Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què
Chương 23: Em không thích sao
Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Liễu nhìn bộ quần áo mới, vui mừng không thể kìm nén, yêu thích vô cùng, không nỡ rời tay. Cậu giơ lên trước ngực, cầm lên ướm thử: “Đẹp quá đi.”
Ánh nến nhấp nháy, chiếu lên gương mặt tươi cười ngượng ngùng của tiểu ca nhi. Trong lòng Cố Quân Xuyên nóng ran, y mím môi, quay người lấy một gói giấy dầu từ trong chăn ra, nhẹ nhàng đặt lên giường.
Thẩm Liễu nhìn sang, nhẹ giọng hỏi: “Cái này… cho ta à?”
Thấy nam nhân gật đầu, cậu cầm lấy gói giấy dầu, từ từ mở ra. Bên trong là một đôi giày bằng vải bông.
Đầu ngón tay Thẩm Liễu khẽ run, cậu cẩn thận sờ lên mặt giày. Vải dệt chắc chắn, phẳng phiu, được làm từ chất liệu khá tốt. Khóe mắt cậu đỏ hoe: “Mắc lắm phải không?”
“Không mắc.” Cố Quân Xuyên nhìn cậu, “Vào thu rồi, đôi giày em đang đi cũng mỏng rồi.”
Thẩm Liễu hơi nghẹn ngào. Mấy ngày trước, Cố Quân Xuyên đã đưa hết tiền cho cậu, trong tay chỉ giữ lại chút tiền phòng thân. Y không mua gì cho mình, mà lại mua giày cho cậu.
Giày của mẹ cậu đều tự làm, còn cậu thì lại được mang một đôi đẹp như vậy.
Cố Quân Xuyên thấy cậu cứ cúi đầu mãi, trong lòng hơi không yên. Y nghiêng đầu nhẹ giọng hỏi: “Không thích sao?”
Một lúc lâu sau, Thẩm Liễu mới chậm rãi ngẩng mặt lên, nhưng đôi mắt vẫn cụp xuống, không nhìn y.
Trong lòng Cố Quân Xuyên hoảng hốt. Y đến gần, phát hiện đáy mắt tiểu ca nhi đỏ hoe, trông như sắp khóc. Cổ họng y thắt lại: “Sao vậy em?”
Thẩm Liễu ngồi quay lưng về phía y ở mép giường, nghẹn ngào nói: “Cho huynh tiền phòng thân là để huynh tự tiêu dùng cho bản thân. Huynh mua đồ cho ta làm gì, đôi giày ta đang đi vẫn còn dùng được mà.”
Cố Quân Xuyên hiểu ra tiểu ca nhi đang đau lòng cho y. Y dịch lại gần Thẩm Liễu: “Ta ăn ở nhà, thường ngày cũng không có giao thiệp bên ngoài, không có chỗ nào để tiêu tiền. Hơn nữa, mua đồ cho phu lang chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”
Thấy Thẩm Liễu vẫn không nói lời nào, Cố Quân Xuyên kéo tay cậu lại, nắm lấy bàn tay cậu mà xoa xoa, giọng nói cũng chậm lại một chút: “Vậy… là thích hay không thích?”
Thẩm Liễu hít hít mũi, nhỏ giọng nói: “Thích ạ.”
Cố Quân Xuyên nhéo nhẹ gáy mảnh khảnh của tiểu ca nhi: “Trên mặt đất lạnh, lên giường đi em.”
Hôm nay xây chuồng gà quả thực rất mệt mỏi, eo đau, lưng đau. Dù trong lòng hai người có chút rung động, thì cũng chỉ giữ nguyên quần áo mà ôm nhau ngủ.
Thổi tắt đèn, trong phòng tối đen như mực. Tấm lưng gầy gò của Thẩm Liễu áp sát lồng ngực Cố Quân Xuyên, cánh tay rắn chắc của nam nhân ôm chặt lấy cậu, bàn tay y đặt trong tầm tay cậu.
Bàn tay ấy rất xinh đẹp, vừa thon vừa dài, khớp xương rõ ràng. Nắm chặt thì rất ấm, Thẩm Liễu không nhịn được, dùng hai tay mình bao bọc lấy bàn tay to ấy.
Từ nhỏ cậu đã sống khó khăn, gặp qua rất nhiều hán tử đủ mọi loại người. Có kẻ bề ngoài vô dụng, chẳng có tài cán gì, về nhà thì đánh đập chửi bới vợ; cũng có kẻ ham ăn biếng làm, chẳng thèm làm gì, cứ sống lay lắt qua ngày… Nhưng chẳng ai giống như Cố Quân Xuyên.
Cậu nhớ đến những lời Bảo Muội nói khi xây chuồng gà, nhớ đến y với cái chân tàn tật vẫn đến lòng sông nhặt đất sét, tiết kiệm từng đồng mua giày vải cho cậu…
Thẩm Liễu cúi mắt cười rộ lên. Ở cùng với hán tử này, cậu cảm thấy trong lòng ấm áp, ngày tháng sau này chắc chắn sẽ có hi vọng.
Cậu xoay người rúc vào lòng Cố Quân Xuyên, nhẹ giọng nói: “Tướng công, huynh tốt thật.”
Nam nhân hơi giật mình, hơi thở có chút rối loạn. Y siết chặt vòng tay, ôm chặt tiểu ca nhi thêm một chút, cúi đầu hôn lên trán cậu: “Ngủ đi em.”
Ba bức tường của chuồng gà xây mất hơn một ngày trời cuối cùng cũng xong. Sợ đất sét không khô hẳn, nên đã phơi thêm non nửa ngày nữa, lúc này mới lợp mái.
Triệu Xuân Mai dùng cỏ khô đan mấy tấm chiếu cỏ tròn, đặt lên cọc tre trong chuồng gà. Nếu thực sự có gà đẻ trứng, thì cũng có chỗ thích hợp.
Buổi chiều trời đẹp, tuy rằng gió mát, nhưng có ánh mặt trời nên cũng không cảm thấy lạnh lắm.
Thẩm Liễu mở hàng rào tre, Cố Tri Hi đi theo dỗ vài tiếng. Mười mấy con gà con với cái đuôi đầy lông chui vào trong chuồng gà, rúc rích phát ra tiếng cục tác vô cùng đáng yêu.
Hôm nay Thẩm Liễu mặc quần áo mới. Vốn còn phải xây chuồng gà, cậu sợ làm dơ nên không định mặc, nhưng Cố Quân Xuyên nói còn hai phần nữa để y làm, bảo cậu cứ mang cả giày vải mới vào.
Thẩm Liễu thật sự cảm động, nên nghe lời mặc vào.
Hai đứa nhỏ chụm đầu vào nhau trò chuyện. Cố Tri Hi nhìn cậu từ trên xuống dưới, cười nói: “Mặc quần áo mới hả?”
Thẩm Liễu mím môi cười ngọt ngào: “Mẹ còn giúp giặt sạch nữa, mùi thơm lắm.”
“Giày cũng đẹp nữa, ca mua cho hả?”
Thẩm Liễu xấu hổ đến mức khẽ cuộn ngón chân lại, cắn môi nhẹ nhàng gật đầu.
Cậu gả vào còn chưa được một tháng, nhưng đã thay đổi rất nhiều.
Trên đầu cài cây trâm bạc Cố Quân Xuyên tặng, trên người là quần áo do Cố Quân Xuyên mua, trên chân cũng là đôi giày mới Cố Quân Xuyên mua hôm qua.
Cố Tri Hi cười híp cả mắt, chẳng có chút ghen tị nào: “Ca chọn đồ đẹp lắm, rất hợp với huynh đó.”
Trên mặt Thẩm Liễu đỏ bừng: “Tướng công rất có gu thẩm mỹ.”
Sau khi vào thu, thời gian trôi qua rất nhanh. Mưa thu triền miên, trời ngày một lạnh hơn.
Chẳng bao lâu sẽ đến Tết Trùng Dương. Theo lễ nghi phải lên núi tế tổ, những gia đình có chút coi trọng gia tộc sẽ tế bái thần linh khắp đất trời, viết điếu văn truy điệu cho người đã khuất. Thế nên công việc của Cố Quân Xuyên cũng nhiều hơn so với trước đây, y ở trong thư phòng viết chữ suốt ngày, có đôi khi còn không có cả thời gian ăn cơm.
Thẩm Liễu không dám làm phiền y. Buổi sáng sẽ giúp mài mực, buổi tối thắp hương, thường ngày sẽ cho gà ăn, nấu cơm, cảm thấy vô cùng thanh nhàn.
Nhưng trong lòng Thẩm Liễu lại không vui. Thứ nhất là vì cậu đã quen với việc bận rộn, hiện tại nhàn rỗi thì cảm thấy bản thân mình như một con sâu gạo ăn bám. Thứ hai là trong lòng cậu cứ luôn canh cánh chuyện tiền bạc, cũng muốn có thể tích cóp thêm chút.
Hai ngày nay Triệu Xuân Mai cũng bận rộn ở trong phòng thêu chăn cưới. Hai tháng nữa, Thôi gia trong thị trấn sẽ gả con gái. Thôi gia gả con gái vào nhà quyền quý, sợ nhà chồng coi thường, tất cả của hồi môn đều dùng đồ tốt nhất. Trọn bộ hỉ phục và chăn cưới đều thêu long phượng trình tường.
Ban đầu việc này được giao cho tẩu tử của Vương gia, nhưng hoa văn quá nhiều, nên việc thêu chăn được giao cho Triệu Xuân Mai.
Tổng cộng bốn chiếc chăn cho bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Mặt ngoài làm từ vải sa tanh, sờ vào vừa mịn màng vừa tinh tế.
Từ nhỏ Cố Tri Hi đã nhìn Triệu Xuân Mai làm việc, tai nghe mắt thấy, cũng học được một tay nghề thêu thùa. Chỉ là nàng không thể ngồi yên một chỗ, chỉ khi nào thật sự bận rộn mới có thể phụ giúp.
Trời bên ngoài lạnh, gió thu cuốn theo hơi lạnh từ trong núi thét gào. Ba mẹ con ngồi trong phòng vừa làm việc vừa tán gẫu, trông rất thân thiết.
Thôi gia rất thích chiếc chăn này, thím họ Thôi lại là người vô cùng tỉ mỉ. Thế nên hình long phượng bắt mắt nhất ở giữa được Triệu Xuân Mai thêu, còn hoa văn mây tường vân bên cạnh thì giao cho Cố Tri Hi.
Triệu Xuân Mai cầm kim thêu, chậm rãi luồn sợi chỉ vàng qua tấm lụa đỏ thẫm, bà nhẹ giọng nói: “Cục vàng thêu sao rồi?”
Kỹ thuật thêu của Thẩm Liễu chỉ ở mức bình thường. Mẹ cậu qua đời sớm, không có người dạy nghề cho cậu, nên cậu chỉ biết chút kiểu dáng đơn giản học được khi còn nhỏ lúc mẹ cậu thêu. Cậu ở bên cạnh giúp xe chỉ, luồn kim.
Vốn tay nghề không tinh xảo, lại còn gác lại lâu như vậy, hiện tại quả thực không đủ dùng.
Trong lúc hai mẹ con làm việc, cậu ở bên cạnh quan sát. Triệu Xuân Mai thật sự không đành lòng, cho cậu vải vụn, dùng chỉ thừa cột chặt, để cậu cầm đi luyện tập.
Dù chỉ là vải vụn và mấy cuộn chỉ, nhưng cũng là tiền, nên Thẩm Liễu không dám động tay vào.
Triệu Xuân Mai trấn an cậu: “Những tú nương giỏi đều luyện từ những cuộn chỉ thêu. Nếu cứ sợ sói trước mặt, sợ hổ sau lưng, thì sẽ không làm được gì đâu.”
Thấy cậu vẫn do dự, bà chỉ nói: “Nếu tay nghề thành thạo, thì sẽ có tiền vốn để an cư lạc nghiệp, dù có ra sao cũng sẽ không bị đói.”
Cố Tri Hi ở bên cạnh cười phụ họa: “Chờ thêm mấy năm nữa có con, còn có thể làm mũ hổ cho bé con nữa. Mua có đẹp thế nào cũng không thể thân thiết bằng mũ do chính tay cha làm, đúng không?”
Thẩm Liễu nghĩ đến việc có con với Cố Quân Xuyên, mặt đỏ bừng. Cậu cắn môi gật đầu, âm thầm hạ quyết tâm nhất định phải học tay nghề này thật giỏi. Sau này không chỉ có thể thêu mũ nhỏ cho con, còn có thể thêu túi tiền cho Cố Quân Xuyên.
Lúc này Triệu Xuân Mai hỏi tới, cậu vội tiếp tục học thêu.
Cậu thêu hoa văn mây tường vân đơn giản nhất, đường may tỉ mỉ, chứng tỏ cũng có chút kỹ năng rồi.
Triệu Xuân Mai cầm đến trước mắt mình, cẩn thận nhìn một lát. Thêu mây tường vân quan trọng nhất là xem mắt mây có tròn hay không. Nếu đường cong mắt mây mượt mà, đường nét mềm mại thì chính là một thành phẩm thêu rất tốt.
Triệu Xuân Mai cười rộ lên: “Thêu đẹp lắm, chỉ là đuôi mây hơi bồng bềnh.”
Bà cầm kim lên, đơn giản thêu một hình lên tấm vải thêu, đưa cho Thẩm Liễu xem. Chỉ với hai ba lần, hoa văn mây tường vân phẳng lì đã hiện ra đầy sinh động.
Thẩm Liễu nhìn một hồi lâu, không nhịn được thở dài: “Mẹ, mẹ thêu đẹp quá.”
“Cục vàng thông minh, luyện tập nhiều hơn cũng có thể thêu đẹp như mẹ. Đến lúc đó thêu khăn rồi mang đi bán còn có thể kiếm chút tiền.”
Đang nói chuyện, bên ngoài vang lên tiếng ồn ào. Một tiếng nói to rõ vang lên xuyên qua cơn gió mạnh: “Muội muội Triệu gia có ở đây không? Có một số việc muốn nhờ muội.”
Nghe tiếng, ba người đều sửng sốt, ngẩng đầu nhìn nhau, rồi buông việc thêu đang làm xuống, mở cửa đi ra ngoài.
Sắc trời không được đẹp lắm, một màu xám xịt, lá cây đã rụng hết. Mấy con quạ đang kêu ở đầu cành, khung cảnh vốn tiêu điều lại như sống động hơn vì giọng nói ngoài cửa.
Triệu Xuân Mai mở cửa ra, thấy bà Khâu đứng ở cửa. Bên cạnh bà ta còn có một thằng bé cao đến eo, trong tay cầm một dải thịt heo.
Triệu Xuân Mai nhíu chặt mày. Bà không thường xuyên qua lại với bà Khâu, nhiều nhất cũng chỉ nói đôi ba câu khi làm đậu hủ, sao bà ta lại đến đây? Bà Khâu thấy cửa mở, vội kéo thằng bé vào nhà. Bàn tay thô ráp đẩy một cái, Khâu Thành lảo đảo, suýt nữa đã ngã vào lòng Triệu Xuân Mai, miếng thịt trong tay cũng rơi ra ngoài.
Triệu Xuân Mai ngẩn ra: “Ôi trời, làm cái gì vậy?”
Bà đỡ Khâu Thành đứng thẳng dậy, rồi nghe bà Khâu nịnh nọt nói: “Còn không phải là do nghe nói Xuyên Tử nhà ngươi làm thầy dạy học cho người ta sao, nên dắt thằng bé Khâu Thành tới đây để cùng đọc sách tập viết. Đây, đây là quà nhập học.”
Triệu Xuân Mai nghe mà chẳng hiểu gì cả, bà nhíu chặt mày: “Làm thầy cho người ta gì chứ?”
“Thì là Trịnh Hổ đó.” Bà Khâu chắp hai tay lại, uốn éo nửa người trên, tiến về phía trước, làm như thân thiết với Triệu Xuân Mai lắm: “Xuyên Tử nhà ngươi dạy một đứa là dạy, dạy hai đứa cũng là dạy. Hơn nữa chúng ta ở gần nhau, cũng quen biết nhau, dành chút ít thời gian ra để chăm sóc bọn trẻ, công đức vô lượng.”