24. Chương 24: Tâm tư cũng tàn nhẫn quá

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què

Chương 24: Tâm tư cũng tàn nhẫn quá

Tiểu Phu Lang Gả Thay Của Công Tử Què thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Tri Hi thở hắt ra một hơi bực tức, siết chặt đến mức các khớp ngón tay kêu răng rắc. Mãi một lúc lâu sau nàng mới bình tĩnh lại được, chậm rãi nói: “Bà Khâu, nếu ngài thật lòng muốn nhóc Thành học chữ, sao không dẫn thằng bé đến trường tư thục đi? Mấy đứa nhỏ học cùng nhau, thi đua học tập, sẽ có triển vọng hơn là ở nhà con một mình.”
Bà Khâu vừa nghe xong thì cảm thấy không vui chút nào. Chưa kể đến chuyện nhóc Thành có năng khiếu học hành thế nào, vào trường tư thục thì phải đóng ba xâu tiền, còn phải đóng học phí, mua giấy và bút mực… Cộng lại thì chính là một khoản chi phí khổng lồ.
Tính toán kỹ lưỡng, đến nhà họ Cố vẫn lợi hơn. Đều là hàng xóm láng giềng, buổi sáng đưa đứa nhỏ qua, đến trưa còn có thể tiết kiệm được một bữa cơm. Khâu Thành là một thằng nhóc choai choai, ăn chẳng đáng bao nhiêu. Nếu nhà họ Cố thật sự không vui, bà ta có thể đưa chút trái cây, rau xanh coi như trả tiền cơm là được.
Bà ta đã lên kế hoạch đâu ra đấy, nhưng không ngờ lại bị Cố Tri Hi bác bỏ chỉ bằng vài câu nói.
“Ôi trời, đây là chê bai chúng ta không đủ khả năng cho con vào trường tư thục sao.” Bà Khâu xụ mặt xuống, lạnh lùng nói, “Ta đây cũng là có lòng tốt, nghĩ Xuyên Tử nhà ngươi ở nhà chẳng bận bịu gì, đằng nào cũng phải viết chữ, vậy tiện thể dạy nhóc Thành nhà chúng ta luôn. Ai dè Xuyên Tử còn chưa lên tiếng, con nha đầu nhà ngươi đã xẵng giọng trước.”
Cố Tri Hi hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ bà Khâu này đúng là tham lam vô độ, muốn chiếm lợi bao nhiêu cũng không đủ. Nếu là chuyện khác thì nàng còn có thể nhân nhượng, nhưng đừng hòng tơ tưởng đến chuyện làm phiền huynh trưởng của nàng! Nếu không phải sợ làm ầm ĩ lên sẽ khiến mẹ và huynh trưởng khó xử, chắc chắn nàng đã đuổi thẳng cổ người ta, rồi đóng sập cửa lại rồi.
Hai bên không thể nói thêm được lời nào, không khí trở nên có phần căng thẳng. Khâu Thành đứng ở một bên nhăn nhó khuôn mặt nhỏ bé lại, nấp thẳng sau lưng bà Khâu, lí nhí gọi: “Bà nội, con muốn về nhà.”
Trời không có nắng, gió từ trong núi thổi ra lạnh buốt vô cùng. Bàn tay nhỏ cầm miếng thịt heo của nhóc Thành đã lạnh đến mức ửng đỏ, ngay cả miếng thịt trong tay cũng bị gió thổi cứng đờ.
Triệu Xuân Mai không đành lòng, nói: “Nói gì vậy chứ, Bảo muội cũng chỉ là suy nghĩ cho nhóc Thành nhà ngài thôi, không muốn làm chậm trễ việc học của nó, ngài đừng nghĩ ngợi nhiều.”
Bà Khâu hừ một tiếng: “Ngươi là mẹ của Xuyên Tử, chuyện này hẳn là ngươi phải làm chủ được chứ!”
“Hả… Lão tỷ tỷ, ngài đánh giá cao ta quá rồi. Chúng ta quen biết nhau lâu như vậy, ai mà chẳng biết chuyện của Xuyên Nhi nhà ta chỉ có chính nó mới có thể tự quyết định được.”
Bà Khâu còn muốn nói thêm gì đó, đã bị Triệu Xuân Mai cắt ngang lời: “Ta cũng không lừa ngài đâu, tuy Xuyên Nhi không ra ngoài, nhưng quả thật cũng không rảnh rỗi gì, thật sự không có thời gian để dạy bảo ai. Nếu ngài không tin, vậy cứ tự mình đi hỏi nó là biết.”
Mãi một lúc lâu sau, bà Khâu vẫn đứng yên không nhúc nhích. Bà ta vốn muốn mượn lời của Triệu Xuân Mai để nhét nhóc Thành vào học, nhưng Triệu Xuân Mai lại không chịu. Nếu thật sự muốn bà ta trực tiếp nói chuyện với Cố Quân Xuyên, bà ta cũng biết mình đuối lý.
Lúc này, Khâu Thành ôm chặt chân bà ta, lí nhí gọi: “Bà nội… con muốn về nhà.”
Bà Khâu giận sôi máu, nắm cánh tay đứa nhỏ kéo ra phía trước, mắng xối xả: “Nhu nhược, hèn nhát y như mẹ ngươi vậy! Nhìn là thấy bực mình rồi!”
Oà! một tiếng, Khâu Thành gân cổ khóc òa lên, nước mắt chảy dài, để lại hai vệt nhơ trên má.
Động tĩnh quá lớn, tiếng kẽo kẹt vang lên, cửa hai bên đều mở ra.
Thím Cát bước ra đến cổng lớn, thấy bà Khâu và Khâu Thành đang gào khóc, vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Ôi trời, có chuyện gì vậy? Sao lại khóc lóc om sòm thế này?”
Cùng lúc đó, Cố Quân Xuyên cũng chậm rãi bước ra từ thư phòng. Y nhìn cả cái sân ồn ào, rồi nhìn về phía Thẩm Liễu trước tiên.
Tiểu ca nhi bất lực nuốt nước bọt, vội vàng chạy lại.
Người đã đông đủ cả rồi, thật ra thì có thể nói chuyện rõ ràng.
Gió lạnh buốt, nhưng chẳng một ai nhắc đến chuyện vào trong nhà ngồi. Tất cả đều đứng giữa sân, chia thành hai nhóm.
Thím Cát nghe xong, lo lắng đến mức vỗ tay: “Chuyện gì vậy chứ! Lại là nhóc Hổ nói bậy bạ ở bên ngoài rồi, lát nữa về ta sẽ đánh nó một trận!”
Bà ấy nhìn về phía bà Khâu: “Ôi dào lão tỷ tỷ, hai hôm trước mấy người chúng ta làm đậu hủ, nhà ta không có ai, nên Xuyên Tử giúp trông nom một lát. Nó bận rộn vô cùng, làm gì có thời gian mà dạy bảo nhóc Hổ chứ!”
Nói đến nước này, bà Khâu sớm đã biết là hiểu lầm, nhưng bà ta đã quen thói không nói lý lẽ, dù biết mình đuối lý cũng sẽ cố chấp. Bà ta tức giận hừ hừ hai tiếng: “Nói đến nước này rồi, ta còn có thể nói gì nữa. Chẳng qua là không muốn giúp thôi, đều là hàng xóm láng giềng, ai mà ngờ lòng dạ lại độc địa đến thế, còn là người đọc sách nữa chứ!”
Vừa dứt lời, lửa giận trong lòng Cố Tri Hi trực tiếp bùng nổ. Nàng nhíu chặt mày, mắng lại: “Bà lão như bà đúng là vô lý! Mắc gì mà phải giúp? Hai nhà chúng ta không thân cũng chẳng quen, sao bà lại không biết xấu hổ mà dám dắt đứa nhỏ đến nhà ta chứ! Nói cho dễ nghe thì là muốn học chữ, nói khó nghe còn tưởng là muốn đến chiếm lợi lộc đó!”
Mặt bà Khâu trắng bệch: “Ngươi, sao ngươi dám nói năng như vậy!”
“Bà rảnh rỗi quan tâm ta nói chuyện thế nào, sao không lo cho chuyện của mình trước đi! Toàn bộ thị trấn đều biết cơ thể huynh trưởng của ta không tốt, cần được chăm sóc, bà lại không biết xấu hổ đi làm phiền huynh ấy!”
Bà Khâu bị mắng đến mức không nói nên lời, tức giận đến mức trợn tròn mắt, tròng trắng lộ rõ, trông như muốn đánh người đến nơi.
Thẩm Liễu đứng gần Cố Tri Hi, vội kéo tiểu cô nương ra sau lưng mình.
Thấy thế, bà Khâu chỉ vào mọi người: “Được, được, được, cả gia đình các người đều là sài lang hổ báo, bắt nạt một bà lão như ta! Ta đi là được chứ gì!”
Bà ta túm lấy cổ áo Khâu Thành, kéo thằng bé ra ngoài. Khâu Thành loạng choạng đá lung tung, bùn đất bắn tung tóe khắp nơi, miếng thịt heo trong tay cũng rơi xuống đất.
Thẩm Liễu vội nhặt lên, đưa cho Khâu Thành. Thằng bé còn chưa kịp nhận đã bị bà Khâu giật phắt lấy. Động tác quá mạnh, suýt nữa đã đẩy cậu ngã.
Cố Quân Xuyên vội đỡ lấy Thẩm Liễu, che chắn cẩn thận. Đáy mắt y nổi lên một tầng băng sương lạnh lẽo, không nói một lời nhưng lại tỏa ra một áp lực vô hình.
Trong lòng bà Khâu không khỏi rợn người, bà ta vội kéo Khâu Thành, không dám quay đầu lại mà đi thẳng ra ngoài.
Dù đã làm ầm ĩ đến mức khó chịu, nhưng bà Khâu cũng đã lặn lội trên con đường đất trong cơn gió lớn suốt chừng ấy thời gian để đến đây.
Triệu Xuân Mai vẫn tiễn người ra đến cửa. Thấy bà Khâu lạnh nhạt quay đi, bèn quay trở vào sân.
Thím Cát nhìn bên này rồi lại ngó sang bên kia, tức giận dậm chân thùm thụp: “Chuyện gì vậy chứ!”
Nhưng thật ra Triệu Xuân Mai lại khoan dung hơn, trấn an bà: “Không phải chuyện gì lớn lao, đừng vì chuyện này mà tức giận hại thân.”
“Bà Khâu là loại người gì chứ, đến lúc đó kiểu gì cũng sẽ đi nói xấu khắp nơi!”
Triệu Xuân Mai thở dài: “Kệ bà ta nói gì thì nói.”
“Đều do cái miệng của thằng Hổ, ta xin lỗi ngươi.” Nói rồi, thím Cát quay người ra ngoài.
Thấy người định đi, Triệu Xuân Mai vội vã gọi bà lại: “Chuyện này qua rồi thì thôi, đừng có đánh trẻ con làm gì!”
Mấy người trong sân nhìn nhau, vẫn chưa lên tiếng.
Nhìn canh giờ, đã gần trưa rồi. Không thấy ánh mặt trời, chỉ có chút ánh nắng thưa thớt xuyên qua đám mây dày, chiếu rọi xuống một chút ánh sáng.
Triệu Xuân Mai đóng chặt cửa lớn, cài chốt lại. Bị người ta làm phiền nên không còn thời gian thêu thùa nữa, bà dứt khoát vào bếp nấu cơm trưa.
Cố Tri Hi đi theo sau lưng mẹ, vẫn chưa hết bực mình. Nàng vừa đi vừa lẩm bẩm: “Cái bà Khâu này đúng là, nói lòng dạ người khác độc địa, ta thấy bà ta mới là người tệ nhất!”
Có Cố Tri Hi làm gương, tuy Thẩm Liễu vẫn không nói gì, nhưng nghe xong cũng thấy bực mình, cậu ở bên cạnh gật đầu lia lịa: “Ừm! Đúng vậy! Bà ta đúng là tệ nhất!”
Cố Quân Xuyên bị hai người khiến y bật cười, trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Tiểu muội của y đương nhiên không cần phải nói, trước nay vẫn luôn đứng về phía y.
Khi cha của y vừa mới qua đời, y còn chưa thi đậu tú tài. Trong nhà nghèo khó, cuộc sống gian nan, nhưng tiểu muội chưa bao giờ than vãn lấy một lời.
Nhà khác ăn Tết sẽ mặc đồ mới, mang giày mới, Cố Tri Hi nhìn mà không khỏi ghen tị. Nhưng khi có bà nào tọc mạch phàn nàn chuyện học phí trường tư thục cao, Cố Tri Hi đều sẽ là người đầu tiên nhảy ra cãi lại.
Bây giờ lại thêm một Thẩm Liễu, y thấy lòng mình đã đủ ấm áp lắm rồi.
Cố Quân Xuyên duỗi cánh tay dài, xoa nhẹ gáy tiểu cô nương, nhẹ giọng nói: “Nóng tính như vậy, lát nữa ăn cơm sẽ nghẹn đầy bụng mất thôi.”
Cố Tri Hi hừ một tiếng, rồi theo Triệu Xuân Mai vào bếp.
Bữa trưa có ớt xanh xào trứng, bánh bắp nướng, mỗi người một chén cháo bắp.
Nồi sắt được làm nóng đến khoảng bảy tám phần, khói trắng bốc lên nghi ngút. Thẩm Liễu ấn chiếc bánh bột ngô đã nhào và cán mỏng “bẹp” một tiếng vào thành chảo.
Khoảnh khắc bột nhào và sắt nóng chạm vào nhau, một tiếng “xèo” vang lên. Bánh dính vào thành nồi màu nâu, mùi hương bắp hòa lẫn với mùi củi lửa, len lỏi qua các thanh xà nhà bằng gỗ, lan tỏa khắp căn nhà.
Thẩm Liễu đã theo Triệu Xuân Mai học nấu ăn được một tháng, đã có thể tự mình nấu một bữa cơm hoàn chỉnh.
Hiện giờ mẹ và Bảo muội vô cùng bận rộn, đa phần cậu chỉ cần hỏi một chút xem mọi người muốn ăn gì, rồi sẽ tự mình vào bếp.
Người trong nhà đều không kén ăn, cậu làm món gì cũng sẽ khen ngon. Đặc biệt là Bảo muội, miệng nhét đầy thức ăn, còn liên tục khen cậu nấu ngon, đến mức cậu sắp bay bổng lên mây rồi.
Đồ ăn được dọn ra bàn, cả căn nhà đều tràn ngập mùi thơm của thức ăn.
Cũng không phải món ăn cầu kỳ gì, nhưng mâm cơm đạm bạc lại khiến trong lòng mọi người thoải mái và yên bình lạ thường.
Cầm đũa lên, Bảo muội gắp một miếng bánh bột ngô trước, vùi đầu cắn một ngụm thật to, gò má phồng lên, nói: “Ca phu, huynh nấu ăn ngon quá, bánh bột ngô này ngọt thật đấy.”
Thẩm Liễu khẽ mỉm cười, múc cho nàng thêm một chén cháo: “Uống chút cháo đi, kẻo nghẹn.”
Triệu Xuân Mai nhìn mấy đứa nhỏ, cười cong cả khóe mắt.
Ăn cơm xong còn có việc phải làm, Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hi về phòng thêu tiếp, Thẩm Liễu và Cố Quân Xuyên cầm chén đĩa vào bếp.
Thấy Cố Quân Xuyên đến lu nước múc một gáo nước sạch, vén tay áo lên định rửa chén, Thẩm Liễu vội lấy miếng xơ mướp, nhẹ giọng nói: “Để ta rửa cho, huynh còn phải viết chữ nữa mà.”
Nghe vậy, Cố Quân Xuyên buông việc đang làm trong tay ra, nhưng không đi.
Y kéo chiếc ghế nhỏ ngồi cạnh bệ bếp, thổi vào dụng cụ nhóm lửa, làm bùng lên ngọn lửa trong bếp. Một tiếng “xoẹt” vang lên, bếp lửa sáng bừng.
Thẩm Liễu bước đến bên cạnh y, nghi hoặc hỏi: “Sao lại nhóm lửa vậy?”
“Đun nóng nước rồi rửa.” Cố Quân Xuyên quay người lại, duỗi tay nắm chặt lấy tay Thẩm Liễu, “Lạnh đến mức đỏ bừng rồi đây này.”
Nam nhân quanh năm cầm bút, vết chai mỏng trên khớp xương nhẹ nhàng cọ vào mu bàn tay cậu. Lòng Thẩm Liễu ngứa ngáy như bị một cọng lông nhọn chọc vào.
Không bao lâu sau, nước đã nấu xong. Dùng để rửa chén nên chỉ cần nóng một nửa là được, cũng bớt được chút củi lửa.
Thẩm Liễu dùng gáo múc nước ấm vào bồn, thấy nam nhân vẫn ngồi trên băng ghế nhìn cậu, trên mặt ửng hồng, cậu mở miệng đuổi khéo: “Huynh đi viết chữ đi, nhìn ta làm gì chứ.”
Cố Quân Xuyên cụp mắt cười khẽ, đứng dậy từ băng ghế: “Được, nghe lời phu lang, ta đi viết chữ đây.”
Giọng nói của y vốn đã dễ nghe, trầm trầm thấp thấp, tựa như tiếng gió núi thổi qua rừng thông. Lúc này, giọng y mang theo ý cười, Thẩm Liễu nghe mà lông mi khẽ run lên, vội cúi thấp đầu xuống.
*
Giờ Mùi (13h-15h), mặt trời bắt đầu nghiêng về phía Tây, ánh nắng mỏng manh xuyên qua khe hở giữa những nhánh cây khô, chiếu thành những quầng sáng thưa thớt trên mặt đất.
Ngoài cửa lớn bỗng vang lên tiếng đập cửa, ngay sau đó là một giọng nói quen thuộc vọng vào: “Xuân Mai tỷ, ta vào được không?”
Triệu Xuân Mai ngẩng đầu lên khỏi khung thêu. Còn chưa nói gì, Cố Tri Hi đã lên tiếng trước. Nàng khẽ nhíu mày: “Là… thím Cát sao?”
Cửa lớn mở ra, thím Cát dắt Trịnh Hổ đang đứng ngoài cửa. Vừa nhìn đã biết ngay nhóc Hổ bị đánh, hai con mắt đỏ hoe, cứ hít mũi thút thít bên cạnh.
Cố Tri Hi hơi giật mình. Ban nãy nàng và mẹ còn lo nhóc Hổ bị đánh, cố ý bảo nàng đến nhà họ Trịnh nhìn một cái.
Đến buổi trưa, trước khi chú Trịnh về nhà, nàng không dám vào sân mà chỉ đứng ở cửa một lát. Không nghe thấy tiếng khóc của Trịnh Hổ, lúc này nàng mới yên tâm quay về.
Ai ngờ thằng nhóc này vẫn bị đánh. Đoán chắc là nó không dám la, chỉ im lặng chịu đựng.
Triệu Xuân Mai vội đón người vào nhà. Cố Tri Hi bước đến kéo Trịnh Hổ sang một bên, duỗi tay lau mắt cho thằng bé.
Không lau thì thôi, vừa mới lau một cái, nước mắt to như hạt châu lộp bộp rơi xuống, trông thật đáng thương.
Triệu Xuân Mai nhìn sang thím Cát, trong mắt tràn đầy vẻ trách cứ: “Cũng đâu phải chuyện gì lớn lao, ngươi đánh con làm gì chứ!”
“Ai bảo nó nói năng lung tung, gây thêm phiền phức cho nhà ngươi.” Thím Cát duỗi tay chạm vào vai Trịnh Hổ, “Xin lỗi thím đi.”
Trịnh Hổ ngẩng đầu lên nhìn Triệu Xuân Mai, cắn môi, nức nở nói: “Thím ơi, con xin lỗi nhiều ạ.”
Triệu Xuân Mai vội ôm Hổ Tử vào lòng, lau nước mắt cho thằng bé. Bà nhìn thím Cát: “Ngươi nhìn xem ngươi đã làm gì nó này.”
“Ngươi không thể vì nó còn nhỏ mà chiều chuộng nó được. Nếu cứ mặc kệ, sau này lời gian dối gì nó cũng dám nói, vậy thì không được đâu.”
Nói đến nước này, Triệu Xuân Mai cũng không thể khuyên thêm được nữa.
Thím Cát nói với Trịnh Hổ: “Hổ Tử, xách cái sọt ngoài cửa vào đi.”
Trịnh Hổ đáp lời, vội chạy đến cổng lớn, xách cái sọt tre vào nhà. Thằng bé còn nhỏ tuổi, cái sọt lại nặng, xách đến mức cánh tay run rẩy.
Trên sọt phủ một lớp vải bố trắng, chỉ để lộ nửa đoạn củ mài.
Triệu Xuân Mai sững sờ: “Làm gì vậy?”
Trịnh Hổ hít mũi, nói: “Củ mài là do con và cha lên núi hái, trứng gà là hôm nay mới đẻ, mang đến để xin lỗi ạ.”
“Không được đâu!” Triệu Xuân Mai hốt hoảng. Bà nhìn về phía thím Cát: “Mau bảo nhóc Hổ mang về đi.”
Nhà họ Trịnh cũng không phải gia đình giàu có gì, chỉ dựa vào hán tử đi làm công bên ngoài. Thím Cát nuôi gà bán trứng để trang trải thêm, cả một sọt này tốn không ít tiền đâu.
Thấy người không nhận, Trịnh Hổ nhẹ nhàng đặt cái sọt xuống cửa bếp, rồi chạy về bên cạnh thím Cát.
Hàn huyên thêm vài câu, hai người đang định quay về, Thẩm Liễu bên cạnh đột nhiên mở miệng, cậu dịu giọng nói: “Thím, người đã cất công đến một chuyến rồi, hay là… dắt Hổ Tử đến nói một tiếng với Quân Xuyên đi.”