiếu sáng cả căn phòng bằng một màu vàng ấm. Cố Quân Xuyên ngâm chân xong, đã lên giường.
Thẩm Liễu đến gần, thấy mép giường đặt một bộ quần áo được gấp vuông vức.
Cậu nhìn một hồi lâu, mới nhẹ giọng hỏi: “Cái này… cho ta sao?”
“Mẹ mang vào đó, em xem thử đi.”
Tiểu ca nhi vui vẻ cầm lấy, mẹ đã sửa xong quần áo, còn giặt qua nước bồ kết, hương thơm thoang thoảng.